Thứ Hai, ngày 28 tháng 8 năm 2006

Con đường

Ta có nhau con đường mùa lá rụng

Anh nắm tay em giữa đỏ rực một màu

Thu đang chết hay là em đang cháy

Suốt đời anh chẳng biết được đâu



Bởi chỉ có một lần như thế

Lửa tràn lên cháy bỏng đôi môi

Anh bật khóc vì em càng thiêu đốt

Càng chất lòng anh xa xót nỗi đời.



Không dám quay về con đường ấy nữa

Dù lá kia đã bầm lại dưới tuyết dày

Anh im lặng ôm một trời tuyết đổ

Cho dịu lòng vết bỏng rát em gây.





5-2-2005

Hoàng Yến

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét