Thứ Bảy, ngày 19 tháng 8 năm 2006

Gửi người em yêu

Khi nghĩ về điều ngọt ngào nhất trên đời

Bao giờ hình ảnh đó cũng hiện ra

Bên bếp lửa cùng anh, một ngôi nhà giản dị

Tay trong tay, chẳng cần nói bằng lời.



Em thả vào anh từng rung động

Mỗi ngày bắt đầu bằng một nụ hôn

Đêm có anh không sợ cơn ác mộng

Không buồn rầu thao thức nỗi cô đơn...



Em chợt thốt trên con đường phủ tuyết:

Gắng lòng chờ em nhé! Người thương ơi!

Hai con đường, và hai ta cùng bước,

Cho dù ngọt ngào kia còn ở xa vời.





HY

9-2-2004

2 nhận xét:

  1. Chị ơi, bài thơ này và "Nhớ", "Nắng quê hương" sao em đồng cảm quá chừng!

    Trả lờiXóa
  2. Chắc vì Oshin cũng có thời gian xa nhà giống chị đấy.

    Trả lờiXóa