Thứ Ba, ngày 31 tháng 7 năm 2007

Thưa rằng

Thưa rằng trâm ngọc tóc tơ

Tin nhau có một chút ngờ làm duyên...

Khi bình minh nhẹ ưu phiền

Khi hoàng hôn nặng một thiên tự tình

Trong mơ mình lại gặp mình

Một con đò cũ trùng trình dưới trăng

Trông non non biếc vĩnh hằng

Nhìn khơi khơi rộng giãi giằng sóng xô

Chèo buông khép mắt hải hồ

Vừa nghe gió vạt lau khô xạc xào...

***

31-7-2007

HY

6 nhận xét:

  1. Bài thơ này của chị nhiều tứ đẹp, giàu hình ảnh và liên tưởng, lời vẫn hay như...thường lệ :)
    Nhưng nhạc điệu thì chỉ sóng sánh từng đôi câu mà thiếu 1 tổng thể. Cảm tưởng như cả bài là chắp mối của nhiều tâm tư man mác nhiều khi...
    Nhưng ngẫm kỹ: chẳng phải là cảm giác man mác dang dở mơ hồ đó sao??? Thơ nói được. Người đọc cảm được. Còn đòi gì nữa ^^

    Trả lờiXóa
  2. Tin nhau còn một chút "ngờ"
    Tình duyên đôi ngả , sợi tơ vẫn còn . . .

    Trả lờiXóa
  3. Too much love will kill you03:55 Ngày 01 tháng 08 năm 2007

    e lại cứ có cảm giác như thơ thời xưa của mấy cụ Ức Trai thi tập hay Nguyễn Du ý,hơi khó hỉu :(

    Trả lờiXóa
  4. @Too much...: khó hiểu à em, thế để lúc nào rỗi rãi chị trình bày các ý theo từng câu ra cho dễ hiểu vậy. :)

    Trả lờiXóa
  5. @Tung H: Hihi, tại mình nhét tâm sự vài trang vào mười câu nên nó vậy đấy :)
    @Chị Chiều Chiều: :D

    Trả lờiXóa