Thứ Năm, ngày 20 tháng 9 năm 2007

Thơ của Bạn




(Bài thơ này Bạn viết tháng 5 năm 2005, khi ấy tôi đọc lướt vài lần và... chẳng hiểu gì. Hơn 800 ngày sau đọc lại, chợt rùng mình. Rùng mình vì một thời gian dài như thế lời của Bạn đã không lọt vào tai mình, tai mình là tai trâu sao? Mình đã vô tri như thế sao, thực đáng rùng mình. Và buốt ruột bởi sự tận tâm của Bạn trong suốt ba năm qua. Chân thực, giản dị và tận tâm. Đấy là Bạn. Xin được lưu bài thơ của Bạn ở đây. Để ghi lòng tạc dạ. Cảm ơn Bạn.)

Tiễn Bạn

(Tặng H.Y)

Mỉm cười nhé khi ngày mai lại tới

Đường rợp cỏ hoa, sông rộng bến bờ

Nỗi đau rồi lặng lẽ vu vơ

Thời gian đến lại đi, không hẹn ước

Chiều mang mang sương lẩn chìm đáy mắt

Che ánh nhìn mệt mỏi xa xăm

Có bao giờ nói hết những lặng câm

Lửa le lói, mịt mùng thăm thẳm tối

Ngày mai ơi, đâu đây lòng chợt nhói

Giữa mập mờ e lại gặp riêng ta

Có bao giờ nói hết những phôi pha

Chồi mươn mướt lạnh lùng mưa lất phất

Phút ra đời con người đều biết khóc

Vết đau vô hình con tạo đã khắc ghi

Tương ngộ đã biết chia li

Nhưng rồi cũng sẽ qua đi

Nào có gì là cái chi chi ... (1)

Dẫu chỉ còn hư vô, lòng vẫn hòai mê mải

Điệu buồn phương nao dư âm hồn vọng mãi

Đeo đẳng kiếp người vô định giữa trăm năm

Giữa muôn trùng nào ai biết tri âm

05-2005

(1): Cái tình là cái chi chi, mượn màu son phấn ra đi (dân gian)

Trên khắp thế gian, vốn không có lấy một vật (lời Phật dạy)

Phạm Lê

3 nhận xét:

  1. Chị, Bạn và thơ...đều thật là hay!!! :*

    Trả lờiXóa
  2. Too much love will kill you22:14 Ngày 19 tháng 09 năm 2007

    bạn c HY quý c HY nhỉ,nặng lòng thế

    Trả lờiXóa
  3. Bài này âm khí nhiều, đọc chơi thôi, đừng dramatize quá. Life goes on. Life can heal. Life is always re-born.

    Trả lờiXóa