Side 1
Side 2
Con chờ giao thừa một nơi rất xa
Ô cửa kính nhìn ra là tuyết trắng
Bóng người sẫm, lẻ loi trong tĩnh lặng
Chỉ lòng con rộn rịp Tết quê nhà
*
Hồi ức rung rinh muôn sắc chan hòa
Khói trầm, hương hoa, tiếng đài, tiếng pháo
Lóc bóc bánh chưng sôi, tiếng nhà ai giã gạo
Tiếng con cười vui giữa ba mẹ và anh
*
Những sớm mai Mùng Một yên lành
Anh và con súng sính quần áo mới
Ba mở cửa chào Chúa Xuân phơi phới
Mẹ mừng tuổi đầu năm dưới những cánh hoa đào
*
Như mới hôm qua, như từ những thủa nào
Đường xa mãi cho chân mòn vai mỏi
Giờ phút này, tim con rung khắc khoải
Ở bên kia, quê nhà sắp Giao Thừa
*
Con đã qua những Tết lạnh ơ hờ
Càng thêm nhớ Tết vui vầy sum họp
Càng thấm thía những nỗi niềm máu thịt
Mẹ thương yêu, sắp đến phút Giao Thừa...
***
Đêm Ba Mươi Đinh Hợi (giờ Việt nam)
6-2-2008
con gái mẹ
Hoàng Yến
Trang này có bản đồ các quá trình sinh hóa, nhấn vào mỗi ô nhỏ để xem các chi tiết. Ở một ô nhỏ có thể nhấn vào các mũi tên để nối thêm các ô lân cận:
http://www.expasy.ch/cgi-bin/show_thumbnails.pl?2
http://www.web-books.com/MoBio/
Trang web này có nhiều kiến thức tóm lược về sinh học phân tử.
Đoạn sau được lấy từ trang web trên, nhân trường hợp một bác trong Friendlist xuống tóc ăn chay vì sợ Cholesterol trong máu cao. :(
Có mấy cái Steroids liên quan đến độ lãng mạn chắc là các bạn cũng nhận ra :)
Cholesterol and Steroids
Cholesterol is absent from most prokaryotic cells, but abundant in the plasma membrane of mammalian cells. It is used as a precursor to generate other important steroids.
Cholesterol plays a central role in atherosclerosis - a disorder that may cause heart attack or stroke. It is also involved in Alzheimer's disease.
Figure 1-B-3. Structures of cholesterol and other important steroids. They are characterized by four hydrocarbon rings, designated as A, B, C, and D. Although cholesterol is made up of almost entirely hydrocarbons, it is still an amphipathic molecule (with both hydrophilic and hydrophobic parts) because it contains a hydroxyl group (OH).
Neil Smith
Animals, like plants, can respond in different ways to parasite infections: they can mount a full-scale immune response or they can tolerate the invader. Andrew Read and colleagues from the University of Edinburgh, UK, introduced rodent malaria into five strains of laboratory mice and monitored parasite load and animal health, as measured by anaemia and body mass. In some strains of mice, parasite load increased and the mice stayed healthy, which indicated that the mice could tolerate the parasite. In other mice strains, however, parasite load decreased, which indicated that the mice were resisting infection. The authors suggest that these findings could have important implications for pathogen evolution: pathogens might not be pushed to evolve increased virulence if they are tolerated rather than destroyed. However, tolerated pathogens are also more likely to spread.
In a somewhat related paper, Lynn Martin, from the University of South Florida, and colleagues report that fast-living strains of mice develop high fevers in response to simulated infection, but slow-living strains do not. The authors propose that the 'live fast, die young' mice tolerate the harm that fever inflicts on bodily tissues, as they already have short lifespans. Slow-living mice, however, have more to lose and may therefore adopt targeted strategies, such as antibody production. Science/Funct. Ecol.
Nature Reviews Microbiology 6, 9-10 (January 2008)
What Man May Be: The Human Side of Science by George Russell Harrison — It has been estimated that each year sees the discovery of at least one million new scientific facts. Very few of us who are scientists have the capacity to digest more than a minute fraction of this feast, and to see the pattern to which it contributes. Yet we are vastly better off than the non-scientists, whose main contact with science is "through its slums, the half-world of such things as flying saucers and water dowsing"... This is an excellent book to give to almost anyone who wants to understand that science has changed both the things we do, and the way we think. There is not a dull moment in it, and probably most of those who do read it will catch something of the infectious optimism that underlies each page. Onward and upward in the best of all possible worlds.
From Nature 4 January 1958.
"The inheritance of 'acquired' characters" (Sur la Transmissibilité de Charactères acquis) by Eugene Rignano — A man of science to command general attention and interest must do two things; first, he must make interesting discoveries or profound generalisations; and secondly, he must do things at the right time. Darwin made his name because he fulfilled both conditions. Mendel died an unknown man because he did not fulfil the second. He was forty years too soon ... If it is possibly fatal to make discoveries too soon, it is certainly fatal to make them too late. It is therefore with a certain sense of weariness, mingled with surprise, that we note the appearance of a work on the transmission of acquired characters ... The author of the book before us, who is an engineer interested in sociology, believes in the transmission of acquirements, and has invented a theory of centro-epigenesis to account for the phenomenon.
From Nature 2 January 1908.
Chúc các cô bác, anh chị, các bạn... đón Năm Mới 2008 với nhiều niềm vui!
Đây là chùm ảnh tuyết rơi - công viên - Năm Mới do anh cu Heo chụp ạ :)
Đây là món được bà con nhà tớ lưu ý nhiều nhất trong bữa cơm cuối năm, món này cứ lâu lâu tớ lại làm một lọ, rất là đắt hàng. Bí quyết làm món này tớ có được là nhờ nàng Mèo Béo, cảm ơn Mèo rất nhiều!
Các bạn xa nhà có thể thực hành rất dễ dàng. Sau đây là công thức do Mèo Béo cung cấp:
Mắm tôm chua, không ngon không lấy xiền
Mua tôm không đầu loại nhỡ nhỡ thui ạ
Ngâm tôm với beer, để beer xâm xấp....Ngâm lâu đấy ạ, phải từ sáng đến chiều nhé, ít nhất cũng phải 4-5h. Sau đó đổ tôm ra để cho ráo
Sau đó làm nước thì cứ 1cup đường - 1 cup nước mắm - 1 cup beer
Tỏi và giềng thái mỏng hoặc chỉ sau đó cho vào với tôm, tùy người thích ăn nhiều nước hay ít. Rồi cho thính vào, đừng cho nhiều quá sẽ bị đắng đấy ạ
Để khoảng va`i ngày ở ngoài, khi nào ăn được thì lại rinh vào tủ lạnh....
Mèo Béo
Nghỉ ngơi trong tĩnh lặng, ấm áp.
Ngoài kia cũng yên ả nhưng giá buốt.
Chơi cờ với con trai. Kể chuyện hồi xưa. Hai mẹ con rủ nhau đi chụp ảnh.
Chiều nấu một bữa ngon cho chồng con thưởng thức.
Trong niềm hạnh phúc bình dị, nghĩ về những ngày đã qua.
Và những ngày sắp đến.
Mỗi khi suy nghĩ phân vân về một chuyện nào đấy, tôi thường đọc những bài viết của Bạn hoặc hỏi Bạn, có lúc tôi cũng ngồi và nghĩ về bản chất sâu xa của chuyện chờ nghe ý kiến của một người bạn ở xa chưa gặp mặt bao giờ. Tôi biết tôi là một người đàn bà, tôi biết tôi cần một niềm tin, niềm tin ấy có thể là chỗ dựa cho tôi, dựa hồn dựa cốt thôi, nhưng nó làm tôi an tâm và trở lại tin tưởng chính bản thân mình.
Một bài viết gần đây của Bạn về Trường sa- Hoàng sa cũng đã giúp suy nghĩ của tôi về việc nóng hổi dư luận đó trở nên mạch lạc rõ ràng. Và Bạn ạ, qua bài viết của Bạn, tôi lại một lần nữa nhìn thấy Bạn, tâm huyết mà thấu đáo, tận trí tận lực miệt mài mà vẫn tỉnh táo thận trọng, trông xa thấy rộng mà bình tĩnh điềm đạm, nhìn thẳng vào thực tế bằng cái nhìn chân thực công bằng mà vẫn giữ sự lạc quan hy vọng, mong mỏi điều tốt lành cho quê hương đất nước.
Ngày cuối năm, nhớ về một bài thơ viết cho Bạn ngày cuối năm âm lịch Ất Dậu, đầu năm dương lịch 2005, hồi ấy viết trực tiếp lên diễn đàn VNE, Bạn đọc xong bảo, em chưa được như trong thơ, chị viết thế này các bạn lại cười em. Bạn vẫn giản dị khiêm tốn như vậy vì thế mình lúc ấy đã không nghe khi Bạn bảo cất bài ấy đi. Hình ảnh về Bạn mình chỉ thấy được qua những bài viết, những bức ảnh quê nhà, những lần trò chuyện qua mạng, nhưng từ hồi ấy mình đã thấy rõ nét như thế, và mình muốn kể cho bạn bè nghe điều mình thấy về một người bạn, giản dị vậy thôi.
Sau này mình có viết thêm những bài thơ về Bạn, tuy vậy mình vẫn rất nhớ bài thơ này, ở bài thơ này có những cảm xúc và niềm tin mà hôm nay đọc lại vẫn thấy nguyên vẹn, dù ba năm đã trôi qua, những chuyện đời trong thơ giờ đã khác.
Thư Xuân Cho Em
Chị nhớ quê nhà mấy bữa nay
Thương em chắc cũng ngóng sum vầy
Thư viết xuân về sao ứa lệ
Tấm lòng tri kỷ gửi vào đây.
Chắp lại hình hài muôn xuân trước
Chợ hoa đưa đến tận hiên nhà
Chiều Ba mươi Tết người như nước
Hương trầm thoang thoảng quyện hương hoa.
Tha hương xuân có mà không có
Lặng lẽ tàn thông địu tuyết dày,
Con đường thăm thẳm chìm trong tuyết
Cồn cào thêm nhớ mưa bụi bay.
Em nhỉ quê mình nhiều khó nhọc
Ất Dậu xuân xưa, Ất Dậu này
Sáu mươi năm cũ bao vận hạn
Biết có yên vui được từ nay?
Em lại xót xa những dân chài
Giam cầm chết chóc bởi tay ai?
Thê nhi xuân khoác màu tang tóc
Xóm làng nơm nớp cảnh ngày mai.
Nước nghèo thêm trách tội quan tham
Móc túi tiền dân hưởng điếm đàng
Cửa quyền hạch sách người vô tội
Kể sao cho hết nỗi lầm than.
Biết em hay nghĩ điều chua chát
Hay buồn vì những cảnh tai ương
Trong lòng ấp ủ nhiều khát vọng
Càng hiểu tình em lại càng thương.
Trong như giọt nước cuối cành dương
Nắng soi lấp lánh sắc vô thường
Em giấu trong mình bao vẻ đẹp
Xuân có gặp em cũng phải nhường.
Cô gái mắt huyền thương yêu ấy
Tết này chắc lại ngóng tin em
Đã mấy xuân rồi son sắt đợi
Ngày vui xác pháo thắm bên thềm
Mẹ già tựa cửa chiều hiu hắt
Thương nhớ con mình tóc bạc thêm
Cha buồn rót rượu thèm tri kỷ
Một chén đêm xuân chúc trai hiền.
Càng viết càng dầy nỗi nhớ em
Chưa gặp mà sao đã thân quen
Đường đời ai biết nhiều trắc trở
Chị ngã em nâng, lệ mãi hoen.
Em nhé, xuân này chúc em vui
Gặp cánh hoa rơi bớt ngậm ngùi
Chân trời vẫn đợi người lữ thứ
Đắng cay qua hết sẽ ngọt bùi.
Thư viết xuân về sao ứa lệ
Thương em chị gửi trọn vào đây.
8-2-2005
(Đêm Ba mươi Ất Dậu)
Hoàng Yến
Năm cũ ngang qua trước cửa
Kéo sau xao xuyến gió về
Cảm xúc, mầm cây lặng lẽ
An khiêm vùi dưới bộn bề.
.
23-12-2007
HY
II. Lãng mạn- một phẩm chất của tâm hồn:
Ai hay đặt dấu hỏi sẽ thấy ngay sự thiếu hụt trong giải thích về lãng mạn (LM) ở phần I, bởi vì nếu nó đầy đủ thì ta làm sao trả lời được câu hỏi: “Tại sao nhiều cụ già sắp xuống lỗ vẫn cứ LM?”
“Cụ bà vẫn đẹp sao
Cụ ông vẫn đẹp sao
Dù hàm răng không còn chiếc nào
Dù thân thể nhăn nheo như là da cóc
Dù chân với tay như là ống sậy
Ông với bà cùng chung một ánh trăng ngần…”
Thế nên, sau nhiều vạn năm tiến hóa, nhiều nghìn năm trải qua các nền văn minh, con người có thể yên tâm mà nói rằng: LM thực sự là một phẩm chất của tâm hồn con người.
Trong từ điển Việt- Hán- Nôm Thiều Chửu, chữ Lãng Mạn được tra ra như sau:
lãng mạn
|
Cái cắt nghĩa này về chữ LM tớ nghĩ là không thỏa mãn lắm, có thể nguồn gốc của nó bắt đầu từ chữ Tàu có ý đó nhưng khi người Việt dùng nhiều theo thời gian thì nghĩa của từ LM có vẻ mở rộng hơn. Có nhiều lúc LM cũng thỏa mãn ước muốn tình cảm lành mạnh chứ nhỉ?
Sự LM hồi tuổi trẻ, “khi ta hai mươi, ta luôn mong nhớ khi mưa rơi rơi…” dĩ nhiên là thường có tình yêu trong đó nhưng ko chỉ có vậy, nó còn bao gồm sự trong sáng, lòng tốt không vụ lợi, tình yêu thương đồng loại….nối tiếp từ tuổi thơ sang (đề nghị đọc Những tấm lòng cao cả, Chiếc lá cuối cùng, Chiếc nhẫn bằng thép…vv…). Khi va chạm nhiều với cuộc đời, cái nhìn trong sáng dường như tất yếu sẽ mờ vẩn đi phần nào. Thậm chí có những cú va đập với một số người đã mạnh đến nỗi làm cho cách nhìn đời của họ hoàn toàn thay đổi, giờ thì họ chỉ toàn thấy đen tối, giả dối, bỉ ổi… , họ chả còn tí lãng mạng nào thậm chí còn bóp chết luôn tâm hồn mình và sống với sự vô cảm hoặc hằn thù đồng loại. Những người này cần thời gian hoặc những va chạm positive khác để cân bằng trở lại.
Ngược lại với trường hợp trên là những kẻ LM vĩnh cửu. Có lẽ đa số những đứa trẻ được nuôi dưỡng và lớn lên trong yêu thương sẽ trở thành những người giữ được rất lâu sự LM về sau. Ngay cả khi gặp chuyện không hay, họ cũng nhìn thấy mọi sự với con mắt bao dung và thấy được cả hai mặt xấu tốt của vấn đề chứ không bị cực đoan phiến diện.
Bản thân sự LM có lúc đem lại sự rắc rối, thậm chí nhiều khi rất lớn cho chủ của nó. Ở đây ko kể đến những sự LM gắn với những mục đích mưu cầu những điều quá trái với đạo lý. Ngay cả một sự lãng mạn vô tư có khi cũng gây họa. Ví dụ thì rất nhiều, vậy nên rõ ràng là cần phải khống chế không để sự LM đi quá đà nhưng nếu loại bỏ hoàn toàn (như em Ốp đang mong muốn) thì rất dở. Tâm hồn bạn còn đâu phương tiện để phieu du khi sự LM không còn. Con người vật chất của bạn hàng ngày căng ra chịu đựng những stress của cuộc sống cũng có lúc cần nghỉ ngơi thư giãn trong hứng thú của sự bay bổng vô tư lự chứ, lãng mạn tạo điều kiện để bạn có những phút giây như vậy, cớ sao bạn loại bỏ nào?
Vậy thì ta sẽ sống chung với phẩm chất tốt đẹp ấy của tâm hồn (LM í mà) như sống chung với lũ thôi nhỉ. Cơn lũ này đáng yêu đấy chứ, nhìn hai ông bà già dắt tay nhau đi ngoài phố kìa, ông phều phào pha trò cho bà lão móm mém cười, chẳng cũng thú lắm sao?
“Một cái hắt xì, bà già ngã ngửa
Một cái hắt hơi ông già bắn ra phố
Thấy trời xanh xao xuyến ở trên đầu
Ông với bà hái hoa tặng nhau…”
I. Tại sao con người lại loãng moạn?:
Đó hẳn là một câu hỏi thú vị, thú vị hơn nữa khi người ta ngó rộng ra các loài động vật khác, liệu chúng có giây phút hay thời kỳ lãng mạn trong cuộc đời chúng không? Câu hỏi này hóa ra lại phần nào giúp chúng ta trả lời được câu hỏi phía trên khi chúng ta đi sâu vào bản chất của sự lãng mạn.
Người ta hẳn nhận thấy rằng, những người trẻ thường lãng mạn hơn những người già. Nhắc đến tuổi trẻ thường người ta nhớ đến những kỷ niệm lãng mạn như...vv và vv... (xem bài Evil bên Hoa lá cành, rất đủ).
Người trẻ thì gọi là người trẻ, con gà mái trẻ thì gọi là gà mái tơ, con gà mái tơ đi lơ ngơ trong sân nó cũng đang lãng mạn đấy. Nó mà nghe thấy con gà trống uốn giọng cooc cooc là tim nó đập thình thịch mào nó đỏ ửng, nó chạy le te, nó ngượng, vừa ngượng vừa say... Đi trong sân trong sân có con gà có con gà lãng cbn mạn...
Ở trong rừng, con thỏ trẻ gọi là con thỏ non, con thỏ non là con con thỏ già, con thỏ non ngu ngơ lãng mạn đi kiếm bạn dễ bị con cáo nó vồ lắm nhưng mà nó cứ đi, có bạn chơi mới thích, ứ chơi một mình đâu, có bạn là có mối tình đầu, thích lém...
Bên bờ rào, con dê trẻ có tên là dê cỏn, con dê cỏn nhìn giời xanh mây trắng thích cứ nhảy cẩng cả lên, nó đang loãng moạn quá, sừng nó buồn buồn tê tê, thế là nó húc luôn cái dậu thưa, sướng thía không bít...
Vui nhỉ, vậy là sự lãng mạn chẳng phải của riêng của chị A anh B mà đa phần tuổi trẻ, không chỉ con người mà cả các loài động vật hehe.
Khi người ta lãng mạn, người ta thấy đời hồng, tím, tuyên tuyết, óng ánh... Con cái thấy con đực cường tráng hơn, mạnh mẽ hơn, làm cho nó thích hơn, con đực thấy con cái xinh hơn, quyến rũ hơn, trong trạng thái ấy chúng mới dễ cuốn lấy nhau, cãng lãng mạn càng say, đời càng lên tiên... cho đến khi mà những con con lốc nhốc ra đời, thế là xong việc bảo toàn nòi giống.
Nào, sau thời kỳ lãng moạn là đến thời kỳ cày cuốc, cày cuốc đến già (lo kiếm cơm nuôi cả lũ lon xon sản phẩm của việc loạng quạng đấy).
Khi đã già rồi, nhọc roài, hết loãng mạn lâu rồi, hai đứa già nhăn nhéo nhau, sau ngày xưa tôi lại đâm đầu vào ông cơ chứ, sao tôi ngu thế cứ rúc vào bà...
Mệt cả người, biết thế này tôi chả lấy chồng, tôi biết thế này cũng chả vợ con gì cho cực...Đấy, nếu mà ko có cái loãng mạn thời trẻ ấy, nếu mà lúc ấy cả đực lẫn cái đều nhìn đời khắc khổ, gai góc, đen đúa như bi giờ thì làm gì có cái lũ loãng mạn con kia...
Thế cho nên, giời, hay thiên nhiên, tạo hóa mới phải sinh ra cái sự loãng mạn.
Trả lời được tại sao người ta lãng mạn rồi nhé!
Có ai hỏi gì không nào? 5 minutes for questions.
Trời lạnh rồi, tuyết rơi nhiều, sáng ra mẹ đưa con ra đường đợi school bus, hồi mùa thu con vẫn tự đi nhưng từ khi tuyết rơi mẹ không yên tâm nên đi cùng con. Con cũng thích mẹ đi cùng dù khi đi một mình chắc là con thoải mái hơn nếu muốn sục chân vào tuyết hay nắm tuyết lại nghịch trong lúc chờ xe, mẹ không cho con làm vậy sợ con ướt găng lạnh tay, tuyết rơi vào giầy lạnh chân. Thay vì nghịch thì chúng mình nói chuyện với nhau, cả hai mẹ con mình cùng huyên thuyên vài phút đợi xe đến.
Mẹ thường bảo con :"Đến lớp chăm chú học con nhé!", con vâng nhưng mà có vẻ không khoái lắm, con thích nói những chuyện giời bể khác, mẹ biết chứ, nhưng mà trước khi đến lớp mẹ cứ muốn nhắc con vậy. Buồn cười con nhỉ, người lớn cứ thích nhắc đi nhắc lại một điều gì đó với trẻ con mà không nghĩ rằng nghe đi nghe lại một thứ thì rất chán. Tất nhiên là con luôn chăm chú rồi con nhỉ. Bài giảng ở lớp giống như con đường đi vào rừng mà thầy giáo là người dẫn đường, con là người khách đi đường, chăm chú đi theo người dẫn đường mới tìm thấy đích, mới đến được nơi cần đến chứ không thì dễ lạc giữa rừng lắm phải không con.
Thêm một vài điều khác mà mẹ hay nhắc con. Con lại khép hờ mắt kìa. Thôi, bây giờ mẹ đứng về phía con để ý kiến nhé, cho nó khách quan. Người lớn ý à, rõ là nhiều khi chẳng cần biết trẻ con có nghe không nhưng mà cứ nói thôi, cứ nhắc nhở không thế nọ, đừng thế kia, phải thế này...vv và vv...Để làm gì à? Để cho tự họ cảm thấy chút yên tâm là mình đã nhắc thế, đã lường thế, đã bao quát thế...Đấy nhé, họ lo lắng nên họ nói để bớt cái cảm giác lo lắng ấy của chính họ đi đấy chứ, họ vì họ đấy chứ...Chứ còn cái bạn gọi là trẻ con kia bạn ấy biết lắm rồi nhé. Bạn ấy biết việc học hành của bạn ấy ở lớp là quan trọng, việc giữ ấm cho người bạn ấy cũng quan trọng, khi chơi thì giữ quan hệ tốt với bạn bè, tôn trọng bạn chơi, không đánh chửi nhau... những cái ấy bạn ấy quá rõ ràng rồi, có gì mà phải lo cơ chứ...
Con ơi, ô tô đến rồi kìa, con đi nhé, nhớ chăm chỉ học hành, không ra ngoài nghịch tuyết cảm lạnh, không cãi nhau với các bạn... chiều về, về ngay nhà nghe chưa, ăn súp xong học bài luôn, tối về mẹ kiểm tra...
Nhớ chưa hả thằng cu kia...Không ai theo chân nối gót mãi được, nhớ mà nghe lời đấy...
Con đi nheeee' !!!
Thôi, thế là xe chạy rồi, không biết hôm nay nó có nghe lời mình không hay lại ướt nhẹp cả người vì tuyết như ngày hôm qua...