Thứ Sáu, ngày 18 tháng 8 năm 2006

Lời kết

Máu cạn hết, thơ tạ tàn, chữ bấy

Thân xác chết rồi, hồn lơ lửng trên mây

Trong ngất ngư hy vọng vẫn tràn đầy

Hồn vội vàng dõi theo người yêu dấu



Mải miết kiếm tìm với nhớ thương đau đáu

Trời đất, đây rồi người ta không tiếc máu xương

Bên thềm xưa, hoa nắng vẫn còn vương

Người ngồi đó cạnh một người gái khác



Hồn ta bị cứa ngang bằng dao sắc

Ta chết rồi còn chết nữa hay sao?

Ta thả xuống thơ bao nhiêu giọt máu đào

Giờ nhận lại sao nhiều chua chát quá



Hồn hãi hùng vụt bay đi vội vã

Khẽ động cây ngàn lá lã chã rơi

Ngọn gió buốt tim chạm nhẹ cánh tay người

Người run rẩy nép vào lòng cô gái.





20-10-2003

Hoàng Yến

1 nhận xét:

  1. ĐAU
    Lưỡi dao sắc lại len lén cắt
    Máu lại rơi, ô kìa, máu lại rơi
    Tan tác rụng rời tâm sắc cuối cuộc chơi
    Thu dọn mãi mảnh thương đau không hết
    Mệt đến nỗi muốn nghỉ như là chết
    Sợi dây nào kéo ta đến thềm yên
    Chấm dứt hộ ta đau đớn triền miên
    Chút ngọt ngào đắt bằng ngàn cay đắng
    Chẳng còn thiết dẫu là thua hay thắng
    Dù thua hay thắng cũng trắng tay
    Nhẹ buông mình như cánh hạc chân mây
    Hồn khe khẽ dạt phiêu vào trong nắng.
    29-3-2004
    Hoàng Yến

    Trả lờiXóa