Cậu à, sắp đến ngày sinh của cậu rồi mà tớ còn nợ cậu một bài thơ, bài thơ cho một ngày mây xám.
Bài thơ ấy không thể là quà cho ngày sinh vì tớ sẽ viết nó vào một ngày u ám, khi khoảng trời qua cửa sổ nhà tớ xám sẫm lại ảm đạm và lòng tớ khi ấy cũng trĩu xuống như những quầng mây mọng nước ngoài xa.
Không cho ngày sinh đâu, cái đó dành cho một ngày mây xám.
Sáng nay, linh cảm bản năng và ngớ ngẩn của tớ bảo tớ là cậu đang rất buồn, tớ viết cái này cậu đọc giải khuây, mấy ngày nữa sang tuổi mới vui vẻ vẻ vui.
Hôm nay mây không xám, những làn mỏng trắng như voan, nắng gió đang đùa cho hoa rơi hoa rụng còn tớ thì đang vui nhè nhẹ.
Tớ cứ vui như thế, nhè nhẹ thôi mà hân hân hoan hoan dù tớ vẫn biết sẽ có lúc nhè nhẹ bay đi cho nằng nặng trĩu về, voan trắng chuyển màu xám tro, mây hóa thành mưa giữa âm u chầm chậm.
Vậy nên cậu cứ yên tâm rằng tớ sẽ viết bài thơ ấy, như cảm xúc muôn đời vẫn là có thật, như tớ đang ngồi đây, cậu ngồi bên ấy, như tháng ngày trôi theo những blog nối nhau.
Cậu thường bảo tớ nói gì cho cậu nghe đi, tớ ko gì dễ hơn là kể cho cậu nghe về cuộc sống thường nhật của tớ. Bây giờ tớ thấy dễ đấy chứ trước đây thì thay vì cái dễ này khéo tớ lại kể ra một mối tình tưởng tượng éo le nào đấy như thể chỉ có loại chuyện trò ấy mới là đáng kể.
Cậu cười đấy à, hôm nay cậu bảo tớ 17 coi như cậu công nhận tớ đã hơn trước một tuổi nhé, trước cậu toàn nói tớ 16. Ừ, mười sáu mộng mơ, mười bảy bẻ gãy sừng trâu, tớ đang bẻ cái sừng đời thực ra xem nó thú vị thế nào đấy, nên cái cậu sắp nghe ko có mợ mông như trước đâu à.
Đời thực của tớ là đống paper trúc trắc tồn lưu ở lab cần phải lật đi lật lại trong suốt quá trình làm thực nghiệm. May là tớ đã xong hai khóa học và kỳ Qualify exam vừa rồi, thú thật là trước kỳ thi này tớ sợ hãi bạc thêm vài sợi tóc đen (cập nhật thông tin hôm qua thằng cu bới đầu đếm được năm sợi rùi). Thậm chí có lúc tớ tưởng như mình sắp chết đến nơi, may mà mấy ngày gần thi tớ đã bình tĩnh lại. Nghĩ lại tớ chợt thấy có tí phục mình vì thực ra thời gian tớ học hành nghiêm chỉnh cho kỳ thi này cũng tập trung lại có vài ngày thôi, thế nên qua được quả là may mắn cho tớ cậu ạ. Nhưng cũng lại tự trách mình không chú tâm miệt mài ngay từ đầu, cứ lơ tơ mơ cái gì đâu đâu ấy, lại còn mạng mẽo, lại còn thơ thẩn… Ấy, ko thế không phải là cái tớ, nhưng dù gì thì tớ cũng phải học hành cẩn thận hơn cậu nhỉ.
Tớ còn một khóa học nữa tên là Microbiology bắt đầu vào tháng 1 -2008 là xong hết các khóa học. Trong thời gian này thì tớ làm thí nghiệm và thu thập dữ liệu để viết paper. Hè tớ nhàn tí vì chỉ lo làm thí nghiệm chứ ko phải làm TA hướng dấn thực tập ở phòng lab và chấm bài như trong năm học nên cũng chủ động được thời gian. Tuần vẫn đôi lần họp chợ với các nàng Mèo, Tít…, bác Milou, cháu Apo… cập nhật tình hình năm châu bốn bể được cậu ạ J
Đấy là việc học hành của tớ còn việc gia đình thì tớ phải khoe với cậu là dạo này tớ hơi bị đảm đang, chiêu đãi bà con trong nhà thêm bao nhiêu món ngon.
Bánh trôi bánh chay gửi ảnh cậu xem rồi nhé, mắm tôm, mắm tôm chua này, ươm giá đỗ này, làm đậu phụ này, nem rán, nem cuốn các kiểu, lẩu tàu, lẩu ta…đang dự định làm cả tương bần nữa đấy nhưng mà còn tính kế triển khai.
Muốn làm tương lắm, vì thằng cu ko biết món này là gì, tớ cứ đọc câu: “Anh đi anh nhớ quê nhà, nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương…” thì nó lại đòi ăn tương.
Còn gì nữa nhỉ, à tớ vừa đi chơi mấy nơi thích lắm, đại khái thế. Gì nữa nhỉ, tớ học lái xe, chồng tớ dạy vòng vèo số 8, một hôm dận nhầm phanh sang ga thế là sượt ngang xe vào cái cột bê tông bãi đỗ làm mấy vết xước sơn dài, hí hí…
Cậu bảo gì nhỉ “ thờ ơ... nguội ngắt... nhạt nhẽo”, lòng tớ cảm nhận cuộc đời có lúc có lẽ cũng như thế đấy, như chiếc ly trong veo trên bàn tớ kia.Trông nó thực trống rỗng chẳng có gì cậu ạ.
Tớ đứng lên cầm lấy nó trong tay, mới đầu nó lạnh lẽo nhưng rồi nó ấm dần trên tay tớ. Tớ rót vào đấy một ly đầy thứ nước mát màu hổ phách. Bây giờ, dưới ánh đèn trông nó mới đẹp làm sao. Nếu mà tớ biết uống rượu hẳn là tớ đã rót vào đấy một ly vang đỏ.
Tớ đoán là mỗi chiếc ly đều thèm đựng vang đỏ…Tớ chỉ ko chắc có nên gắn vang đỏ với cảm xúc hay ko, vì hôm nọ chồng tớ ép tớ nửa ly vang đỏ làm tớ thấy mình cứ lâng lâng cười suốt buổi tối vì những câu nói đùa tớ nghe chồng tớ nói hàng trăm lần rồi, như mọi khi thì tớ sẽ gọi tên chúng là nhạt nhẽo thế mà tối hôm ấy tớ cứ khúc khích cười như thể ngày xưa xửa xừa xưa…
Thế đấy, tớ lại sắp lôi cậu về ngày xưa khi mình mười sáu, sao con gái chúng mình mỗi khi lần đường cảm xúc lại thường tìm về với những tinh khôi xa xưa cậu nhỉ. Không, lần này là do cuộc sống hiện tại đã gợi cho tớ đấy, không phải sự nuối tiếc đâu, chính đời thực sẽ refresh mình cậu à, rượu vang chỉ là cái cớ…
Cho cậu đấy, trong một ngày nắng ấm, tớ viết những dòng dài dòng dọc như cơn mưa trôi thong dong về nơi vô định, ở đấy có nỗi buồn và cả niềm vui…
25-5-2007
HY