Nếu mình là chim thì chắc cũng thuộc giống mải chơi, bay lượn ngó nghiêng mỗi nơi một tí, chỗ vui tươi thì ghé, chỗ buồn chán thì đi, không có gì buộc chân được. Tưởng tượng ra thế muốn tự cười mình, ờ, nhưng có một nơi mà con chim mải chơi ấy luôn luôn nhớ và tìm về, đó là cái tổ của nó. Chồng mình đọc đến đây chắc lại tủm tỉm cười lẩm bẩm: "chim không về tổ thì chim đi đâu", "ơ hơ, đi đâu cũng biết có người đang mong à nha..."
Cứ tắt nắng chiều là chim về mái ấm, trong đầu nhẩm tối nay cho các bác ăn gì. Về nhà bao giờ cũng thấy vui vui, chui vào bếp thì mình là xếp, ngồi bên bàn ăn vừa ăn vừa tranh thủ khảo chuyện học hành của anh chim non, loay hoay một hồi là đến giờ trải giường cho chim non đi ngủ. Con ngủ rồi hai vợ chồng mới về phòng rủ rỉ chuyện riêng...
Hôm qua nghe tin một người bạn cũ mới ly dị, nghĩ về hôn nhân, đột nhiên nhận ra mình là kẻ may mắn, thật là may mắn, mười lăm năm rồi mà chồng vẫn quý vẫn yêu, vẫn không muốn rời xa, vẫn mong mỏi hàng ngày. Đêm nằm ôm chồng thủ thỉ: may quá, chúng mình vẫn còn bên nhau thế này sau từng ấy năm... Chồng nói: "anh chẳng bao giờ để em xa anh đâu". Người xưa có câu: "gái thương chồng đang đông buổi chợ" mà mình tự nhiên thấy thương chồng thắt lòng trong yên lặng, tựa cái lặng yên hun hút của đêm thâu.
Muốn viết nhiều về mái ấm nhưng có lẽ nói ngắn gọn thế này thì hơn, mái ấm của mình không chỉ là nơi mình tìm về những khi chiều muộn, mái ấm yêu thương che chở cho mình khỏi mưa gió cuộc đời, tên rơi đạn lạc, mái ấm giúp mình nghỉ ngơi, tiếp thêm sức mạnh cho mình trong chặng đường dài gian nan trước mặt...
Mái ấm là mái ấm ơi...