Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Chuyện xe cộ

    Cái xe Honda Accord ở cái ảnh cuối của entry trước là cái xe mình đi từ lâu đến giờ. Xe này là xe đầu tiên của bọn mình, mua từ hồi năm 2006 ở Sudbury, hồi đấy mình nhớ mua về rồi tân trang hết khoảng 7 nghìn. Trước đó chồng mình đi làm toàn phải đi bus, khi có xe này  không phải đợi bus ngoài tuyết lạnh nữa, đi về vi vu thích lắm. Thỉnh thoảng chở cả nhà đi chơi, có lúc lái xuống Niagara Falls hay sang cả Quebec. Mình thi lấy bằng G1 là đã thay nhau lái với chồng, xấu hổ cái đoạn thi G2 đến ba lần mới đỗ, nhưng sau đó thi G thì một phát đỗ ngay, chẳng hiểu tại sao. Chồng mình tính cẩn thận, ngồi bên cạnh mình là cứ hay nhắc vợ cái nọ cái kia làm mình nhiều khi cũng sốt ruột: "Anh làm ơn trật tự đi được không". Bây giờ thì mình thành tay lái lụa lắm rồi, có khi còn lụa hơn cả chồng. :)

   Về sau chồng mình mua xe khác nên giao toàn quyền Honda Accord cho mình, mình đi mãi, đi mãi rồi nó cũng cũ đi như bây giờ. Mình được cái đức hiền lành, đi xe là chỉ có đi xe, cùng lắm hết xăng thì đổ thôi chứ nó hỏng gì là mình chịu, phải gọi chồng. Chồng mình thì ngược lại rất hay kiểm tra các loại máy móc trong nhà xem có cái gì hỏng để lôi ra sửa. Thế là cái ngày hôm nọ, mình đi xe tự nhiên thấy tiếng nổ nó khang khác, vừa to phe lại vừa khệnh khạng hơn mọi khi, nhưng mình cũng chẳng biết làm gì hơn là kệ nó cứ đi tiếp đã. Về nhà chưa kịp báo cáo với chồng thì chồng đã nói ngay: "Xe em thủng ống xả rồi đấy, mai để ở nhà đi tạm xe anh để anh mang đi thay". Sáng hôm sau mình vội đi làm quên béng cứ thế nhảy lên xe mình đi, cái xe kêu to vang đường làm mình chợt nhớ ra việc chồng nhắc nhưng thôi cứ phải đi đã. Chồng mình có tính đã định làm việc gì là nhất định làm việc ấy, tính kỷ luật đúng là như người Nhật, 10 giờ tối cắt internet là đúng 10 giờ tối chằn chặn, cho nên ngay sáng hôm ấy chàng lái xe đến tận chỗ mình làm, ra bãi đỗ tìm xe mình để đổi xe mang đi sửa.

   Tối về chồng bảo nếu để họ thay thì hết chín trăm quá tội tiền xe nên chàng mang đi hàn mất hơn một trăm, của đáng tội cái xe của mình bây giờ mà bán thì chẳng được bao nhiêu, thậm chí vài trăm có khi người ta còn suy nghĩ.:)
   Chồng bàn với mình hay là để chồng mua xe khác, mình nói thôi, mình thích cái xe này, mình đi lâu rồi thấy quen thuộc cứ đi thế đi. May là từ hôm hàn vào thì tiếng nó lại êm êm, thế là mình cứ tiếp tục đi. Chồng bảo nó đã cũ thì nó sẽ hỏng cái này rồi sẽ hỏng cái kia. Mình bảo hỏng thì sửa, chồng mình thấy mình cứ thích đi cái xe cũ thì cũng thôi không nói nữa, sáng hôm Mothers day vừa rồi chồng gọi con trai ra sân, hai bố con lau rửa, hút bụi trong ngoài cái xe sạch bóng. Khi mình lên xe để đi, lúc khởi động xe, mình chợt nghĩ, chồng mình chẳng bao giờ tặng mình bài thơ hay bài văn nào, lời lẽ nói với mình thì khô như ngói, cư xử với mình thậm chí có lúc còn hơi gia trưởng nhưng cái tình của chàng thì nhiều lúc mình cảm nhận được rất rõ, chẳng hạn như khi ngồi trên chiếc xe sạch sẽ, máy chạy êm ru này đây, mình cứ việc yên tâm mà lướt thôi.

   Chuyện xe cộ nhà mình chỉ có vậy, bây giờ mình tranh thủ lướt oép tí kẻo chàng lại sắp cắt internet đến nơi rồi. :)

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Mùa xuân



























Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Ném đá hội đồng

Tôi nghi ngờ sự tỉnh táo của đám đông
Trong những cuộc hội đồng ném đá
Vì  ghét, ghen, hay vì buồn bực quá
Người ta cũng vào ném hòn đá cho vui
Họ biết đâu đá có thể chôn vùi
Một tài năng, một con người nghiêm túc
Họ hả hê khi thấy người chịu nhục
Không biết một ngày đá cũng khiến họ đau

4-2013

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Tâm sự như bóc hành

chỉ bóc được vỏ ngoài khô quắt
theo thời gian
những lớp trong đầy mọng chứa chan
có thể làm cay mắt
và nhất là chúng đang ôm rất chặt
một cái mầm hy vọng non tươi

20.3.2013

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Lệch pha

Sống ở Canada mà suy nghĩ lại hướng về Việt nam, tôi trải nghiệm những sự lệch pha mà tôi chưa biết làm gì hơn để chúng bớt đi ngoài việc viết rõ về chúng.

Bữa trước đọc báo mạng có bài về cô gái trùm chăn đại tiện trên ô tô khách, cả bài báo mô tả, phỏng vấn những người xung quanh, bình luận... hầu như chỉ phục vụ một mục đích là chê trách cô gái vì cô đã không kìm nén nổi cái nhu cầu tối thiểu của mình.

Tôi thử nghĩ nếu đây là một bài báo của tờ Ottawa Citizen, thì sự kiện trên chắc chắn sẽ được nhà báo xử lý hoàn toàn khác, phía bị chê trách ở đây sẽ là nhà xe, dịch vụ của xe khách đã không đảm bảo để khách trên xe có chỗ vệ sinh ngay trong xe. Xin nói thêm là tất cả các xe khách chạy đường dài ở Canada đều có nhà vệ sinh trên xe phục vụ hành khách, nhu cầu tối thiểu của khách hàng rất được tôn trọng.

Bởi vì nhu cầu đi vệ sinh là nhu cầu tối thiểu của con người, đó là điều tự nhiên mà ai cũng phải công nhận, tại sao nhu cầu đó lại bị coi là không bình thường đáng lên án? Tại sao con người lại bị bắt phải "nhịn" và khi không "nhịn" nổi thì bị chê trách, thậm chí chụp ảnh đăng báo? Ở bên này mà nhà báo làm vậy thì bị khách đi xe kiện là cái chắc!

Ở đây có một điểm khác về cơ bản, đó là con người và những nhu cầu cơ bản kèm theo đã không được tôn trọng đúng mức. Con người bị bêu xấu bởi chính đồng loại của mình chỉ vì nhu cầu tối thiểu. Ai có thể nói rằng họ không bao giờ rơi vào những trường hợp tương tự? Sai lầm từ nhà báo hay là sai lầm của cả xã hội khi lên án không đúng cái cần lên án?

Kết quả của việc thiếu tôn trọng con người và những nhu cầu cơ bản của con người này là: tất cả mọi người phải biết "nhịn", ai không "nhịn" nổi sẽ bị nêu lên để cả làng cười chê, đấu tố!

Ôi, sợ quá!

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Mắt chúng em xanh

Là tên một tập thơ thiếu nhi ba tôi mua về hồi tôi còn nhỏ, bây giờ dù không còn nhớ bài thơ nào trong tập này cả nhưng cái tên của tập thơ thì cứ ngân lên trong tôi. Mắt chúng em xanh.

Hồi ấy bọn trẻ con chúng tôi hay hát và nhiều bài hát có từ xanh: "Trái đất này là của chúng mình, quả bóng xanh bay giữa trời xanh", "Em đi trong tươi xanh, chim hòa bình tung cánh", "Trời cao trong xanh sương sớm long lanh, mặt nước xanh xanh cành lá rung rinh"...,  
Từ xanh khiến tôi rất thích vì đó là sắc màu mà tôi thích nhất, nó cho tôi cảm giác đi qua những vườn cây vào mùa xuân, nhưng Mắt chúng em xanh là một kết hợp là lạ làm con bé tôi nhiều lần phải kiễng chân lên soi vào gương treo trên tường để xem mắt mình màu gì, có lẽ vì vậy mà cái tên tập thơ khiến tôi nhớ mãi.

Sau này lớn lên, đọc một truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp có câu: "Cứ nhìn vào mắt bọn trẻ con mà sống", tôi chợt nhớ về  Mắt chúng em xanh và cũng chợt hiểu ra tại sao nhìn mắt trẻ con lại dễ sống, bởi vì mắt chúng em xanh trong đầy tin yêu, xanh biếc màu ước mơ, hy vọng.

 Bài này của chị Phượng viết rất hay về ký ức "bị định hướng", ký ức trở lại giữa đời thực hay giấc mơ cũng đều bị định hướng cả. Không có lối thoát nào cho một ký ức đã bị định hướng. "Chúng tôi học thụ động vào năm 7 tuổi. Học giết chết sự uất ức trước bất công. Và sự nhầm lẫn hiền và ác, đẹp và xấu sẽ còn giăng mắc, chồng chất lên nhau tiếp nữa. Chúng tôi đi qua cuộc đời, mù mờ, đồng lõa, vô cảm. Không ai nhắc cho chúng tôi nhớ cả."
Chị Phượng viết khi nào cũng hay và buồn, những lời văn như thể rượu đã ủ men kỹ và đã được cất lên, như thể những dòng suy nghĩ của ký ức đã đi qua đi lại rất nhiều trong chị mùa này mùa khác năm này năm khác ở một nơi rất xa cho đến khi được viết ra thì nó đã thành những áng mây trôi, nhẹ thênh thênh mà chứa tháng năm và các mùa, chứa cả miền xa nơi chị đã qua, mang cả nỗi niềm hướng về xưa cũ. Bài này của chị tôi đọc rất ám ảnh với sự khơi đường tìm về một ánh mắt trẻ thơ long lanh năm xưa nhưng cũng có cảm giác chị vì đường về đó mà phủ nhận sạch trơn (hình ảnh cô giáo) và một kết cục không có lối về khiến cho sự định hướng (cô giáo) bị kết tội vĩnh viễn.

Trở lại tuổi thơ của mình, tôi tự hỏi: ký ức của tôi có "bị định hướng" không?

Chúng tôi lớn lên ở Gang Thép Thái nguyên, ở trường học, học sinh hầu hết có bố mẹ làm CBCNV ở khu Gang thép. Mỗi kỳ nghỉ hè chúng tôi đi sinh hoạt hè được các anh chị chi đoàn thanh niên các xưởng của khu Gang thép dạy bài hát "Em sẽ là công nhân Gang thép" và nhiều bài hát khác về Đoàn, Đội. Nhiều bạn trong chúng tôi sống trong các khu nhà tập thể có lối đi chung ngang qua trước hiên nhà, trẻ con các dãy nhà hay cùng nhau chơi chung những trò rồng rắn lên mây, thả đỉa ba ba, bịt mắt bắt dê vào những đêm trăng sáng...

Có lẽ sự định hướng ảnh hưởng lớn nhất đối với tôi là ấn tượng về một lợi ích CHUNG.

Khi tham gia mạng internet, ngoài những điều chia sẻ trong cuộc sống tôi đã gặp được những người bạn có cùng suy nghĩ, và điều này khiến tôi rất hạnh phúc.

Người ở giang hồ thương mến quá
Viết dăm ba chữ hiểu lòng nhau...

Vì cuộc sống bận rộn, những dự định viết thơ cho thiếu nhi của tôi còn dang dở, nhưng những điều có thể làm được thì tôi vẫn sẽ tiếp tục. Bởi vì Mắt chúng em xanh...


Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Đầu năm


1. Mấy tháng này mình đang cày hai job, bận kinh khủng, sáng bắt đầu làm từ 4h am job thứ nhất đến khoảng 6h30am lái xe về nhà chuẩn bị bữa sáng, ăn chút rồi lại lái xe đi làm tiếp job thứ hai từ 8h am đến 5h pm. Đã thế nhiều hôm tuyết rơi rất nhiều nên đi xe không đi nhanh được. Về nhà mệt rã rời chỉ muốn ngủ.
Vậy là Tết nhất chồng đi mua bánh chưng và giò chứ năm nay mình không gói bánh, hai bố con làm cỗ Tết cũng xôm tụ còn mẹ thì ngủ lăn quay.
Ảnh chồng gửi cho vào email đến hôm nay mới up lên được:



Chúc các bác năm Mới mạnh khỏe bình an!

2. Nhận được lịch Cơm Có Thịt chị Lana và các bác gửi cho, trên lịch có chữ bác Trần Đăng Tuấn viết: "Chúc Hoàng Yến một năm vui" và ký tên, làm cho chồng mình cứ ngạc nhiên: thế bác ấy biết em à? Tủm tỉm cười, vụ này phải hỏi chị Lana hihi :)




3. Sách bạn Hoàng Tùng tặng cuối năm vừa rồi:

 
Kết luận rút ra: bạn Tùng rất có gu tặng sách :)


4. Muốn viết thư thăm hỏi người thân, bạn bè nhân dịp năm mới mà bận quá chưa viết được, mong mọi người thể tất cho mình :)

5. Hôm nay vừa mới ngó vào mạng phát thì chồng cho xem tin nhắn của em chồng gửi cho chồng:
  • Feb 20 10:21 PM
    Thuy Thu:Anh đang làm gì đấy?
    Thuy Thu:Hôm qua em xem trên TV, họ có nói về hiện tượng nghiện mạng xã hội  
  • Thuy Thu:anh phải chú ý chị Yến, nhiều hiện tượng giống đấy
  • Thuy Thu:đẻ chị ấy phải đi làm, phải làm việc nhà
  • Thuy Thu:hạn chế ngồi vào mạng
  • Thuy Thu:để không bị bệnh nặng
  • Thuy Thu:nhé
  • Thuy Thu:không là gay đấy
     
       

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

Ký ức




Không thể có ký ức thuần khiết vì ký ức luôn được tái hiện trên nền hiện tại. Ta tha lôi ký ức đi từ hiện tại này đến hiện tại khác theo chiều thời gian cuộc đời chừng nào trí nhớ còn đủ khả năng mang vác. Ký ức vì thế mỗi lần lấp lánh lại có những ánh sáng mới toát ra từ những góc cạnh vừa lộ ra trên cái nền mới.
Sớm mai đi trên tuyết trắng, trắng tinh và bao phủ lên tất cả như thể hiện tại đã biến mất trong màu trắng của tuyết, ký ức trong tôi chợt hiện ra như ảnh hiện trên nền giấy trắng khi rửa ảnh. Trên giấy trắng như là tuyết trắng, tôi viết lên những mảnh ký ức xa xôi của đời mình. 

Năm tôi sáu tuổi, đang học lớp vỡ lòng thì miền Nam giải phóng. Một đêm thức giấc vì nghe tiếng ba mẹ rầm rì nói chuyện, rồi nhiều đêm như vậy. Dần dần thì tôi cũng mang máng hiểu ra, và rất buồn. Ba mẹ tôi vẫn yêu chiều tôi hết mực, khi nào tôi cũng là “cô con gái rượu” của ba mẹ tôi, nhưng những tiếng rầm rì ban đêm lại mở ra cho tôi một cánh cửa khác hé lộ cho tôi thấy những nỗi đau khổ của cuộc đời con người, cánh cửa bí mật này đã khiến tôi rơi nước mắt ướt gối, tôi thương ba mẹ tôi và cả những người khác nữa.
Có lẽ tôi cũng là đứa con gái hay khóc, vì cùng khoảng thời gian ấy, có lần ba mẹ tôi đưa tôi đi xem vở Kiều, có cảnh Hoạn Thư (mặc áo hồng) bắt Kiều (mặc áo xanh) ra đánh đàn cho hai vợ chồng Thúc Sinh uống rượu, tôi xem xong về khóc cả tuần, cứ ai nhắc đến vở đấy là lại ngồi khóc, thương cô Kiều. Anh trai tôi bình thản hơn tôi nhiều, cả khi anh đã biết những bí mật của ba mẹ tôi và chúng tôi trò chuyện cùng nhau, cả sau này trong những cư xử của anh, có nỗi đằm thắm sâu sắc đằng sau sự bình thản khiến cho tôi luôn cảm động khi nhớ về.

Ba tôi người Huế, là cán bộ tập kết năm 1954, trước đó ba tôi đã lấy vợ và có con. Khi ba tôi ra Bắc, vợ con của ba ở lại Nha trang, có lẽ khi ấy ba tôi cũng như mọi cán bộ tập kết khác đều nghĩ rằng ra Bắc hai năm rồi về lại miền Nam. Nhưng sự thể đã diễn ra khác với dự tính của họ, vĩ tuyến 17 chia cắt hai miền triền miên năm này qua năm khác. Nhiều năm sau khi tập kết ba tôi nhận được tin từ miền Nam báo ra, vợ con ba đã về ở với một đại tá phi công của Việt nam Cộng hòa. Ông đại tá này đã có vợ, về sau, vợ cả của ông nói với ba tôi khi miền Nam đã giải phóng và chồng bà phải đi cải tạo, rằng ông đã giúp cưu mang vợ con của ba, nhưng đấy là những cuộc chuyện trò sau này. Những năm ấy, tin vợ của ba lấy đại tá "ngụy" khiến cho những người bạn của ba nhiệt tình tìm cách mai mối cho ba một người vợ miền Bắc, và kết quả là mười năm sau khi tập kết, ba tôi cưới mẹ tôi.  

 Năm 1976 ba tôi vào Nam lần đầu sau giải phóng mang theo tài sản lớn nhất trong nhà tôi khi ấy là cái xe đạp Phượng Hoàng mẹ tôi mới được phân. Mẹ tôi nói ba tôi mang vào làm quà tặng cho người anh trai cùng cha khác mẹ của tôi, khi ấy tôi đã nhớ rất rõ tên của anh, anh tên là Cư. Tôi cũng nhớ mẹ tôi có nói với ba tôi rằng ba tôi hoàn toàn có thể ở lại miền Nam nếu ba tôi muốn và mẹ tôi sẽ nuôi dạy hai chúng tôi, tôi và anh trai tôi khi ấy mới 7 và 11 tuổi, nên người. Mẹ tôi là người phụ nữ kiên cường nhất mà tôi biết ở trong cuộc đời này nhưng ba tôi không ở lại miền Nam, sau khi gặp lại người vợ đầu và con trai đầu, ba đi thăm gia đình ông đại tá phi công rồi trở ra miền Bắc tiếp tục làm việc ở miền Bắc và nuôi dạy chúng tôi lớn khôn. Tôi biết anh Cư tôi rất mong ba tôi vào Nam nên rất buồn khi thấy ba tôi quyết định như vậy, tôi đã đọc được những lá thư anh viết cho ba tôi khi ấy và cũng thấy buồn như lòng mình phân đôi ra vậy.

Anh Cư tôi tuy thế vẫn rất kính trọng ba tôi và chăm chỉ học tập làm việc, về sau anh làm hiệu trưởng một trường phổ thông ở Nha trang. Sau khi ba tôi mất chừng ba năm, vào khoảng thời gian trước khi sang Canada, tôi đã đưa chồng và con trai tôi vào Nha trang thăm gia đình anh. Chúng tôi nói chuyện với nhau như những người thân lâu ngày gặp lại. Anh có nhiều nét giống anh trai tôi còn mẹ anh là một bà cụ hiền lành đẹp lão, vợ anh rất dịu dàng, anh có hai cậu con trai đã lớn. Khi tôi mang ảnh chụp cùng gia đình anh về Hà nội, kể chuyện với mẹ và anh trai, chị dâu tôi, mọi người đều vui. Một bữa gần đây tình cờ tôi tìm thấy những bài giảng sinh vật anh làm cho học sinh còn lưu trên mạng, dù anh đã về hưu rồi, tự nhiên tôi thấy lòng rưng rưng.

Mỗi lần nghe chuyện thắng thua Bắc Nam tôi lại nhớ đến chuyện gia đình tôi, giá có cuốn sách nào mà khiến cho mọi người ôm lấy nhau yêu thương nhau thật nhiều sau khi đọc thì tôi khen là sách ấy hay, còn sách mà gây ra những mâu thuẫn và sự kể tội kể tình từ cả hai phía thì đều khiến tôi thấy mệt mỏi như người đi mãi trong chiến tranh, như nước mắt rơi dài trên gối canh thâu.
Bao nhiêu năm đã qua rồi, ba mẹ tôi đã về thế giới bên kia cả, chỉ còn yêu thương ở lại. Ký ức của tôi năm xưa bây giờ trở lại trong thương yêu nên cho tôi cảm giác bình an, vết thương năm xưa cũng đã hàn gắn để tôi có thể nói ra được nỗi lòng đứa trẻ sáu tuổi năm nào một cách bình tâm.

PS: Hôm nọ đọc blog GS Ngô Bảo Châu, thấy GS đem ví dụ của người Đức ra so sánh, tôi thấy hơi gợn và nghĩ rằng dùng ví dụ Đức diệt chủng Do Thái và sự thẳng thắn của họ để nhắc đến lịch sử VN là không thích hợp. Việc người Đức làm là tội ác kinh hoàng đối với loài người đặc biệt là người Do Thái mà họ phải ghi nhớ, việc ấy không thể đem so với cuộc chiến tranh ở VN cuộc chiến mà cả hai bên đều đau đớn và muốn quên đi. Dường như mọi người đang có xu hướng chê người Việt mà ko thấy cái hay của người Việt là không bao giờ làm việc ác như việc người Đức đã làm. Thầy Quyền, giáo sư Việt kiều ở Ottawa University, nói rằng ông thấy tự hào vì ông là người Việt chứ ko phải người Đức, dân tộc đã gây ra nạn diệt chủng người Do Thái, người Việt vì vậy trong con mắt ông văn minh hơn, nhân văn hơn người Đức. Trong sự không thẳng tưng của người Việt cũng có những sự tế nhị có lý do riêng cần trân trọng. Tôi rất thích cái kết của bộ phim Cuộc sống của những người khác, hai người từ hai phía dành cho nhau rất nhiều trong sự im lặng và xa cách. Giá Việt nam mình cũng có những bộ phim như vậy thì tuyệt.

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

Mẹ



Mẹ tôi mất lúc 5h20 chiều ngày 26 tháng mười năm 2012.

Chăm sóc mẹ những ngày ốm nặng và chứng kiến cái chết của bà, tôi như thấy tất cả những gì hiện hữu thân thiết, thực sự có thực của cuộc đời này có thể tan biến vào hư vô một cách nhanh chóng như thế nào.

Cái chết là vực sâu thăm thẳm không cùng tận và trong những ngày bối rối tôi đã không biết cách đặt cái vực này trong suy nghĩ của mình theo cách nào để những điều đối trọng của sự sống ở bên kia kéo tôi ra khỏi suy nghĩ về cái chết của mẹ tôi.

Chia tay anh trai ở sân bay Nội Bài, tôi đã nói với anh trai mình rằng tôi cần có thời gian để cân bằng trở lại sau sự ra đi của mẹ. Dù cả hai anh em đã thành ra trung tuổi, tôi bốn ba, anh tôi bốn bảy, chúng tôi đều hiểu thấm thía rằng mẹ chúng tôi đã che chở cho chúng tôi nhiều đến thế nào. Bắt tay tôi trước khi ra về, anh nhìn tôi cười mà như sắp khóc.

Sang bên này, tôi hay nhớ những buổi tối anh tôi ngồi trước bàn thờ mẹ, im lặng mà như đang chuyện trò với mẹ sau một ngày vất vả ngược xuôi với công việc. Và những lời trong các câu chuyện với mẹ như vang lên bên tai tôi.

Thay vì nghĩ về cái chết của mẹ, tôi chuyển sang suy nghĩ về cuộc đời của mẹ tôi, những câu nói và việc làm của mẹ khi còn sống. Và tôi bỗng như thấy mẹ vẫn có mặt đâu đó trong tâm tưởng của tôi, trong cả cuộc đời tôi. Điều này giúp tôi cân bằng trở lại.

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Trong thế giới mơ hồ

Một người bạn ảo có lẽ đã ra đi hơn một năm rồi mà giờ tôi mới biết.

Không có gì xác thực cho sự ra đi của bác trừ sự vắng mặt của những comment trên mấy blog quen. Blog NL, GM, Chị So là những nơi bác để lại rất nhiều comment trong đó có cả những trao đổi về dịch thuật với bác LH. Hiểu biết về văn chương của bác rất rộng rãi uyên bác, khả năng phân tích từ ngữ tinh tế nhạy cảm, cách thể hiện thì duyên dáng tế nhị, đọc rất thích. Ngoài ra thì cảm giác của tôi là bác luôn hướng tới sự hòa hợp và mong mỏi tích lũy những điều đẹp đẽ trong văn chương. Chính vì vậy mà sự vắng mặt những comment của bác tạo ra khoảng trống chơi vơi không ai lấp đầy đươc.

Đọc lại comment của bác trong blog của mình mà tôi rưng rưng, khi nào cũng là những lời vui vẻ, nhẹ nhàng, khuyến khích.Giờ mới ngợ hiểu ra vì sao bác nhắc đến Linda Lê khi comment bài Tác hại của sến, bác dịch nhiều tiểu thuyết và truyện ngắn của Linda Lê, ngoài những cuốn đã xuất bản còn có cả những cuốn đang dịch dở dang. 

 http://thethaovanhoa.vn/133N20110917070959922T0/dich-gia-nguyen-khanh-long-qua-doi.htm

Tôi trách mình sao không tìm gặp bác khi biết rằng bác cũng ở Canada. Bác ở Montreal thì tôi cũng hay qua đó, có khi nào tôi đã thấy bác đâu đó trên phố, dưới Metro, trong hiệu sách hay những quán ăn của người Việt. Chỉ vì cảm giác của tôi là bác muốn tránh lộ tên thật nên tôi chưa bao giờ hỏi bác tên tuổi địa chỉ, cũng không có ai nói cho tôi biết cả. Chỉ còn mãi ấn tượng về một người bạn qua các comment. Đó là kết cục của trò chơi trong thế giới mơ hồ.

Trong thế giới mơ hồ, không có gì xác thực.

Tôi biết làm gì hơn là khóc lặng lẽ.


Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Gái khoa Hóa

Tặng Hà

Sớm mai có cô em xinh đẹp
Tung tăng từ nhà C1 đến nhà ăn
Con đường dưới hàng xà cừ mướt xanh
Vài chàng trai nhanh chân nối gót

“Này cô gái đôi môi mọng ướt
Xách hai tay bảy chiếc cặp lồng
Đưa đây anh xách hộ được không
Ôi thương quá má hồng vất vả”

Cô gái vẫn lặng im tất tả
Bước nhanh nhanh không ngoái lại một lần
Mặc chàng trai ngó theo hút tần ngần:
“Gái khoa Hóa, ối chà, kiêu quá thể!”

Gái khoa Hóa đúng là kiêu đáng nể
Chẳng dễ làm quen, không thích chuyện chơi bời
Mắt nâu huyền chưa muốn tính xa xôi
Ngày đi học, tối lại lên thư viện

Từ Kinh tế có chàng kia xuất hiện
Tóc chàng xoăn và đôi mắt cháy tình
Gái khoa Hóa đôi khi giật mình
Yêu? Không phải! Đúng yêu rồi! Không phải!

Môi vẫn thắm nhưng mắt buồn hớt hải
Như nâu hơn, sâu thẳm một khung trời
Những thoảng mây về bối rối, chơi vơi
Đêm sinh nhật, mắt nhìn thương muốn khóc…

Gái khoa Hóa bây giờ mẹ ba nhóc,
Phu nhân của chàng Kinh tế năm xưa
Mắt vẫn nâu, môi cười vẫn rất ưa
Chỉ cân nặng là hơn xưa một tí  :)

29-9-2012


Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Năm hai mươi tuổi

Năm hai mươi tuổi tôi hoang tưởng
Đem hết yêu thương gửi nắng vàng
Chiều muộn cuống cuồng tôi đòi lại
Nắng tắt mặc tôi đứng bẽ bàng

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Thời sinh viên

(Nhân dịp lớp Hóa K32-DHTH kỷ niệm 20 năm ngày ra trường, tôi tìm lại một bài thơ cũ, bài này hồi đó tôi viết tặng bạn Minh Thanh vào lúc kết thúc năm học thứ hai, bữa đó chúng tôi dọn dẹp chuẩn bị về nghỉ hè .)


Đời sinh viên năm nào đẹp nhất
Bạn đáp thật lòng năm thứ hai,
Câu trả lời chắc không chỉ riêng ai
Tôi khẽ thở dài, năm thứ hai đã hết

Thời gian trôi kéo chúng mình mải miết
Từ giảng đường khoa đến ký túc xá yêu thương*
Bạn cùng tôi chung nỗi nhọc đường trường
Chẳng ai thương, mình đành thương nhau vậy.

Những chuyện đời bạn và tôi đều thấy
Nỗi buồn dâng đầy vây kín niềm vui
Bài học dài khiêm tốn nhường lui
Trước trang thơ tình chúng mình cùng mê mải,

Những cuộc Seminar về điều phải trái
Đâu tình yêu, đâu không phải tình yêu
Cái hôn chợ trời đáng giá bao nhiêu
Chuyện tình "Ri đô" và chuyện tình "Bếp núc"

Và khi buồn ta hát vang từng ca khúc
Của quê hương nơi bạn, tôi sinh
Tôi ôm cây đàn tích tịch tình tinh
Bạn liền gõ mặt hòm bằng cốc chén

Có một lần tôi đi rón rén
Lén vẽ râu lên mặt bạn ngủ say
Khi bạn dậy cả phòng cười lăn quay
Bạn tròn mắt ngây người vì chẳng biết

Rồi một lần trái tim tôi tha thiết
Đập bồi hồi không biết do đâu
Tôi âu sầu ngồi bên bạn rất lâu
Bạn thấu hiểu những điều tôi không rõ

Năm thứ nhất qua đi với bỡ ngỡ
Năm thứ hai cửa đời rộng mở hơn
Ta phân biệt chất gỗ với nước sơn
Chợt thấy rõ đời muôn phần phức tạp

Năm thứ hai một quãng đời ấm áp
Quãng đời chưa giải đáp được điều chi
Chưa hẹn ngày xa và định buổi chia ly
Tình bạn sẻ chia, ngọt ngào hương vị.

1989
-----
*Từ giảng đường khoa Hóa đến ký túc xá Mễ trì là một quãng đường dài gần 10km.

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Nhớ về lớp cũ


(Thân tặng các bạn lớp chuyên toán 12A GT 1986)

Ơi các bạn, một chiều ta ngồi lại
Giữa chặng đường xa quá nửa đời người
Vuốt tóc xanh xưa thoáng tuyết sương rơi
Hớn hở chào nhau bằng nụ cười năm cũ

Mặc thời gian trôi như thác lũ
Tình bạn tuổi thơ chẳng thay đổi bao giờ
Tất cả ùa về như giữa giấc mơ
Bè bạn, thầy cô, bảng đen, giấy trắng

Từng dãy lớp, ngói phai màu mưa nắng
Hình như đâu cũng có lớp chúng mình
Hết phòng rộng đến căn bé xinh xinh
Vì lớp ít người nên trường hay chuyển xếp

Thầy cô muốn chúng mình nề nếp
Học hành chăm, lao động cũng chuyên cần
Đóng gạch, dọn sân, lấy cát rừng Bần
Lội nước sông Cầu, gái trai cười khúc khích

Sách chuyên toán khó nhai, ai mà thích
Thầy Cương, thầy Phương giảng giải rất nhiệt tình
Ánh xạ, tập hợp… chiếu xuống chúng mình
Cho đến khi tập đầu thì đầy, tập dạ dầy thì rỗng :)

Bốn cô gái những tâm hồn bay bổng
Thủy, Yến, Vân, Oanh: Nước- Biển- Mây-Trời
Tuổi mười bảy yêu hát, thích cười
Túm tụm nhau nói chuyện mai sau mơ mộng

Bọn con trai sức dài vai rộng
Giờ ra chơi kể Tam Quốc Chí cho nhau nghe
Có bạn gái xinh đi ngang lại cùng ngó qua khe
Rồi hò nhau: "Học làm gì cho đầu to mắt cận!" :P

Nhưng rất ngại thầy cô trách, giận
Nên bài tập ra vẫn cố gắng hoàn thành
Hà, Thiện, Thành, Linh, Quyến, Phúc, Trung, Hanh
Hoàn và Khang, toàn là siêu cao thủ…

Kỷ niệm xưa kể bao giờ cho đủ
Từ ấy chúng mình đi khắp bốn phương trời
Đời đã sang trưa, đứng bóng lưng đồi
Vẫn vang mãi trong lòng tiếng cười lớp cũ…