Thứ Tư, ngày 09 tháng 8 năm 2006

Thơ ngày Vu lan

Mẹ ơi


Đêm qua con đã khóc


Những giọt nước mắt tủi thân và tội lỗi


Đã tràn ướt gối khuya


Mẹ ơi,


Mẹ uy nghi của con ơi, trước Mẹ con luôn là đứa con lầm lỗi


Ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai...


Khi con chạnh lòng trước sự vô tâm của đứa con trai con


Con thốt giật mình những chuyện con đã làm Mẹ buồn, Mẹ giận


Khi con vụng về, vấp ngã


Khi tình yêu làm con đau đớn ê chề


Con mới thấm thía những lời Mẹ dặn ngày xưa...



Ngày xưa xa ngái...


Mẹ hái rau ngót vườn nhà bảo con đi bán


Con đã ngúng nguẩy sợ bạn bè trêu


Mẹ dạy con may vá thêu thùa


Con đã quanh co lối sau chạy tìm lũ bạn


Mẹ dạy con nấu ăn và thu xếp trong nhà


Con đã mải chơi mà quên mất...


 


Mẹ ơi,


Mẹ đã dạy con, con gái phải đoan trang, kiêu hãnh...


Khi con yêu con đã vội quên lời mẹ dặn


Con đã say sưa hai chữ tình yêu, đánh mất bản thân mình


Mẹ dạy con phải cứng rắn, kiên gan trước đàn ông


Thì ôi, bằng ánh mắt không thôi họ đã làm con xúc động rụng rời


Con quay cuồng như chiếc lá trong cơn bão đầy trời


Và quên đi lời Mẹ.


Mẹ ơi...


Con là đứa con lầm lỗi


Những giọt nước mắt của con quá đỗi muộn màng


Những giọt nước mắt tối hôm qua


Khi con muốn chạy về ào vào ôm Mẹ


Để xin Mẹ tha thứ cho con


Những tội lỗi ngày hôm qua, hôm nay và cả ngày mai...


Của đứa con lầm lỗi


Đang ở rất xa


Vòng tay Mẹ


Mẹ ơi...



9-8-2006


HY


1 nhận xét:

  1. Lễ Vu Lan năm 2004:
    MẸ ƠI
    Mặt trời chiều mùa Vu Lan
    Đậu xuống đỉnh đồi như núm vú tỏa sữa nắng hoàng hôn
    Cho bờ cây nghiêng gió vờn nuốt nuốt
    Sóng nước nghẹn ngào lăn thương ráng sữa đỏ bồn chồn
    Chẳng bao giờ con dám nói thật là con thèm sữa mẹ
    Con vẫn thèm từ xửa từ xưa
    Thèm ngây ngất thủa thích làm con trai chơi đánh trận
    Thèm rung rinh áo thiếu nữa xuân thì, ngoắt tay vịn nhành thiên lý
    Chưa bao giờ con hết thèm, chỉ cất thèm đi để dành để dụm
    Thèm quặn thắt cồn cào sau mỗi cuộc tình, gã đàn ông quay lưng bỏ lại vết thương rộng hoác
    (Hắn đã chán không buồn tiếp tục giả dối vực lòng con, hoặc hắn vẫn giả vờ tỏ ra hiểu và chia sẻ mặc dù chẳng biết con cần chia cái gì)
    Cả hai đằng cũng vậy, con lại mở thèm ra mong về vú mẹ thôi.
    Vội vàng cuống cuồng sữa đỏ hoàng hôn át bờ đêm tràn ra vạt cỏ
    Mẹ chắc cũng vội tìm miệng con trước giờ vào ca thời chiến tranh như vậy
    Những phút giây cho đời con ngọt đến bây giờ
    Ngọt rần rần dòng sữa nhỏ trong con
    Uống đi bãi bờ, thảm cây, chim muông, rừng rú
    Uống mau đi, một bên trời, đêm âm u đã kéo về rồi
    Con cũng dại dột tuột khỏi bầu sữa mẹ
    Để cơn khát lao đao theo con đến tận hôm nay
    Chẳng khi nào con thưa cùng mẹ
    Con vẫn thèm sữa mẹ
    Mẹ ơi!
    31-8-2004
    (Viết giấu mẹ)

    Trả lờiXóa