Thứ Hai, ngày 28 tháng 8 năm 2006

Mất

Vào khoảnh khắc ánh hoàng hôn xiên vào khung cửa

hắt mảng tường chút nắng quái vàng vọt

Tôi chợt rùng mình về sự mất mát đã xảy ra

Một ngày đã qua

Một mùa xuân sắp qua

Một đời người sẽ qua?





Có bóng người lướt ngang ô cửa

Người đã cùng tôi chia sẻ bao ngày

Giờ đi không trở lại.

Phải chăng tôi cũng mất

Những ấm áp người mang đến lòng tôi?





Gió dật dờ tấm rèm

Mắt tôi níu vào đốm nhoè trên tường đang dần sẫm lại.

Bóng tối trùm lên,

che lấp chỗ tôi ngồi.





22-2-2005

Hoàng Yến

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét