Thứ Hai, 29 tháng 12, 2008

Hoan ho !!!

...............................................................................(Anh Vnexpress)

Hoan hô ông Calisto

Như thầy phù thủy, bất ngờ, thông minh

Hoan hô tiền đạo Công Vinh

Đánh đầu một quả nước mình òa vui

Hoan hô đội Thái đen thui

Thấy ta vô địch bèn lùi xuống hai

Hoan hô Việt nam mình tài

Đêm mừng bóng đá thức hoài chẳng ngu (ngủ)

:)

-----------

P/S: Mình ở xa chỉ xem tin trên mạng thôi cũng thấy nao nức bèn bắt chước bác Bút Tre để hoan hô thắng lợi của bóng đá VN, lâu lâu có niềm vui chung hồn nhiên thế này, quý quá! :P

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008

Entry for December 25, 2008

Old-fashioned Christmas tree
1880-1990
Collection: Musée de la civilisation, Quebec, Canada
Photograph: Musée de la civilisation, Pierre Soulard, 1993
This large Christmas tree was set up by the Musée de la civilisation as part of the exhibit, Noël ancien (Christmas of Yesteryear), presented during the 1993-1994 holidays. The tree displays many ornaments produced over a period of more than a century.
***
Christmas Magic
---
Are we too grownup to feel a thrill
As we light the Christmas tree?
Are we immune to cookies,
Christmas cards and Christmas glee?
Are we too adult to "Ooh" and "Aah"
At the Christmas candle's glow?
Are we blasé about our gifts;
Do we shun the mistletoe?
Are we too mature for carols,
For merry or for jolly?
Do the decorations leave us cold,
The ornaments and holly?
Fat chance! We'll never grow too old
To love the Christmas magic.
A year without a Christmas
Would be boring, even tragic.
So bring it on! The candy canes,
The feasting and good cheer;
O Christmas, lovely Christmas,
You're the highlight of the year!
---
By Joanna Fuchs

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2008

Entry for December 14, 2008

Viết cho con

Một buổi sáng con vươn vai và trở thành một cậu con trai tròn mười ba tuổi, có điều gì kỳ lạ trong đấy không con? Con cao gần bằng mẹ, những áo năm ngoái con mặc vừa vặn thì năm nay ngắn và chật, con ăn ngon miệng hơn trong những bữa ăn, con học được thêm nhiều điều...

Mẹ ngồi ghi lại những kỷ niệm thú vị về con trong lòng vui sướng khôn nguôi. Cách đây bốn năm, khi bố mẹ chơi bóng bàn, con chạy loanh quanh nhặt bóng sau đó bố mẹ dạy con bắt đầu từ cách cầm vợt và phát bóng như thế nào, cách tính điểm ra sao... Bây giờ thì con hoàn toàn đánh thắng mẹ nhiều séc liên tiếp, hihi, mẹ càng gỡ càng thua con. Tương tự là môn bơi lội, mẹ cũng dạy con bơi một thời gian, sau đó thì con bơi nhanh quá mẹ không tài nào theo kịp. Cờ vua thì con vẫn trong tình trạng đánh ba ván thắng một ván nhưng với con như thế là quá tiến bộ rồi vì hai năm trước con đánh mười ván thua mẹ cả mười con nhớ không? Thêm nữa là cờ vua thì bố cũng vẫn thua mẹ đều đều, mẹ ngày xưa giải nhất nữ cờ vua trường cấp ba mà, hihi... nhưng mẹ cũng chuẩn bị tinh thần là sẽ bị thua nhiều hơn vì con càng đánh càng hay...

Chuyện học hành của con cũng mỗi ngày mỗi khác, trước đây chủ yếu là con hỏi mẹ thì bây giờ chủ yếu là con hỏi bác Google. Con bảo bây giờ là Google Age, ở lớp con các bạn thường nói với nhau: if you don't know something, google it. Mẹ ngồi nghĩ về chuyện này thấy hiện ra bao nhiêu viễn cảnh, khi mà tất cả mọi người trên thế giới này cùng google một chủ đề nào đó và cùng ra những trang đó để cùng đọc, oh my god, it will change the world!

Mẹ phải cảm ơn con vì nhiều khi đã sửa giúp mẹ cách phát âm một từ nào đó tiếng Anh, hihi, đầu tiên con mới sang thì mẹ cũng dạy con đấy thế mà giờ con nói giỏi hơn mẹ bao nhiêu, không như mẹ, speak English with a Vietnamese accent. Nhân thể mẹ cũng nhắc con là mẹ vẫn kiên trì dạy con tiếng Việt cho dù điều đó khó khăn, ví dụ như bây giờ muốn giải thích cụm từ "khủng hoảng kinh tế" thì mẹ phải chuyển qua English con sẽ hiểu nhanh hơn là mẹ giải thích dài dòng bằng tiếng Việt. Mẹ con mình hợp đồng tác chiến con nhé!

Hôm qua cả nhà mình đã đi ngang đi dọc quanh thành phố trong lúc tuyết rơi nặng hạt để điền đủ cái wishlist của con, con thì nhảy nhót sung sướng từ lúc ra cào tuyết trên cửa kính xe và càng vui sướng hơn cho đến tận lúc về, cho đến tận hôm nay, khi mẹ đang viết những dòng này, bởi vì cái thứ mà con thích nhất và để ở cuối cùng (với ít nhiều lo ngại sẽ không có nó) đã được bố mẹ duyệt, và bây giờ thì nó đang nằm trên tay con, một cái i-pod touch.

Happy birthday to Son!

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2008

Something you don't see everyday

A train had hit the mother , but her calf was spared, so the man in the picture took it home and nursed it from a new born, and it never left. The moose stayed around with his horses and slept in the barn, so ingeniously, he started harnessing it with his horses. When they finally died, the bull moose still didn't leave, not even during the rut season, so the old man used the huge moose for his work. This guy lives up in Grenfell Saskatchewan, Canada.

Quite a picture.

Photobucket

(An email was forwarded by my teacher, a short message: Merry Xmas!)


Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008

Những dấu





Tôi đẩy dấu chấm lùi xa
Để còn bày biện dần dà đằng sau
Dấu phảy như một nét nhàu
Cách ngăn già úa với màu thanh tân
Gạch ngang nối bạn đông lân
Cùng tôi kể những phong trần xa xưa
Chấm than nặng nhẹ nắng mưa
Tâm tình gửi lại bằng thưa thốt lòng
Hỏi chấm ai đợi ai mong
Bồi hồi một dáng lưng còng sớm khuya
Giữa rừng chữ nghĩa xum xuê
Anh ba chấm dắt tôi về xa xôi…

6-12-2008
HY
( Tên bài được đặt khi nhớ đến tên một truyện ngắn của Nguyễn Nguyên Phước.)

Dọn dẹp




Buồn em anh cất ở đâu
Để quên khéo lại nhuốm màu niềm vui
Giận kia chăn gối lấp vùi
Bực này tãi xuống rau mùi rau thơm
Dỗi hờn ghế dẻo nồi cơm
Ghen tuông nước chấm vừa đơm ớt nồng...

5-12-2008
HY
(Ảnh: wikipedia)

Cô nàng bé nhỏ

user posted image

Em rầu, nóng nảy, chanh chua

Làm anh lại nhớ cái mùa em tươi,

Em vui em hát em cười

Mười người nghe, cả mười người yêu em.

***

5-12-2008

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2008

Thơ tuyển vợ




Tuyển vợ vất vưởng
Lương tiêu hộ chồng
Nói như lên đồng
Cãi chồng nhem nhẻm
Đi chợ thỏm thẻm
Mấy gánh hàng quà
Cái bếp cái nhà
Nhường chồng thu vén
Tổ tôm xóc chén
Chiếu nọ chiếu kia
Chè thuốc rượu bia
Cái gì cũng máu
Người thì cực xấu
Cực bẩn, cực lười
Hễ ai chê cười
Giẩu mồm ngoa ngoắt
Tính tình quá quắt
Chi tử phá gia
Ăn mặc xa hoa
Phấn son loè loẹt
Thấy giai toe toét
Mắt đảo lạc rang
Ngực ưỡn khoe hàng
Lộ ngay đồ rởm
Học hành lởm khởm
Vừa dốt vừa ngu
Cãi thầy mắng bu
Chửi con đánh chó...

Ai giống vợ đó
Đến đây mau mau
Xe hơi nhà lầu
Đang chờ vợ đến...

19-11-2008

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2008

Nói với con

Có những điều trước đây mẹ nghĩ rất khác bây giờ, chẳng hạn như từ hồi mẹ tầm tuổi con cho đến mãi về sau, mẹ nghĩ rằng khoa học tự nhiên quan trọng hơn khoa học xã hội, nhiều bạn bè cùng lứa cũng nghĩ như mẹ. Cụ thể là trong lớp mọi người đều coi toán là môn quan trọng hơn văn. Mẹ nhớ lại hồi học lớp 4, mẹ ở trong đội tuyển đi thi toán học sinh giỏi của thành phố Thái nguyên nên phải tập trung lên Phòng giáo dục để ôn luyện một tuần sau đó đi thi tỉnh, rồi đội tỉnh đi thi toàn quốc. Bên cạnh đội thi toán có đội thi học sinh giỏi văn cũng tập trung ôn luyện nên ở chung dãy nhà và hay gặp nhau. Bọn con trai trong đội toán thường nói vóng một câu với vẻ tự hào vinh vang không giấu diếm: "Nhà văn nói láo, nhà báo nói phét, chỉ có nhà toán học là nói đúng sự thật!". Tất nhiên là các bạn học văn nghe vậy thì không khoái nhưng họ lại không phản ứng gì mạnh thậm chí mẹ còn cảm thấy họ vẫn nể phục đội toán như là một sự chấp nhận ngấm ngầm câu nói trên...

Con có biết vì sao bây giờ mẹ lại nghĩ khác không? Con thử nghĩ mà xem, những vấn đề như: sự thay đổi khí hậu toàn cầu do khí thải CO2, ô nhiễm nguồn nước và không khí do chất thải, sự tuyệt chủng của các loài động vật, sự cạn kiệt tài nguyên... liệu có phải do một quy luật tự nhiên nào không hay là do chính con người đã gây ra? Con người, xã hội loài người ngoài việc tự mình gây ra chiến tranh hủy hoại đồng loại thì cũng đã gây ra những mối họa to lớn cho hệ sinh thái chung trên trái đất, con đã đồng ý như vậy. Tại sao con người lại gây ra những thảm họa ấy? Tại thiếu hiểu biết? Tại lối sống nặng về tiêu xài hoang phí? Tại sự tham lam vô độ dẫn đến việc cạnh tranh quyết liệt lẫn nhau? Tại sự vô cảm đến độc ác?

Vậy là từ những thảm họa của môi trường sống chúng ta phải quay về nghiên cứu con người, tìm hiểu con người, tâm lý động lực mỗi cá nhân và đường đi của xã hội loài người.

Khoa học xã hội quan trọng con nhỉ, con sẽ chú ý lắng nghe thầy giáo giảng về văn hóa, lịch sử nhé, và tìm hiểu thêm những điều thú vị về xã hội loài người. Hôm qua bố gặp thầy giáo, thầy bảo con học rất tốt môn toán nhưng các môn xã hội thì chưa tốt bằng, điều ấy làm mẹ lo lắng đấy con ạ.

Cuối cùng mẹ dẫn ra đây câu nói của một nhà triết học mà mẹ thấy rất hay: "Tất cả những gì thuộc về con người đều không xa lạ với tôi", con hiểu ý mẹ chứ?

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2008

Trấn tĩnh

Ngày hôm qua bắt đầu bằng một buổi sáng mùa đông yên tĩnh, khi đi qua vườn trường, tôi đã dừng lại nhìn những cành cây mang tuyết. Vài cây hình khum khum như cây đào, đỡ trên cành đen xám những dải tuyết trắng muốt, xốp nhẹ, lặng yên đứng trong không khí trong suốt của buổi sáng, phía dưới những gốc cây là nền tuyết trắng mịn màng trải ra miên man, vẻ đẹp vừa mong manh như hư ảnh vừa có bóng dáng hình hài vĩnh cửu khiến cho tôi chợt rùng mình. Mọi nỗi bối rối xáo trộn lo lắng sợ hãi suốt ngày và đêm hôm trước bỗng nhiên theo cái rùng mình mà tan chảy và lắng đọng ở những góc nào sâu khuất. Mọi thứ trở nên giản dị sáng sủa trong sự tĩnh lặng khôn cùng. Nhớ đến sự im lặng của người bạn, sao giống như buổi sáng mùa đông tinh khiết này quá. Bước đến trường trong tâm trạng nhẹ lâng lâng, tâm trạng ấy theo tôi suốt cả ngày, mọi việc trong ngày đều suôn sẻ.

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008

Mắm tôm chưng

Sau lụt thường có dịch tả, để tránh bệnh này cần ăn chín uống sôi, ai thèm món mắm tôm có thể ăn mắm tôm chưng. Mắm tôm chưng có thể chưng chỉ chính nó hoặc chưng với những thứ khác. Ở chợ Gia ngư trong khu phố cổ Hà nội có bán món mắm tôm chưng thịt băm rất ngon.

Ngày xưa mẹ mình thường chưng mắm tôm tóp mỡ. Mỗi khi mua thịt phiếu thực phẩm về đem lọc mỡ rán thì lũ tóp mỡ được gom lại để chưng mắm tôm hoặc xào với dưa chua gắt, ăn vào cơm lắm. Ba tớ thì có món dưa dọc mùng chấm mắm tôm, chưng hoặc không đều ngon. Dọc mùng cái loại có chấm tím ở giữa, cắt lá rửa cuộng xắt ngắn hai đốt tay phơi héo rồi muối như muối dưa vậy, tuần thì ăn ngon, chua quá thì đem nấu cá mài mại...

Hôm lâu hỏi thằng cu, con nhớ nhất điều gì ở Việt nam, cu trả lời ngay: bún đậu mắm tôm. Ấn tượng thế đấy!
Thế nên hôm trước viết bài thơ tặng bạn away nói về quê nhà mình đã cố tình để mùi hương mắm tôm ở ngay dưới bàn thờ tổ tiên, rõ thật là...

Đúng như bạn away nhận xét bài này ngay từ lúc viết xong, mình đã biết nó không đầy đủ và không cân xứng, có thể mình sẽ viết lại vào lúc nào đó, không phải bây giờ.


Một điều nữa là cái tên bài này trong bối cảnh của từ này ở tnxm là một ẩn ý buồn cười không dễ giải thích của mình, hy vọng có ai đó hiểu, tuy vậy không ai hiểu cũng không sao. Đại để là quê nhà của chúng ta có những ẩn chứa mãi mãi là ẩn chứa chung cho những ai cùng gọi đó là quê nhà. Ẩn chứa ấy không nói ra được hết chỉ hiểu ngầm cùng nhau được thôi...

Quê nhà – Common sense

Quê nhà có tổ có tiên
Tha hương có mỗi đồng tiền giắt lưng…

Quê nhà có mắm tôm chưng
Có canh dầm sấu, có vừng muối rang
Quê nhà có nắng chang chang
Có mưa thối đất lụt làng, lụt thôn.

Quê nhà kẻ dại, người khôn
Người giàu nứt đố, kẻ bòn chẳng ra
Quê nhà có Phật, có ma
Có hồn sông núi, có tà tử binh...

Quê nhà có nghĩa có tình
Tha hương ai cũng dặn mình đừng quên...


12-11-2008

------------

P/S: Bên này bọn mình ăn cái thứ bột khô sệt mà bọn mình gọi là mắm tôm nhưng sản xuất ở Thái, tất nhiên là không "ngon" bằng của quê nhà rồi! :)


Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008

Cái phanh và thơ thẩn

Hôm trước viết cái entry nhại bài hát, chồng xem chồng bảo xóa ngay đi, chồng lên lớp cho một bài rồi đi đến kết luận là chồng phải làm cái phanh cho vợ kẻo vợ dễ hứng chí viết liều lắm. Vợ chẳng biết nói gì đành lẩm bẩm: Phanh này đúng thật hàng zin, vừa ấn một cái đã khít khin ngay vào...

Ngồi một mình ở lab hơi ấm ức chuyện phanh ăn quá nhưng mà cũng nhớ ra là từ trước đến nay chồng rất hiền và thoải mái cho vợ viết huyên thuyên. Chồng biết vợ thế nào, có lần tả vợ: "Ra đường lá chạm vào tai về nhà lục bát viết dài ba chương". Chồng cũng bảo với con: "Mẹ con chẳng có bạn bè nào người Việt ở thành phố này, thôi con về nhà đừng nói tiếng Anh, nói tiếng Việt cho mẹ vui". Nghe câu ấy vợ hiểu một phần chồng muốn để con đỡ quên tiếng Việt bên cạnh phần khác là tình cảm thương vợ. Người ta bảo trên ba mươi tuổi mà ra nước ngoài thì văn hóa của con người ấy cơ bản là văn hóa mẹ đẻ mang theo. Chồng lại hiểu vợ ngày xưa học cùng với em gái chồng, văn vẻ ác chiến toàn 8 với 9, thơ phú thuộc làu làu mà giờ suốt ngày tiếp xúc với ngôn ngữ đa âm tiết thì những cái ấy chẳng biết xả vào đâu. Viết blog cũng không sao, chỉ có điều...

Thôi, không trách chồng nữa, trở về với thơ thẩn, mình post lại một bài linh tinh hồi xưa viết ra chủ yếu để kể với mọi người là mình thích thơ mới lắm ạ, nhất là của ba tác giả ấy đấy.

Tớ

Tớ là cái gái đa tình
Kể ra cho cả làng mình cùng nghe
Chồng con thì cũng đề huề
Mà lòng sau trước vẫn mê ba chàng

Chàng đầu tặng tớ trăng vàng
Sau khi cẩn thận đặt nàng dưới khe
Bệnh cùi, chàng bỏ về quê
Chàng đi mặc tớ khóc mê mẩn đời...

Chàng hai đưa chén rượu mời
Vô tình tớ uống một trời ngả nghiêng
Chàng lo bình cạn rượu thiêng
Tớ yêu nên chuốc rượu duyên cho chàng
Thoắt trông ngọn cỏ mơ màng
Ngoảnh ra chàng đã theo nàng lưu linh...

Chàng ba trọn nghĩa vẹn tình
Lang thang điên dại phơi mình gió sương
Một ngày cách bóng tịch dương
Than ôi, thân tớ khóc thương bấy chầy...

Biết ơn chồng tớ bao ngày
Mặc lòng cho tớ đắng cay ngậm ngùi
Vài lời ca cẩm thế thui
Làng nghe, chắc cũng thấy vui phần nào...


27-7-2004
Hoàng Yến
----------------------

P/S: thứ sáu rồi, mai sẽ giành việc lái xe đưa chồng con đi chơi ạ. Đường ngoài phố đã chăng đèn màu rồi đấy! :)

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008

Entry for November 07, 2008

Xin loi cac ban, minh da xoa noi dung entry.

Obama - Truyện cười

Tớ mới nghĩ ra truyện cười này, không biết có bạn nào nghĩ đến chưa, truyện thế này:

"Để kỷ niệm cho sự kiện gia đình Obama chuyển nhà đến nơi ở mới, White House được đổi tên thành Black House. Nước Mỹ từ đây có Black House".

:)

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

Cười lên một tiếng...

Nỗi buồn ẩn náu trong tâm

Mà nghiền rữa nát âm thầm thịt xương

Nâng niu bằng suối yêu thương

Vỗ về bằng nhịp khiêm nhường vẫn đau

Muốn đào gốc rễ cho sâu

Dùng muôn căm ghét băm nhầu cho tan

Nghĩ rồi nát ruột nát gan

Cười lên một tiếng khô khan não nùng...

***

4-11-2008

HY