Thứ Năm, ngày 09 tháng 6 năm 2016

BK



Chuyện Kerrey gợi bao suy nghĩ
Về chiến tranh Việt Mỹ năm nào
Một guồng máy nhuộm máu đào
Người thành con tốt rơi vào bi thương

Kerrey cũng là phường tốt thí
Tinh nhuệ quân, vũ khí đầy mình
Thạnh Phong bố ráp rập rình
Hai mốt dân chết tội tình vì anh

Dân chết thảm ghi thành Việt cộng
Lãnh mề đay, vỡ mộng chiến trường
Chân què trở lại quê hương
Kerrey đã hiểu con đường mình đi

Tội lỗi cũ khắc ghi trong dạ
Mấy chục năm không hạ một lời
Chính trường leo đến tót vời
Thượng nghị sĩ Bob thấm đời lính xưa

Phút tranh cử, người đưa chuyện cũ
Bob Kerrey khó rũ tội tình
Đành trình cái lý thanh minh:
Cuộc chiến tranh ấy mang hình Nhân Dân

Ông cùng bạn ân cần giúp đỡ
Cho giao bang Việt-Mỹ thông thương
Ngày xưa cầm súng chiến trường
Bây giờ xây dựng giảng đường Fulbright

Cùng hướng tới tương lai, ông nói
Quá khứ xưa lửa khói qua rồi.
Tâm tình nhiệt huyết cuối đời
Dành cho đất Việt, một thời oán gây.

Một trường lớn được dựng xây
Bởi người lính cũ tội dầy năm xưa
Cũng là có nắng trong mưa
Có tình trong tội thoát mùa chiến tranh...

9-6-2016
Hoàng Yến

Thứ Năm, ngày 17 tháng 3 năm 2016

Bão Trên Phây


Giờ thì tôi biết vì sao Canada có giải Nobel văn chương, thứ nhất là mùa đông lạnh lẽo và yên ắng, rất thích hợp cho việc đọc và viết sách, thứ hai là họ không có bão trên phây, có nghĩa là không phải chúi mũi vào FB để xem hoặc tham gia những trận bão tố cuồng phong trên đó, cho nên cứ tha hồ tập trung tư tưởng mà viết sách cho đến khi đoạt giải thì thôi.
FB Việt thì luôn có bão, hết trận này đến trận khác, có cơn dài đôi ngày thì lặng có cơn dai dẳng cả tuần giời cuồn cuộn, cuốn đi không biết bao nhiêu thời gian và sức lực của bao nhiêu con người. Bao nhiêu nhà báo, nhà đài, nhà văn, nhà thơ, nhà tư tưởng, nhà đạo đức... nhà vv và vv... đều tự nguyện biến mình thành những nhân viên phòng chống bão trong vòng 24h sau khi bão chớm hình thành và đa phần trong số họ thường khiến cho bão lớn hơn thêm nhiều lần, cứ là cuồn cuộn gió những tầng news feed, dào dạt mưa notes và share, rất hãi.
Để tìm hiểu tại sao lại có sự khác biệt giữa hai nơi quê hương thứ nhất và thứ hai của tôi về vấn đề bão tố này, tôi xét đến mọi yếu tố địa lý, khí hậu, con người, văn hóa... và cuối cùng thì rút ra được mấy điểm khác nhau mấu chốt như sau:
Thứ nhất là môi trường thông tin ở Ca công khai rõ ràng, bà con muốn biết gì đều có thể tìm hiểu. Các thủ tục hành chính từ đóng thuế cho đến lĩnh hưu trí, trợ cấp, thậm chí đến giấy đăng ký nuôi mèo...vv đều có thể làm online, rất dễ dàng thuận tiện cho người dân. Bà con có thắc mắc gì có thể gọi điện gửi email đến các cơ quan thành phố hay bang phụ trách về vấn đề đó, không đồng ý việc chặt cây hay chó hàng xóm quấy rối, mọi việc đều có hồi đáp rất nhanh chóng dễ dàng.
Trong khi đó thì báo chí Việt có vẻ rất rôm rả nhưng thông tin lại khá mờ mịt, tịt mít, cái người dân muốn biết chưa chắc đã được biết, muốn thay đổi cũng khó mà thay đổi. Rốt cuộc là báo chí nặng về giải trí, moi móc tin showbiz mua vui. Khi nhân dân cần tìm lời giải đáp cho một vấnđề thì thường phải tự tìm kiếm và bàn bạc tụ tập trên FB, từ những cơn áp thấp ấy mà bão dễ hình thành.
Ở Ca, nếu có vấn đề gì lớn, báo chí sẽ vào cuộc, khi đó các nhà báo sẽ mời các nhà khoa học, chuyên môn, các chức sắc hữu quan tham gia ý kiến, đưa ý kiến cuả họ lên báo đài rộng rãi bàn thảo. Các nhà khoa học có ý kiến khác nhau thì có thể tìm đến những người giỏi nhất về lĩnh vực đó để đưa ra ý kiến tiếp tục.
Thường thì ngay cả giáo sư tiến sĩ họ cũng chỉ có chuyên môn về một lĩnh vực nào đó thôi, tựa như chuột đào hầm thì rõ các hang hốc mình nhất, hỏi đến hang hốc của họ thì họ sẽ nói rõ ràng đường ngang ngõ tắt của nó, chứ không phải đi hỏi cái người việc gì cũng chém phăng phăng, mình rất nghi các bác chém gió quanh năm gió nào cũng chém trên phương tiện thông tin Việt hihi.
Thứ hai, về mặt văn hóa, người ở Ca tôn trọng cuộc sống cá nhân của người khác và của mình, ít khi có chuyện lôi đời tư người ta ra chém ầm ầm trên FB, cái văn hóa này mà du nhập được dần dần vào ta thì cũng đỡ đi bao nhiêu phần bão tố. Trong cái vụ Hà Hồ thật ra thì người ta ở vị trí nào thường bênh vị trí đó và phê phán các vị trí kia, người thứ nhất thì bênh người thứ nhất chê người thứ hai, ba và ngược lại...
Thứ ba, người Việt giỏi văn chương thơ ca, có giỏi toán đấy nhưng không có áp dụng toán vào đời sống, cái cần xem nhiều khi chỉ là cái biểu đồ hay bảng số liệu, thì lại đi viết notes dài lâm li tâm tư nhiệt huyết phun trào khiến cho bão đã to lại càng to thêm mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo và sự chính xác của nó nằm ở chỗ nào, cứ bão là bão thôi, bão chán chê mê mỏi mới biết cái tâm của cơn bão không có thật. Thế có chết bà con không?!
Cuối cùng, chắc là do nhiều người cứ thích hóng bão nên bão mới hay xuất hiện, nhân tiện kiểm điểm luôn, tui cũng hay hóng bão trên phây, tự mình mà thế còn đi chê bà con quê nhà, thật là xấu hổ quá đi. Hy vọng bão trên phây là hãy là những cơn gió lành có ích có thể tích tụ theo ngày tháng góp phần thay đổi quê hương tôi. Hóng gió ấy vừa đỡ ngượng vừa vui thích, cho dù có tốn thời gian đến nỗi ko được giải gì cũng hạnh phúc một đời.
3-3-2016

Thứ Năm, ngày 25 tháng 2 năm 2016

Độc tài Tuyết

Nền độc tài nào cũng bóp nghẹt tự do, kể cả nền độc tài Tuyết.
Đầu tiên, tuyết mang đến một niềm hy vọng mới mẻ tinh khôi, trong một sớm mai trắng muốt, ta đã ngỡ ngàng trước tấm toan trắng miên man trải ra trước mặt.
Mọi vết bẩn nhơ xấu xí rạn nứt của cuộc đời dường như đều được phủ lên bằng màu trắng sáng ngời, những bông tuyết đẹp đẽ bay như trong mơ, biến cuộc đời thành giấc mơ hay mang giấc mơ ra cuộc đời thì cũng đều làm cho cuộc đời trở nên dịu dàng đẹp xinh vô cùng.
Cứ thế tuyết rơi ngày này qua ngày khác, lớp này lớp khác, cho đến khi tất cả đều là vương quốc của tuyết, trắng muốt, sạch tinh, không gì có thể sạch hơn. Ta yêu tuyết và tuyết yêu ta, quấn quýt không rời.
Đột nhiên một ngày nào đó sâu trong mùa đông, màu trắng làm ta mệt mỏi, ta chợt nghĩ ra màu này đã cầm tù ta biết bao nhiêu ngày tháng, khiến cho ta chỉ biết có nó mà quên đi các màu khác.
Ta bắt đầu cảm thấy nhớ một màu nào đó khác với màu trắng. Tuyết trắng bỗng hóa ra lạnh lẽo, lóa mắt đáng ghét, nặng nề, thậm chí là ngục tù, một thứ ngục tù trắng toát ngạo mạn kiêu căng và lạnh lùng.
Nỗi nhung nhớ mang ký ức đến đối chọi với nền độc tài Tuyết. Nhớ màu xanh cây lá sống động và sinh sôi, màu đất nâu dịu dàng hiền hậu, nhớ màu của những bông hoa, màu của mùa xuân, mùa hạ, mùa thu...
Bắt đầu mơ và mong mỏi ngày độc tài Tuyết phải ra đi, nhường chỗ cho muôn màu tươi thắm rực rỡ ùa về.
Chẳng có nền độc tài nào là mãi mãi, rồi ngày đó sẽ đến thôi.
Tuyết sẽ tan khi mùa xuân tới.

21-2-2016


Chủ Nhật, ngày 29 tháng 3 năm 2015

Ra sách: Truyện Thơ Cổ Tích

Cuốn sách mà tôi dự định in từ lâu đã hoàn thành, cuốn truyện cổ tích chuyển thành thơ này viết cho trẻ em nhưng người lớn đọc cũng vui mà người lớn đọc cho trẻ em nghe thì càng vui.
Page của sách trên Face Book, mời các bạn vào xem: https://www.facebook.com/truyenthocotich
PS: Feel free to like, comment and share :)










Thứ Tư, ngày 04 tháng 2 năm 2015

Game cho cả iPhone, iPad

Game con trai tôi viết, có thể chơi trên máy tính các loại và điện thoại di động, iPhone, iPad... nhạc đệm cho Game do cháu chơi đàn piano và một người bạn gõ nhịp.

Mời các bác chơi thử và đóng góp ý kiến, cảm ơn các bác nhiều!

http://focusandfinish.altervista.org/EatTheGold/www/index.html

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 1 năm 2015

Đọc Xem Đêm của Phùng Cung

Bạn tôi đọc tập Xem Đêm nói rằng những bài thơ ngắn trong tập khiến bạn liên tưởng đến thơ Haiku của Nhật bản, và đó là những khoảnh khắc trở về với chân diện cuộc đời rất sắc nét và thấm thía của một người từng chịu những tai ương bút nghiệp nặng nề của một thời. Tác phẩm của Phùng Cung trước đây tôi chỉ mới đọc truyện Con ngựa già của Chúa Trịnh và xem đâu đó những lời rầm rì xung quanh nó.

 Nhận xét của bạn khiến tôi muốn đọc ngay tập Xem Đêm, những cảm nhận thích thú cứ tăng dần trong tôi qua từng bài, đến cuối tập thì tôi hoàn toàn bị thuyết phục và chìm đắm trong thế giới thơ của Phùng Cung. Viết lời cảm nhận này, tôi ghi lại cảm xúc của mình khi đọc Xem Đêm và cũng muốn nêu một suy nghĩ khác nối tiếp nhận xét của bạn tôi rằng thơ Phùng Cung trong Xem Đêm thực ra khác Haiku của Nhật, có một thứ keo đặc biệt của ngôn ngữ thuần Việt nối giữa các từ khiến cho các bài thơ của ông mang phong thái khác, đó thứ thơ mang hồn Việt chân chất và dân dã, nhưng lại có sức mạnh khơi gợi mênh mang, như nhát cuốc bổ xuống đất thịt sớm tinh sương và lật lên khối đất nâu để nắng sớm gió sớm đến đưa hương đất mùn màu mỡ bay xa.

 Những bài thơ không chỉ là khoảnh khắc tĩnh tại mà luôn chứa cả câu chuyện dài đằng sau.

Chuyện về một thủa ấu thơ ngây ngơ trong sáng:
Tiếc - đứt - ruột 
Cái thời mũi dãi 
Ổi cỏ xùm khua nón 
Phảng mùi tóc mẹ 
Xin bố con cua kềnh 
Buộc dây chuối dắt quanh sân.
(Mũi dãi)

Chuyện về một sự đổ vỡ:
Bình minh níu giọt tranh khoảnh khắc 
Đổ vỡ trong lặng im 
Hoa ngóng gió gửi hương tị nạn
(Đổ vỡ)
Khi tất cả xung quanh đều nằm trong cảnh thế vỡ nát, ngay cả một bông hoa trong cảnh thế ấy cũng chịu chung số phận, nhưng không hẳn thế, hương hoa vẫn chờ ngóng gió đến mang đi, thoát ra khỏi cảnh đổ nát góp hương thơm cho đời.

 Chuyện về cuộc đời người chị vì số phận vất vả gian nan mà phai tàn xuân sắc:
Chị đi lấy chồng 
Cuối hè năm đói 
Phù sa lặn lội má phấn úa dần 
Nón vá mo cau 
Dấu chân chim đầy mặt 
Thời gian trộm cắp hết ngày xưa
(Nuối tiếc)

 Chuyện về mùi tanh của máu trên gươm báu còn mãi sau chiến tranh dù có bao nhiêu tiệc rượu ăn mừng, một dư âm chua xót mãi:
Long lanh gươm gia bảo công hầu 
Ngày tháng bao người chiêm ngưỡng 
Mỗi chiến thắng mỗi lần gươm - tắm - rượu 
Ruồi vẫn qua lùng máu sa trường 
(Gươm báu)

 Nhà thơ, người kể chuyện, dùng những từ đặc biệt, rất hay và đầy chất gợi tả của người dân thôn quê:
Quất mãi nước sôi 
Trà đau nát bã 
Không đổi giọng Tân- Cương
(Trà)

Có những bài thơ lại mang chất lãng mạn bâng khuâng, lời thương nhớ một người con gái năm xưa nay đã thành kỹ nữ:
Đá đã mòn 
Sông đã cạn 
Mây trắng chơi vơi 
Ngàn năm tìm bạn 
Giờ này em ở đâu 
Thương em khăn áo trạt mùi thiên hạ.
(Tìm)

 Và nhiều bài thơ là nỗi thương xót âm thầm chính mình hay đồng loại vì những nỗi đau trong im lặng:
Con chim chích kêu đêm 
Tiếng kêu ướt tổ 
Gió mưa lấp liếm 
Một tiếng bay kêu 
Lạnh giữa âm thầm
(Bay kêu)

 Tôi biết mình còn đọc đi đọc lại nhiều lần Xem Đêm của Phùng Cung, vì đó là một giọng thơ mạnh mẽ, phong phú và đặc sắc, dù có lúc bị lấp chìm âm thầm trong bóng tối, nhưng không vì thế mà trở nên yếu ớt và tan biến, ngược lại Xem Đêm chứa những câu thơ đậm sắc hương của tiếng Việt và hồn Việt ủ mình chờ đợi cảm nhận của người đọc, những câu thơ chắt lọc như rượu cất lâu năm sẽ còn hay mãi với thời gian. Cảm ơn bạn tôi đã tặng và giới thiệu cho tôi về cuốn thơ này.

 11-2012

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2014

Game nhà trồng được




Game con trai tôi viết bữa trước đã được cháu viết lại để chơi ở máy tính có bàn phím với mọi hệ điều hành:



Mời các bác chơi thử và chia sẻ với mọi người giùm, rất mong nhận được ý kiến đóng góp của các bác, cảm ơn các bác nhiều!

Chủ Nhật, ngày 03 tháng 8 năm 2014

Chúng ta chảy như sông

Jorge Luis Borges

Chúng ta là thời gian, chúng ta là tăm tiếng
từ phép ẩn dụ của triết gia Heraclitus Bí Hiểm.

Chúng ta là nước, đâu phải kim cương cứng rắn,
là thứ mất đi, 
đâu phải thứ còn nguyên.

Chúng ta là dòng sông và chúng ta cũng là người Hy lạp ấy
chàng soi mình xuống nước. Bóng dáng chàng nhìn thấy
cũng đổi thay trên mặt gương nước đổi thay,
đổi thay trên tinh thể biến ảo như lửa.

Chúng ta là dòng sông tiền định vô nghĩa
trên hành trình ra biển.

Bóng tối bao trùm lấy dòng sông.
Tất cả nói lời từ biệt, tất cả đều rời xa.

Trí nhớ cũng không in dấu mãi.

Dẫu vậy, có điều gì đó vẫn lưu 
lại,
dẫu vậy, có điều gì đó như khóc than.

(dịch từ bản dịch tiếng Anh)







Thứ Sáu, ngày 30 tháng 5 năm 2014

Lá thư

Có viết thơ đâu,
tôi chỉ đi nhặt những ngôn từ vỡ vụn
như những cánh hoa  trên cỏ xanh,
trong một chiều mùa xuân bình yên đến thế
tôi không thể không nhặt lấy những mảnh ký ức đang rơi vào lãng quên
ở một nơi chẳng ai cần đến chúng
nhặt lấy cho mình
những mảnh hương tuổi mười bảy
cô bé tóc đuôi sam bướng bỉnh ngốc nghếch
con nhỏ ngu lâu chẳng hiểu gì
tên anh là Hoàng
anh là bạn thân nhất của anh trai,
ngày mai anh lên biên giới phía Bắc
anh đến nhà cầm theo một lá thư,
trong thư cài một cây bút Kim Tinh rất mới
hẳn là anh đã chuẩn bị rất lâu
anh viết, ngày mai anh đi lên Vị Xuyên chẳng biết thế nào
tặng em cây bút này,
nhớ về em người em gái nhỏ hậu phương
viết thư cho anh nhé...
anh đã đứng đợi ngoài cửa rất lâu
tôi ở lỳ trong nhà,
không ra
anh để lại bức thư ở song cửa sổ
rồi đi
bức thư có gài cây bút
tôi đưa cho mẹ
bắt mẹ đưa cho anh trai để anh trai trả lại cho anh
anh trai im lặng cất vào trong tủ
khi đó tôi chưa biết gì nhiều về chiến tranh và mất mát
tôi chỉ nghĩ đơn giản, mình còn bận học
không có thời gian viết thư
con nhỏ ngu lâu chẳng hiểu gì
nhiều năm đã trôi qua 
cô bé mười bảy tóc đuôi sam đã thành người đàn bà tóc chấm bạc
chiều nay đi giữa mùa xuân tĩnh lặng của phương xa
khi đất nước quê hương có thể có chiến tranh
lại có những người anh ra đi,
những người bạn anh trai ra đi,
chẳng biết thế nào...
người đàn bà tóc chấm bạc
cô bé mười bảy năm xưa
ước gì mình đã viết cho người lính ấm lòng
trước giờ ra trận:
Chúc anh đi,
chân cứng đá mềm
nhớ về anh,
em gái nhỏ hậu phương

30-5-2014



Thứ Tư, ngày 23 tháng 4 năm 2014

Còn ai tìm lối

Vì tôi cũng kẻ bên lề
Cho nên tôi cứ trông về Nhã Thuyên
Đường to rộng bước chính chuyên
Sợ chi cỏ dại mọc xiên bên lề
Nhã Thuyên mất nghiệp mất nghề
Còn ai tìm lối đi về hoang vu

Thứ Ba, ngày 25 tháng 2 năm 2014

Thứ Ba, ngày 11 tháng 2 năm 2014

Eat the Gold


This game is written by my son:

Game con trai mình viết:







Thứ Sáu, ngày 10 tháng 1 năm 2014

Người điểm sách



   Đã từ lâu, tôi thường đọc blog Nhị Linh để xem sách văn học xuất bản ở Việt nam có gì mới. Đối với tôi thì đây là một địa chỉ đáng tin cậy về sách và Nhị Linh rất phù hợp với vai trò người điểm sách.

   Tôi đã quá chán kiểu giới thiệu sách màu mè, một chiều mà ít thông tin trên báo chí thường gặp. Hoặc là hời hợt và rỗng tuếch với những từ ngữ sáng choang leng keng. Hoặc là khen và khen nhưng đọc họ khen nhau là biết họ đang miếng gắp trả miếng cho nhau trong mâm cỗ văn chương nước nhà khiến cho người đọc có cảm giác bị mắc lỡm. Hoặc vướng vào định kiến, đặc trưng cơ bản của thế hệ chúng tôi trở về trước, những thế hệ đắm chìm trong định kiến một chiều...

   Điều người đọc muốn biết về một cuốn sách là vị trí thực của nó trong mối tương quan chung giữa những cuốn sách đã ra xung quanh, nó thuộc dòng chảy nào, nó có gì mới, khác, so với những cuốn sách khác. Để biết được những điều ấy, yêu cầu quan trọng đối với người điểm sách là anh ta phải đọc rất nhiều. Phải công nhận Nhị Linh đọc rất nhiều, trong suy nghĩ của tôi, người điểm sách này giống anh chàng lãng tử dạo gót giữa những tủ sách cao dài miên man, chàng nhặt lấy một cuốn kể đôi điều về nó rồi bất thần liệng sách lại chỗ của nó và lượm lên cuốn khác. Không có cuốn sách nào lấy trọn tâm huyết của chàng, chàng cũng chẳng dừng lại ở đâu quá lâu nhưng cũng chính nhờ vậy mà chúng ta có thể yên tâm nghe chàng kể về về nhiều cuốn sách, về nhiều tủ sách. Chặng đường cứ tiếp tục trong lúc người điểm sách luôn đứng ở vị trí trung dung, vị trí mà dù bạn có ở bên lề nào bạn cũng muốn lắng nghe vì bạn sẽ không bị dẫn dắt vào những ngõ cụt yêu ghét, thù hận, chỉ là cộng thêm cho bạn hiểu biết về văn chương, về con người.

   Không phải lúc nào anh ta cũng nói ra những nhận định chính xác về một cuốn sách nhưng ngay cả khi đọc những điều đó bạn cũng thấy sự gợi mở của nó đến những điều cần nghiên cứu sâu hơn. Bạn cũng sẽ thấy anh ta quay trở lại với những cuốn sách từng được nói đến và bổ xung những nhận xét mới cho nó. Khi đọc Nhị Linh viết về cuốn Bắt trẻ đồng xanh, tôi đã không khỏi bật cười khi anh chàng phân tích câu hỏi của cậu bé Caufield về những con vịt ở công viên Trung tâm, chúng đi đâu vào mùa đông, vì Nhị Linh áp đặt vào câu hỏi đấy những ý nghĩa quá sức. Đó đơn giản chỉ là một câu hỏi hồn nhiên của đứa trẻ. Khi nhìn mùa đông trắng tuyết, lũ trẻ con và cả người lớn nữa cũng thường nghĩ đến những sinh vật rộn ràng ngày hè đã biến mất đi đâu. Nhưng biết đâu đấy cũng là một nỗi hoài nhớ cần lời giả đáp bằng những nghiên cứu nghiêm túc. Tôi luôn cảm thấy ở đằng sau những lời điểm sách của Nhị Linh phẩm chất của một người nghiên cứu văn chương nghiêm túc.

   Trong những giọng văn đã trở nên quen thuộc mà tôi hay tìm đọc kể từ khi vào mạng, có nhiều người viết hay. Trong số đó có một số người cũng hay viết điểm sách, chẳng hạn như bác Gỗ Mun. Tôi cũng thích đọc điểm sách của Gỗ Mun nhưng cảm giác khi đọc thì khác với đọc Nhị Linh. Không phải một lãng tử liệng hết cuốn sách này đến cuốn sách khác trong sự khám phá say sưa cô độc, Gỗ Mun chỉn chu cẩn thận và thường chỉ viết về những gì bác ta thích. Giống như cách bác chăm sóc tổ ấm xinh xinh của mình, bài nào ra bài nấy, không có biến động nào không thể đoán trước, trật tự, hiền lành và hứa hẹn thành quả yên bình. Trước thấy hai người thân thiết, sau thì thôi, tôi cũng tiếc cho mối thân tình, hy vọng một ngày nào đó họ lại đôi giò sóng đôi. Tôi đã đọc Nhị Linh viết về những đứa con mình, có một nỗi xót xa cuộc đời trong ấy, nó rất gần nỗi xót xa cuộc đời trong các tác phẩm văn học thực sự. Có lẽ cuộc đời khi đem sóng gió đến cho ai đó thì cũng đem theo cả quà tặng cho người ta. Tôi thích đọc Nhị Linh hơn Gỗ Mun.

   Tôi viết bài này sau khi đọc entry mới nhất của Nhị Linh, mong chàng ta tiếp tục viết điểm sách cho mọi người đọc, cho dù có bận rộn đến đâu, nghe đồn chàng ta được nhiều gái đẹp yêu lắm, ngay cả điều này rồi cũng trở thành huyền thoại.

   Như những cuốn sách.