Thứ Năm, ngày 28 tháng 6 năm 2012

Học văn để làm gì?

   Đấy là câu hỏi của bạn Hiếu ở FB bữa trước, FB giống như cái tiệm tạp hóa, lâu lâu lại gặp một thứ hay hay mà loay hoay trong đấy hoài thì rất mệt :)

   Tôi chưa kịp nghĩ ra câu trả lời của mình thì bữa rồi gặp lúc bạn Thao post cái ảnh này lên với lời đề rất dịu: "Nụ vàng lẻ loi nơi góc vườn", nhìn bông hoa vàng rực rỡ tôi bèn còm luôn: "Hoa nở toe toét rồi còn "Nụ" gì nữa :P". Cái còm vừa được bạn Thao ấn like thì tôi nhận ra mình đã sai, Nụ vàng ở đây không phải từ dùng để chỉ một cái nụ hoa màu vàng, mà chính là để gọi một bông hoa một cách trìu mến yêu thương. Không phải vì cái bông hoa ấy trước đó không lâu đã là một cái nụ, mà chính là sự thương mến của người ngắm hoa đã không muốn đối xử với hoa khác hơn cái thủa ban đầu bé bỏng. 

    Ai chẳng dành sự cưng chiều nâng niu cho một bé gái xinh xắn dễ thương, nhưng những người phụ nữ trưởng thành vẫn có thể được gọi là "cưng", "bé" bởi cha, mẹ, người yêu, chồng hay bạn bè, những người thương mến họ. Học văn có lẽ giúp ta hiểu được phần nào cái tâm tình ấy của người viết qua câu chữ, như vậy chẳng cũng đáng sao?

    Một chuyện khác cũng liên quan đến hoa và văn thơ, không chỉ văn thơ mà còn toán nữa, tôi tình cờ vào entry Toán và Thơ blog bác Hà Huy Khoái, và đọc được đoạn này: 
                              "Trên trời có đám mây xanh
                Ở giữa mây trắng chung quanh mây vàng
                              Ước gì anh lấy được nàng…
   Đúng là không có một chút logic nào giữa câu cuối với hai câu đầu! Nhưng có lẽ nó hay là vì cái phi logic đó chăng."

   Vì rất khoái ca dao nên tôi chạy vào góp còm:
                         “Trên trời có đám mây xanh
                  Ở giữa mây trắng chung quanh mây vàng
                         Ước gì anh lấy được nàng
                    Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân”
     Đoạn ca dao trên có logic chứ bác, hai câu đầu là tả cảnh mây kết thành hình bông hoa, trên trời có bông hoa bằng mây rất đẹp, hoa mây làm “anh” nhớ đến bông hoa “nàng”, và ước lấy nàng, mong thấy gót sen nàng trong hồ bán nguyệt. Nhìn mây trời và mơ ước là thú dễ thương của tuổi thơ, bác quên rồi sao."
 
     Đấy là chỉ là cách hiểu của tôi, văn học cho ta nhiều cách hiểu như chân trời không giới hạn những con đường. Với mỗi câu thơ hay văn nếu bạn nghe ý kiến của nhiều người và viết ra ý chính mình, bạn sẽ thấy những tầng tầng lớp lớp đa chiều ý vị của cuộc đời hiện ra trước mắt. Học văn chẳng cũng thú lắm sao?

16 nhận xét:

  1. cũng không nghĩ đến thế, nhưng nhìn cái hình thì câu "nụ vàng lẻ loi" nhảy đến trong đầu, nhất định không thành hoa được:)

    dù sao vẫn thích cách chị HY link sang vấn đề học văn!

    Trả lờiXóa
  2. Tại vì có hình rõ ràng để xem nên mới nhận ra cái khác nhau thú vị giữa lời văn (đến hồn nhiên như từ vô thức) và hình ảnh thực. Sự khác nhau này cũng tương tự như đọc truyện và xem phim chuyển thể từ truyện, thường bộc lộ cho ta thấy thế mạnh riêng của văn học.

    Trả lờiXóa
  3. Đọc "nụ vàng" cảm giác dễ thương hơn rất nhiều, có thể người viết không nghĩ đến, không chủ định, lời văn đến từ vô thức mà theo bác Freud thì vô thức chứa đựng những khuynh hướng của tiềm ẩn của con người, nó chi phối tâm lý con người mà con người không hay biết. Vô thức cũng thường được gọi là tiềm thức, nơi chứa khuynh hướng thầm kín của con người :)

    Trả lờiXóa
  4. Văn là người, là tinh túy của tâm hồn. Học văn để thể hiện cái đẹp bản thân con người mình và cảm thụ chất tinh túy của kẻ khác . Là em nghĩ đơn giản như thế :-)

    Trả lờiXóa
  5. Càng dần mình càng cảm thấy giá trị của câu, chữ. Nhà văn sở hữu kho từ ngữ phong phú và họ dùng chúng hiệu quả khiến những người như mình thấy thèm mà đi theo nhặt chứ không sao học nổi :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thì lại thấy có nhà văn muốn đi theo để nhặt cái hồn nhiên của "những người như mình" :)

      Xóa
  6. Học văn là để:
    - Viết được cái đơn xin đủ thống thiết
    - Viết được cái điếu văn đủ thảm thiết
    - Viết được cái thư tình đủ thắm thiết
    - Viết được cái tin nhắn đủ thân thiết

    ;p

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mấy cái gạch đầu dòng của chị So rất là cụ thể và thiết thực, haha em mới đúng là mơ hồ về tác dụng của học văn, chắc tại lâu ngày không phải viết đơn :P

      Xóa
    2. "Học văn là để:
      - Viết được cái đơn xin đủ thống thiết"
      Vậy thì cũng có lần mình sửa vài câu trong một cái đơn xin chuyển công tác cho một cô em, chỉ sửa vài câu thôi nhưng độ "thống thiết" thì ...hơn rất nhiều...

      Xóa
    3. Chị Phúc vào blogspot còn bị chặn không ạ, giá có cái đơn thống thiết nào khiến cho chính quyền thôi không chặn blog nữa :)

      Xóa
  7. thích cái còm của dòng sông xanh, học văn để thành người và để không làm tổn thương nhau vì những lời nói thô tục.

    Trả lờiXóa
  8. Ý kiến này ở FB có phần nào liên hệ với comment của dongsongxanh nên tôi mang về đây:

    Le Pham: Nhà giáo dục Phạm Toàn nói về mục đích giáo dục môn văn cho trẻ em: học văn là để có tấm lòng đồng cảm.
    Lý do vắn tắt mà ông đưa ra: nếu con người không có lòng đồng cảm thì văn để làm gì?

    Trả lờiXóa
  9. Học văn là để làm người, nhưng chỉ áp dụng với những ai cảm được văn, những ai có tâm hồn người, những ai muốn làm người

    Trả lờiXóa
  10. Văn học không chỉ cảm nhận văn thơ hay làm văn thơ. Nó giúp phát triển tính cách và nhân cách tốt lắm và để làm người như bạn dongsongxanh. Đặc biệt khả năng lý luận và thuật phục nhân tâm. Vì văn chính là nhân văn. Mình thấy mấy người bạn giỏi văn thì học là lãnh đạo giỏi.

    Trả lờiXóa