Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

Ký ức




Không thể có ký ức thuần khiết vì ký ức luôn được tái hiện trên nền hiện tại. Ta tha lôi ký ức đi từ hiện tại này đến hiện tại khác theo chiều thời gian cuộc đời chừng nào trí nhớ còn đủ khả năng mang vác. Ký ức vì thế mỗi lần lấp lánh lại có những ánh sáng mới toát ra từ những góc cạnh vừa lộ ra trên cái nền mới.
Sớm mai đi trên tuyết trắng, trắng tinh và bao phủ lên tất cả như thể hiện tại đã biến mất trong màu trắng của tuyết, ký ức trong tôi chợt hiện ra như ảnh hiện trên nền giấy trắng khi rửa ảnh. Trên giấy trắng như là tuyết trắng, tôi viết lên những mảnh ký ức xa xôi của đời mình. 

Năm tôi sáu tuổi, đang học lớp vỡ lòng thì miền Nam giải phóng. Một đêm thức giấc vì nghe tiếng ba mẹ rầm rì nói chuyện, rồi nhiều đêm như vậy. Dần dần thì tôi cũng mang máng hiểu ra, và rất buồn. Ba mẹ tôi vẫn yêu chiều tôi hết mực, khi nào tôi cũng là “cô con gái rượu” của ba mẹ tôi, nhưng những tiếng rầm rì ban đêm lại mở ra cho tôi một cánh cửa khác hé lộ cho tôi thấy những nỗi đau khổ của cuộc đời con người, cánh cửa bí mật này đã khiến tôi rơi nước mắt ướt gối, tôi thương ba mẹ tôi và cả những người khác nữa.
Có lẽ tôi cũng là đứa con gái hay khóc, vì cùng khoảng thời gian ấy, có lần ba mẹ tôi đưa tôi đi xem vở Kiều, có cảnh Hoạn Thư (mặc áo hồng) bắt Kiều (mặc áo xanh) ra đánh đàn cho hai vợ chồng Thúc Sinh uống rượu, tôi xem xong về khóc cả tuần, cứ ai nhắc đến vở đấy là lại ngồi khóc, thương cô Kiều. Anh trai tôi bình thản hơn tôi nhiều, cả khi anh đã biết những bí mật của ba mẹ tôi và chúng tôi trò chuyện cùng nhau, cả sau này trong những cư xử của anh, có nỗi đằm thắm sâu sắc đằng sau sự bình thản khiến cho tôi luôn cảm động khi nhớ về.

Ba tôi người Huế, là cán bộ tập kết năm 1954, trước đó ba tôi đã lấy vợ và có con. Khi ba tôi ra Bắc, vợ con của ba ở lại Nha trang, có lẽ khi ấy ba tôi cũng như mọi cán bộ tập kết khác đều nghĩ rằng ra Bắc hai năm rồi về lại miền Nam. Nhưng sự thể đã diễn ra khác với dự tính của họ, vĩ tuyến 17 chia cắt hai miền triền miên năm này qua năm khác. Nhiều năm sau khi tập kết ba tôi nhận được tin từ miền Nam báo ra, vợ con ba đã về ở với một đại tá phi công của Việt nam Cộng hòa. Ông đại tá này đã có vợ, về sau, vợ cả của ông nói với ba tôi khi miền Nam đã giải phóng và chồng bà phải đi cải tạo, rằng ông đã giúp cưu mang vợ con của ba, nhưng đấy là những cuộc chuyện trò sau này. Những năm ấy, tin vợ của ba lấy đại tá "ngụy" khiến cho những người bạn của ba nhiệt tình tìm cách mai mối cho ba một người vợ miền Bắc, và kết quả là mười năm sau khi tập kết, ba tôi cưới mẹ tôi.  

 Năm 1976 ba tôi vào Nam lần đầu sau giải phóng mang theo tài sản lớn nhất trong nhà tôi khi ấy là cái xe đạp Phượng Hoàng mẹ tôi mới được phân. Mẹ tôi nói ba tôi mang vào làm quà tặng cho người anh trai cùng cha khác mẹ của tôi, khi ấy tôi đã nhớ rất rõ tên của anh, anh tên là Cư. Tôi cũng nhớ mẹ tôi có nói với ba tôi rằng ba tôi hoàn toàn có thể ở lại miền Nam nếu ba tôi muốn và mẹ tôi sẽ nuôi dạy hai chúng tôi, tôi và anh trai tôi khi ấy mới 7 và 11 tuổi, nên người. Mẹ tôi là người phụ nữ kiên cường nhất mà tôi biết ở trong cuộc đời này nhưng ba tôi không ở lại miền Nam, sau khi gặp lại người vợ đầu và con trai đầu, ba đi thăm gia đình ông đại tá phi công rồi trở ra miền Bắc tiếp tục làm việc ở miền Bắc và nuôi dạy chúng tôi lớn khôn. Tôi biết anh Cư tôi rất mong ba tôi vào Nam nên rất buồn khi thấy ba tôi quyết định như vậy, tôi đã đọc được những lá thư anh viết cho ba tôi khi ấy và cũng thấy buồn như lòng mình phân đôi ra vậy.

Anh Cư tôi tuy thế vẫn rất kính trọng ba tôi và chăm chỉ học tập làm việc, về sau anh làm hiệu trưởng một trường phổ thông ở Nha trang. Sau khi ba tôi mất chừng ba năm, vào khoảng thời gian trước khi sang Canada, tôi đã đưa chồng và con trai tôi vào Nha trang thăm gia đình anh. Chúng tôi nói chuyện với nhau như những người thân lâu ngày gặp lại. Anh có nhiều nét giống anh trai tôi còn mẹ anh là một bà cụ hiền lành đẹp lão, vợ anh rất dịu dàng, anh có hai cậu con trai đã lớn. Khi tôi mang ảnh chụp cùng gia đình anh về Hà nội, kể chuyện với mẹ và anh trai, chị dâu tôi, mọi người đều vui. Một bữa gần đây tình cờ tôi tìm thấy những bài giảng sinh vật anh làm cho học sinh còn lưu trên mạng, dù anh đã về hưu rồi, tự nhiên tôi thấy lòng rưng rưng.

Mỗi lần nghe chuyện thắng thua Bắc Nam tôi lại nhớ đến chuyện gia đình tôi, giá có cuốn sách nào mà khiến cho mọi người ôm lấy nhau yêu thương nhau thật nhiều sau khi đọc thì tôi khen là sách ấy hay, còn sách mà gây ra những mâu thuẫn và sự kể tội kể tình từ cả hai phía thì đều khiến tôi thấy mệt mỏi như người đi mãi trong chiến tranh, như nước mắt rơi dài trên gối canh thâu.
Bao nhiêu năm đã qua rồi, ba mẹ tôi đã về thế giới bên kia cả, chỉ còn yêu thương ở lại. Ký ức của tôi năm xưa bây giờ trở lại trong thương yêu nên cho tôi cảm giác bình an, vết thương năm xưa cũng đã hàn gắn để tôi có thể nói ra được nỗi lòng đứa trẻ sáu tuổi năm nào một cách bình tâm.

PS: Hôm nọ đọc blog GS Ngô Bảo Châu, thấy GS đem ví dụ của người Đức ra so sánh, tôi thấy hơi gợn và nghĩ rằng dùng ví dụ Đức diệt chủng Do Thái và sự thẳng thắn của họ để nhắc đến lịch sử VN là không thích hợp. Việc người Đức làm là tội ác kinh hoàng đối với loài người đặc biệt là người Do Thái mà họ phải ghi nhớ, việc ấy không thể đem so với cuộc chiến tranh ở VN cuộc chiến mà cả hai bên đều đau đớn và muốn quên đi. Dường như mọi người đang có xu hướng chê người Việt mà ko thấy cái hay của người Việt là không bao giờ làm việc ác như việc người Đức đã làm. Thầy Quyền, giáo sư Việt kiều ở Ottawa University, nói rằng ông thấy tự hào vì ông là người Việt chứ ko phải người Đức, dân tộc đã gây ra nạn diệt chủng người Do Thái, người Việt vì vậy trong con mắt ông văn minh hơn, nhân văn hơn người Đức. Trong sự không thẳng tưng của người Việt cũng có những sự tế nhị có lý do riêng cần trân trọng. Tôi rất thích cái kết của bộ phim Cuộc sống của những người khác, hai người từ hai phía dành cho nhau rất nhiều trong sự im lặng và xa cách. Giá Việt nam mình cũng có những bộ phim như vậy thì tuyệt.

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012

Mẹ



Mẹ tôi mất lúc 5h20 chiều ngày 26 tháng mười năm 2012.

Chăm sóc mẹ những ngày ốm nặng và chứng kiến cái chết của bà, tôi như thấy tất cả những gì hiện hữu thân thiết, thực sự có thực của cuộc đời này có thể tan biến vào hư vô một cách nhanh chóng như thế nào.

Cái chết là vực sâu thăm thẳm không cùng tận và trong những ngày bối rối tôi đã không biết cách đặt cái vực này trong suy nghĩ của mình theo cách nào để những điều đối trọng của sự sống ở bên kia kéo tôi ra khỏi suy nghĩ về cái chết của mẹ tôi.

Chia tay anh trai ở sân bay Nội Bài, tôi đã nói với anh trai mình rằng tôi cần có thời gian để cân bằng trở lại sau sự ra đi của mẹ. Dù cả hai anh em đã thành ra trung tuổi, tôi bốn ba, anh tôi bốn bảy, chúng tôi đều hiểu thấm thía rằng mẹ chúng tôi đã che chở cho chúng tôi nhiều đến thế nào. Bắt tay tôi trước khi ra về, anh nhìn tôi cười mà như sắp khóc.

Sang bên này, tôi hay nhớ những buổi tối anh tôi ngồi trước bàn thờ mẹ, im lặng mà như đang chuyện trò với mẹ sau một ngày vất vả ngược xuôi với công việc. Và những lời trong các câu chuyện với mẹ như vang lên bên tai tôi.

Thay vì nghĩ về cái chết của mẹ, tôi chuyển sang suy nghĩ về cuộc đời của mẹ tôi, những câu nói và việc làm của mẹ khi còn sống. Và tôi bỗng như thấy mẹ vẫn có mặt đâu đó trong tâm tưởng của tôi, trong cả cuộc đời tôi. Điều này giúp tôi cân bằng trở lại.

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Trong thế giới mơ hồ

Một người bạn ảo có lẽ đã ra đi hơn một năm rồi mà giờ tôi mới biết.

Không có gì xác thực cho sự ra đi của bác trừ sự vắng mặt của những comment trên mấy blog quen. Blog NL, GM, Chị So là những nơi bác để lại rất nhiều comment trong đó có cả những trao đổi về dịch thuật với bác LH. Hiểu biết về văn chương của bác rất rộng rãi uyên bác, khả năng phân tích từ ngữ tinh tế nhạy cảm, cách thể hiện thì duyên dáng tế nhị, đọc rất thích. Ngoài ra thì cảm giác của tôi là bác luôn hướng tới sự hòa hợp và mong mỏi tích lũy những điều đẹp đẽ trong văn chương. Chính vì vậy mà sự vắng mặt những comment của bác tạo ra khoảng trống chơi vơi không ai lấp đầy đươc.

Đọc lại comment của bác trong blog của mình mà tôi rưng rưng, khi nào cũng là những lời vui vẻ, nhẹ nhàng, khuyến khích.Giờ mới ngợ hiểu ra vì sao bác nhắc đến Linda Lê khi comment bài Tác hại của sến, bác dịch nhiều tiểu thuyết và truyện ngắn của Linda Lê, ngoài những cuốn đã xuất bản còn có cả những cuốn đang dịch dở dang. 

 http://thethaovanhoa.vn/133N20110917070959922T0/dich-gia-nguyen-khanh-long-qua-doi.htm

Tôi trách mình sao không tìm gặp bác khi biết rằng bác cũng ở Canada. Bác ở Montreal thì tôi cũng hay qua đó, có khi nào tôi đã thấy bác đâu đó trên phố, dưới Metro, trong hiệu sách hay những quán ăn của người Việt. Chỉ vì cảm giác của tôi là bác muốn tránh lộ tên thật nên tôi chưa bao giờ hỏi bác tên tuổi địa chỉ, cũng không có ai nói cho tôi biết cả. Chỉ còn mãi ấn tượng về một người bạn qua các comment. Đó là kết cục của trò chơi trong thế giới mơ hồ.

Trong thế giới mơ hồ, không có gì xác thực.

Tôi biết làm gì hơn là khóc lặng lẽ.


Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Gái khoa Hóa

Tặng Hà

Sớm mai có cô em xinh đẹp
Tung tăng từ nhà C1 đến nhà ăn
Con đường dưới hàng xà cừ mướt xanh
Vài chàng trai nhanh chân nối gót

“Này cô gái đôi môi mọng ướt
Xách hai tay bảy chiếc cặp lồng
Đưa đây anh xách hộ được không
Ôi thương quá má hồng vất vả”

Cô gái vẫn lặng im tất tả
Bước nhanh nhanh không ngoái lại một lần
Mặc chàng trai ngó theo hút tần ngần:
“Gái khoa Hóa, ối chà, kiêu quá thể!”

Gái khoa Hóa đúng là kiêu đáng nể
Chẳng dễ làm quen, không thích chuyện chơi bời
Mắt nâu huyền chưa muốn tính xa xôi
Ngày đi học, tối lại lên thư viện

Từ Kinh tế có chàng kia xuất hiện
Tóc chàng xoăn và đôi mắt cháy tình
Gái khoa Hóa đôi khi giật mình
Yêu? Không phải! Đúng yêu rồi! Không phải!

Môi vẫn thắm nhưng mắt buồn hớt hải
Như nâu hơn, sâu thẳm một khung trời
Những thoảng mây về bối rối, chơi vơi
Đêm sinh nhật, mắt nhìn thương muốn khóc…

Gái khoa Hóa bây giờ mẹ ba nhóc,
Phu nhân của chàng Kinh tế năm xưa
Mắt vẫn nâu, môi cười vẫn rất ưa
Chỉ cân nặng là hơn xưa một tí  :)

29-9-2012


Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

Năm hai mươi tuổi

Năm hai mươi tuổi tôi hoang tưởng
Đem hết yêu thương gửi nắng vàng
Chiều muộn cuống cuồng tôi đòi lại
Nắng tắt mặc tôi đứng bẽ bàng

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Thời sinh viên

(Nhân dịp lớp Hóa K32-DHTH kỷ niệm 20 năm ngày ra trường, tôi tìm lại một bài thơ cũ, bài này hồi đó tôi viết tặng bạn Minh Thanh vào lúc kết thúc năm học thứ hai, bữa đó chúng tôi dọn dẹp chuẩn bị về nghỉ hè .)


Đời sinh viên năm nào đẹp nhất
Bạn đáp thật lòng năm thứ hai,
Câu trả lời chắc không chỉ riêng ai
Tôi khẽ thở dài, năm thứ hai đã hết

Thời gian trôi kéo chúng mình mải miết
Từ giảng đường khoa đến ký túc xá yêu thương*
Bạn cùng tôi chung nỗi nhọc đường trường
Chẳng ai thương, mình đành thương nhau vậy.

Những chuyện đời bạn và tôi đều thấy
Nỗi buồn dâng đầy vây kín niềm vui
Bài học dài khiêm tốn nhường lui
Trước trang thơ tình chúng mình cùng mê mải,

Những cuộc Seminar về điều phải trái
Đâu tình yêu, đâu không phải tình yêu
Cái hôn chợ trời đáng giá bao nhiêu
Chuyện tình "Ri đô" và chuyện tình "Bếp núc"

Và khi buồn ta hát vang từng ca khúc
Của quê hương nơi bạn, tôi sinh
Tôi ôm cây đàn tích tịch tình tinh
Bạn liền gõ mặt hòm bằng cốc chén

Có một lần tôi đi rón rén
Lén vẽ râu lên mặt bạn ngủ say
Khi bạn dậy cả phòng cười lăn quay
Bạn tròn mắt ngây người vì chẳng biết

Rồi một lần trái tim tôi tha thiết
Đập bồi hồi không biết do đâu
Tôi âu sầu ngồi bên bạn rất lâu
Bạn thấu hiểu những điều tôi không rõ

Năm thứ nhất qua đi với bỡ ngỡ
Năm thứ hai cửa đời rộng mở hơn
Ta phân biệt chất gỗ với nước sơn
Chợt thấy rõ đời muôn phần phức tạp

Năm thứ hai một quãng đời ấm áp
Quãng đời chưa giải đáp được điều chi
Chưa hẹn ngày xa và định buổi chia ly
Tình bạn sẻ chia, ngọt ngào hương vị.

1989
-----
*Từ giảng đường khoa Hóa đến ký túc xá Mễ trì là một quãng đường dài gần 10km.

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Nhớ về lớp cũ


(Thân tặng các bạn lớp chuyên toán 12A GT 1986)

Ơi các bạn, một chiều ta ngồi lại
Giữa chặng đường xa quá nửa đời người
Vuốt tóc xanh xưa thoáng tuyết sương rơi
Hớn hở chào nhau bằng nụ cười năm cũ

Mặc thời gian trôi như thác lũ
Tình bạn tuổi thơ chẳng thay đổi bao giờ
Tất cả ùa về như giữa giấc mơ
Bè bạn, thầy cô, bảng đen, giấy trắng

Từng dãy lớp, ngói phai màu mưa nắng
Hình như đâu cũng có lớp chúng mình
Hết phòng rộng đến căn bé xinh xinh
Vì lớp ít người nên trường hay chuyển xếp

Thầy cô muốn chúng mình nề nếp
Học hành chăm, lao động cũng chuyên cần
Đóng gạch, dọn sân, lấy cát rừng Bần
Lội nước sông Cầu, gái trai cười khúc khích

Sách chuyên toán khó nhai, ai mà thích
Thầy Cương, thầy Phương giảng giải rất nhiệt tình
Ánh xạ, tập hợp… chiếu xuống chúng mình
Cho đến khi tập đầu thì đầy, tập dạ dầy thì rỗng :)

Bốn cô gái những tâm hồn bay bổng
Thủy, Yến, Vân, Oanh: Nước- Biển- Mây-Trời
Tuổi mười bảy yêu hát, thích cười
Túm tụm nhau nói chuyện mai sau mơ mộng

Bọn con trai sức dài vai rộng
Giờ ra chơi kể Tam Quốc Chí cho nhau nghe
Có bạn gái xinh đi ngang lại cùng ngó qua khe
Rồi hò nhau: "Học làm gì cho đầu to mắt cận!" :P

Nhưng rất ngại thầy cô trách, giận
Nên bài tập ra vẫn cố gắng hoàn thành
Hà, Thiện, Thành, Linh, Quyến, Phúc, Trung, Hanh
Hoàn và Khang, toàn là siêu cao thủ…

Kỷ niệm xưa kể bao giờ cho đủ
Từ ấy chúng mình đi khắp bốn phương trời
Đời đã sang trưa, đứng bóng lưng đồi
Vẫn vang mãi trong lòng tiếng cười lớp cũ…

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

12A GT

   Mình viết những gì mình nhớ về 12A GT, các bạn góp thêm chi tiết cho phong phú nhé.

   Hồi ấy trường Gang thép đặt tên các lớp theo thứ tự A1, A2...A5, B1, B2... riêng lớp bọn mình thì là A, chẳng vào đâu cả, vì là lớp chuyên toán. Buồn vui một thời của chúng mình bây giờ đem ra chiêm nghiệm lại cũng hay các bạn nhỉ.

   Năm lớp 12 lớp có 11 bạn, 4 nữ 7 nam.Tên các bạn nữ: Vân, Thủy, Oanh, Yến, thường được 4 bạn í tán là Mây Nước Chim Chóc (à quên Mây Trời Nước Biển :), đọc thêm cả đệm vào lại càng kêu: Thu Thủy, Nguyệt Vân, Tố Oanh, Hoàng Yến. Tuy thế mình nhớ là thầy Cương chủ nhiệm lại chỉ thích gọi họ và bỏ những cái đệm đi, thầy toàn gọi mình là Yến Trương, nghe rất là cương nghị, cứ như không phải mình í, bạn Yến Trương làm lớp trưởng, cũng không rõ tại sao lại là lớp trưởng chứ không phải là quản ca :)

   Các bạn nam: Trung, Thiện, Linh, Phúc, Quyến (lớp phó), Thành, Hà. Đệm vào cũng hay: Anh Trung, Đức Thiện, Y Linh, Hồng Phúc, Ngọc Quyến, Chí Thành, bạn Hà đệm gì mình quên mất rồi... Đấy là lớp 12A, kể cả hồi 10A và 11A thì đông hơn, cả thảy là 21 bạn, các bạn về sau chuyển sang lớp khác hoặc chuyển về Hà nội: Phương, Quỳnh, Yến (Phan), Sơn (Minh), Sơn (Võ), Hanh, Hoàn, Khang...

   Thầy Cương chủ nhiệm và dạy môn Đại số, mỗi khi nghĩ đến thầy là mình nhớ đến câu "Râu hùm hàm én mày ngài...", gương mặt thầy rất đẹp, vừa nghiêm vừa hiền. Thầy hay mặc áo màu xanh và nâu, giảng bài chậm rãi, dễ hiểu. Câu nói của thầy mà mình nhớ nhất là: "Làm một người bình thường rất khó chứ không dễ đâu".

   Thầy Phương phó chủ nhiệm dạy Hình học và Lượng giác, thầy trẻ trung, mới ra trường, nói to, gẫy gọn, viết phấn lên bảng đè rất mạnh nên nét phấn nào cũng khỏe, đậm. Thầy hay mặc quần áo đồng bộ sáng màu, tay đút túi quần đi dọc lớp vừa đi vừa giảng giải, phong thái rất mạnh mẽ tự tin.

   Cô Thịnh dạy Văn tóc dài rất hiền, giờ ra chơi hay hỏi mình đang đọc truyện gì, đã đọc cuốn này cuốn nọ chưa, vì hồi đấy mình rất hay đọc truyện nên cũng hay nói chuyện với cô về các cuốn truyện. Hồi làm bài văn phân tích tác phẩm Ơgiêni Grăngđê cô cho mình 9 điểm vì mình đọc cuốn này trước đó lâu rồi nên biết rõ và viết khá tỉ mỉ về cô Ơgiêni.

   Thầy Cường dạy môn Lý, Điện và Quang, thầy nhẹ nhàng vui tính, quý lớp mình nhiều đến nỗi hiện nay đang là rể của lớp hihi, vợ thầy chính là bạn Tố Oanh xinh xắn của 12A chúng mình :)

   Tạm thời thế đã nhé, rảnh mình lại nhớ tiếp...

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

New York



    Hôm nay bọn mình đi New York, sẽ ở đấy từ ngày 9 đến 12 tháng 8, mình có người bạn trước sống khá lâu ở New York nhưng giờ đã về Việt nam gửi email hướng dẫn thăm New York như sau:

"Den NY 4 ngay thi Yen co the xem cac hoat dong sau:

- Tham tuong nu than tu do, di thuyen ngam canh doc song Hudson
- Tham Brooklyn Bridge
- Tham  bao tang: NY co rat nhieu bao tang trong do noi tieng nhat la
MOMA  (museum  of  modern  art)  hay  museum of natural history-bao tang tu
nhien
(nam ngay canh central park)
- Tham  gia  mot  tour sightseeing tren bus. Hoi nong ti nhung co the
thay toan canh thanh pho sau mot chuyen di.
- Mua  sam: nhieu tien thi qua mua o 5th avenue, gan central park. It
tien  thi  qua  day ngam. Qua macy de mua quan ao cung la mot lua chon
khong toi.
- Di vao central park, nen choi va nghi ngoi o day 1 buoi
- Di ra timesquare vao buoi toi de thay canh NY ve dem.
-  An  uong: Do viet nam tap trung o chinatown, khu downtown cua thanh
pho.  Tuy nhien hang VN an ngon nhat la Saigon Greeen nam o uptown, 92
voi  Broadway  gi  do. Do an Han Quoc o 34 voi Broadway cung rat ngon.
Ben  canh  Chinatown  la  little Italy, khu pho do an cua nguoi Y cung
duoc neu muon doi khau vi.

4 ngay chac cung khong co thoi gian choi nhieu dau. Tham gia duoc hoat
dong nao thi tham gia thoi."


    Các bạn có kinh nghiệm gì bổ xung thêm cho chuyến đi New York 4 ngày thì cho mình biết, mình xin nhiệt liệt cảm ơn :)

    Các bạn có thể email cho mình qua địa chỉ này mình check ngay được qua iPhone khi đang ở New York: yentruongth@me.com

    Mượn tạm cái ảnh tượng thần Tự do từ Wikipedia, sẽ cập nhật ảnh sau các bạn nhé.

    Cập nhật: ảnh từ chuyến đi 4 ngày tại New York, thành phố đã gây cho tôi những cảm xúc khá đa dạng. Những tòa nhà chọc trời vừa kiêu hãnh vừa gây chút bất an, có lẽ nỗi bất an phần nhiều đến từ vụ 9-11. Những đường phố pha trộn kiến trúc cũ mới khiến cho New York như chứa đựng nhiều nơi chốn, nhiều thành phố đan xen trong mình nó, trên những đường phố này tôi thấy có cả bóng dáng Toronto, Hồng kông và những góc rất giống ở Hà nội, Sài gòn, cả những góc như của Sudbury nơi tôi từng sống. Thành phố lấp đầy những khoảng cách khác biệt về kiến trúc giữa những bóng bảy đồ sộ và thấp cổ thậm chí trông bẩn bẩn của khu Tàu, Ý bằng một cách nào đấy khá điềm nhiên, như thể ai cũng có chỗ của mình vậy. Những mặt nước sông và biển viền quanh thành phố có lẽ đã làm cho New York dịu đi và đẹp lên khá nhiều. Những bức bối của đường phố lọt thỏm giữa các tòa nhà cao tầng hợm hĩnh chen chúc được giải tỏa bằng một ly nước mát tuyệt trần là công viên trung tâm chính giữa thành phố, nằm trên cỏ ở nơi này mơ màng trong tiếng chim hót ngọt ngào như thể một giấc mơ không có thật. Con người ở New York cũng đa dạng như thành phố của họ nhưng tất thảy những người chúng tôi tiếp xúc đều rất cởi mở dễ mến. Nhiều bảo tàng ở đây rất đáng xem. Cuối cùng là thức ăn ở New York có nhiều sự lựa chọn, các đồ Nhật, Việt rất ngon, cả nhà mình đều thích.





























Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

Hai mươi năm trước

     Chị Oanh nhắc chuyện hai mươi năm trước tụi mình gặp nhau, em ngồi thần người: mới đó mà đã hai mươi năm, thời gian trôi nhanh quá!

     Bọn mình vào làm cùng đợt, cả cơ quan khi ấy có hai chị em là còn trẻ chưa có gia đình nên hay chuyện trò và rủ nhau đi chơi. Chị Oanh học Đại học Mỏ Địa chất ra, tâm hồn địa chất mơ mộng, tính tình xuề xòa phóng khoáng nói chuyện rất thích, cười suốt. Em học Hóa phân tích Tổng hợp nhưng lại khoái cái chất phiêu lãng của dân địa chất nên thích nghe chuyện chị Oanh, mỗi tội hồi ấy bọn mình phải làm phân tích mẫu hóa nên nhiều khi cũng phải hãm cái sự khoái chí lại để cân đong đo đếm cho cẩn thận. Chị Oanh có lúc cũng buồn vì trái nghề nhưng rồi công việc bận rộn cứ cuốn chúng mình đi, mẫu quặng, than, gạch, đất sét... mẫu gang, thép, hợp kim... mỗi thứ một quy trình chúng mình phải nhớ.

     Tổ hóa phân tích của chúng mình hồi đấy vui, buổi trưa lấy cơm hiện trường về chia ra ăn cùng nhau như một gia đình, cô Tư, cô Bàng, cô Thành, cô Hiền, chú Di, chú Thuận, chú Hợi, chị Hương, chị Oanh và em. Mọi người hay kể chuyện gia đình con cái học hành, chị Oanh và em thì thỉnh thoảng được hỏi: bao giờ Oanh, Yến cho các cô các chú ăn kẹo? Hihi, mấy năm ấy bọn mình còn đang thích đi chơi lông bông nhỉ. Nhớ những khi hai đứa tụi mình đạp xe thong dong trên đường ba sáu mét, đến nhà nhau chơi thích cái là các cụ cũng biết nhau hết nên nói chuyện rất vui. Sao em cứ có cảm giác ở Gang thép ngày xưa mọi người biết nhau hết cả, lạ thật.

     Nhưng Gang thép hồi đấy cũng lèo tèo chẳng có mấy chỗ để đi, ngoài công việc và thăm hỏi gia đình nhau thì cũng ít chỗ để trút cái mơ mộng phóng khoáng, cuối cùng bọn mình thường rủ nhau đi chợ mua vải về may quần áo. Chị Oanh có người em gái cũng tên Yến làm may rất khéo tay nên bọn mình mua vải về cho chị Yến may. Chị Oanh thường tư vấn cho em mua vải màu gì, chất liệu thế nào, dựng thành áo quần kiểu gì... em cứ nhất nhất nghe theo vì thấy hay và cũng rất tin tưởng kinh nghiệm và thẩm mỹ của chị Oanh. Có lần chị em mình đi mua vải cho em dựng một cây đồng bộ áo quần xanh biếc, đến cơ quan cô Thành bảo: cháu mặc bộ này trông như con cánh cam! :D

    Những ngày vô tư lự qua mau, chị Oanh học bằng hai về Hóa ở Hà nội, hai năm rưỡi sau khi đi làm em lấy chồng, sau đấy thì có con và nhiều bận rộn. Đôi khi em mở tủ lấy quần áo thấy màu xanh biếc của "bộ cánh cam" nhớ một thời con gái của chúng mình, mọi thứ nhẹ tênh và bay bổng. Rồi gia đình em chuyển về Hà nội, chị Oanh chuyển sang công việc liên quan đến mỏ địa chất, có chồng và sinh hai cháu ...

    Bây giờ chị Oanh ở Đức, em ở Canada, bao giờ mình lại gặp nhau ở Thái nguyên, cùng nhau đạp xe thong dong trên đường ba sáu mét? Hai mươi năm đã trôi qua và cái màu áo năm xưa chỉ còn trong ký ức, nhưng có lẽ vì vậy mà ký ức thành ra cứ xanh biếc mãi không thôi...

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012

Sonnet 45 của Shakespeare

The other two, slight air and purging fire,
Are both with thee, wherever I abide;
The first my thought, the other my desire,
These present-absent with swift motion slide.
For when these quicker elements are gone
In tender embassy of love to thee,
My life, being made of four, with two alone
Sinks down to death, oppressed with melancholy;
Until life's composition be recured
By those swift messengers return'd from thee,
Who even but now come back again, assured
Of thy fair health, recounting it to me:
This told, I joy; but then no longer glad,
I send them back again and straight grow sad.
 Dịch nghĩa:

Hai thứ khác (nữa), khí nhẹ và lửa thiêu
Đều ở bên em, dù anh có ở nơi đâu
Cái thứ nhất là suy nghĩ của anh, cái kia là mong muốn (khát khao)
Chúng xuất hiện- vắng mặt với chuyển động nhanh từ chỗ này đến chỗ kia
Khi những nguyên tố mang đầy sức sống này ra đi
Trong nhắn gửi dịu dàng của tình yêu đến em
Đời anh, tạo ra từ bốn thứ, chỉ còn hai thứ*
Chìm xuống cái chết, bị áp bức bởi nỗi u sầu
Cho tới tận khi thành phần của sự sống được chữa trị
Bởi các sứ giả mau lẹ hồi đáp từ em
Chúng, tới tận lúc này, mới trở về lại, đảm bảo

Cho sức khỏe của em, cho anh biết về nó
 Điều đó đến, anh vui, nhưng sau đó vui không kéo dài
Anh gửi chúng lại và lập tức dâng cao nỗi buồn

(*đất, nước, lửa, khí là bốn thứ tạo ra con người theo triết học cổ, hai thứ nặng còn lại là đất và nước)


Dịch thơ:
 

Khí nhẹ, lửa thiêu, hồn vía của anh
Tới bên em, dẫu xa cách muôn trùng
Khí - nghĩ suy, lửa - khát khao vỗ cánh
Đến và đi, xuôi ngược giữa khoảng chung

Chúng mang theo sức sống của anh
Trong nhắn gửi em yêu tình dịu ngọt
Bốn thứ tạo anh, còn đất, nước, nặng đanh
Sầu thảm trói, đời anh chìm, chết ngột

Cho tới khi sinh khí lại trở về
Bởi sứ giả từ phương em mầu nhiệm
Tình yêu, sự sống đến chở che
Cứu vớt đời anh như phép thần tái hiện

Anh đã vui, nhưng vui liền tan mất
Gửi chúng cho em, anh lại buồn chất ngất.

 Chuyển thể lục bát

Hai điều đã tạo nên anh
Lửa thiêu, khí mảnh xin dành gửi em
Dù anh xa cách ngày đêm
Khí là suy nghĩ, lửa - niềm khát khao

Đến đi mau mắn thiết thao
Chúng mang sức sống dâng trào của anh
Dịu dàng âu yếm chân thành
Tới bên em để lòng anh thỏa tình

Đời anh bốn thứ tạo hình
Đất dầy, nước cả, khí thanh, lửa nồng
Còn hai thứ nặng như đồng
Chìm xuống cái chết, dưới vòng sầu đau

Tận khi sức sống quay đầu
Theo chân sứ giả nhiệm mầu từ em
Biết em khỏe mạnh ấm êm
Anh mừng trong dạ càng thêm mong cầu

Anh vui cũng chẳng được lâu
Đem chúng gửi lại, anh sầu thảm ngay.


CẬP NHẬT: đã sửa lại khổ thứ 4 trong chuyển thể lục bát, một số chỗ trong bài dịch thơ đã được sửa lại và post ở comment.

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012

Woman's Moods (Tâm trạng phụ nữ)


    Tôi đang đọc cuốn này, thấy hay vì cuốn sách giải thích nhiều điều về tâm tính của phụ nữ một cách khoa học. Nhiều đoạn tôi muốn dịch ra vì thấy rất thú vị. Theo cuốn sách thì phụ nữ có tỷ lệ bị bệnh trầm cảm hoặc lo lắng (depression or anxiety) cao gấp đôi nam giới. Những thay đổi về tâm tính phụ nữ có liên quan với các chất tạo thành trong não và việc tạo ra các chất này chịu ảnh hưởng rất lớn bởi quá trình sinh sản.

    Liên hệ đến những điều nói về phụ nữ từ xưa đến nay, những lời tả tâm tính lên xuống của phụ nữ: "nói nắng là mưa, nói gió cấp tám là chưa có gì", Khổng Tử viết: "Phụ nhân nan hóa" (đàn bà khó dạy), rồi những lệ đàn bà không tham gia triều chính, đàn bà hết kinh mới đi chùa... thấy hiểu và thương phụ nữ chúng ta hơn.   

    Cuốn này có bản online ở đây nhưng không đầy đủ:
http://www.amazon.ca/Womens-Moods-D-Sichel/dp/0380728524#reader_0380728524