Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010

Tự vấn

Tôi sẽ lùn đi nếu đầu hay cúi
Lưỡi cứng đơ nếu không cất thành lời
Suy nghĩ uốn một chiều hèn mọn
Khâm liệm tôi như kẻ đã chết rồi.


Tôi sẽ thích nghi với điều tồi tệ
Để một mai tồi tệ hóa thông thường
Biến dối trá thành đỉnh cao diệu nghệ
Chôn sống những gì thành thật chân phương


Tôi sẽ mặc nhiên vô cảm trơ lỳ
Ai khốn khổ vì đọa đầy, thây kệ
Mắt ráo hoảnh không buồn phiền rơi lệ
Chỉ lo đến xác phần dường đã chết từ lâu.

30-1-2010

Thứ Ba, 28 tháng 7, 2009

Cố hương

Em ở đấy ở đây và ở đó
Xuân hạ thu đông cơn gió bốn mùa
Lồng lộng đất trời thời gian hòa nhịp gõ
Như tiếng chân người hay tiếng mưa

Tiếng tim em đập muốn thốt thưa
Hồi hộp quá mai ngày em về lại
Những con đường trung du hoang hoải
Dòng lơ thơ xa ngái mấy bờ dâu

Phải chăng em ở đấy chẳng đi đâu
Những miền đất nhạt nhòa trong ký ức
Tiếng còi tàu vọng vào đêm thao thức
Nhắm mắt lại hiện màu đất sỏi yêu thương

Mai em về với hoa cỏ quê hương
Lồng ngực hai mươi mùi cỏ nào thơm mãi
Đồi chè mướt trăng thiếu thời tung tãi
Có bàn tay rụt rè khẽ chạm tay em...

28-7-2009

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2009

Trăng

Tôi ngồi tôi đợi trăng lên
Trăng đi đâu đấy mà quên lối về
Nước mây tình đã ê chề
Âm u trải khúc não nề chờ trăng.

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2009

Nửa

Nửa nắng xuân, nửa gió đông
Nửa trời, nửa đất hoà không bến bờ
Nửa quay lưng, nửa đợi chờ
Nửa tin sắt đá, nửa ngờ nước mây
Nửa xa xôi, nửa đâu đây
Nửa nồng, nửa nhạt, nửa đầy, nửa vơi
Nửa phong kín, nửa tơi bời
Thời gian, canh bạc nửa hời, nửa thua
Lời anh nửa thực, nửa đùa
Tình em thắm được nửa mùa có phai



20-4-2009
HY

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009

Giọt phiêu bồng cũ có buồn

(Tự nhiên thấy nhớ thơ Bùi Giáng, đọc thơ ông lúc nào cũng cảm thấy rộng rãi thênh thang không vướng mắc, thơ của một người bao dung độ lượng.
Viết vài câu cho đỡ nhớ. Viết ra rồi mới thấy thơ mình nhỏ nhoi, dở ẹc thế nào. Vậy mà cứ viết hoài là sao.)



Bởi ông Bàng Giúi thất tình
Cho nên em mới buộc mình đa đoan
Nhờ ông Bùi Giáng khôn ngoan
Em về khăn áo đoan trang thế này

Đồng xanh cho chấu chuồn bay
Cho ai tìm mộng những ngày chưa tan
Ai đi với cỏ cây ngàn
Để ai ở lại tan hoang một chiều

Bây giờ thương giận một niêu
Yêu kiều với cả tiêu điều một khuôn
Giọt phiêu bồng cũ có buồn
Biết ai xuống lạch lên nguồn kiếm vui

8-4-2009

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009

Nhớ không

Dòng sông đã chảy đi rồi
Ngoái đầu lại hỏi núi đồi nhớ không
Em tôi bận bịu với chồng
Mặc ai ngồi hát dòng sông qua đời.

7-4-2009

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2009

Bạn hiền

Tặng L.

Một lời chân thật cất lên

Sương mù tan hết chỉ còn nắng trong

Gương soi, nước biếc một dòng

Soi đời bụi bặm, soi lòng phù du

Một lời điềm đạm chân tu

San bằng cao thấp, bạn thù không phân

Một lời nhân ái từ tâm

Khiến bông hoa dại nở thầm ngát hương

Đi qua biết mấy dặm trường

Mỗi lời vang vọng tình thương cuộc đời...

27-3-2009
HY

(Nhớ lại những lời bạn nói, lúc ấy mình chưa hiểu hết, rồi có khi những lời đó trở lại vọng vào tâm trí và dường như mọi thứ trở nên sáng tỏ. Vui...
Còn nợ bạn lời hứa viết một truyện ngắn dài mấy trang giấy phê đúp, viết về một giai đoạn trong cuộc đời một người đàn bà...)

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2009

Thơ

Một ngày tôi bỗng sợ thơ

Là khi vần, nhịp hóa bờ vực sâu

Hút tôi xuống thẳm buồn rầu

Suối từ thành lũ thần sầu chôn tôi

Lặng yên khi ấy tôi ngồi

Dài lâu như một cuộc đời vừa qua…

2-1-2009

HY

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008

Những dấu





Tôi đẩy dấu chấm lùi xa
Để còn bày biện dần dà đằng sau
Dấu phảy như một nét nhàu
Cách ngăn già úa với màu thanh tân
Gạch ngang nối bạn đông lân
Cùng tôi kể những phong trần xa xưa
Chấm than nặng nhẹ nắng mưa
Tâm tình gửi lại bằng thưa thốt lòng
Hỏi chấm ai đợi ai mong
Bồi hồi một dáng lưng còng sớm khuya
Giữa rừng chữ nghĩa xum xuê
Anh ba chấm dắt tôi về xa xôi…

6-12-2008
HY
( Tên bài được đặt khi nhớ đến tên một truyện ngắn của Nguyễn Nguyên Phước.)

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008

Mắm tôm chưng

Sau lụt thường có dịch tả, để tránh bệnh này cần ăn chín uống sôi, ai thèm món mắm tôm có thể ăn mắm tôm chưng. Mắm tôm chưng có thể chưng chỉ chính nó hoặc chưng với những thứ khác. Ở chợ Gia ngư trong khu phố cổ Hà nội có bán món mắm tôm chưng thịt băm rất ngon.

Ngày xưa mẹ mình thường chưng mắm tôm tóp mỡ. Mỗi khi mua thịt phiếu thực phẩm về đem lọc mỡ rán thì lũ tóp mỡ được gom lại để chưng mắm tôm hoặc xào với dưa chua gắt, ăn vào cơm lắm. Ba tớ thì có món dưa dọc mùng chấm mắm tôm, chưng hoặc không đều ngon. Dọc mùng cái loại có chấm tím ở giữa, cắt lá rửa cuộng xắt ngắn hai đốt tay phơi héo rồi muối như muối dưa vậy, tuần thì ăn ngon, chua quá thì đem nấu cá mài mại...

Hôm lâu hỏi thằng cu, con nhớ nhất điều gì ở Việt nam, cu trả lời ngay: bún đậu mắm tôm. Ấn tượng thế đấy!
Thế nên hôm trước viết bài thơ tặng bạn away nói về quê nhà mình đã cố tình để mùi hương mắm tôm ở ngay dưới bàn thờ tổ tiên, rõ thật là...

Đúng như bạn away nhận xét bài này ngay từ lúc viết xong, mình đã biết nó không đầy đủ và không cân xứng, có thể mình sẽ viết lại vào lúc nào đó, không phải bây giờ.


Một điều nữa là cái tên bài này trong bối cảnh của từ này ở tnxm là một ẩn ý buồn cười không dễ giải thích của mình, hy vọng có ai đó hiểu, tuy vậy không ai hiểu cũng không sao. Đại để là quê nhà của chúng ta có những ẩn chứa mãi mãi là ẩn chứa chung cho những ai cùng gọi đó là quê nhà. Ẩn chứa ấy không nói ra được hết chỉ hiểu ngầm cùng nhau được thôi...

Quê nhà – Common sense

Quê nhà có tổ có tiên
Tha hương có mỗi đồng tiền giắt lưng…

Quê nhà có mắm tôm chưng
Có canh dầm sấu, có vừng muối rang
Quê nhà có nắng chang chang
Có mưa thối đất lụt làng, lụt thôn.

Quê nhà kẻ dại, người khôn
Người giàu nứt đố, kẻ bòn chẳng ra
Quê nhà có Phật, có ma
Có hồn sông núi, có tà tử binh...

Quê nhà có nghĩa có tình
Tha hương ai cũng dặn mình đừng quên...


12-11-2008

------------

P/S: Bên này bọn mình ăn cái thứ bột khô sệt mà bọn mình gọi là mắm tôm nhưng sản xuất ở Thái, tất nhiên là không "ngon" bằng của quê nhà rồi! :)


Thứ Năm, 30 tháng 10, 2008

Thơ tặng bạn Away

Người ơi


Người ơi
cứ việc
làm thơ
Đừng nghe
chó
sủa
lúc chờ
trăng lên

Rồi
người sẽ thấy
lặng yên
Một mình
thư thái
tứ bên
gió lùa

Nước trong,
trăng lỏn lẻn đùa
Có đôi con cá
vào hùa
đớp mây

Thơ cầm
mỏng mảnh
trên tay
Thả rơi
nhè
nhẹ
kẻo lay
trăng
vàng...

***
7-6-2006

Bai nay viet cach day hai nam khi vao tnxm doc tho ban Away thay nha tho hon nhien don thuong doc ma giua dam dong, ban Away co viet dap bai tho nay, phong cach cua bai dap cung rat Away, hon nhien binh di.

Dạ

Nhẹ rơi
sao
vỡ vang vang
Sống là tổ chức đám tang cho mình
Thì đành tranh thủ linh đình
Rock jazz hip hop não tình tiễn đưa
Những luồng hiện hữu say sưa
Kệ cho tuôn chảy mây mưa trong lòng
Nén làm gì những rêu phong
Cứ buông
buông dịu
rồi hong nỗi buồn
Làm thơ chó sủa
đều tuôn
Đều chung nhau một cội
nguồn chờ trăng

07.06.06
Away

Hom nay doc entry moi cua ban Away, muon vao comment ung ho ma ko lam sao comment duoc (360 kinh di), minh ben mo entry nay nhu mot loi comment tu xa, chuc ban Away thanh cong!

Blog Away

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2008

Một mai

Từng từ trượt qua kẽ những câu thơ

Lao đi mất hút

Những từ mềm mại dịu dàng xuôi mái tóc hai màu tìm về với đất

Những từ ướt át sóng sánh trôi theo dòng sông bỏ lại đồng khô trơ gốc rạ

Những từ say đắm nồng nàn để một vệt loang trong ly rỗng

Vệt loang ngơ ngác đắng trước khi ly rỗng lập cập rơi xuống vỡ tan tành...

*

Em chẳng đủ sức chạy theo những ngôn từ từng làm anh thích thú

Đeo kính vào, em viết bài thơ ngay bên giường ngủ

Bài thơ bằng những từ cuối cùng sót lại

Đều đều chậm rãi

Giản đơn, khó nhọc

Như tiếng gõ mõ chùa khuya

Bình yên nhé anh yêu, dù tiếng mõ kia có tắt lặng giữa chừng...

***

22-2-2008

HY

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2008

Chuyện Ngày Xưa


http://i163.photobucket.com/albums/t296/dienbg04/MuctuLaiCoThon.jpg
Đêm trăng sáng


Đêm mùa hè ấy trăng sáng lắm
Ba cô thiếu nữ tụm ngoài sân
Chuyện trò khe khẽ như tâm sự
Những chuyện xa xôi, những chuyện gần

Cô Lớn thẹn thùng, lời ấp úng:
Chiều nay gánh nước lại gặp người
Người ta đưa tặng chùm thiên lý
Giấu vào tay áo vẫn còn tươi

Cô Nhỡ đăm chiêu: anh ấy giỏi
Nghe rằng mai mốt sẽ học xa
Tháng năm biết mấy là cách trở
Liệu đến mai sau có một nhà

Cô Bé mộng mơ: chi mà ngại
Đường xa chắp cánh những thơ hồng
Bao nhiêu tình đẹp trong xa cách
Thắm thiết về sau phút vợ chồng

Trăng sáng trên trời trôi miên man
Thiếu nữ tâm tư dệt ý vàng
Chợt áng mây ngang màu ủ dột
Chạnh lòng lại nhuốm chút hoang mang

Đêm ấy đêm sau nhiều đêm nữa
Thiếu nữ bâng khuâng chắp mộng lành
Những câu say đắm lời mơ ước
Những tình son sắt, ý mong manh...

Hai mươi năm cũ trôi theo gió
Cô Bé giờ đây đã một con
Cô Lớn sang ngang hai lần lỡ
Cô Nhỡ một thân vẫn cứ giòn

Gặp nhau nhắc đến chuyện người xưa
Những lời thú thật rộn như mưa
Hồi ấy em thường ao ước đấy!
Ôi chao em nhớ cũng không vừa!

Tình ấy như một mùa trăng sáng
Tinh khiết hồn nhiên dưới áng mây
Một thời xuân sắc đi chẳng lại
Ký ức trong tim vẫn vẹn đầy

Người ấy xa vời có biết đâu...


18-2-2008
Hoàng Yến

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2007

Có tiếng mưa buồn mê mải

*

Nắng lên đầy bãi cỏ, rừng phong

Đàn chim trở về cánh chập chờn trong nắng

Sao trong lòng tôi có cơn mưa thầm lặng

Dịu dàng bay như khói miên man

*

Như nỗi buồn vời vợi mãi không tan

Lặn lội theo từ kiếp đời xưa cũ

Năm tháng trôi, năm tháng dường chưa đủ

Xuôi nước mắt rơi mặn đắng môi cười

*

Lại thấy màu tang tóc giữa xuân tươi

Ái ân khát rồi ái ân hấp hối

Hoa mới nụ đã nhìn ra tàn rụi

Thời gian ơi, chồng chất những luân hồi

*

Cơn mưa buồn mê mải cuốn trong tôi

Sâu mãi sâu làm sao người thấy nổi

Nắng vẫn thắm nơi đất trời cao rộng

Những hàng phong gầy guộc sắp đâm chồi...

*

31-3-2007

HY

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2006

Cho Anh

Cô đơn của em, hà khắc của em

Chúng mình đã qua bao mùa đông lạnh giá

Trông hoa nở những mùa hè vội vã

Cớ sao tình còn mãi những phân vân

*

Em biết lòng anh ấm áp vô ngần

Trái tim bao dung tâm hồn khoáng đãng

Thương ngọc tiếc hoa, nâng niu dĩ vãng

Sao có nỗi buồn cứ len lỏi bủa vây

*

Những mông lung u uẩn tựa màu mây

Che khuất tình em vầng trăng đầu núi

Đau sóng sánh âm thầm theo dòng suối

Thao thức tháng ngày anh đấy em đây.

*

Để những khi con nước cuộn lên đầy

Em tràn bờ bằng từng cơn thổn thức

Anh lặng lẽ như cây tùng bên vực

Khắc vào chiều một chiếc bóng chênh vênh...

*

Cô đơn của em, hà khắc của em

Nỡ mặc tình em xuôi ngược bấy thác ghềnh...

***

4-11-2006

HY

Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2006

Tình Yêu

Cơn nức nở trong tim - vòng ngục tối
Của tình tôi bị nhốt đã lâu rồi
Ai biết được, giữa một chiều gió lộng
Lửa chợt bùng, thiêu đốt mãi khôn nguôi.


Tôi đã lấy hững hờ, ghẻ lạnh
Để che đi bao say đắm, mong chờ.
Đã dối trá đóng đinh vào huyệt lệ,
Để bật cười như những kẻ ngu ngơ.


Tôi đã dập bằng hàng ngàn câu chữ
Như mưa giông đuổi nắng cuối con đường
Tôi đã nấp, đã trốn vùi, đã chạy...
Để cuối cùng, tim vẫn nặng yêu thương.


Tôi bất lực đặt tay lên tù ngục
Ngửa mặt nhìn xanh thẳm trời cao
Trong phút chốc, tôi giật tung xiềng xích
Cho tình yêu thoát khỏi mọi hàng rào.


6-7-2006
Hoàng Yến

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2006

Mùa Anh

Với em anh là mùa thu

Anh rải những gam buồn lên đời em

như lá vàng

rơi trên

mặt đất

Cho em mãi mãi đắm chìm...

Thăm thẳm sắc màu buồn em tìm lại được em

Và tình yêu vút bay lên trời thu cao rộng

Trong suốt

mong manh

tĩnh lặng

đến vô biên...

Em ngả đầu vào chiếc gối mùa thu

Một giấc ngủ

bình yên...



Hoàng Yến

Mar. 2003

Vàng Ảnh Vàng Anh

Cho em chui vào tay áo anh

Ôi ấm áp ngọt ngào làm sao nơi ấy

Đầu em khẽ xù ra ngọ nguậy

Đưa ngực mình đỡ cho anh những gai góc người gây



Anh đi đâu có em ở kề đây

Có tiếng hót dịu dàng xua tan mệt nhọc

Tiếng hót chỉ cất lên khi được anh bao bọc

Tiếng hót bay cao vút trời mây



Khi anh buồn, em ra giữa bàn tay

Cho anh ngắm em mượt mà óng ả

Trong nắng những sợi tơ ánh lên màu lạ

Sắc màu làm ấm tim anh



Mùa thu tàn rồi, lá chẳng còn xanh

Đừng bắt em ra đi giữa mùa đông giá lạnh

Đừng bắt em sống cuộc đời bất hạnh

Cho em chui vào tay áo anh...





Hoàng Yến


6-12-2002

Sóng cồn

Chúng mình là những hạt cát lẻ loi

Cuốn lên tìm điều gì trong gió

Những hạt cát khô trườn qua kẽ tay, bay theo nhịp thở

Những hạt cát trăn trở nhọc nhằn







Rồi một chiều,

Tình yêu như sóng cồn xô vào bờ cát

Những hạt cát xích lại gần nhau

Ướt át

Những hạt cát lặng im

Thôi xao động

Những hạt cát không còn bay

Trong lộng gió cô đơn

Những hạt cát nằm nghe

Từng đợt sóng cồn.





Hoàng Yến


27-11-2002