Thứ Hai, 28 tháng 5, 2007

Hai nền giáo dục

Vào trang "con trai" em Zim đọc được bài này, trúng vấn đề mình đang quan tâm, giáo dục tiểu học ở Canada cũng từa tựa Mỹ, mình cũng đang có thắc mắc là chương trình môn toán của con trai mình ở lớp 5 sao đơn giản hơn so với ở Việt nam, copy bài này về blog để suy ngẫm:

http://www.vietimes.com.vn/vn/giaoduc/538/index.viet

VTO - Động lực đằng sau một cường quốc kinh tế là gì? Rốt cục họ đã có một nền giáo dục như thế nào? Sau đây là bài viết của một tác giả người Trung Quốc về nền giáo dục tiểu học Mỹ cộng với các câu chuyện để bạn đọc tiện so sánh hai nền giáo dục Mỹ - Trung Quốc.

Học sinh Mỹ và học sinh Trung Quốc

Mục tiêu giáo dục tiểu học Mỹ

Cho dù là người Hoa ở Mỹ, bạn cũng khó hiểu rõ được đâu là trình độ tri thức mà học sinh tiểu học ở Mỹ phải đạt đến, sau đây chỉ là một tiêu chuẩn sơ lược để tham khảo.

1. Tốt nghiệp mẫu giáo

Có thể nhận biết và phân biệt con số, có thể biểu đạt khái niệm toán học trừu tượng bằng những vật thể cụ thể như hòn sỏi, mẩu giấy, cái que…; nhận biết 26 chữ cái tiếng Anh, phân biệt nguyên âm và phụ âm; phân biệt được các ngành nghề khác nhau đại ý làm những gì, ví dụ như bác sĩ, giáo viên, người đưa thư, cảnh sát, cảnh sát phòng cháy chữa cháy… hiểu được quá trình diễn biến của cuộc đời sinh vật, bao gồm sinh, lão, bệnh, tử của con người, sâu biến thành bướm,…; học địa lý từ địa cầu, bản đồ; hiểu được rằng trên trái đất có rất nhiều cư dân, rất nhiều quốc gia và những màu da khác nhau, hiểu được rằng người cần ở trong nhà, trẻ em cần đến trường, người trưởng thành cần đi làm…

2. Lớp 1

Có thể đếm từ 1 đến 100, có thể đếm số có hai chữ số hoặc thế nào là bội số của 5, biết số lẻ và số chẵn, biết phép cộng trừ đơn giản; học cách quan sát, chia ngành phân loại đối với những sự vật và vật phẩm khác nhau; có thể lấy dẫn chứng về quá trình diễn biến của sự sống, hiểu được quan hệ sống tương trợ giữa động thực vật trong thiên nhiên; học sử dụng tranh ảnh để biểu đạt ý; hiểu tính tất yếu của việc mặc, ăn, ở và mái ấm gia đình; hiểu rõ quan hệ giữa các thành viên trong gia đình, giữa những người làng xóm.  

3. Lớp 2

Biết đọc, viết số có ba chữ số, từ năm số tùy ý chọn, có thể đếm xuôi hoặc đếm ngược; vận dụng thành thạo phép cộng trừ đối với số có hai chữ số, biết dùng những đơn vị đo lường như inch (tấc Anh) hoặc centimet để đo độ dài, biết xem đồng hồ; đọc sách, duy trì đều đặn việc viết (nhận xét, bình luận) sau khi đọc sách, học cách viết tổng kết, hiểu và phân biệt được những hình thức văn học khác nhau như: thơ, tản văn, tiểu thuyết, truyện ký…, biết được sự khác nhau giữa tác phẩm hư cấu và tác phẩm phi hư cấu; bắt đầu học nghiên cứu độc lập về động vật, ví dụ như vấn đề sinh thái của côn trùng…

4. Lớp 3

Học được cách biến tư liệu thành biểu đồ; biết so sánh sự lớn nhỏ và cộng trừ trong phạm vi 100.000, thành thạo phép cộng, trừ, nhân, chia đối với số có ba chữ số; có thể lấy những tài liệu tại chỗ trong môi trường xung quanh, sưu tập, tổ chức tài liệu, hiểu được cách giữ gìn sức khỏe của con người, hiểu rõ quá trình diễn biến cuộc đời của những động vật nhỏ như: ếch, bướm, gà con, chuột bạch…; hiểu cách sử dụng tự điển; có thể hiểu tư tưởng của những tác phẩm và các nhà văn, họa sĩ mình yêu thích biểu đạt, hiểu được các tác phẩm văn học trong các bối cảnh văn hóa khác nhau.

5. Lớp 4

Dùng máy tính để tính toán những con số rất lớn, so sánh lớn nhỏ trong phạm vi 1.000.000, học số thập phân và phân số, vẽ biểu đồ; có thể giải thích sự khác nhau của khí hậu giữa các vùng đất trên thế giới nhờ bản đồ, hình ảnh, biểu đồ; thông qua việc đọc, hiểu thêm một bước về những thể loại văn học khác nhau, ví dụ như tác phẩm khoa học viễn tưởng, truyện ký,…

6. Lớp 5

Biết điền, đọc các loại bảng biểu, thành thạo các phép tính cộng, trừ, nhân, chia phân số; có thể vận dụng hệ thống thư viện và các tư liệu để tiến hành nghiên cứu; tiến hành so sánh và tổng hợp các loại tin tức thông qua việc viết bút ký; bắt đầu tự viết những bài văn dạng tả thật (phi hư cấu) và những đoản văn theo thể thức năm đoạn; học được cách viết chính thức, không chính thức và cách viết thư cho bạn bè; hiểu việc chia ngành phân loại những sách báo khác nhau, có thể nắm được nội dung chủ yếu của một cuốn sách, đồng thời tiến hành bình luận về cấu tứ, bối cảnh, cách xây dựng nhân vật, phương thức biểu đạt, nghệ thuật ngôn ngữ.  

Giá trị cơ bản của văn hóa Mỹ

Có lẽ nhiều người trong chúng ta sẽ có cảm giác rằng, một học sinh học lớp 5, chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học mà yêu cầu về năng lực toán học chỉ là biết cộng, trừ, nhân, chia, thì trình độ… thấp quá.

Một cô giáo mẫu giáo về hưu thấy học sinh tiểu học Mỹ suốt ngày “chỉ biết chơi” thì không khỏi ngạc nhiên và lo lắng cho cậu cháu Hoa kiều ở Mỹ của mình. Bà nói với mẹ của cậu bé: Nếu là ở Trung Quốc, áp lực của học sinh chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học rất lớn, cả ngày phải cắm đầu vào làm bài tập… Nhưng cháu tôi thì sao? Mỗi ngày tan học về là đi đá bóng, chơi bóng bầu dục cùng lũ trẻ… thời gian cho việc làm bài, tập đàn ít như thế, làm mẹ thì phải chú ý!

Người mẹ nói, thành tích của cháu ở trường hầu như là điểm A, trừ đôi khi ngẫu nhiên sai sót, nhiều lần cháu đem về toàn điểm 100. Đối với học sinh tiểu học ở Mỹ thì như vậy là đủ rồi. Giáo dục tiểu học không phải là giáo dục tinh anh, cần tạo điều kiện phát triển toàn diện cho trẻ, chú trọng việc kết bạn, vận động và những hoạt động ngoại khóa.

Đương nhiên, người bà của cậu bé vẫn không bằng lòng, bà nói bài giảng của Mỹ quá nhẹ nhàng, bài tập quá đơn giản, thì chắc thi cử cũng rất dễ dàng. Bà nhấn mạnh, người Trung Quốc chúng tôi coi trọng các nền tảng cơ sở vững chắc. Kỳ thực, người Mỹ cũng coi trọng việc xây dựng nền tảng.

Chỉ có điều cái gọi là “cơ sở” của người Trung Quốc và người Mỹ khác nhau. Người Mỹ coi trọng nền tảng làm người, quan niệm này đã được bồi đắp từ nhỏ. Cơ sở mà học sinh ở Mỹ cần tạo dựng là ý thức tự tin, thành thực, lương thiện, công bằng, bao dung và độc lập tự chủ để làm người, cũng có nghĩa là, ngay từ nhỏ, họ đã học được giá trị cơ bản của văn hóa Mỹ, chứ không phải là tri thức để phục vụ giá trị cơ bản này.  

Tuy nhiên, cũng phải nói thêm là có rất nhiều người Trung Quốc suy nghĩ như người bà kể trên, coi giáo dục trung tiểu học ở Mỹ là “hỏng bét”, mà nhiều nhất trong số đó không ai khác chính là những giáo viên trung tiểu học ở Trung Quốc. Cái mà họ đắc ý là những học sinh đứng đầu trong danh sách đoạt giải thưởng toán quốc tế hàng năm luôn là những học sinh Trung Quốc, giáo dục trung tiểu học ở Mỹ không thể so sánh được với Trung Quốc. Có lần, trên một tờ báo Trung văn ở Mỹ còn có một bài viết mang tên: “So về toán học, Mỹ chỉ có thể được coi là nước đang phát triển”.  

Trong một cuộc họp của người Hoa, các bậc cha mẹ nhớ lại những câu chuyện thời trẻ của mình, một nữ sĩ đã thẳng thắn nói, tiêu chuẩn chọn chồng khi đó dường như đều phải là “học giỏi”, cũng có nghĩa là “thành tích tốt”, ngoại hình, tính tình, tu dưỡng đều là thứ yếu. Trong mắt của các nữ sinh chỉ có những người đứng đầu lớp mới là tốt, người đứng đầu toàn năm lại càng tốt.

Nhưng giờ đây, thế hệ sau của chúng ta thì sao? Nếu như bạn hỏi ai là bạn nam có thành tích học tập tốt nhất trong lớp thì con gái bạn ắt trở nên lúng túng, nhưng nếu hỏi, bạn nam nào giỏi thể thao nhất trường, thì con bạn sẽ rõ như lòng bàn tay vậy. Nếu bạn tâng bốc một cô gái xinh đẹp nào đó, bảo rằng cô sẽ lấy được một trạng nguyên, thì cô gái sẽ cho rằng không xứng đáng, thậm chí còn cảm thấy thua thiệt, “Cái gì, ai thèm cái đồ mọt sách đó?”.

Những người học giỏi nhất (nếu chỉ biết học tập, không có sở thích, sở trường nào khác) thường bị bạn bè cô lập. Để tránh mất đi tình bạn, để được biết đến nhiều hơn, được hoan nghênh nhiều hơn, không ít học sinh xuất sắc đã từ chối học các lớp chất lượng cao (lớp vinh dự), sợ mất đi những người bạn cũ từ lớp phổ thông, thậm chí có một số học sinh còn cố tình làm bài sai trong kỳ thi để hòa đồng với bạn bè. Trong mắt của bọn trẻ, bạn bè, tình bạn, niềm vui quan trọng hơn thành tích rất nhiều.  

“Độ khó” trong bài tập của học sinh tiểu học Mỹ

Một người cha Trung Quốc đưa cậu con trai chín tuổi tới Mỹ, cho con vào học một ngôi trường ở Mỹ thì trong lòng lo lắng vô cùng, không hiểu đó là trường học kiểu gì! Trong lớp học sinh tự do tùy ý thảo luận, có thể cười ầm ĩ; giáo viên và học sinh thường xuyên cùng ngồi bệt trên mặt đất không phân biệt lớn bé; vào giờ học mà cứ như đang chơi trò chơi; Ba giờ chiều đã là tan học; lại không có sách giáo khoa thống nhất.

Ông đem cho giáo viên xem bài học tiểu học lớp 4 mà con ông đã học ở Trung Quốc, giáo viên nói với ông, cho tới lớp 6, con trai ông không phải học thêm môn toán nữa. Lúc đó, ông bắt đầu hối hận vì đem con đến Mỹ mà làm lỡ việc học của con. Ở Trung Quốc, cặp sách của học sinh nặng trịch những tri thức, còn nhìn con mình bây giờ, mỗi ngày mang cái cặp nhẹ tênh đến trường, đi học như đi chơi. Một học kỳ nháy mắt đã hết, ông không khỏi nghĩ ngợi, hỏi con, ấn tượng sâu sắc nhất khi đến Mỹ học là gì? Cậu bé đáp: “Tự do”.  

Lại một bận, cứ tan học, đứa trẻ lại chạy tới thư viện rồi mang một lô sách về nhà, thế mà chưa tới hai ngày đã trả. Ông lại hỏi, mượn sách nhiều như thế để làm gì? Con trai đáp: “Làm bài tập”. Sau đó, ông nhìn thấy tên bài tập mà cậu bé đang làm trên máy vi tính “Hôm qua và hôm nay của Trung Quốc”, ông kinh ngạc suýt ngã, đây là chủ đề môn học gì vậy? Thử hỏi vị nào đang làm tiến sĩ dám “ôm” đề tài lớn như thế?

Ông chất vấn con trai, đây là chủ ý của ai, cậu bé hồn nhiên đáp: “Thầy giáo nói, Mỹ là một nước di dân, mỗi học sinh đều cần viết một bài về đất nước mà tổ tiên mình đã sinh sống, còn phải phân tích sự khác biệt so với nước Mỹ dựa trên địa lý, lịch sử, nhân văn, đồng thời phải đưa ra quan điểm và cách nhìn của mình”. Người cha im lặng.

Mấy ngày sau, ông thấy bài tập của con trai đã xong, một tập gồm hơn 20 trang giấy, từ Hoàng Hà chín khúc đến văn tự tượng hình; từ con đường tơ lụa tới lá cờ ngũ tinh… Cả bài văn được viết với một khí thế hào hùng, có lý lẽ, có căn cứ, phân chương phân tiết, đặc biệt là một danh sách thư mục tham khảo ở phần cuối khiến người cha không khỏi bàng hoàng, cái cách thức của một luận văn tiến sĩ này, ngoài ba mươi tuổi ông mới học được.

Đến khi sắp kết thúc học kỳ lớp 6 của con, ông lại được một phen cứng lưỡi, giáo viên đưa ra một loạt câu hỏi liên quan đến “Chiến tranh thế giới thứ hai”, nghe như một kỳ huấn luyện trước khi ứng cử của một thượng nghị sĩ tương lai:

“Bạn cho rằng ai nên chịu trách nhiệm đối với cuộc chiến tranh này?”
“Theo bạn, nguyên nhân thất bại của đảng Nazi (Đức) là gì?”

“Nếu bạn là cố vấn cao cấp của tổng thống Truman1, bạn sẽ tỏ thái độ gì đối với việc Mỹ ném bom nguyên tử?”
“Bạn có cho rằng, biện pháp tốt nhất để kết thúc chiến tranh khi đó chỉ là ném bom nguyên tử?”
“Theo bạn, cách tốt nhất đế tránh chiến tranh ngày nay là gì?”
Lịch sử nước Mỹ mới chỉ có vỏn vẹn 200 năm, nhưng đã đủ sức mở cánh cửa trí tuệ của các em học sinh.

Sự khác biệt giữa công nhân và ông chủ

Người cha này vẫn nhớ rằng khi con trai ông tốt nghiệp tiểu học, cậu bé đã có thể sử dụng thành thạo hệ thống máy vi tính và vi phim của thư viện để tra cứu tư liệu và hình ảnh. Có lần, hai bố con tranh luận về tập tính săn mồi của sư tử và báo, ngày hôm sau, cậu con trai mượn từ thư viện tập phim về động vật của Hội Địa lý quốc gia Hoa Kỳ, hai cha con vừa xem vừa thảo luận. Học sinh tiểu học của Mỹ lúc này đã học được phương pháp tìm đáp án ở đâu mỗi khi có nghi vấn. Ngoài thư viện, học sinh trung tiểu học ở Mỹ cũng tìm tài liệu trên các trang web liên quan khi làm bài tập và một số báo cáo nghiên cứu.

Lưu học sinh Trung Quốc tới Mỹ làm tiến sĩ, từ lúc vào học tới lúc tốt nghiệp, giành được học vị tiến sĩ cần năm năm. Trong viện nghiên cứu sinh, rất nhiều người có cảm giác rằng người Mỹ thường không phải là đối thủ của lưu học sinh Trung Quốc trong chuyện thi lấy học bổng, nhưng cứ đụng tới lĩnh vực thực tiễn, làm một vài vấn đề có tính nghiên cứu, thì người Trung Quốc không thể linh hoạt được bằng người Mỹ, không có tính sáng tạo dồi dào như họ.

Tới khi cầm được bằng tiến sĩ để đi tìm việc, viết sơ yếu lý lịch, họ lại lạc hậu một bước lớn, không biết tự quảng bá cho bản thân mình. Không thể “viết về bản thân mình” không phải vì họ không biết, mà là vì không có đủ bản lĩnh để thể hiện cái “tôi” của mình.

Đương nhiên, điều này có liên quan tới sự bất đồng giữa giáo dục và toàn bộ hệ thống giáo dục cơ sở. Người Trung Quốc chỉ quen phát huy bản lĩnh trong một khung quy định nào đó, một khi không còn quy định, mất đi sự chỉ đạo, không nhìn thấy hệ thống quy chiếu vốn có nữa, thì với người Mỹ là giành được tự do, còn với người Trung Quốc, có lẽ chỉ còn lại cảm giác mất phương hướng, khủng hoảng, trống rỗng, không biết dựa vào đâu.

Khi đã công tác được năm năm, mười năm, thực tế ấy lại càng rõ ràng hơn. Người Trung Quốc thường chỉ có thể làm kỹ thuật, cùng lắm là lên quản lý một bộ phận kỹ thuật nào đó, dường như không mấy ai làm được giám đốc công ty lớn. Người Trung Quốc không phục những ông chủ không giỏi về kỹ thuật và thường băn khoăn: bản lĩnh của họ rốt cục nằm ở đâu?

Bản lĩnh đó là: hiểu được sở trường của từng thành viên trong công ty, giúp họ phát huy tận lực sở trường của mình, nhân viên và công ty cùng hợp tác, nâng cao giá trị của công ty mình trong mắt nhà đầu tư và khách hàng, không ngừng thu hút thêm vốn đầu tư và tăng thêm đầu ra cho sản phẩm… Hiển nhiên, đây là tác phẩm của một ông chủ, chứ không phải của một công nhân.

Anh Sa (Dịch từ Văn cảo báo, 29/04/2007)

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2007

Viết cho cậu




Cậu à, sắp đến ngày sinh của cậu rồi mà tớ còn nợ cậu một bài thơ, bài thơ cho một ngày mây xám.

Bài thơ ấy không thể là quà cho ngày sinh vì tớ sẽ viết nó vào một ngày u ám, khi khoảng trời qua cửa sổ nhà tớ xám sẫm lại ảm đạm và lòng tớ khi ấy cũng trĩu xuống như những quầng mây mọng nước ngoài xa.

Không cho ngày sinh đâu, cái đó dành cho một ngày mây xám.

Sáng nay, linh cảm bản năng và ngớ ngẩn của tớ bảo tớ là cậu đang rất buồn, tớ viết cái này cậu đọc giải khuây, mấy ngày nữa sang tuổi mới vui vẻ vẻ vui.

Hôm nay mây không xám, những làn mỏng trắng như voan, nắng gió đang đùa cho hoa rơi hoa rụng còn tớ thì đang vui nhè nhẹ.

Tớ cứ vui như thế, nhè nhẹ thôi mà hân hân hoan hoan dù tớ vẫn biết sẽ có lúc nhè nhẹ bay đi cho nằng nặng trĩu về, voan trắng chuyển màu xám tro, mây hóa thành mưa giữa âm u chầm chậm.

Vậy nên cậu cứ yên tâm rằng tớ sẽ viết bài thơ ấy, như cảm xúc muôn đời vẫn là có thật, như tớ đang ngồi đây, cậu ngồi bên ấy, như tháng ngày trôi theo những blog nối nhau.

Cậu thường bảo tớ nói gì cho cậu nghe đi, tớ ko gì dễ hơn là kể cho cậu nghe về cuộc sống thường nhật của tớ. Bây giờ tớ thấy dễ đấy chứ trước đây thì thay vì cái dễ này khéo tớ lại kể ra một mối tình tưởng tượng éo le nào đấy như thể chỉ có loại chuyện trò ấy mới là đáng kể.

Cậu cười đấy à, hôm nay cậu bảo tớ 17 coi như cậu công nhận tớ đã hơn trước một tuổi nhé, trước cậu toàn nói tớ 16. Ừ, mười sáu mộng mơ, mười bảy bẻ gãy sừng trâu, tớ đang bẻ cái sừng đời thực ra xem nó thú vị thế nào đấy, nên cái cậu sắp nghe ko có mợ mông như trước đâu à.

Đời thực của tớ là đống paper trúc trắc tồn lưu ở lab cần phải lật đi lật lại trong suốt quá trình làm thực nghiệm. May là tớ đã xong hai khóa học và kỳ Qualify exam vừa rồi, thú thật là trước kỳ thi này tớ sợ hãi bạc thêm vài sợi tóc đen (cập nhật thông tin hôm qua thằng cu bới đầu đếm được năm sợi rùi). Thậm chí có lúc tớ tưởng như mình sắp chết đến nơi, may mà mấy ngày gần thi tớ đã bình tĩnh lại. Nghĩ lại tớ chợt thấy có tí phục mình vì thực ra thời gian tớ học hành nghiêm chỉnh cho kỳ thi này cũng tập trung lại có vài ngày thôi, thế nên qua được quả là may mắn cho tớ cậu ạ. Nhưng cũng lại tự trách mình không chú tâm miệt mài ngay từ đầu, cứ lơ tơ mơ cái gì đâu đâu ấy, lại còn mạng mẽo, lại còn thơ thẩn… Ấy, ko thế không phải là cái tớ, nhưng dù gì thì tớ cũng phải học hành cẩn thận hơn cậu nhỉ.

Tớ còn một khóa học nữa tên là Microbiology bắt đầu vào tháng 1 -2008 là xong hết các khóa học. Trong thời gian này thì tớ làm thí nghiệm và thu thập dữ liệu để viết paper. Hè tớ nhàn tí vì chỉ lo làm thí nghiệm chứ ko phải làm TA hướng dấn thực tập ở phòng lab và chấm bài như trong năm học nên cũng chủ động được thời gian. Tuần vẫn đôi lần họp chợ với các nàng Mèo, Tít…, bác Milou, cháu Apo… cập nhật tình hình năm châu bốn bể được cậu ạ J

Đấy là việc học hành của tớ còn việc gia đình thì tớ phải khoe với cậu là dạo này tớ hơi bị đảm đang, chiêu đãi bà con trong nhà thêm bao nhiêu món ngon.

Bánh trôi bánh chay gửi ảnh cậu xem rồi nhé, mắm tôm, mắm tôm chua này, ươm giá đỗ này, làm đậu phụ này, nem rán, nem cuốn các kiểu, lẩu tàu, lẩu ta…đang dự định làm cả tương bần nữa đấy nhưng mà còn tính kế triển khai.

Muốn làm tương lắm, vì thằng cu ko biết món này là gì, tớ cứ đọc câu: “Anh đi anh nhớ quê nhà, nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương…” thì nó lại đòi ăn tương.

Còn gì nữa nhỉ, à tớ vừa đi chơi mấy nơi thích lắm, đại khái thế. Gì nữa nhỉ, tớ học lái xe, chồng tớ dạy vòng vèo số 8, một hôm dận nhầm phanh sang ga thế là sượt ngang xe vào cái cột bê tông bãi đỗ làm mấy vết xước sơn dài, hí hí…

Cậu bảo gì nhỉ “ thờ ơ... nguội ngắt... nhạt nhẽo”, lòng tớ cảm nhận cuộc đời có lúc có lẽ cũng như thế đấy, như chiếc ly trong veo trên bàn tớ kia.Trông nó thực trống rỗng chẳng có gì cậu ạ.

Tớ đứng lên cầm lấy nó trong tay, mới đầu nó lạnh lẽo nhưng rồi nó ấm dần trên tay tớ. Tớ rót vào đấy một ly đầy thứ nước mát màu hổ phách. Bây giờ, dưới ánh đèn trông nó mới đẹp làm sao. Nếu mà tớ biết uống rượu hẳn là tớ đã rót vào đấy một ly vang đỏ.

Tớ đoán là mỗi chiếc ly đều thèm đựng vang đỏ…Tớ chỉ ko chắc có nên gắn vang đỏ với cảm xúc hay ko, vì hôm nọ chồng tớ ép tớ nửa ly vang đỏ làm tớ thấy mình cứ lâng lâng cười suốt buổi tối vì những câu nói đùa tớ nghe chồng tớ nói hàng trăm lần rồi, như mọi khi thì tớ sẽ gọi tên chúng là nhạt nhẽo thế mà tối hôm ấy tớ cứ khúc khích cười như thể ngày xưa xửa xừa xưa…

Thế đấy, tớ lại sắp lôi cậu về ngày xưa khi mình mười sáu, sao con gái chúng mình mỗi khi lần đường cảm xúc lại thường tìm về với những tinh khôi xa xưa cậu nhỉ. Không, lần này là do cuộc sống hiện tại đã gợi cho tớ đấy, không phải sự nuối tiếc đâu, chính đời thực sẽ refresh mình cậu à, rượu vang chỉ là cái cớ…

Cho cậu đấy, trong một ngày nắng ấm, tớ viết những dòng dài dòng dọc như cơn mưa trôi thong dong về nơi vô định, ở đấy có nỗi buồn và cả niềm vui…

25-5-2007

HY

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2007

Thơ con trai




Spring Time

When spring comes, birds fly in the sky

Trees come alive, they can grow so high

All the snow melted, we all know the reason

Because spring time is here, that’s the season

*

Animals and insects, all want to cheer

Because they all know, that spring is here

When it’s spring, things start to grow

Everything is beautiful, just like a rainbow.

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2007

Chồng em, em kể chị nghe...




(Entry này viết theo đ ngh ca ch Chiu chiu, người đang ra sc kêu gi thanh n thanh nam mau chui vào r, hi hi...)

*

Nếu em là mt cánh diu
Thì ch
ng em gi sm chiu ch
c dây
Di
u bay cao tít t
ng mây
Cũng nh
các h ngi đây canh diu...

*

Cao tít là cái mơ mng o huyn ca em nó vy ch không phi em làm cao làm to gì đâu à nha. Cũng chẳng mảnh mai như cánh diều, em đang ngồi thù lù trên 50 kg dán mắt vào màn hình nè. Còn người cầm dây diều thì đang ngồi đọc báo.

Hôm nay trời nắng và em vui. Trời nắng là một phần, phần nữa là em tự nhiên thấy hồn mình tự do vung vẩy như chẳng phải dựa dẫm mà vẫn sống được. Ơ, có một phần nữa vô cùng quan trọng em không nhắc thì thiếu, ấy là thằng cu bảo: “Khi nào mẹ vui thì cả nhà vui, khi nào mẹ buồn cả nhà buồn.”, câu này quả thực làm em chột dạ, vậy là vui không chỉ là quyền lợi mà còn là nghĩa vụ của em rồi. Thận trọng nhoẻn cười, em trả lời cu: “Ai trong nhà mình cũng thía mà”. Và em liêng liếc sang ai đó, nhưng mà ai đó thì không nhận ra cái liếc của em vẫn tiếp tục đọc báo, chăm chú ở phần quảng cáo việc làm.

Ai đó- chồng em, chợt lên tiếng trong khi em bắt đầu phiêu diêu vào đôi hàng lục bát: “Em ơi, ba mươi tháng tư hết hạn khai thuế đấy, em làm xong chưa?”. Thôi xong, lục bát gãy ngang trời, đũa thìa rơi lả tả…

Chồng em quả thực kiên định, và đáng yêu ở sự nhất mực kiên định ấy. Anh luôn ở đó lần này, lần khác dắt em ra khỏi cơn mê. Với anh, em là một đứa em gái mải chơi đôi khi quên cả đường về, và nhiệm vụ anh tự thấy mình cần làm là nối cho em chiếc cầu trở về thực tại. Khi em nằm còng queo trên di văng ru mình bằng lời của Hoàng Tử Bé như thể mình vẫn là cô thiếu nữ chưa chồng thời xa xưa thì anh đột ngột nhắc em giờ đi nấu cơm. Nấu cơm à? Tại sao người ta có thể nấu cơm khi một bông hồng có nguy cơ bị con cừu chén mất? À, hiển nhiên là nếu không ai nấu cơm thì cả nhà sẽ đói, nếu tính về khả năng chịu đựng thì thằng cu sẽ là người kêu đói trước nhất. Lẽ dĩ ngẫu là em sẽ đứng lên dù thằng cu chạy ra vớt vát: “Mẹ cứ đọc đi, con thì chưa đói!” Cảm ơn ai đó- chồng em- người kiên định.

Chồng em- người thực tế, cùng anh vào hiệu sách Chapter, em sẽ miên man lẳng hết cuốn nọ đến cuốn kia vào giỏ đựng nếu anh không lại gần nói nhỏ vào tai em tình trạng tài khoản, cảm ơn anh người luôn thức tỉnh em bằng những con số khô khan lạnh lẽo nhưng mà chí lí biết bao nhiêu. Tuy vậy, anh lại không tiếc tiền mua cho em những son phấn xinh xinh để em đút xó chẳng bao giờ dùng. Anh mua cho em từ đôi tất trở đi, trên người em mang là tất cả những gì anh đã sắm, đôi khi điều đó làm em thấy rõ hơn sự vô dụng của mình và sự vĩ đại của anh.

Chồng em- người mạnh mẽ. Anh hối thúc em học lái xe, để cả hai có thể thay nhau lái khi đi đường trường. Anh luôn nhắc học thêm nhiều điều khác trong cuộc sống ở đây thay vì việc dành thời gian rỗi để đắm mình vào các trang web tiếng Việt. Anh bảo chỉ có những đứa rỗi hơi mới tham gia diễn đàn, quả nhiên em thỉnh thoảng cũng rỗi hơi, nhất là những khi em nhớ nhà đến phát khóc. Anh thường lặng yên cho em khóc, có lúc anh bảo khi người ta khóc cơ thể sẽ tạo ra chất giảm đau. Em bảo em thèm thứ ngôn ngữ ấy, em vào đấy ko phải để tranh luận gì, em vào đấy để nghe những người bạn chuyện trò hỏi han nhau bằng tiếng Việt, điều đó mới thân thương làm sao. Nhưng hôm nọ, anh đã mỉa mai em, khi em hỏi anh quyển sách em mới mượn thư viện đâu rồi em tìm mãi không thấy, anh có thấy ở đâu không, anh bảo: “Vào mà hỏi bọn làng Ven ấy!”. Anh đủ sức mỉa mai em thế sao? Em càng nghĩ càng thấy anh mạnh mẽ còn em thì yếu đuối. Vậy thì sao? Vậy thì chúng ta là một cặp hoàn hảo mất rồi.

Chồng em, người chẳng mến thơ. Khi em bảo với anh là em yêu ông Bùi Giáng, em chỉ cần nói thêm là ông ấy là nhà thơ và ông ấy đã chết, thế là anh yên tâm ngay rằng ông Bùi Giáng không phải là đối thủ của anh. Vâng, chỉ nói thế thôi chứ nếu em thêm rằng ông ấy hơi điên điên thì anh sẽ bảo em cẩn thận kẻo có ngày cũng lang thang nhặt lá, đá ống bơ đấy…;) Anh không thích thế đâu, nhà anh gia giáo, không có mả làm thơ… Hơ hơ hơ…

Chồng em...

.

Chồng em,

Cha kính của con em,

Người nối giùm em khúc mộng, khúc đời…

15-4-2007

HY

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2007

Mơ Chồng




Thể theo ý kiến của chị Chiều chiều đồng thời tạm ngắt cái mạch buồn như con chuồn chuồn ở blog của mình, tớ lôi chuyện tớ đã huyên thuyên trong làng về cho vui cửa vui nhà...

Jan 4 2007.

Buồn cười quá, hôm nay nói chuyện với thằng cu thế nào mà làm tớ nhớ lại cái hồi tớ học lớp 4. Tớ nằm trên giường mãi mà không ngủ được sau khi đi đám cưới một chú cơ quan ba tớ về, tớ nghĩ đến việc sau này tớ sẽ lấy ai làm chồng đây, thật là khó quá chừng chừng...

Trong số lũ con trai cùng lớp, lấy thằng L. thì sợ nó sau này yếu ớt vì nó lúc nào cũng choàng khăn mũ sùm sụp mà vẫn hay sụt sịt, nhưng mà nó dù sao cũng học giỏi hơn thằng T. to khỏe, thằng T. thì cứ ngơ ngơ hay bị con gái trêu lắm nhưng nó khỏe thế sau này bổ củi giỏi như chú K. mình đỡ được khối việc nặng trong nhà, thằng M. thì bé quắt xà lai mà lại hay đánh nhau, thằng H. thì có lần chơi nhảy ngựa đã thì thầm vào tai mình là: "Y. ơi tao thích mày lắm!" nhưng thằng ấy học dốt chữ xấu kinh... Úi dà, sao mà nan giải thía... ;)

Tại thằng cu bảo: bạn N. mặt rất xinh nhưng bạn Giên học giỏi nhất lớp ...

Chả phải mẹ nào con ấy hay sao hử các cụ? Ối, hụ hụ... ;)

Tớ giải thích thêm hộ cái đứa con gái lớp 4 ngày xưa ấy, để mọi người thấy là suy nghĩ của nó ảnh hưởng bởi những điều nó thấy xung quanh. Quả là lúc ấy nó ko biết thế nào là tình yêu cả, nhưng những cặp vợ chồng trong 12 căn hộ tập thể dãy nhà nó ở thì cho nó một khái niệm tương đối về cuộc sống vợ chồng. Khi nghĩ về tương lai, những điều nó thấy ảnh hưởng đến suy nghĩ của nó rất nhiều.

Nó nghe thấy cô T. hậm hực làu bàu khi dắt chiếc xe hỏng qua sân nhà nó: "Người gì mà củi không biết bổ, xe không biết sửa... khổ một đời mình..."
"Người" đây nó hiểu ngay là nói chú T., kỹ sư hẳn hoi, lẻo khẻo, hiền lành chồng cô ấy. Cuộc sống tập thể hồi ấy đòi hỏi người ta phải biết làm nhiều việc, đàn ông phải sửa được điện trong nhà, thay ngói vỡ trên mái cho khỏi dột, phải biết vá săm thủng, trồng đôi luống rau, nuôi lấy vài con gà, có con lợn càng tốt, nắm than, bổ củi, đi cán mì, xay bột cho con nhỏ, xếp hàng mua gạo, mua thực phẩm...
Việc nào đàn ông không biết hoặc ngại làm thì đàn bà phải gánh, cố mà làm hoặc phải đi nhờ, khổ lắm.

Nó ko chỉ nghe thấy những lời than vãn, nhiều lần nó chứng kiến các cặp vợ chồng cãi nhau ỏm tỏi, lý do đến từ những công việc vụn vặt trong nhà, thế mà họ dọa nhau, nào là lành làm gáo vỡ làm muôi, đường anh anh đi đường tôi tôi đi...Nó nhớ có lần nghe một bà đi ngoài đường chửi vống vít: "Đ. làm được cái cứt gì cả, chỉ giỏi cày ruộng cạn, làm nặng đũng quần bà..." Ôi chao là nó choáng về cái sự vợ chồng, dù hồi ấy nó chưa hiểu cày ruộng cạn là cái gì, nó cứ nghĩ ruộng quái đâu mà cày nhỉ...

Thế nên, bổ được củi hẳn phải là vấn đề quan trọng rùi, phải không bà con?

Còn học giỏi để làm gì ư, biết bao bà mẹ vẫn quát con: "Học dốt thì chỉ có đi hót phân trâu thôi con ạ, mà phân trâu cũng ko có mà hót đâu, học đi..." Dĩ nhiên là cái đứa nằm mơ chồng kia chẳng khoái tẹo nào một anh chồng hót phân trâu rùi…"

Mơ chồng cũng khó ghia, bà con ha!

--------

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2007

Chị




*

Tôi đối diện chính mình run run chắp từng mảnh vỡ
Hay là em đang chắp chúng lại cho tôi
Nỗi sợ hãi đến từ bên trong
Sự cứu rỗi cũng từ bên trong
Chị ơi hãy thương mình,
hãy tự cứu mình trước khi quá muộn!

*

Hãy thương mình da diết
Những vết thương sẽ lành miệng nguôi ngoai
Dịu đi rồi lòng sẽ thấy yên tâm
Ngoài ra chẳng có gì can hệ.

*

Chị đã có niềm vui mong manh dễ vỡ
Hạnh phúc bấp bênh ngọn sóng thủy triều
Dầu đã cạn canh khuya đèn chợt tắt
Xót ruột tằm chau óng những đường tơ.

*

Thương mình chị ơi, dù thế gian xoay chuyển
Dù ở nơi đâu khắp bốn phương trời
Tình thương ấy đừng bao giờ vơi nhạt
Như nước biển đầy ôm muối hạt trùng khơi...

*

Rồi ánh sáng sẽ xua tan sợ hãi
Khi yêu thương kết thành ngọn hải đăng
Tâm hàn gắn, hồn bình yên trở lại
Thương người hơn vì đã biết thương mình.

*

17-11-2004
Hoàng Yến

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2007

Có tiếng mưa buồn mê mải

*

Nắng lên đầy bãi cỏ, rừng phong

Đàn chim trở về cánh chập chờn trong nắng

Sao trong lòng tôi có cơn mưa thầm lặng

Dịu dàng bay như khói miên man

*

Như nỗi buồn vời vợi mãi không tan

Lặn lội theo từ kiếp đời xưa cũ

Năm tháng trôi, năm tháng dường chưa đủ

Xuôi nước mắt rơi mặn đắng môi cười

*

Lại thấy màu tang tóc giữa xuân tươi

Ái ân khát rồi ái ân hấp hối

Hoa mới nụ đã nhìn ra tàn rụi

Thời gian ơi, chồng chất những luân hồi

*

Cơn mưa buồn mê mải cuốn trong tôi

Sâu mãi sâu làm sao người thấy nổi

Nắng vẫn thắm nơi đất trời cao rộng

Những hàng phong gầy guộc sắp đâm chồi...

*

31-3-2007

HY

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2007

Tin




--------

Tôi tin tưởng vào những tình nhạt nhẽo

Như mây trôi gió thoảng ngang trời,

Tôi trân trọng những giao hòa nước lã

Từ suối nguồn xuôi mãi đến trùng khơi

*

Hời hợt thế, xin cứ hời hợt thế

Cho tôi nghe khắng khít ở tim mình

Cho tôi thấy vết thương tình liền miệng

Cho mơ hồ cầu nguyện những thiêng liêng

*

Đừng thắm thiết để xuống lên vật vã

Đừng đậm đà cho giật dội bão dông

Đừng ôm cứng tim, đừng chiếm trọn lòng

Đừng quyết liệt để mai rồi nghiệt ngã

*

Nắng dạo trên cây, xuân về thong thả

Chợt thấy vui giữa yên ả tháng ngày

Lòng nhẹ lâng lâng nhìn tuyết tan nước chảy

Một chút tình như gió đọng bàn tay...

***

28-3-2007

HY

(Từ mai phải học ôn thi rồi…)

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2007

Entry for March 24, 2007

Chào Nguyên Xuân

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày ngón con
Thưa rằng: những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu

Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà
Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào
Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân

Bùi Giáng

Lo lắng

Đôi khi tôi tự thấy thương mình ứa nước mắt.

Thương những nỗi lo âu phấp phỏng của mình. Một chút cảm khái trong câu chữ cũng làm tôi nghĩ đến nỗi buồn đang lan rộng trong lòng bạn, và điều đó khiến tôi không yên ổn chút nào. Sự từ chối của con trai tôi đối với những giá trị văn hóa dân gian quê hương làm tôi vừa tủi thân vừa lo lắng. Chứng kiến con tôi vừa sợ vừa ghét bản Dạ cổ hoài lang, tôi đã không chịu nổi và một buổi sáng chủ nhật đã khóc giàn dụa trong tiếng đờn ca Dạ cổ hoài lang khi con tôi chạy sang nhà khác để tránh phải nghe. Tôi buồn quá chừng.

Từ lâu lòng tôi đã không còn bình yên, sau những giờ bận rộn, những mối lo âu lại trở về thường trực. Tôi không ngừng lại được dù chồng tôi có cho rằng tôi luôn suy nghĩ hão huyền không đâu. Đối với anh ấy mọi thứ đều tốt đẹp. Thằng cu học tốt ở trường, giờ nói tốt cả tiếng Anh và Pháp, ngoan ngoãn giúp đỡ bố mẹ ở nhà. Tại sao tôi không thấy được như thế, tại sao tôi luôn thấy những lỗ hổng lo âu mở ra trước mắt khi con tôi không còn viết nổi một bài văn hoàn chỉnh và hay bằng tiếng Việt, không thích đọc những bài thơ, không thích học những bài dân ca mẹ dạy, càng ngày càng xa lạ với văn chương tiếng Việt, nói đến quê hương chỉ muốn nói về mỗi những món ăn nó thích?

Tôi buồn và lo lắng khôn nguôi...

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2007

Đồng dao

2.

Viết bên nhà Hạo Nhiên, mượn bút, mượn giấy, mượn cả ý Hạo Nhiên...

http://blog.360.yahoo.com/blog-FQJQjc00dqe5CQBraIUtT9L8HjLipA--?cq=1&p=37#comments

Thoang thoảng hoa ngâu
Thì thõa hoa nhài
Hoa cau thì trắng
Hoa cải thì vàng
Ngủ quên cõi tạm
Mơ màng gót hoa
Cầu này em qua
Sông kia anh đợi
Em đi vời vợi
Hai chữ hiền thê
Anh nuốt câu thề
Trượng phu bỏ ngỏ
Hoa chuối thì đỏ
Bờ cỏ thì xanh
Châu chấu yên lành
Cào cào tung tóe
Cuốc kêu như xé
Bìm bịp dỗ dành
Cay nóng hoa hành
Hoa mơ chua chát
Đêm trăng bát ngát
Len lỏi dạ hương
Gần gụi đêm trường
Tình dài duyên rộng
Vỗ tay tỉnh mộng
Giữa chiều mang mang...

13-2-2007
HY

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2007

Entry for March 19, 2007

Xin gửi lời chào Chàng Trai Dũng Cảm.

Hai mươi bảy năm, ấm áp một nụ cười...

http://blog.360.yahoo.com/blog-MMyzy24laad1MSwVChagtba_0X4HqA--?cq=1

Biet em qua nhung link blog. Em kem toi 10 tuoi. Va hom qua em da ra di.

Doi theo em chien dau tung gio tung ngay voi cai chet, den khi nhin buc anh cuoi cung...Van hon nhien, nhan hau va can dam nhu nhung gi em viet ra. Em da yeu thuong cuoc doi nay nhieu qua...

Tam biet em ma toi thay long ho then... Vi chua biet yeu quy tung giay phut minh duoc song... Vi da luoi bieng, hen nhat, tri tre... Vi da chua het long voi moi nguoi xung quanh...

Cam on em.

Bên mộ em, hoa cỏ sẽ luôn tươi

Nghe gió hát bài ca yêu cuộc sống...

HY

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2007

Bây giờ

*

Tan đi sương khói mơ mòng

Mở ra trần trụi một dòng đã khô

Động xanh từ bấy hững hờ

Nhành hoa rũ xuống bên bờ tháng năm

**

Xót lòng một bóng phôi tâm

Thư nhiên mục ruỗng âm thầm cút côi.

***

Bây giờ tôi cưỡng bức tôi

Uốn vừa khuôn phép cho đời phẳng phiu.

******

14-3-2007

HY

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2007

Nhạn Môn Quan

Ai đó hẹn ai ở Nhạn Môn Quan

Xuân có đến khoác xanh màu nơi ấy

Chim có ca khi mặt trời thức dậy

Hoa có dịu dàng hé nụ thơ ngây

*

Sông có hiền hòa ôm trọn những vầng mây

Gió có mang hương từ cánh đồng xa ngái

Lối cỏ lau, ngựa có dừng trễ nải

Ai đó hẹn ai ở Nhạn Môn Quan...

***

HY

Thứ ba, 13-3-2007

(Viết vài câu cho đỡ nhớ...)

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2007

Bên ấy bên này

Thời gian vừa rồi mình phải làm nhiều thứ cùng lúc quá, hôm nay thì đã xong hai việc, hoàn thành cái proposal và một kỳ thi. May là đến thứ năm vừa rồi thì hai supervisor kính mến đã chấp nhận toàn bộ nội dung proposal của mình sau hai lần góp ý, thay đổi. Lần họp đầu tiên gần như bác bỏ toàn bộ những cái mình viết, mình cũng phải tự nhận thấy rằng mình đã quá mơ màng khi viết lần đầu, đưa ra những kế hoạch khó có thể thực hiện được, đòi lấy mẫu khảo sát những 10 hồ, cuối cùng chỉ được chấp nhận có 2 hồ. Tóm lại về cái proposal là ổn rồi, xong được cái đó mình thực sự thấm mệt. Cái kỳ thi kia đáng nhẽ mình có thể làm tốt hơn nhưng cuối cùng thì cũng thiếu sót vài mặt, thật tiếc cho cái tâm lý thi cử của mình, kém ba năm đầy bốn mươi mà vẫn còn hồi hộp. Thôi, dù sao nó cũng qua rồi. Thời gian tới đọc tài liệu bốn vị member hội đồng đưa và tham dự lớp Ecology để chuẩn bị cho kỳ thi comprehensive vào cuối tháng 4 hoặc đầu tháng 5, vẫn chưa định được ngày.

Sơ sơ như vậy về chuyện học hành, đêm nay mình đang ở Torronto, lúc chiều cả nhà lên CN Tower chụp ảnh, quả là lâu rồi mới có chuyến đi chơi thế này...

Vào mạng gặp codet, codet bảo: "Bên này đang mùa xuân mưa bụi giăng khắp đường phố, buổi tối cứ mờ mờ nhân ảnh. Đẹp, và buồn não nề...". Nghe gợi quá, lâu rồi mình chẳng viết câu thơ nào, thực sự là mình cố giữ đầu óc tỉnh táo để làm việc chứ nhiều lúc cũng thèm, giữa bận rộn có những khoảnh khắc xuyên ngang đầu một vần mê hoặc, mình lại gạt đi, phải làm, phải học, phải nuôi dạy con, thơ ơi cho tôi khất nợ kiếp này...

Mình phải dừng vì mình sợ rơi vào trạng thái ấy, trạng thái mình bị thơ cuốn đi, như thể mình là một chiếc lá chứ không phải một con người móc bám vào xã hội với bao nhiêu ràng buộc, nhu cầu, trách nhiệm, nghĩa vụ. Đấy không đơn giản là từ ngữ, đấy là cả một thế giới miên man bất tận, thơ ấy. Mình sợ đến lớp mà đầu óc đầy hồi ức thơ, không thể nhét thêm vào kiến thức mình buộc phải biết phải nhớ, mình sợ ngồi đọc tài liệu mà hàng tiếng vẫn nguyên trang ấy vì đọc chữ nào cũng thấy những vần thơ... Thế nên mình dừng lại.

Xa thơ nhớ quá. Mình vẫn không quen được với thơ không vần. Những khổ thơ vần thong thả đều đặn đã quá quen thuộc với mình, như những bậc thềm rêu dẫn đến ngôi đền cổ kính. Những bậc thềm cũ kỹ và thân thiết, trên đó mình có thể bước những bước điềm đạm, yên tâm, những bậc chằn chặn đã mòn nhẵn bước chân người qua nhưng vẫn cho mình cảm xúc u hoài bí ẩn khi in dấu lên rêu ấy thềm ấy. Có thể có lúc mình cho lối đi này chật hẹp khắc khổ, nhất là những khi ý nghĩ tràn lan hỗn độn, như đốm nắng trên lá gió tầng thấp tầng cao, như sóng dạt bờ trong cơn bão mịt mù bốn phía, nhưng đa phần những giờ khắc bình lặng, tâm hồn mình vẫn nghiêng về lối ấy, nhịp nhàng thong thả bốn mùa...

Đêm lặng lẽ, làm mình lại nhớ đến thơ, mình thức tha hồ đêm nay vì mai khi chồng mình lái xe trở lại trường mình có thể ngủ, mình thương chồng mình quá. Không quen đọc những vần thơ nhưng chính anh là một bài thơ thương mến mà cuộc đời dành cho mình, trên giường bệnh những ngày ốm đau giữa tháng 12 năm 2006, mình đã hiểu ra điều ấy.