Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2007

Entry for March 24, 2007

Chào Nguyên Xuân

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng

Xin chào nhau giữa lúc này
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và
Có trời mây xuống lân la
Bên bờ nước có bóng ta bên người

Xin chào nhau giữa bàn tay
Có năm ngón nhỏ phơi bày ngón con
Thưa rằng: những ngón thon thon
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau

Xin chào nhau giữa làn môi
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam
Thưa rằng bạc mệnh xin kham
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây

Xin chào nhau giữa bụi đầy
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu

Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà
Hỏi rằng: từ bước chân ra
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào
Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân

Bùi Giáng

Lo lắng

Đôi khi tôi tự thấy thương mình ứa nước mắt.

Thương những nỗi lo âu phấp phỏng của mình. Một chút cảm khái trong câu chữ cũng làm tôi nghĩ đến nỗi buồn đang lan rộng trong lòng bạn, và điều đó khiến tôi không yên ổn chút nào. Sự từ chối của con trai tôi đối với những giá trị văn hóa dân gian quê hương làm tôi vừa tủi thân vừa lo lắng. Chứng kiến con tôi vừa sợ vừa ghét bản Dạ cổ hoài lang, tôi đã không chịu nổi và một buổi sáng chủ nhật đã khóc giàn dụa trong tiếng đờn ca Dạ cổ hoài lang khi con tôi chạy sang nhà khác để tránh phải nghe. Tôi buồn quá chừng.

Từ lâu lòng tôi đã không còn bình yên, sau những giờ bận rộn, những mối lo âu lại trở về thường trực. Tôi không ngừng lại được dù chồng tôi có cho rằng tôi luôn suy nghĩ hão huyền không đâu. Đối với anh ấy mọi thứ đều tốt đẹp. Thằng cu học tốt ở trường, giờ nói tốt cả tiếng Anh và Pháp, ngoan ngoãn giúp đỡ bố mẹ ở nhà. Tại sao tôi không thấy được như thế, tại sao tôi luôn thấy những lỗ hổng lo âu mở ra trước mắt khi con tôi không còn viết nổi một bài văn hoàn chỉnh và hay bằng tiếng Việt, không thích đọc những bài thơ, không thích học những bài dân ca mẹ dạy, càng ngày càng xa lạ với văn chương tiếng Việt, nói đến quê hương chỉ muốn nói về mỗi những món ăn nó thích?

Tôi buồn và lo lắng khôn nguôi...

Thứ Năm, 22 tháng 3, 2007

Đồng dao

2.

Viết bên nhà Hạo Nhiên, mượn bút, mượn giấy, mượn cả ý Hạo Nhiên...

http://blog.360.yahoo.com/blog-FQJQjc00dqe5CQBraIUtT9L8HjLipA--?cq=1&p=37#comments

Thoang thoảng hoa ngâu
Thì thõa hoa nhài
Hoa cau thì trắng
Hoa cải thì vàng
Ngủ quên cõi tạm
Mơ màng gót hoa
Cầu này em qua
Sông kia anh đợi
Em đi vời vợi
Hai chữ hiền thê
Anh nuốt câu thề
Trượng phu bỏ ngỏ
Hoa chuối thì đỏ
Bờ cỏ thì xanh
Châu chấu yên lành
Cào cào tung tóe
Cuốc kêu như xé
Bìm bịp dỗ dành
Cay nóng hoa hành
Hoa mơ chua chát
Đêm trăng bát ngát
Len lỏi dạ hương
Gần gụi đêm trường
Tình dài duyên rộng
Vỗ tay tỉnh mộng
Giữa chiều mang mang...

13-2-2007
HY

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2007

Entry for March 19, 2007

Xin gửi lời chào Chàng Trai Dũng Cảm.

Hai mươi bảy năm, ấm áp một nụ cười...

http://blog.360.yahoo.com/blog-MMyzy24laad1MSwVChagtba_0X4HqA--?cq=1

Biet em qua nhung link blog. Em kem toi 10 tuoi. Va hom qua em da ra di.

Doi theo em chien dau tung gio tung ngay voi cai chet, den khi nhin buc anh cuoi cung...Van hon nhien, nhan hau va can dam nhu nhung gi em viet ra. Em da yeu thuong cuoc doi nay nhieu qua...

Tam biet em ma toi thay long ho then... Vi chua biet yeu quy tung giay phut minh duoc song... Vi da luoi bieng, hen nhat, tri tre... Vi da chua het long voi moi nguoi xung quanh...

Cam on em.

Bên mộ em, hoa cỏ sẽ luôn tươi

Nghe gió hát bài ca yêu cuộc sống...

HY

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2007

Bây giờ

*

Tan đi sương khói mơ mòng

Mở ra trần trụi một dòng đã khô

Động xanh từ bấy hững hờ

Nhành hoa rũ xuống bên bờ tháng năm

**

Xót lòng một bóng phôi tâm

Thư nhiên mục ruỗng âm thầm cút côi.

***

Bây giờ tôi cưỡng bức tôi

Uốn vừa khuôn phép cho đời phẳng phiu.

******

14-3-2007

HY

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2007

Nhạn Môn Quan

Ai đó hẹn ai ở Nhạn Môn Quan

Xuân có đến khoác xanh màu nơi ấy

Chim có ca khi mặt trời thức dậy

Hoa có dịu dàng hé nụ thơ ngây

*

Sông có hiền hòa ôm trọn những vầng mây

Gió có mang hương từ cánh đồng xa ngái

Lối cỏ lau, ngựa có dừng trễ nải

Ai đó hẹn ai ở Nhạn Môn Quan...

***

HY

Thứ ba, 13-3-2007

(Viết vài câu cho đỡ nhớ...)

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2007

Bên ấy bên này

Thời gian vừa rồi mình phải làm nhiều thứ cùng lúc quá, hôm nay thì đã xong hai việc, hoàn thành cái proposal và một kỳ thi. May là đến thứ năm vừa rồi thì hai supervisor kính mến đã chấp nhận toàn bộ nội dung proposal của mình sau hai lần góp ý, thay đổi. Lần họp đầu tiên gần như bác bỏ toàn bộ những cái mình viết, mình cũng phải tự nhận thấy rằng mình đã quá mơ màng khi viết lần đầu, đưa ra những kế hoạch khó có thể thực hiện được, đòi lấy mẫu khảo sát những 10 hồ, cuối cùng chỉ được chấp nhận có 2 hồ. Tóm lại về cái proposal là ổn rồi, xong được cái đó mình thực sự thấm mệt. Cái kỳ thi kia đáng nhẽ mình có thể làm tốt hơn nhưng cuối cùng thì cũng thiếu sót vài mặt, thật tiếc cho cái tâm lý thi cử của mình, kém ba năm đầy bốn mươi mà vẫn còn hồi hộp. Thôi, dù sao nó cũng qua rồi. Thời gian tới đọc tài liệu bốn vị member hội đồng đưa và tham dự lớp Ecology để chuẩn bị cho kỳ thi comprehensive vào cuối tháng 4 hoặc đầu tháng 5, vẫn chưa định được ngày.

Sơ sơ như vậy về chuyện học hành, đêm nay mình đang ở Torronto, lúc chiều cả nhà lên CN Tower chụp ảnh, quả là lâu rồi mới có chuyến đi chơi thế này...

Vào mạng gặp codet, codet bảo: "Bên này đang mùa xuân mưa bụi giăng khắp đường phố, buổi tối cứ mờ mờ nhân ảnh. Đẹp, và buồn não nề...". Nghe gợi quá, lâu rồi mình chẳng viết câu thơ nào, thực sự là mình cố giữ đầu óc tỉnh táo để làm việc chứ nhiều lúc cũng thèm, giữa bận rộn có những khoảnh khắc xuyên ngang đầu một vần mê hoặc, mình lại gạt đi, phải làm, phải học, phải nuôi dạy con, thơ ơi cho tôi khất nợ kiếp này...

Mình phải dừng vì mình sợ rơi vào trạng thái ấy, trạng thái mình bị thơ cuốn đi, như thể mình là một chiếc lá chứ không phải một con người móc bám vào xã hội với bao nhiêu ràng buộc, nhu cầu, trách nhiệm, nghĩa vụ. Đấy không đơn giản là từ ngữ, đấy là cả một thế giới miên man bất tận, thơ ấy. Mình sợ đến lớp mà đầu óc đầy hồi ức thơ, không thể nhét thêm vào kiến thức mình buộc phải biết phải nhớ, mình sợ ngồi đọc tài liệu mà hàng tiếng vẫn nguyên trang ấy vì đọc chữ nào cũng thấy những vần thơ... Thế nên mình dừng lại.

Xa thơ nhớ quá. Mình vẫn không quen được với thơ không vần. Những khổ thơ vần thong thả đều đặn đã quá quen thuộc với mình, như những bậc thềm rêu dẫn đến ngôi đền cổ kính. Những bậc thềm cũ kỹ và thân thiết, trên đó mình có thể bước những bước điềm đạm, yên tâm, những bậc chằn chặn đã mòn nhẵn bước chân người qua nhưng vẫn cho mình cảm xúc u hoài bí ẩn khi in dấu lên rêu ấy thềm ấy. Có thể có lúc mình cho lối đi này chật hẹp khắc khổ, nhất là những khi ý nghĩ tràn lan hỗn độn, như đốm nắng trên lá gió tầng thấp tầng cao, như sóng dạt bờ trong cơn bão mịt mù bốn phía, nhưng đa phần những giờ khắc bình lặng, tâm hồn mình vẫn nghiêng về lối ấy, nhịp nhàng thong thả bốn mùa...

Đêm lặng lẽ, làm mình lại nhớ đến thơ, mình thức tha hồ đêm nay vì mai khi chồng mình lái xe trở lại trường mình có thể ngủ, mình thương chồng mình quá. Không quen đọc những vần thơ nhưng chính anh là một bài thơ thương mến mà cuộc đời dành cho mình, trên giường bệnh những ngày ốm đau giữa tháng 12 năm 2006, mình đã hiểu ra điều ấy.

Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2007

Đồng dao

Sang đọc Đồng dao ở blog Linh thấy buồn quá, buồn mờ cả mắt, về viết Dào đông đọc cho đỡ buồn...

1.

Đi đâu người ơi

Mắt buồn như khói

Tóc bồng như mây

Núi cao sông cạn

Gió dứt từng hồi

Đò chao tiếng gọi

Não nề đơn côi...

Em rơi tình cũ

Đánh dấu mạn thuyền

Anh mơ yên ngựa

Ngóng buồm xa khơi

Anh đi đường ấy

Em đi đường này

Đất trời rộng rãi

Như lòng bàn tay

Ngã bảy ngã ba

Già trẻ khỏe phiền

Có duyên thì tụ

Như sấm như sét

Như hét như gầm

Như sen trong đầm

Như thông trên núi...

Núi lở thông tàn

Đầm khan sen tán

Ngẩn ngơ hài hán

Trễ nải binh đao

Yên ả thét gào

Đường nào đường nấy

Mênh mang lau sậy

Vẫn lòng bàn tay

Thăm thẳm đêm ngày

Nhật tàn nguyệt tận

Đi đâu đi đâu...

Đi đâu đi đâu...

1-2-2007

HY

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2007

Lá rụng

Những chiếc lá rơi xuống gốc nhẹ nhàng

không ai đưa tang

Những chiếc lá chuyển từ vàng sang nâu

tan sâu vào lòng đất...

Đôi khi tôi thích viết những câu như vậy, hiền lành như khoảnh khắc giao mùa từ thu sang đông. Không có sự sôi sục của dòng chảy mưa giông, không có cái cháy bỏng của nắng chói và sắc màu sặc sỡ, ngay cả những gam tươi tắn cũng dịu lại một cách an hòa. Hồn thanh thản như được nghỉ ngơi, phải rồi, khi đã mệt mỏi người ta cần phải hạ lưng xuống, nhẹ nhàng như chiếc lá kia, có gì cần luyến tiếc.

Nhà thơ nữ Onga Becgon có một câu thơ được rất nhiều người thích thú dẫn lại: “đừng động vào cây mùa lá rụng”... Động thì sao? Không động lá sẽ rơi chậm rãi hơn kéo dài cái sống dần mòn khắc khoải của nó, níu giữ thêm khoảnh khắc của nó trên cành khi mà cái cuống nối nó với nguồn nhựa sống từ lâu đã queo quắt lại, vậy thì níu lại còn ý nghĩa gì đây? Động vào, lá rụng, hoàn thành sứ mạng bấy lâu đóng góp cho cây mẹ, trở về với đất yên lành.

Phải chăng con người luôn ôm cái hoài ước níu giữ tất cả ở nguyên trạng thái cũ, hay tình cảm của chúng ta đã quá đỗi mong manh như cây mùa lá rụng? Hay tất thảy chúng ta đều sợ sự trơ trọi cay đắng của mình sẽ giống như những cành cây khẳng khiu đen đúa lộ ra đằng sau mớ lá vàng úa kia?

Tôi nhớ những cây na nhà tôi xưa, chúng tôi đi tuốt lá già cho na chóng nảy mầm, bởi vì lá na rất khó rụng, ngay cả khi đã đen lại lốm đốm, nó vẫn bám lấy cành dai dẳng. Những chiếc lá già trên cây khiến cho cây ko thể mọc chồi đúng dịp xuân về, sẽ không ra hoa đậu quả nhằm mùa, quả cũng ko sai và ngon, vậy nên mới có việc tuốt lá na.

Thế thì có động cũng không sao, đã mùa lá rụng là khi lá đã tất yếu phải rụng, ta sẽ đợi những chồi non, để cho những chiếc lá mỏi mòn được nghỉ ngơi.

Tình yêu đôi khi như chiếc lá, nó cũng cần rơi xuống…

Nếu bạn vừa chia tay với người yêu, xin đừng buồn nhiều, hãy nghĩ đến những chồi non. Còn tình yêu ấy, để cho nó ngủ yên. Như chiếc lá rụng rồi.

30-1-2007

HY

Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2007

Entry for January 26, 2007

Ai đó

1.

Người đàn bà lâu rồi không quỳ trước đấng thần linh

Nhìn đàn ông như những mảnh huyền phù trôi dọc sông mùa lũ,

qua bao bến bờ,

bèo bọt vấn vương theo...

2.

Người đàn bà soi gương tìm khuôn mặt khác

Tấm gương tháng năm làm nứt rạn, ố vàng

Mỗi mảnh vỡ ngậm ngùi

một ánh mắt đàn ông...

3.

Người đàn bà chạy lên đồi cao, vừa chạy vừa khóc

Có tiếng cười vọng đá đuổi sau lưng

Có tiếng đau xé ruột trong lòng

Bàn tay vịn cây, bàn tay gai cào rách nát

Bụi tung mù đất cát

Bóng cây huyền ảo

Ngã dúi thân tìm...

Người đàn bà bò như đứa trẻ năm xưa

Tay nắm chặt

chập chững đứng

chập chững đi

bằng đôi chân mình kiệt quệ

sang phía bên kia đồi...

25-1-2007

HY

Thứ Tư, 24 tháng 1, 2007

Entry for January 24, 2007




Chiều nay mẹ cho con xem mấy câu mẹ viết cho con bằng cái thứ tiếng Anh còi của mẹ, thấy con tủm tỉm rồi sang phòng con kỳ cạch cái gì đấy, đến khi mẹ nấu cơm xong thì con đưa mẹ cái này...

Cơ mà chữ con xấu quá, con trai yêu quý ạ...:D

Thứ Ba, 23 tháng 1, 2007

My little man

My little man

You make me smile when I feel sad

With you, I can’t go to the bad,

So, I don’t have a fall to get

My little man

I look deeply into your eyes

From the bottom of my heart, a small cry

What I should do, I understand

It has got to be done

It has got to be done

My little man

23-1-2007

HY

Thứ Tư, 17 tháng 1, 2007

...

Ta là ai


Ta vật vờ như gió
Mênh mang trôi như mây
Rũ ràn như mưa tưới
Sóng sánh như biển đầy


Ta chấm buồn bất tận
Bâng khuâng nắng rót vườn
Ta cồn cào đám cháy
Đốt lòng người yêu thương


Ta chim trời vươn cánh
Thong dong vượt đại ngàn
Ta hổ gầm cũi sắt
Nước mắt đầm như chan


Ta là hoa của đất
Nay khép, nở mai tàn
Cỏ xanh thành gối mộng
Ru biếc giấc bình an.


28-4-2006
Hoàng Yến

Thứ Hai, 15 tháng 1, 2007

Suối nguồn trong trẻo

Mình phải thú nhận một điều là nhiều khi mình thèm tiếng mẹ đẻ ghê gớm, không phải chỉ là tiếng Việt trên các trang tin tức, hình như mình cần những cái khác, những khi ấy, mình chui vào mạng, tìm một cái gì đấy, một truyện ngắn, một bài viết xa xưa của ai đó và nghiến ngấu đọc. Có khi mình tìm được, có khi thất vọng. Khi tìm được cái mình cần, dường như có dòng nước mát chảy vào cơn khát của mình, một dòng suối nguồn trong trẻo, làm hồi phục một phần mơ hồ nào đó trong mình...

Công việc hàng ngày của mình vùi lấp cái phần ấy đi, mình quên dần nó, có lẽ vậy, bởi vì mình nhận ra rằng khi nào mình nhớ đến nó một cách đột nhiên thì mình chỉ thấy những mảnh rơi ngơ ngác của ngôn từ, chỉ là những vụn rời rạc, nó không còn đầy ắp và tràn trề như xưa. Nó mấp mô, khấp khểnh chứ không rộng rãi thoáng đạt. Nó khô cằn trơ khấc mà không màu mỡ ướt át... Mình chợt nhận ra mình không thể vùi lấp nó mãi thế được, nhưng mình cũng không thể nuôi dưỡng nó như xưa, sức mình có hạn, mình chỉ có thể lâu lâu tưới lên nó thứ nước từ những suối nguồn trong trẻo mà mình tìm thấy được ở đâu đó...

Chỉ có thể vậy mà thôi...

15-1-2007

12-2006

Thơ

Mỗi câu là một khởi đầu
Khoanh vòng thể xác về sau rã rời...
Gặp nhau ở chốn chơi vơi
Đãi đằng, đi, ở, như lời mộng du
Yêu thương tan rữa hận thù
Tri âm hội tụ chu du cõi này
Tay chờ một nét bàn tay
Mắt trông nắng sớm xuyên dày bóng đêm
Tâm tình vẽ một đường êm
Người đi đường ấy một phen đỡ buồn
Hoa khoe sắc, gió ngát hương
Mùa xuân dày dặn, miên trường ngái xa *


HY
16-12-2006


*)
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước, miên trường phía sau

(Thơ Bùi Giáng)