Thứ sáu, ngày 10 tháng hai năm 2012

Ice Fishing (Câu cá trên băng)

(Bữa nay tôi bỗng nhớ Sudbury da diết, nhớ những buổi câu cá trên hồ băng vào mùa đông, ice fishing là một trong những thú vui kỳ diệu của mùa đông Canada. Tôi post lại đây bài và ảnh cũ tôi đã post trên mạng tháng 6 năm 2005.)

Mùa đông vừa rồi (2005), chỗ tớ rủ nhau ra mặt hồ đóng băng dày để câu cá, gọi là ice fishing. Khoảng ba chục người. Sáng ra, trời lạnh tầm -20oC, gió cũng hơi mạnh. Đầu tiên dùng máy khoan khoan những lỗ đường kính hơn 20cm cách xa nhau khoảng 3 m. Mặt băng dày chừng hơn 60cm nên khoan cũng mất công. Sau đấy là đặt cần câu, mồi câu bằng cá sống nhỏ dài 5cm.

Cách chỗ câu một đoạn thì kê đá đặt một cái thùng to lên trên rồi thả củi vào thùng đốt để thỉnh thoảng chạy ra sưởi cho khỏi cóng. Trên bờ hồ gần đấy có thuê một cái nhà để đặt thức ăn và đồ uống, ai đói hay rét quá có thể chui và đó. Món ăn do các bạn Canada chuẩn bị là một nồi sup đậu đỏ, bánh mì kẹp, socola nóng, socola thanh.

Cá đớp mồi khá nhiều, giật lên nếu cá nhỏ thì lại gỡ thả xuống. Cũng có vài con rất to, khó khăn để lôi lên, khoảng tầm 5, 6 cân. Khi câu được cá to, mọi người xúm nhau đến xếp hàng chờ cầm cá chụp ảnh như thể tất cả đều là những tay câu cự phách.

Ngoài câu cá, mọi người còn trượt tuyết, trượt băng, đi xe kéo trên băng khắp quanh hồ

Lạnh đỏ hết cả mặt, nhưng mà vui. Đến chiều tối mới thu quân kéo về.

Nhớ mãi cái không khí tinh khiết trong lành mênh mang giữa trời và băng.






























Sáng sớm trên hồ băng































Vừa đến nơi - Lục tục chuẩn bị - Em sinh viên TQ































Đồ nghề































Một ông bố và hai cô bé :)



Việc đầu tiên là khoan



Khoan tiếp



Thủng băng rồi!



Toàn cảnh lúc khoan xong



Phía bên kia hồ, trời trong dần































Tay đua không đối thủ































Trời xanh băng trắng































Lại gặp ông bố nhẫn nại và nhị vị công nương thích du ngoạn :)






























Nhà trên hồ cho bọn trẻ chơi































Chờ đợi là một nghệ thuật









































A haaaaa....









































Nặng quá, chả bê nổi đâu!
































Chú cá này to quá!































Còn chú này bé, chả ai buồn bế!









































Lũ này chán câu cá, đi tìm sườn dốc trượt tuyết




























Bờ cây tím ven hồ



Bóng nắng































Sóng nước thành băng









































Trượt đê!



Nắng quá!































Xa tắp































Mây trắng bồng bềnh



Nắng ngả về chiều



Hoàng hôn trên hồ băng

Thứ hai, ngày 06 tháng hai năm 2012

Entry học tiếng Pháp (2)

Ottawa đang ở giữa mùa đông.













Winterlude, Ottawa's most famous festival and one of the world's great winter festivals. Photo by Ross Dunn.




Cái entry trước không chịu hiện comment, hình như vì số comment nhiều quá mức cho phép rồi hay sao ấy, tôi mở cái mới này để tiếp tục gọ ghẹ tiếng Pháp. Copy lại mấy comment không chịu hiện:

HY:
Các thầy, cô, bác ơi, tôi viết câu này có đúng không:

Bonjour Sylvie, très heureux de savoir que vous revenez! J'étudie français maintenant.


Phulangsa:
Salut les potes (chào các bạn chí cốt),

Tôi tìm hoài không thấy còm của bác HY, nên cứ trả lời đại ở đây vậy :

Tôi sửa câu của bác HY nhé (thế nào các bác Việt Nam nói tiếng Pháp đúng điệu cũng sẽ nhảy dựng lên, nhưng tôi có nguyên tắc của tôi).

Bonjour Sylvie, (je suis) très heureuse de savoir que vous revenez. J'étudie le français maintenant.

Thứ bảy, ngày 04 tháng hai năm 2012

Sóng lừng














Khi nói về bức tranh Sóng lừng của Hokusai, người ta vẫn thường đề cập đến hình ảnh núi Phú Sĩ nom nhỏ bé ở phía xa, tương phản với ngọn sóng cao lừng lững trước mắt. Nhưng có một sự tương phản khác mà ít người để ý hơn, giữa hình ảnh ngọn núi thiêng tĩnh tại, với những bọt nước treo lơ lửng giữa lưng chừng không gian. Điều đó tạo ra ấn tượng về tính nhất thời của khoảnh khắc sẽ qua đi. Ấn tượng này cũng rất liên quan đến tư thế chông chênh cheo leo của con thuyền ngoài cùng bên phải, mũi thuyền đẩy ngang qua núi Phú Sĩ.


Có lẽ, thông điệp mà họa sĩ gửi gắm ở đây là mọi khó khăn dù có thể vô cùng lớn lao ngay trước mắt nhưng rồi sẽ qua đi, và sau những cố gắng bền bỉ của con người thì những điều thiêng liêng, tốt đẹp sẽ còn lại mãi mãi. Sự lạc quan và kiên cường hẳn cũng là một đặc trưng khác của tinh thần Nhật Bản.

http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=115&CategoryID=41&News=4836

Thứ năm, ngày 02 tháng hai năm 2012

Kiểm duyệt comment

Xin lỗi mọi người tôi phải chuyển sang chế độ kiểm duyệt comment vì cái người đã viết lời vĩnh biệt ở entry trước lại dùng nick nặc danh vào chửi bới lung tung. Thật là, chẳng biết phải nói sao nữa!

Thứ tư, ngày 25 tháng một năm 2012

Chuyện blog

Bạn LVu khuyên bác NBC đóng blog, mình thì thấy chẳng có gì phải đóng nếu bác NBC vẫn có thể thu xếp được thời gian để lâu lâu viết cái gì đấy. Mình ủng hộ việc tất cả mọi người được "nói những gì mình nghĩ" bất kể người đó là ai. Đọc những gì người ta trực tiếp viết ra và đọc bài người khác diễn giải về họ là hai việc khác nhau, việc thứ nhất nói chung thường giúp mọi người hiểu đúng về người viết hơn, trường hợp không thể thực hiện được việc đầu mới đành phải thay bằng việc thứ hai.

Về chuyện bác NBC và công chúng, từ lâu tôi đã có một ý nghĩ hài hước là vì công trình của bác NBC công chúng gần như chẳng ai hiểu được nên mọi người chỉ còn biết chăm chú vào những lời của bác nói ngoài chuyện công trình Toán học ấy ra. Không hiểu được cái nọ thì cố săm soi phân tích cái kia để có được một hình ảnh toàn diện, đấy là nhu cầu của công chúng mặc dù thông thường mọi người vẫn biết rằng một người rất giỏi về lĩnh vực này ko thể hoàn hảo ở những cái khác. Ngày xưa mình đọc nhiều câu chuyện về thiên tài lơ đễnh, hay quên, nói năng buồn cười... tất cả những chuyện ấy là giản dị bình thường, chỉ khi người ta cố nghĩ con người là ông thánh thì sự thể mới lố bịch như là chuyện ở Bắc Triều tiên. Vậy nên những trao đổi qua lại giữa NBC và công chúng ở blog mình nghĩ là cần thiết để cho cả công chúng lẫn bản thân bác NBC hiểu và được hiểu, thông cảm và chia sẻ.

Công chúng cũng thường có nhu cầu tham lam đòi hỏi người của họ phải có cả cái nọ lẫn cái kia, tựa như cô Kiều trong bài thơ vui của mình từng yêu cả hai anh nên muốn anh này có chút của anh kia, trong khi cô Vân ăn cây nào rào cây ấy, chí thú một chàng, chưa trải giang hồ thì lại khác, nghĩa là ko có cái tâm lý đa mang như công chúng giống cô Kiều.

Nhân thể mình cũng trút luôn là có bạn mà nhiều người biết là bạn nào đấy nhiều lần nói mình chả ra sao ở nhiều nơi, mình chán chẳng buồn nói vì mình biết tâm lý của bạn thất thường. Do mình cũng có những sự nhạy cảm riêng nên mình cũng muốn tránh bạn đi vì không muốn rắc rối cả hai, bạn add FB mình đã ko accept. Vì bạn vào blog nói linh tinh nên mình nhắc bạn là comment thảo luận cái gì thì nói rõ ràng, đừng có vào chụp mũ như thế, mình ko reply đâu.

Thế thôi, chúc mọi người vui vẻ!

Thứ ba, ngày 24 tháng một năm 2012

"Trí thức" là ai? (thơ vui)

Xem cuộc tỉ thí đầu xuân
Đối qua đáp lại hai quân lắm bài
Cô Kiều chép miệng thở dài
Chả biết "trí thức" là ai bây giờ?
Là anh Từ Hải phất cờ
Không sợ bạo ngược, chẳng thờ hãm vương
Hay chàng Kim giỏi văn chương
Thi đậu vinh hiển gốc hương dự phần
Ra vào Kiều cứ phân vân
Thúy Vân biết chuyện nhắc cân mấy lời:
"Rằng trên cao có ông trời
Thứ đến là ở trên đời có vua
Chàng Kim tài học có thừa
Làm quan bổng lộc cũng vừa sum suê
Chúng ta cuộc sống đề huề
Nhớ chi Từ Hải đã về chốn xa
Nếu mà còn sống may ra
Tránh sao khỏi nỗi tù ra tội vào
"Trí thức" chăm chỉ luyện đào
Chàng Kim là nhất ai nào sánh ngang!"
Kiều nghe nước mắt đôi hàng
Nhớ Từ rồi lại thương chàng Trọng Kim...

24-1-2012

Thứ hai, ngày 23 tháng một năm 2012

Đón Tết ở Ottawa (ảnh)

Hình ảnh cập nhật cho entry trước:

Gói bánh chưng, được 12 cái tất cả, mỗi nhà 6 cái




















Một phía của bàn cỗ tất niên, gồm xôi trắng gà luộc, bóng xào, nem rán, canh măng




















Dưa món đủ vị chua cay mặn ngọt ăn cùng bánh chưng và giò lụa hôm mùng một




















Hoa tươi chụp ngày mùng một




















Lên mạng ngóng về Tết ở nhà, mượn một tấm ảnh hoa đào trên mạng về treo cho có không khí tưng bừng của mùa xuân quê hương




















Chúc các anh chị và các bạn ghé thăm blog một Năm Mới an lành!

Thứ bảy, ngày 21 tháng một năm 2012

Đón Tết ở Ottawa

Hôm nay tôi sẽ có một ngày bận rộn và vui, gia đình tôi cùng gia đình em Ngà, một người bạn Việt nam khác ở Ottawa sẽ tụ họp làm bữa cơm tất niên.

Bây giờ là 7h, khoảng 10h, hai mẹ con tôi sẽ đi chợ cùng hai mẹ con bạn, chúng tôi dự định nếu tìm mua được lá thì sẽ gói bánh chưng cho bọn trẻ được cảm nhận không khí chuẩn bị một nồi bánh.

Các món định nấu là xôi, gà (giống gà ta) luộc, nem rán, chân giò ninh măng, bóng xào nấm và xúp lơ và vài món nữa nếu chúng tôi còn sức :)

Một số thứ khác như giò lụa thì sẽ mua ở hàng Phước Lợi phố Sommerset. Chúng tôi sẽ đi chợ Sommerset trước sau đó đến Green Fresh để kiếm các đồ mình cần. Ngoài thức ăn tôi sẽ nhớ mua cả hoa.

Các lễ hội Tết của của người Việt ở Ottawa đã diễn ra tuần trước, ngày thứ bảy là tiệc mừng Xuân của Đại sứ quán Việt nam ở Ottawa, tổ chức ở National Arts Centre. Chủ nhật là lễ hội Tết của cộng đồng người Việt ở Ottawa tổ chức ở St Elias Banquet Centre có bán vé vào cửa 10 đô Canada một vé.

Tiệc đứng chiêu đãi mừng Xuân của Đại sứ quán khá tươm tất, có nhiều món cổ truyền như bánh chưng, bánh khúc, bánh cuốn, xôi lạc, nem rán, giò chả, có cả lợn quay và sushi. Có một số bài phát biểu và sau đó là ca nhạc, "con biết xuân này mẹ chờ tin con..." trong lúc mọi người ăn và trò chuyện.

Có một kỷ niệm rất đáng nhớ của tôi trong bữa tiệc này, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ khi tôi nhìn thấy gương mặt một phụ nữ trong đám đông, đó chính là Mai, người bạn cùng lớp Đại học của tôi kể từ khi ra trường chưa hề gặp mặt. Tôi thốt lên tên bạn trong cảm giác vui và sửng sốt ngạc nhiên, bạn cũng sững sờ nhìn tôi, trái đất quả thật vừa tròn vừa nhỏ bé! Chúng tôi trò chuyện và hẹn dịp gặp nhau, vui.

Bây giờ tôi sẽ đi dọn dẹp nhà cửa một lúc rồi chuẩn bị đi chợ. Kỷ niệm về Tết thủa nhỏ trở lại trong tâm trí tôi bằng lời mẹ tôi, ba tôi và những cô bác gần kề thường nói, Tết là thời điểm mà người ta dành cho sự sum họp, khép lại năm cũ, chờ đón những điều mới mẻ tốt đẹp. Tôi sẽ nói với con trai tôi điều đó.

Thứ sáu, ngày 20 tháng một năm 2012

Làm thơ và làm nghiên cứu

(Nhân dịp Tết đến Xuân về tôi viết bài này tặng bác LH, cũng là muốn trả ơn cô giáo dạy tiếng Pháp :)

I.

Làm thơ và làm nghiên cứu có rất nhiều điều khác biệt, ngay cả việc viết về hai thứ này cũng khác nhau. Với công việc nghiên cứu bạn càng phân tích mổ xẻ từng bước các quá trình tiến hành, các phương pháp sử dụng, so sánh, đối chiếu với các nghiên cứu khác thì mọi thứ càng rõ ràng. Thơ thì khác, ngay cả khi phân tích thơ của mình tôi cũng thường gặp phải cảm giác những lời mà mình đưa ra là khiên cưỡng, không thật. Dường như tôi đã không thể nắm bắt được bài thơ ngay khi đặt dấu chấm hết nó. Nó đã chạy đi hay là cảm xúc khi viết một khi đã đậu vào câu chữ trong thơ thì cũng là lúc đã bay ra khỏi tâm trí. Nhớ về điều không còn ở đó nữa chỉ cho những phác họa mờ mịt phiến diện và cái dở cuối cùng của việc hồi tưởng là níu vào câu chữ.

Ví dụ gần đây nhất là bài Khi ấy trong entry trước, khi ấy tôi ngồi trong thư viện để sửa luận án, một chút nao nao ngang qua tâm trí khiến tôi vừa muốn giữ mình lại vừa muốn trôi theo cảm xúc. Vì biết cảm xúc của mình có thể lên cao hoặc xuống thấp, có khi quẩn xoáy trong lòng thành một nỗi cay đắng đến rơi nước mắt nên tôi muốn thoát ra khỏi tâm trạng khó gọi tên đó. Tôi nhớ đến một việc giúp tôi kiềm chế cảm xúc rất tốt ấy là ngồi đan, từng mũi len đều đặn đưa đi trên que tạo thành dòng ngang lặp đi lặp lại luôn giúp tâm trí tôi lắng lại. Những dải len màu khác nhau đan xen trên chiếc áo đang mặc như gợi ý với tôi rằng có thể viết ra thành dòng cảm xúc nao nao trong tâm trạng để nó trôi đi yên bình. Một đám mây câu chữ phảng phất trôi qua đầu đã giúp tôi trong lúc tôi thong thả giữ thanh bằng cho vần đi ngang đều đặn như những hàng len trôi qua kim đan, vui buồn cũng nối nhau đi ngang nhẹ nhàng. Suýt nữa thì một chút chua chát đọng câu cuối nhưng tôi đã đỡ cho nó bay ngang. Mọi chuyện đã diễn ra êm đẹp, tôi viết xong bài đó cảm thấy thoải mái hơn và tiếp tục công việc của mình.

Khi tôi đọc những comment của bạn bè về bài thơ, tôi đọc và cũng vào comment, nhưng sau đó đọc lại comment của mình tôi lại thấy có gì đó khiên cưỡng, áp đặt. Bây giờ sau khi đã kể lại mọi chuyện một cách dài dòng về bài thơ ấy, tôi vẫn cảm thấy có điều gì thiếu mất như sắc mầu hình dạng của áng mây phảng phất trôi ngang khi đó mà tôi không chụp ảnh hay tả lại trọn vẹn cho bạn bè mình xem hoặc đọc được. Như vậy đấy, viết về thơ thật khó, ngay cả khi bạn viết về thơ của mình...

(còn tiếp)

Thứ tư, ngày 18 tháng một năm 2012

Khi ấy

Khi ấy tôi ngồi và tôi nối
Những sợi len cũ khác màu nhau
Nâu nhạt, vàng mơ hòa điệp khúc
Ngân nga vạt trước rồi vạt sau

Khi ấy tôi ngồi tôi cũng nối
Câu nói bây giờ câu nói xưa
Thành câu chuyện vãn dài không dứt
Chứa cả buồn vui cả nắng mưa

Khi ấy tôi ngồi và tôi nối
Mùa đông rét mướt với xuân sang
Cây cối trơ cành phơi nắng sớm
Chồi lại sinh sôi, nụ hân hoan

Khi ấy tôi ngồi tôi lại nối
Phút giây đông đúc giữa thân thương
Bao nhiêu vui sướng mang đặt cạnh
Những khi vắng lặng ở một phương

Khi ấy tôi ngồi tôi nối cả
Chốn cũ xa xưa với chốn đây
Tóc xanh năm ấy thành tóc bạc
Một kiếp nhân gian hơi ấm bay

18-1-2012

Thứ ba, ngày 13 tháng mười hai năm 2011

Entry học tiếng Pháp

Tôi muốn tự học một ít tiếng Pháp nên đã đến thư viện mượn về một số băng, đĩa, sách,... toàn chương trình cơ bản, tự nhiên nhớ ra là bác LH rất giỏi tiếng Pháp, bèn mở entry này cố gắng viết comment bằng thứ tiếng Pháp abc mà tôi học được để bác LH đọc và sửa cho. Đề nghị cô giáo LH nhiệt tình giúp đỡ ạ :P

Post thêm tấm ảnh Ottawa mùa đông cho đỡ trơ trụi vài dòng, ảnh này lấy trên mạng, con đường này tôi đã lái xe qua :)

Thứ sáu, ngày 18 tháng mười một năm 2011

Tài liệu về bệnh tay chân miệng (LH dịch)

Tài liệu lấy từ :
http://www.ahsc.health.nb.ca/Patients/HealthInformation/EmergencyHealthServices/handfootmouthfr.shtml

Bệnh tay chân miệng

Bệnh tay chân miệng thường gặp ở trẻ em và gây ra bởi một loại virus. Bệnh gây nên những vết loét đau trong miệng. Đó có thể là những vết mọng màu xám nhạt hoặc đỏ trên lòng bàn tay, lòng bàn chân hoặc đôi khi trên mông. Những vết nổi trên lòng bàn tay và lòng bàn chân thường là hiếm hơn, do vậy nếu bạn nhận thấy chúng xuất hiện ở trẻ, thì hẳn đó chính là bệnh tay chân miệng.
Mặc dù bệnh này thường gặp ở trẻ từ 6 tháng tuổi trở lên, nhưng người lớn cũng có thể nhiễm bệnh.

Nguyên nhân :
Bệnh tay chân miệng gây ra bởi một loại virus được tìm thấy ở trong phân. Bệnh có thể xuất hiện vì do trẻ không rửa tay sao khi đi vệ sinh. Thời gian ủ bệnh từ khoảng 3 tới 6 ngày trước khi những triệu chứng xuất hiện.

Triệu chứng :
- Xuất hiện những vết mọng trong miệng, trên lưỡi, phía trong má và trên vòm họng (giống như những vết nhiệt miệng, tức là những vết loét nhỏ). Những vết này có thể lành sau khoảng 7 ngày.
- Xuất hiện những vết mọng nhỏ màu xám trên lòng bàn tay, lòng bàn chân và đôi khi trên mông. Những vết trên da biến mất sau khoảng 10 ngày.
- Sốt từ 37,7 tới 38,8 độ C (100-102 độ F) trong vòng vài ngày.
Chăm sóc :
- Cho ăn uống nhiều chất lỏng. Do miệng trẻ bị đau, trẻ có thể từ chối uống. Một số trẻ thích mút kẹo lạnh hoặc đồ uống lạnh vì chúng làm đỡ đau. Đồ uống nóng cũng có thể làm trẻ đỡ đau. Tránh cho trẻ uống nước chanh, cam hoặc bưởi vì trẻ có thể có cảm giác bỏng rát trong miệng.
- Tránh cho trẻ ăn những đồ ăn mặn hoặc nhiều gia vị, vì chúng cũng gây nên cảm giác bỏng rát trong miệng.
- Bạn có thể cho trẻ dùng thuốc acétaminophène hoặc ibuprofène (thuốc chống viêm) theo chỉ dẫn (hỏi xin hướng dẫn sử dụng nếu bạn không biết làm thế nào hoặc cho trẻ uống số lượng bao nhiêu). Nếu bạn không chắc, hãy hỏi ý kiến bác sĩ hoặc dược sĩ trước khi cho trẻ uống thuốc.
- Nếu những vết loét gây ngứa, hãy dùng kem bôi (Benadryl), hoặc thuốc viên hay thuốc nước chống dị ứng.
- Trẻ có thể đi học lại khi những vết loét lành hẳn hoặc khi nhiệt độ trở lại bình thường.

Đưa trẻ đi cấp cứu :
- Nếu xuất hiện những vết loét ở những nơi khác trên cơ thể, tức là ngoài tay, chân, mông và miệng, hoặc nếu có vết loét ỏ kẽ những ngón tay và ngón chân.
- Nếu những vết loét trên da có vẻ bầm máu hoặc có dạng mạch máu vỡ, hoặc nếu chúng có màu tím.
- Nếu bạn nhận thấy có triệu chứng mất nước, như là khi trẻ cảm thấy khô và dính trong miệng, không có nước mắt khi khóc hoặc trẻ ít đi tiểu.
- Nếu trẻ cảm thấy cứng cổ, đau đầu, nếu trẻ ngủ thiếp đi ngay cả khi nó đã ngủ rồi hoặc nếu trẻ mê sảng.

Đi khám bác sĩ :
- Nếu sốt quá 3 ngày
- Nếu tình trạng trẻ không đỡ hơn

(LH dịch)

Đối phó với bệnh tay chân miệng (kinh nghiệm của bác LH)

(Entry này được copy từ các comment của bác LH ở entry trước nhằm mục đích chia sẻ thông tin hữu ích về bệnh chân tay miệng ở trẻ em)

Về VN lần này chuyện làm tôi vương vấn bận tâm mãi là vụ vào Nhi Đồng 2. Tuy mẹ con tôi chỉ ở đó khoảng 18h thôi nhưng cảm giác khổ cực và thương xót thì không quên được. Thương con và tự thương thân, thương các em bé khác và bố mẹ chúng nó, cũng thông cảm với các bác sĩ và nhân viên bệnh viện, mặc dù không hài lòng. Giận dữ, mà không biết giận ai, vì sao tình trạng lại đến mức như vậy?

Một trong những điều tôi giận nhất là thông tin thiếu thốn. Chúng tôi, các cha mẹ, đem con vào đấy cấp cứu mà hoàn toàn mù tịt không được cung cấp thông tin gì về việc chăm sóc trẻ bị bệnh (chân tay miệng), chỉ có vài thông tin về phòng bệnh mà lúc đó thì bệnh đã mắc rồi. Hỏi nhân viên bác sĩ thì khó lắm, ai mà rảnh ? May mà tôi có người thân tìm thông tin trên internet giúp tôi. Nếu thông tin tốt hơn, tôi tin chúng ta sẽ đỡ tốn rất nhiều công sức, thời gian và tiền của.

Đọc thông tin y tế của Pháp, thì thấy nói rõ rằng một trong những triệu chứng nguy hiểm nhất của bệnh chân tay miệng là mất nước, cụ thể là trẻ không đi tiểu từ khoảng 10h, lúc đó phải đưa đi cấp cứu ngay (chứ không đợi đến lúc viêm não co giật thì đã trễ rồi). Lý do mất nước là do những vết loét trong miệng khiến trẻ không uống (và ăn) được. Thông tin này tôi không thấy ở bất cứ đâu ở VN.

Sau khi đã đọc vô số bài về chân tay miệng thì tôi thấy ông TS Khải đề nghị cách chữa rất là hợp lý. Nhiều người dân nói với tôi rằng bệnh này xưa nay vốn gọi là sài đẹn, mùa nóng thì phát ra, thường người ta cho trẻ con uống nước cỏ mực cho mát là khỏi, nhưng bây giờ dùng thuốc hóa chất, phá vườn ghê quá, không còn cỏ mực nữa, phải ra hiệu thuốc nam mua khá đắt.

Ông TS Khải ít nhất còn đề nghị một cách chăm sóc trẻ bệnh (khử khuẩn, chống viêm loét, bổ sung dinh dưỡng : uống nước chanh, vitamine, cháo đậu xanh, đậu đen,... tất cả đều hết sức hợp lý). Còn bộ Y tế thì không cho chúng tôi được lời khuyên cụ thể nào.

Càng suy nghĩ về bệnh chân tay miệng, tôi càng thấy việc chăm sóc trẻ tốt, nhất là cho uống nước, là hết sức quan trọng. Có lẽ điều đó có giá trị ngay cả trong việc phòng bệnh. Không phải vô cớ mà khi mùa hè nóng, trẻ con thường được cho uống đồ "mát". Ngày xưa, mùa hè tôi cũng hay được cho uống cỏ mực, ngoài Bắc kêu là "cây nhọ nồi", (nước màu đen, vị hơi ngọt và thơm, khá ngon) hoặc là ăn chè đậu đen nấu với bột sắn dây, uống nước chanh (vì chanh rẻ hơn cam).

Khi cháu bé nhà tôi nhập viện, tôi đã ra sức tìm kiếm mọi thông tin về bệnh này, hỏi tất cả những ai hỏi được. Khi nhận được lưu ý về việc bổ sung nước, suốt cả ngày tôi liên tục cho cháu uống nước chanh (bệnh viện cho uống thêm vitamine), chắc là vì vậy mà tình trạng cháu khá hơn và chúng tôi rời bệnh viện ngày hôm sau, dù bị ngăn cản (vì ở đấy điều kiện chăm sóc cháu rât tệ). Đêm trước đó cháu ngủ li bì và co giật, nhưng đến chiều hôm sau thì cháu vui vẻ tỉnh táo hơn.

Diễn biến bệnh như sau : sáng thứ 3 khi tôi cho cháu uống khẩu phần nước cam như mọi ngày thì cháu từ chối nói là đau miệng. Tôi nhìn miệng thì thấy hai nốt mọng đỏ, đã hơi lo. Buổi chiều tôi đi làm vê cháu hơi sốt nhẹ. Sáng hôm sau cháu không sốt, song vẫn ăn uống kém vì đau miệng, đến trưa cháu lại sốt nhẹ, khi chơi ngã vài ba lần, thường ngày nó lẹ như cheo hiếm khi ngã như vậy. Tối đến cháu vẫn sốt, ngủ li bì bỏ ăn, dến khuya thì bát đầu hơi co giật, đến khoảng 2h sàng thì giật mạnh hơn, rung cả con gấu bông trên chân nó. Khi đó thì tôi chuẩn bị đồ và chúng tôi đi bệnh viên. Tôi nhớ khi con gấu bông rung bắn lên, tim tôi có cảm giác lạnh giá và sau đó tôi cứ lạnh run cầm cập, phải khoác thêm bao nhiêu áo dù trời Sài Gòn nóng lắm.

Tôi cũng nhớ lại là trước đó, cũng phải tới 14h đồng hồ hoặc hơn cháu không đi tiểu. Cháu chưa cai sữa và tôi nghĩ có lẽ nhò vậy mà cháu có thêm chút dinh dưỡng vì nó hầu như không ăn gì cả.

Nốt mọng trong miệng thì phải gần 2 tuần sau mới lặn.

Hy vọng giúp ích cho các bạn,
LH

Thứ ba, ngày 08 tháng mười một năm 2011

Tấm Cám (phần cuối)

9.
Một hôm bà cụ nhẩn nha
Giả vờ đi chợ thực ra quành về
Nấp nhìn cụ ngỡ nằm mê
Quả thị bỗng chốc to ghê bằng người!
Bước ra nàng Tấm xinh tươi
Tay năm tay mười thu dọn trước sau
Thổi cơm, kín nước, têm giầu
Vẻ xinh tươi ngắm càng lâu càng giòn
Bà cụ thấy cô gái ngoan
Đẹp người lại rất hay lam hay làm
Sướng vui, cụ chạy ôm chầm
Rồi tìm vỏ thị cụ cầm xé tan
Từ đó bà cụ bán hàng
Ở cùng với Tấm mọi đàng quý yêu
Như con với mẹ thương chiều
Têm trầu, gói bánh mọi điều Tấm lo
Bà cụ tiếp khách nhỏ to
Cuộc đời yên ả tựa hồ nước thu…

Vua mất xoan đào buồn ru
Nhìn bộ dạng Cám hình như đáng ngờ
Lòng càng chán nản phớt lờ
Vi hành thăm thú thẩn thơ nhớ người
Một hôm, chim hót nắng cười
Vua qua đường thấy một ngôi quán lành
Thanh bạch, sạch sẽ, chân tình
Vua bèn ghé lại một mình nghỉ chân
Bà cụ rót nước ân cần
Lại mời vua thưởng đôi phần trầu cay
Vua nhìn trầu bỗng mắt ngây
Trầu têm cánh phượng khéo tay vô cùng
Hệt hồi Tấm ở trong cung
Têm trầu cánh phượng cho chồng ngày đêm
Vua hỏi: “Trầu này ai têm?”
Cụ rằng: “Con gái bà têm đấy mà”
Vua bèn đề nghị thiết tha
Được gặp con gái trong nhà một phen
Bà cụ gọi Tấm ra liền
Vua nhìn thấy Tấm: vợ hiền đẹp xinh!
Nhà vua kể hết sự tình
Xin bà cụ để vợ mình về cung…

10.
Cám thấy có sự lạ lùng
Tấm không như nó hình dung: chết rồi!
Hồn ba bốn bận rã rời
Sao nay về đẹp tuyệt vời thế kia
Vờ như chẳng có chia lìa
Cám hỏi: “Chị Tấm từ khi vắng nhà
Dầm mưa dãi nắng đường xa
Sao giờ trắng đẹp như hoa thế này?”
Thật lòng Tấm kể Cám hay:
“Trèo cau chị bị chặt cây chết chìm
Bụt thương cho hóa làm chim
Lại bị người bóp ngạt tim chết hờn
Bụt thương lần nữa trong vườn
Để cho hồn chị vào khuôn xoan đào
Bị tay người chặt hôm nào
Đóng thành khung cửi xếp vào buồng sâu
Vải kia dệt được mấy lâu
Đã hóa tro bụi bay đâu mất đàng
Một lần nữa bụt cưu mang
Cho hồn đậu quả thị vàng thơm hương
Rồi may gặp được người thương
Bà cụ bán quán bên đường nâng niu
Ngày đêm hồn được ấp iu
Để rồi may mắn thoát siêu thành người.”
Cám nghe u tối thầm cười:
“Hóa ra càng chết càng tươi càng giòn!”
Rồi chẳng bàn bạc mẹ con
Nó tìm hố nước vừa tròn vừa sâu
Mong rằng mình đẹp như cầu
Cám nhảy ngay xuống ngập đầu chết luôn
Mãi mà chẳng thấy Bụt thương
Cho nó sống lại thành nường Cám xinh
Cám kia ngu muội hại mình
Nghĩ cho đời nó sự tình khốn sao
Nghe điều xấu mẹ buộc vào
Lấy chồng của chị khi nào cũng lo
Không được yêu, chẳng được cho
Lòng u tối đã lên đò quá giang
Mẹ Cám nghe tin bàng hoàng
Kêu la ầm ĩ xóm làng ngoài trong
Rằng Cám bị giết oan ròng
Đang kêu thì có Bụt ông hiện về
Sự thật Bụt nhắc cho nghe
Mụ dì ghẻ sợ im re lẩn chuồn
Chết già ân hận tiếc con
Người đời sau chẳng thấy hồn mụ đâu
Gieo chi cái ác ban đầu
Để cho con gái về sau gánh phần…

Vượt qua sinh tử gian truân,
Tấm cùng vua sống quây quần trăm năm
Trăng khuyết rồi trăng lại rằm
Truyện xưa cũng được vài trăm năm rồi.


30-8-2011
Hoàng Yến