Chủ Nhật, ngày 30 tháng 9 năm 2012

Gái khoa Hóa

Tặng Hà

Sớm mai có cô em xinh đẹp
Tung tăng từ nhà C1 đến nhà ăn
Con đường dưới hàng xà cừ mướt xanh
Vài chàng trai nhanh chân nối gót

“Này cô gái đôi môi mọng ướt
Xách hai tay bảy chiếc cặp lồng
Đưa đây anh xách hộ được không
Ôi thương quá má hồng vất vả”

Cô gái vẫn lặng im tất tả
Bước nhanh nhanh không ngoái lại một lần
Mặc chàng trai ngó theo hút tần ngần:
“Gái khoa Hóa, ối chà, kiêu quá thể!”

Gái khoa Hóa đúng là kiêu đáng nể
Chẳng dễ làm quen, không thích chuyện chơi bời
Mắt nâu huyền chưa muốn tính xa xôi
Ngày đi học, tối lại lên thư viện

Từ Kinh tế có chàng kia xuất hiện
Tóc chàng xoăn và đôi mắt cháy tình
Gái khoa Hóa đôi khi giật mình
Yêu? Không phải! Đúng yêu rồi! Không phải!

Môi vẫn thắm nhưng mắt buồn hớt hải
Như nâu hơn, sâu thẳm một khung trời
Những thoảng mây về bối rối, chơi vơi
Đêm sinh nhật, mắt nhìn thương muốn khóc…

Gái khoa Hóa bây giờ mẹ ba nhóc,
Phu nhân của chàng Kinh tế năm xưa
Mắt vẫn nâu, môi cười vẫn rất ưa
Chỉ cân nặng là hơn xưa một tí  :)

29-9-2012


4 nhận xét:

  1. Hi hi đang đợi xem cuộc sống của Yến có gì vui không thì được thưởng một bài thơ, đỏ hết cả mặt luôn này yến. Ah mà sao nhớ được nhiều thế nhỉ, cứ như mới hôm qua ấy nhỉ?
    "Ước gì cho thời gian trở lại..."

    Trả lờiXóa
  2. Hihi Đỏ mặt trông càng xinh, bạn Kinh tế càng mê :)

    Trả lờiXóa
  3. 'Chỉ cân nặng là hơn xưa một tí '

    hí hí, em tưởng gái khoa Hóa thiệt thà như đếm chứ nhỉ, hóa ra cũng cân đong gọi là :-)

    Trả lờiXóa
  4. Gauxx: "một tí" thật mà :)

    Chú thích cho ảnh (nhấn vào để xem rõ hơn): cô gái trong bài thơ là bạn mặc áo khóac trắng xanh đứng hàng giữa, hai tay giữ áo khoác trên ngực, rất xinh đẹp!

    Trả lờiXóa