Thứ Hai, ngày 28 tháng 8 năm 2006

Không chiếm hồn ai

Yếu mềm cũng thể làn rêu biếc

Men suối mà ôm đá lạnh lùng

Người như dòng nước đi chẳng lại

Tôi muốn trôi theo cũng ngại ngùng.





Tôi đứng đây thôi lặng lẽ chiều

Như bông cúc dại gió đìu hiu

Không chiếm hồn ai và không chiếm

Đời ai, cho dẫu thiết tha nhiều.





Người đi cho thắm tình tươi mới

Tôi biết làm sao ngăn lệ chan

Vẳng nghe hoa nở hoa tàn khúc

Giữa xuân ai mấy nhắc thu vàng.





Một chuyến phong tình nghiêng cát bụi

Đường xa mà ngỡ gặp quê nhà

Mây nước xôn xao xin hãy giữ

Hồn tôi, đừng để gió du nhòa.





16-5-2006

Hoàng Yến

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét