Thứ Năm, ngày 29 tháng 11 năm 2007

Tán nhăng tán cuội....(II)

II. Lãng mạn- một phẩm chất của tâm hồn:

Ai hay đặt dấu hỏi sẽ thấy ngay sự thiếu hụt trong giải thích về lãng mạn (LM) ở phần I, bởi vì nếu nó đầy đủ thì ta làm sao trả lời được câu hỏi: “Tại sao nhiều cụ già sắp xuống lỗ vẫn cứ LM?”

Cụ bà vẫn đẹp sao

Cụ ông vẫn đẹp sao

Dù hàm răng không còn chiếc nào

Dù thân thể nhăn nheo như là da cóc

Dù chân với tay như là ống sậy

Ông với bà cùng chung một ánh trăng ngần…”

Thế nên, sau nhiều vạn năm tiến hóa, nhiều nghìn năm trải qua các nền văn minh, con người có thể yên tâm mà nói rằng: LM thực sự là một phẩm chất của tâm hồn con người.

Trong từ điển Việt- Hán- Nôm Thiều Chửu, chữ Lãng Mạn được tra ra như sau:

lãng mạn

浪漫 - Có suy nghĩ, hành động không thiết thực, nhằm thỏa mãn ước muốn, tình cảm không lành mạnh.

Cái cắt nghĩa này về chữ LM tớ nghĩ là không thỏa mãn lắm, có thể nguồn gốc của nó bắt đầu từ chữ Tàu có ý đó nhưng khi người Việt dùng nhiều theo thời gian thì nghĩa của từ LM có vẻ mở rộng hơn. Có nhiều lúc LM cũng thỏa mãn ước muốn tình cảm lành mạnh chứ nhỉ?

Sự LM hồi tuổi trẻ, “khi ta hai mươi, ta luôn mong nhớ khi mưa rơi rơi…” dĩ nhiên là thường có tình yêu trong đó nhưng ko chỉ có vậy, nó còn bao gồm sự trong sáng, lòng tốt không vụ lợi, tình yêu thương đồng loại….nối tiếp từ tuổi thơ sang (đề nghị đọc Những tấm lòng cao cả, Chiếc lá cuối cùng, Chiếc nhẫn bằng thép…vv…). Khi va chạm nhiều với cuộc đời, cái nhìn trong sáng dường như tất yếu sẽ mờ vẩn đi phần nào. Thậm chí có những cú va đập với một số người đã mạnh đến nỗi làm cho cách nhìn đời của họ hoàn toàn thay đổi, giờ thì họ chỉ toàn thấy đen tối, giả dối, bỉ ổi… , họ chả còn tí lãng mạng nào thậm chí còn bóp chết luôn tâm hồn mình và sống với sự vô cảm hoặc hằn thù đồng loại. Những người này cần thời gian hoặc những va chạm positive khác để cân bằng trở lại.

Ngược lại với trường hợp trên là những kẻ LM vĩnh cửu. Có lẽ đa số những đứa trẻ được nuôi dưỡng và lớn lên trong yêu thương sẽ trở thành những người giữ được rất lâu sự LM về sau. Ngay cả khi gặp chuyện không hay, họ cũng nhìn thấy mọi sự với con mắt bao dung và thấy được cả hai mặt xấu tốt của vấn đề chứ không bị cực đoan phiến diện.

Bản thân sự LM có lúc đem lại sự rắc rối, thậm chí nhiều khi rất lớn cho chủ của nó. Ở đây ko kể đến những sự LM gắn với những mục đích mưu cầu những điều quá trái với đạo lý. Ngay cả một sự lãng mạn vô tư có khi cũng gây họa. Ví dụ thì rất nhiều, vậy nên rõ ràng là cần phải khống chế không để sự LM đi quá đà nhưng nếu loại bỏ hoàn toàn (như em Ốp đang mong muốn) thì rất dở. Tâm hồn bạn còn đâu phương tiện để phieu du khi sự LM không còn. Con người vật chất của bạn hàng ngày căng ra chịu đựng những stress của cuộc sống cũng có lúc cần nghỉ ngơi thư giãn trong hứng thú của sự bay bổng vô tư lự chứ, lãng mạn tạo điều kiện để bạn có những phút giây như vậy, cớ sao bạn loại bỏ nào?

Vậy thì ta sẽ sống chung với phẩm chất tốt đẹp ấy của tâm hồn (LM í mà) như sống chung với lũ thôi nhỉ. Cơn lũ này đáng yêu đấy chứ, nhìn hai ông bà già dắt tay nhau đi ngoài phố kìa, ông phều phào pha trò cho bà lão móm mém cười, chẳng cũng thú lắm sao?

“Một cái hắt xì, bà già ngã ngửa

Một cái hắt hơi ông già bắn ra phố

Thấy trời xanh xao xuyến ở trên đầu

Ông với bà hái hoa tặng nhau…”

5 nhận xét:

  1. Lãng mạn là một phần của tình cảm. Sự chai sạn vô cảm cũng là một phần thuộc tình cảm. Em chịu, không có ý kiến.
    Nhu cầu sinh hoạt tình dục, bảo tồn nòi giống thuộc về bản năng. Nếu chị bảo tình cảm xuất phát từ bản năng, cái này em cảm giác hơi có... vấn đề !???
    Tóm lại, chị là một người hết sức... lãng mạn :D !!!

    Trả lờiXóa
  2. Aisso: Tình cảm nó như cái bánh chưng gồm có nhiều thứ, có những thứ có nguồn từ bản năng. Ví dụ rõ nhất là tình cảm của các quan hoạn khi chăm sóc các cụng phi vợ vua chắc chắn là
    khác với tình cảm của các quan ấy khi chưa hoạn, chính vì sự khác này mà vua chúa mới tạo ra tầng lớp hoạn quan trong cung đình.

    Trả lờiXóa
  3. Tung H: Cái làng mạn sóng-bờ này mình có lần nghe rồi mà quên béng đi mất, cảm ơn Tung H nhé. Nhà Tung H chỉ được cái nói đúng.

    Trả lờiXóa
  4. Lãng là sóng, mạn là bờ. Lãng mạn là sóng tràn lên bờ. Hôm nào đẹp trời thì là cảnh đẹp, tắm tốt. Hôm nào xấu trời thì rét, ướt, bẩn. Đôi khi nguy hiểm. Nói chung quả đất còn quay thì chuyện sóng với bờ vẫn còn nhì nhằng.
    Có 1 vài bận, con sóng nó bị hắt lên bờ cao quá, không rút về được nữa. Thành vũng nước bùn thiu, rỗi việc tán nhăng tán cuội về lãng mạn cho lũ còng còng nghe chơi.
    hehe :D

    Trả lờiXóa
  5. Ừm... chị lấy vd hay quá, vấn đề lãng mạn này đúng là em không biết gì cả thật, cảm ơn chị.

    Trả lờiXóa