<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047</id><updated>2012-02-01T04:49:05.469-05:00</updated><category term='Thơ'/><category term='Vè'/><category term='Con trai'/><category term='Sức khỏe'/><category term='Vũ Hoàng Chương'/><category term='Ca nhạc'/><category term='Truyện thơ'/><category term='Đồng dao'/><category term='Suy nghĩ'/><category term='Đọc blog bạn'/><category term='CO2'/><category term='Lan man'/><category term='Uncategorized'/><category term='Ảnh'/><category term='Nghĩ về thơ'/><category term='Tâm sự'/><category term='Ký ức'/><category term='Phim'/><category term='Bạch Tuyết'/><category term='Tấm Cám'/><category term='Văn hóa'/><category term='Ngôn ngữ'/><title type='text'>Hoang Yen</title><subtitle type='html'>Reduce - Reuse - Recycle - Restore - Replenish</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>515</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-5585950160305592202</id><published>2012-01-25T20:05:00.015-05:00</published><updated>2012-01-25T23:38:25.814-05:00</updated><title type='text'>Chuyện blog</title><content type='html'>Bạn LVu  khuyên bác NBC đóng blog, mình thì thấy chẳng có gì phải đóng nếu bác NBC vẫn có thể thu xếp được thời gian để lâu lâu viết cái gì đấy. Mình ủng hộ việc tất cả mọi người được "nói những gì mình nghĩ" bất kể người đó là ai. Đọc những gì người ta trực tiếp viết ra và đọc bài người khác diễn giải về họ là hai việc khác nhau, việc thứ nhất nói chung thường giúp mọi người hiểu đúng về người viết hơn, trường hợp không thể thực hiện được việc đầu mới đành phải thay bằng việc thứ hai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về chuyện bác NBC và công chúng, từ lâu tôi đã có một ý nghĩ hài hước là vì công trình của bác NBC công chúng gần như chẳng ai hiểu được nên mọi người chỉ còn biết  chăm chú vào những lời  của bác nói ngoài chuyện công trình Toán học ấy ra. Không hiểu được cái nọ thì cố săm soi phân tích cái kia để có được một hình ảnh toàn diện, đấy là nhu cầu của công chúng mặc dù thông thường mọi người vẫn biết rằng một người rất giỏi về lĩnh vực này ko thể hoàn hảo ở những cái khác. Ngày xưa mình đọc nhiều câu chuyện về thiên tài lơ đễnh, hay quên, nói năng buồn cười... tất cả những chuyện ấy là giản dị bình thường, chỉ khi người ta cố nghĩ con người là ông thánh thì sự thể mới lố bịch như là chuyện ở Bắc Triều tiên. Vậy nên những trao đổi qua lại giữa NBC và công chúng ở blog mình nghĩ là cần thiết để cho cả công chúng lẫn bản thân bác NBC hiểu và được hiểu, thông cảm và chia sẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công chúng cũng thường có nhu cầu tham lam đòi hỏi người của họ phải có cả cái nọ lẫn cái kia, tựa như cô Kiều trong bài thơ vui của mình từng yêu cả hai anh nên muốn anh này có chút của anh kia, trong khi cô Vân ăn cây nào rào cây ấy, chí thú một chàng, chưa trải giang hồ thì lại khác, nghĩa là ko có cái tâm lý đa mang như công chúng giống cô Kiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân thể  mình cũng trút luôn là có bạn mà nhiều người biết là bạn nào đấy nhiều lần nói mình chả ra sao ở nhiều nơi, mình chán chẳng buồn nói vì mình biết tâm lý của bạn thất thường. Do mình cũng có những sự nhạy cảm riêng nên mình cũng muốn tránh bạn đi vì không muốn rắc rối cả hai, bạn add FB mình đã ko accept. Vì bạn vào blog nói linh tinh nên mình nhắc bạn là comment thảo luận cái gì thì nói rõ ràng, đừng có vào chụp mũ như thế, mình ko reply đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế thôi, chúc mọi người vui vẻ!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-5585950160305592202?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/5585950160305592202/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/chuyen-blog.html#comment-form' title='20 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5585950160305592202'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5585950160305592202'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/chuyen-blog.html' title='Chuyện blog'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>20</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7295678965341084636</id><published>2012-01-24T19:16:00.011-05:00</published><updated>2012-01-24T21:11:40.668-05:00</updated><title type='text'>"Trí thức" là ai?  (thơ vui)</title><content type='html'>Xem cuộc tỉ thí đầu xuân&lt;br /&gt;Đối qua đáp lại hai quân lắm bài&lt;br /&gt;Cô Kiều chép miệng thở dài&lt;br /&gt;Chả biết "trí thức" là ai bây giờ?&lt;br /&gt;Là anh Từ Hải phất cờ&lt;br /&gt;Không sợ bạo ngược,  chẳng thờ hãm vương&lt;br /&gt;Hay chàng Kim giỏi văn chương&lt;br /&gt;Thi đậu vinh hiển gốc hương dự phần&lt;br /&gt;Ra vào Kiều cứ phân vân&lt;br /&gt;Thúy Vân biết chuyện nhắc cân mấy lời:&lt;br /&gt;"Rằng trên cao có ông trời&lt;br /&gt;Thứ đến là ở trên đời có vua&lt;br /&gt;Chàng Kim tài học có thừa&lt;br /&gt;Làm quan bổng lộc cũng vừa sum suê&lt;br /&gt;Chúng ta cuộc sống đề huề&lt;br /&gt;Nhớ chi Từ Hải đã về chốn xa&lt;br /&gt;Nếu mà còn sống may ra&lt;br /&gt;Tránh sao khỏi nỗi tù ra tội vào&lt;br /&gt;"Trí thức" chăm chỉ luyện đào&lt;br /&gt;Chàng Kim là nhất ai nào sánh ngang!"&lt;br /&gt;Kiều nghe nước mắt đôi hàng&lt;br /&gt;Nhớ Từ rồi lại thương chàng Trọng Kim...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;24-1-2012&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7295678965341084636?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7295678965341084636/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/tri-thuc-la-ai-tho-vui.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7295678965341084636'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7295678965341084636'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/tri-thuc-la-ai-tho-vui.html' title='&quot;Trí thức&quot; là ai?  (thơ vui)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7904717308431913232</id><published>2012-01-23T13:12:00.004-05:00</published><updated>2012-01-23T13:21:33.790-05:00</updated><title type='text'>Đón Tết ở Ottawa (ảnh)</title><content type='html'>Hình ảnh cập nhật cho entry trước:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gói bánh chưng, được 12 cái tất cả, mỗi nhà 6 cái&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-vfw2vfXNrZ4/Tx2dpNh6xUI/AAAAAAAAAi0/mwRZXmM5NXM/s1600/xuan2012%2B008.JPG"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-vfw2vfXNrZ4/Tx2dpNh6xUI/AAAAAAAAAi0/mwRZXmM5NXM/s400/xuan2012%2B008.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700886034653037890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một phía của bàn cỗ tất niên, gồm xôi trắng gà luộc, bóng xào, nem rán, canh măng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-z_whwl2MqDA/Tx2dD0uEVWI/AAAAAAAAAic/NRjaVpCCWV4/s1600/xuan2012%2B006.JPG"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-z_whwl2MqDA/Tx2dD0uEVWI/AAAAAAAAAic/NRjaVpCCWV4/s400/xuan2012%2B006.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700885392337950050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dưa món đủ vị chua cay mặn ngọt ăn cùng bánh chưng và giò lụa hôm mùng một&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-7uxj6vWzqj4/Tx2ctuSf-MI/AAAAAAAAAh4/24wpO0PjIt0/s1600/xuan2012%2B002.JPG"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-7uxj6vWzqj4/Tx2ctuSf-MI/AAAAAAAAAh4/24wpO0PjIt0/s400/xuan2012%2B002.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700885012654586050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa tươi chụp ngày mùng một&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-EqCPYMTHv6A/Tx2cmUo02WI/AAAAAAAAAhs/cpcPRJqCcKY/s1600/xuan2012%2B001.JPG"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-EqCPYMTHv6A/Tx2cmUo02WI/AAAAAAAAAhs/cpcPRJqCcKY/s400/xuan2012%2B001.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700884885509822818" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lên mạng ngóng về Tết ở nhà, mượn một tấm ảnh hoa đào trên mạng về treo cho có không khí tưng bừng của mùa xuân quê hương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-p70Dwq2NrWE/Tx2hN_k_8VI/AAAAAAAAAjA/sihe31N6sJ4/s1600/Hoa_%25C4%2591%25C3%25A0o.JPG"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-p70Dwq2NrWE/Tx2hN_k_8VI/AAAAAAAAAjA/sihe31N6sJ4/s400/Hoa_%25C4%2591%25C3%25A0o.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700889965097906514" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: times new roman; font-weight: bold;"&gt;Chúc các anh chị và các bạn ghé thăm blog một Năm Mới an lành!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7904717308431913232?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7904717308431913232/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/on-tet-o-ottawa-anh.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7904717308431913232'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7904717308431913232'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/on-tet-o-ottawa-anh.html' title='Đón Tết ở Ottawa (ảnh)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-vfw2vfXNrZ4/Tx2dpNh6xUI/AAAAAAAAAi0/mwRZXmM5NXM/s72-c/xuan2012%2B008.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7218228778806205246</id><published>2012-01-21T06:50:00.006-05:00</published><updated>2012-01-23T13:11:33.906-05:00</updated><title type='text'>Đón Tết ở Ottawa</title><content type='html'>Hôm nay tôi sẽ có một ngày bận rộn và vui, gia đình tôi cùng gia đình em Ngà, một người bạn Việt nam khác ở Ottawa sẽ tụ họp làm bữa cơm tất niên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ là 7h, khoảng 10h, hai mẹ con tôi sẽ đi chợ cùng hai mẹ con bạn, chúng tôi dự định nếu tìm mua được lá thì sẽ gói bánh chưng cho bọn trẻ được cảm nhận không khí chuẩn bị một nồi bánh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các món định nấu là xôi, gà (giống gà ta) luộc, nem rán, chân giò ninh măng, bóng xào nấm và xúp lơ và vài món nữa nếu chúng tôi còn sức :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một số thứ khác như giò lụa thì sẽ mua ở hàng Phước Lợi phố Sommerset. Chúng tôi sẽ đi chợ Sommerset trước sau đó đến Green Fresh để kiếm các đồ mình cần. Ngoài thức ăn tôi sẽ nhớ mua cả hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các lễ hội Tết của của người Việt ở Ottawa đã diễn ra tuần trước, ngày thứ bảy là tiệc mừng Xuân của Đại sứ quán Việt nam ở Ottawa, tổ chức ở National Arts Centre. Chủ nhật là lễ hội Tết của cộng đồng người Việt ở Ottawa tổ chức ở St Elias Banquet Centre có bán vé vào cửa 10 đô Canada một vé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiệc đứng chiêu đãi mừng Xuân của Đại sứ quán khá tươm tất, có nhiều món cổ truyền như bánh chưng, bánh khúc, bánh cuốn, xôi lạc, nem rán, giò chả, có cả lợn quay và sushi. Có một số bài phát biểu và sau đó là ca nhạc, "con biết xuân này mẹ chờ tin con..." trong lúc mọi người ăn và trò chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một kỷ niệm rất đáng nhớ của tôi trong bữa tiệc này, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ khi tôi nhìn thấy gương mặt một phụ nữ trong đám đông, đó chính là Mai, người bạn cùng lớp Đại học của tôi kể từ khi ra trường chưa hề gặp mặt. Tôi thốt lên tên bạn trong cảm giác vui và sửng sốt ngạc nhiên, bạn cũng sững sờ nhìn tôi, trái đất quả thật vừa tròn vừa nhỏ bé! Chúng tôi trò chuyện và hẹn dịp gặp nhau, vui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ tôi sẽ đi dọn dẹp nhà cửa một lúc rồi chuẩn bị đi chợ. Kỷ niệm về Tết thủa nhỏ trở lại trong tâm trí tôi bằng lời mẹ tôi, ba tôi và những cô bác gần kề thường nói, Tết là thời điểm mà người ta dành cho sự sum họp, khép lại năm cũ, chờ đón những điều mới mẻ tốt đẹp. Tôi sẽ nói với con trai tôi điều đó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7218228778806205246?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7218228778806205246/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/on-tet-o-ottawa.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7218228778806205246'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7218228778806205246'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/on-tet-o-ottawa.html' title='Đón Tết ở Ottawa'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-3787700552013319553</id><published>2012-01-20T22:05:00.012-05:00</published><updated>2012-01-21T00:15:41.470-05:00</updated><title type='text'>Làm thơ và làm nghiên cứu</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Nhân dịp Tết đến Xuân về tôi viết bài này tặng bác LH, cũng là muốn trả ơn cô giáo dạy tiếng Pháp :)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm thơ và làm nghiên cứu có rất nhiều điều khác biệt, ngay cả việc viết về hai thứ này cũng khác nhau. Với công việc nghiên cứu bạn càng phân tích mổ xẻ từng bước các quá trình tiến hành, các phương pháp sử dụng, so sánh, đối chiếu với các nghiên cứu khác thì mọi thứ càng rõ ràng. Thơ thì khác, ngay cả khi phân tích thơ của mình tôi cũng thường gặp phải cảm giác những lời mà mình đưa ra là khiên cưỡng, không thật. Dường như tôi đã không thể nắm bắt được bài thơ ngay khi đặt dấu chấm hết nó. Nó đã chạy đi hay là cảm xúc khi viết một khi đã đậu vào câu chữ trong thơ thì cũng là lúc đã bay ra khỏi tâm trí. Nhớ về điều không còn ở đó nữa chỉ cho những phác họa mờ mịt phiến diện và cái dở cuối cùng của việc hồi tưởng là níu vào câu chữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ gần đây nhất là bài &lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/khi-ay.html"&gt;Khi ấy&lt;/a&gt; trong entry trước, khi ấy tôi ngồi trong thư viện để sửa luận án, một chút nao nao ngang qua tâm trí khiến tôi vừa muốn giữ mình lại vừa muốn trôi theo cảm xúc. Vì biết cảm xúc của mình có thể lên cao hoặc xuống thấp, có khi quẩn xoáy trong lòng thành một nỗi cay đắng đến rơi nước mắt nên tôi muốn thoát ra khỏi tâm trạng khó gọi tên đó. Tôi nhớ đến một việc giúp tôi kiềm chế cảm xúc rất tốt ấy là ngồi đan, từng mũi len đều đặn đưa đi trên que tạo thành dòng ngang lặp đi lặp lại luôn giúp tâm trí tôi lắng lại. Những dải len màu khác nhau đan xen trên chiếc áo đang mặc như gợi ý với tôi rằng có thể viết ra thành dòng cảm xúc nao nao trong tâm trạng để nó trôi đi yên bình. Một đám mây câu chữ phảng phất trôi qua đầu đã giúp tôi trong lúc tôi thong thả giữ thanh bằng cho vần đi ngang đều đặn như những hàng len trôi qua kim đan, vui buồn cũng nối nhau đi ngang nhẹ nhàng. Suýt nữa thì một chút chua chát đọng câu cuối nhưng tôi đã đỡ cho nó bay ngang. Mọi chuyện đã diễn ra êm đẹp, tôi viết xong bài đó cảm thấy thoải mái hơn và tiếp tục công việc của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi đọc những comment của bạn bè về bài thơ, tôi đọc và cũng vào comment, nhưng sau đó đọc lại comment của mình tôi lại thấy có gì đó khiên cưỡng, áp đặt. Bây giờ sau khi đã kể lại mọi chuyện một cách dài dòng về bài thơ ấy, tôi vẫn cảm thấy có điều gì thiếu mất như sắc mầu hình dạng của áng mây phảng phất trôi ngang khi đó mà tôi không chụp ảnh hay tả lại trọn vẹn cho bạn bè mình xem hoặc đọc được. Như vậy đấy, viết về thơ thật khó, ngay cả khi bạn viết về thơ của mình...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(còn tiếp)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-3787700552013319553?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/3787700552013319553/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/lam-tho-va-lam-nghien-cuu.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3787700552013319553'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3787700552013319553'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/lam-tho-va-lam-nghien-cuu.html' title='Làm thơ và làm nghiên cứu'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-8104498903132597799</id><published>2012-01-18T13:08:00.012-05:00</published><updated>2012-01-18T22:57:10.745-05:00</updated><title type='text'>Khi ấy</title><content type='html'>Khi ấy tôi ngồi và tôi nối&lt;br /&gt;Những sợi len cũ khác màu nhau&lt;br /&gt;Nâu nhạt, vàng mơ hòa điệp khúc&lt;br /&gt;Ngân nga vạt trước rồi vạt sau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ấy tôi ngồi tôi cũng nối&lt;br /&gt;Câu nói bây giờ câu nói xưa&lt;br /&gt;Thành câu chuyện vãn dài không dứt&lt;br /&gt;Chứa cả buồn vui cả nắng mưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ấy tôi ngồi và tôi nối&lt;br /&gt;Mùa đông rét mướt với xuân sang&lt;br /&gt;Cây cối trơ cành phơi nắng sớm&lt;br /&gt;Chồi lại sinh sôi, nụ hân hoan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ấy tôi ngồi tôi lại nối&lt;br /&gt;Phút giây đông đúc giữa thân thương&lt;br /&gt;Bao nhiêu vui sướng mang đặt cạnh&lt;br /&gt;Những khi vắng lặng ở một phương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ấy tôi ngồi tôi nối cả&lt;br /&gt;Chốn cũ xa xưa với chốn đây&lt;br /&gt;Tóc xanh năm ấy thành tóc bạc&lt;br /&gt;Một kiếp nhân gian hơi ấm bay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18-1-2012&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-8104498903132597799?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/8104498903132597799/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/khi-ay.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8104498903132597799'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8104498903132597799'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2012/01/khi-ay.html' title='Khi ấy'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-1371744244598466201</id><published>2011-12-13T13:04:00.005-05:00</published><updated>2011-12-13T14:10:40.486-05:00</updated><title type='text'>Entry học tiếng Pháp</title><content type='html'>Tôi muốn tự học một ít tiếng Pháp nên đã đến thư viện mượn về một số băng, đĩa, sách,... toàn chương trình cơ bản, tự nhiên nhớ ra là bác LH rất giỏi tiếng Pháp, bèn mở entry này cố gắng viết comment bằng thứ tiếng Pháp abc mà tôi học được để bác LH đọc và sửa cho. Đề nghị cô giáo LH nhiệt tình giúp đỡ ạ :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Post thêm tấm ảnh Ottawa mùa đông cho đỡ trơ trụi vài dòng, ảnh này lấy trên mạng, con đường này tôi đã lái xe qua :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-_-hJWBPsDD0/TueblFsET7I/AAAAAAAAAhA/LD8xjVi0ZMA/s1600/42%2B416%2BHighway%2Bwinter.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-_-hJWBPsDD0/TueblFsET7I/AAAAAAAAAhA/LD8xjVi0ZMA/s400/42%2B416%2BHighway%2Bwinter.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5685684116063014834" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-1371744244598466201?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/1371744244598466201/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/12/entry-hoc-tieng-phap.html#comment-form' title='197 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1371744244598466201'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1371744244598466201'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/12/entry-hoc-tieng-phap.html' title='Entry học tiếng Pháp'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-_-hJWBPsDD0/TueblFsET7I/AAAAAAAAAhA/LD8xjVi0ZMA/s72-c/42%2B416%2BHighway%2Bwinter.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>197</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-5752992460148755016</id><published>2011-11-18T19:03:00.002-05:00</published><updated>2011-11-18T19:06:21.993-05:00</updated><title type='text'>Tài liệu về bệnh tay chân miệng (LH dịch)</title><content type='html'>Tài liệu lấy từ :&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.ahsc.health.nb.ca/Patients/HealthInformation/EmergencyHealthServices/handfootmouthfr.shtml"&gt;http://www.ahsc.health.nb.ca/Patients/HealthInformation/EmergencyHealthServices/handfootmouthfr.shtml&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bệnh tay chân miệng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bệnh tay chân miệng thường gặp ở trẻ em và gây ra bởi một loại virus. Bệnh gây nên những vết loét đau trong miệng. Đó có thể là những vết mọng màu xám nhạt hoặc đỏ trên lòng bàn tay, lòng bàn chân hoặc đôi khi trên mông. Những vết nổi trên lòng bàn tay và lòng bàn chân thường là hiếm hơn, do vậy nếu bạn nhận thấy chúng xuất hiện ở trẻ, thì hẳn đó chính là bệnh tay chân miệng.&lt;br /&gt;Mặc dù bệnh này thường gặp ở trẻ từ 6 tháng tuổi trở lên, nhưng người lớn cũng có thể nhiễm bệnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên nhân :&lt;br /&gt;Bệnh tay chân miệng gây ra bởi một loại virus được tìm thấy ở trong phân. Bệnh có thể xuất hiện vì do trẻ không rửa tay sao khi đi vệ sinh. Thời gian ủ bệnh từ khoảng 3 tới 6 ngày trước khi những triệu chứng xuất hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Triệu chứng :&lt;br /&gt;- Xuất hiện những vết mọng trong miệng, trên lưỡi, phía trong má và trên vòm họng (giống như những vết nhiệt miệng, tức là những vết loét nhỏ). Những vết này có thể lành sau khoảng 7 ngày.&lt;br /&gt;- Xuất hiện những vết mọng nhỏ màu xám trên lòng bàn tay, lòng bàn chân và đôi khi trên mông. Những vết trên da biến mất sau khoảng 10 ngày.&lt;br /&gt;- Sốt từ 37,7 tới 38,8 độ C (100-102 độ F) trong vòng vài ngày.&lt;br /&gt;Chăm sóc :&lt;br /&gt;- Cho ăn uống nhiều chất lỏng. Do miệng trẻ bị đau, trẻ có thể từ chối uống. Một số trẻ thích mút kẹo lạnh hoặc đồ uống lạnh vì chúng làm đỡ đau. Đồ uống nóng cũng có thể làm trẻ đỡ đau. Tránh cho trẻ uống nước chanh, cam hoặc bưởi vì trẻ có thể có cảm giác bỏng rát trong miệng.&lt;br /&gt;- Tránh cho trẻ ăn những đồ ăn mặn hoặc nhiều gia vị, vì chúng cũng gây nên cảm giác bỏng rát trong miệng.&lt;br /&gt;- Bạn có thể cho trẻ dùng thuốc acétaminophène hoặc ibuprofène (thuốc chống viêm) theo chỉ dẫn (hỏi xin hướng dẫn sử dụng nếu bạn không biết làm thế nào hoặc cho trẻ uống số lượng bao nhiêu). Nếu bạn không chắc, hãy hỏi ý kiến bác sĩ hoặc dược sĩ trước khi cho trẻ uống thuốc.&lt;br /&gt;- Nếu những vết loét gây ngứa, hãy dùng kem bôi (Benadryl), hoặc thuốc viên hay thuốc nước chống dị ứng.&lt;br /&gt;- Trẻ có thể đi học lại khi những vết loét lành hẳn hoặc khi nhiệt độ trở lại bình thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đưa trẻ đi cấp cứu :&lt;br /&gt;- Nếu xuất hiện những vết loét ở những nơi khác trên cơ thể, tức là ngoài tay, chân, mông và miệng, hoặc nếu có vết loét ỏ kẽ những ngón tay và ngón chân.&lt;br /&gt;- Nếu những vết loét trên da có vẻ bầm máu hoặc có dạng mạch máu vỡ, hoặc nếu chúng có màu tím.&lt;br /&gt;- Nếu bạn nhận thấy có triệu chứng mất nước, như là khi trẻ cảm thấy khô và dính trong miệng, không có nước mắt khi khóc hoặc trẻ ít đi tiểu.&lt;br /&gt;- Nếu trẻ cảm thấy cứng cổ, đau đầu, nếu trẻ ngủ thiếp đi ngay cả khi nó đã ngủ rồi hoặc nếu trẻ mê sảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi khám bác sĩ :&lt;br /&gt;- Nếu sốt quá 3 ngày&lt;br /&gt;- Nếu tình trạng trẻ không đỡ hơn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(LH dịch)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-5752992460148755016?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/5752992460148755016/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/11/tai-lieu-ve-benh-tay-chan-mieng-lh-dich.html#comment-form' title='25 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5752992460148755016'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5752992460148755016'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/11/tai-lieu-ve-benh-tay-chan-mieng-lh-dich.html' title='Tài liệu về bệnh tay chân miệng (LH dịch)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>25</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-5438977736751144282</id><published>2011-11-18T04:55:00.005-05:00</published><updated>2011-11-18T19:03:48.067-05:00</updated><title type='text'>Đối phó với bệnh tay chân miệng (kinh nghiệm của bác LH)</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Entry này được copy từ các comment của bác LH ở entry trước nhằm mục đích chia sẻ thông tin hữu ích về bệnh chân tay miệng ở trẻ em)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về VN lần này chuyện làm tôi vương vấn bận tâm mãi là vụ vào Nhi Đồng 2. Tuy mẹ con tôi chỉ ở đó khoảng 18h thôi nhưng cảm giác khổ cực và thương xót thì không quên được. Thương con và tự thương thân, thương các em bé khác và bố mẹ chúng nó, cũng thông cảm với các bác sĩ và nhân viên bệnh viện, mặc dù không hài lòng. Giận dữ, mà không biết giận ai, vì sao tình trạng lại đến mức như vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trong những điều tôi giận nhất là thông tin thiếu thốn. Chúng tôi, các cha mẹ, đem con vào đấy cấp cứu mà hoàn toàn mù tịt không được cung cấp thông tin gì về việc chăm sóc trẻ bị bệnh (chân tay miệng), chỉ có vài thông tin về phòng bệnh mà lúc đó thì bệnh đã mắc rồi. Hỏi nhân viên bác sĩ thì khó lắm, ai mà rảnh ? May mà tôi có người thân tìm thông tin trên internet giúp tôi. Nếu thông tin tốt hơn, tôi tin chúng ta sẽ đỡ tốn rất nhiều công sức, thời gian và tiền của.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc thông tin y tế của Pháp, thì thấy nói rõ rằng một trong những triệu chứng nguy hiểm nhất của bệnh chân tay miệng là mất nước, cụ thể là trẻ không đi tiểu từ khoảng 10h, lúc đó phải đưa đi cấp cứu ngay (chứ không đợi đến lúc viêm não co giật thì đã trễ rồi). Lý do mất nước là do những vết loét trong miệng khiến trẻ không uống (và ăn) được. Thông tin này tôi không thấy ở bất cứ đâu ở VN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi đã đọc vô số bài về chân tay miệng thì tôi thấy ông TS Khải đề nghị cách chữa rất là hợp lý. Nhiều người dân nói với tôi rằng bệnh này xưa nay vốn gọi là sài đẹn, mùa nóng thì phát ra, thường người ta cho trẻ con uống nước cỏ mực cho mát là khỏi, nhưng bây giờ dùng thuốc hóa chất, phá vườn ghê quá, không còn cỏ mực nữa, phải ra hiệu thuốc nam mua khá đắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông TS Khải ít nhất còn đề nghị một cách chăm sóc trẻ bệnh (khử khuẩn, chống viêm loét, bổ sung dinh dưỡng : uống nước chanh, vitamine, cháo đậu xanh, đậu đen,... tất cả đều hết sức hợp lý). Còn bộ Y tế thì không cho chúng tôi được lời khuyên cụ thể nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Càng suy nghĩ về bệnh chân tay miệng, tôi càng thấy việc chăm sóc trẻ tốt, nhất là cho uống nước, là hết sức quan trọng. Có lẽ điều đó có giá trị ngay cả trong việc phòng bệnh. Không phải vô cớ mà khi mùa hè nóng, trẻ con thường được cho uống đồ "mát". Ngày xưa, mùa hè tôi cũng hay được cho uống cỏ mực, ngoài Bắc kêu là "cây nhọ nồi", (nước màu đen, vị hơi ngọt và thơm, khá ngon) hoặc là ăn chè đậu đen nấu với bột sắn dây, uống nước chanh (vì chanh rẻ hơn cam).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cháu bé nhà tôi nhập viện, tôi đã ra sức tìm kiếm mọi thông tin về bệnh này, hỏi tất cả những ai hỏi được. Khi nhận được lưu ý về việc bổ sung nước, suốt cả ngày tôi liên tục cho cháu uống nước chanh (bệnh viện cho uống thêm vitamine), chắc là vì vậy mà tình trạng cháu khá hơn và chúng tôi rời bệnh viện ngày hôm sau, dù bị ngăn cản (vì ở đấy điều kiện chăm sóc cháu rât tệ). Đêm trước đó cháu ngủ li bì và co giật, nhưng đến chiều hôm sau thì cháu vui vẻ tỉnh táo hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Diễn biến bệnh như sau : sáng thứ 3 khi tôi cho cháu uống khẩu phần nước cam như mọi ngày thì cháu từ chối nói là đau miệng. Tôi nhìn miệng thì thấy hai nốt mọng đỏ, đã hơi lo. Buổi chiều tôi đi làm vê cháu hơi sốt nhẹ. Sáng hôm sau cháu không sốt, song vẫn ăn uống kém vì đau miệng, đến trưa cháu lại sốt nhẹ, khi chơi ngã vài ba lần, thường ngày nó lẹ như cheo hiếm khi ngã như vậy. Tối đến cháu vẫn sốt, ngủ li bì bỏ ăn, dến khuya thì bát đầu hơi co giật, đến khoảng 2h sàng thì giật mạnh hơn, rung cả con gấu bông trên chân nó. Khi đó thì tôi chuẩn bị đồ và chúng tôi đi bệnh viên. Tôi nhớ khi con gấu bông rung bắn lên, tim tôi có cảm giác lạnh giá và sau đó tôi cứ lạnh run cầm cập, phải khoác thêm bao nhiêu áo dù trời Sài Gòn nóng lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng nhớ lại là trước đó, cũng phải tới 14h đồng hồ hoặc hơn cháu không đi tiểu. Cháu chưa cai sữa và tôi nghĩ có lẽ nhò vậy mà cháu có thêm chút dinh dưỡng vì nó hầu như không ăn gì cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nốt mọng trong miệng thì phải gần 2 tuần sau mới lặn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hy vọng giúp ích cho các bạn,&lt;br /&gt;LH&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-5438977736751144282?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/5438977736751144282/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/11/oi-pho-voi-benh-chan-tay-mieng-kinh.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5438977736751144282'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5438977736751144282'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/11/oi-pho-voi-benh-chan-tay-mieng-kinh.html' title='Đối phó với bệnh tay chân miệng (kinh nghiệm của bác LH)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2238465948275814664</id><published>2011-11-08T09:43:00.010-05:00</published><updated>2011-11-11T11:16:46.361-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tấm Cám'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Tấm Cám (phần cuối)</title><content type='html'>9.&lt;br /&gt;Một hôm bà cụ nhẩn nha&lt;br /&gt;Giả vờ đi chợ thực ra quành về&lt;br /&gt;Nấp nhìn cụ ngỡ nằm mê&lt;br /&gt;Quả thị bỗng chốc to ghê bằng người!&lt;br /&gt;Bước ra nàng Tấm xinh tươi&lt;br /&gt;Tay năm tay mười thu dọn trước sau&lt;br /&gt;Thổi cơm, kín nước, têm giầu&lt;br /&gt;Vẻ xinh tươi ngắm càng lâu càng giòn&lt;br /&gt;Bà cụ thấy cô gái ngoan&lt;br /&gt;Đẹp người lại rất hay lam hay làm&lt;br /&gt;Sướng vui, cụ chạy ôm chầm&lt;br /&gt;Rồi tìm vỏ thị cụ cầm xé tan&lt;br /&gt;Từ đó bà cụ bán hàng&lt;br /&gt;Ở cùng với Tấm mọi đàng quý yêu&lt;br /&gt;Như con với mẹ thương chiều&lt;br /&gt;Têm trầu, gói bánh mọi điều Tấm lo&lt;br /&gt;Bà cụ tiếp khách nhỏ to&lt;br /&gt;Cuộc đời yên ả tựa hồ nước thu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vua mất xoan đào buồn ru&lt;br /&gt;Nhìn bộ dạng Cám hình như đáng ngờ&lt;br /&gt;Lòng càng chán nản phớt lờ&lt;br /&gt;Vi hành thăm thú thẩn thơ nhớ người&lt;br /&gt;Một hôm, chim hót nắng cười&lt;br /&gt;Vua qua đường thấy một ngôi quán lành&lt;br /&gt;Thanh bạch, sạch sẽ, chân tình&lt;br /&gt;Vua bèn ghé lại một mình nghỉ chân&lt;br /&gt;Bà cụ rót nước ân cần&lt;br /&gt;Lại mời vua thưởng đôi phần trầu cay&lt;br /&gt;Vua nhìn trầu bỗng mắt ngây&lt;br /&gt;Trầu têm cánh phượng khéo tay vô cùng&lt;br /&gt;Hệt hồi Tấm ở trong cung&lt;br /&gt;Têm trầu cánh phượng cho chồng ngày đêm&lt;br /&gt;Vua hỏi: “Trầu này ai têm?”&lt;br /&gt;Cụ rằng: “Con gái bà têm đấy mà”&lt;br /&gt;Vua bèn đề nghị thiết tha&lt;br /&gt;Được gặp con gái trong nhà một phen&lt;br /&gt;Bà cụ gọi Tấm ra liền&lt;br /&gt;Vua nhìn thấy Tấm: vợ hiền đẹp xinh!&lt;br /&gt;Nhà vua kể hết sự tình&lt;br /&gt;Xin bà cụ để vợ mình về cung…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10.&lt;br /&gt;Cám thấy có sự lạ lùng&lt;br /&gt;Tấm không như nó hình dung: chết rồi!&lt;br /&gt;Hồn ba bốn bận rã rời&lt;br /&gt;Sao nay về đẹp tuyệt vời thế kia&lt;br /&gt;Vờ như chẳng có chia lìa&lt;br /&gt;Cám hỏi: “Chị Tấm từ khi vắng nhà&lt;br /&gt;Dầm mưa dãi nắng đường xa&lt;br /&gt;Sao giờ trắng đẹp như hoa thế này?”&lt;br /&gt;Thật lòng Tấm kể Cám hay:&lt;br /&gt;“Trèo cau chị bị chặt cây chết chìm&lt;br /&gt;Bụt thương cho hóa làm chim&lt;br /&gt;Lại bị người bóp ngạt tim chết hờn&lt;br /&gt;Bụt thương lần nữa trong vườn&lt;br /&gt;Để cho hồn chị vào khuôn xoan đào&lt;br /&gt;Bị tay người chặt hôm nào&lt;br /&gt;Đóng thành khung cửi xếp vào buồng sâu&lt;br /&gt;Vải kia dệt được mấy lâu&lt;br /&gt;Đã hóa tro bụi bay đâu mất đàng&lt;br /&gt;Một lần nữa bụt cưu mang&lt;br /&gt;Cho hồn đậu quả thị vàng thơm hương&lt;br /&gt;Rồi may gặp được người thương&lt;br /&gt;Bà cụ bán quán bên đường nâng niu&lt;br /&gt;Ngày đêm hồn được ấp iu&lt;br /&gt;Để rồi may mắn thoát siêu thành người.”&lt;br /&gt;Cám nghe u tối thầm cười:&lt;br /&gt;“Hóa ra càng chết càng tươi càng giòn!”&lt;br /&gt;Rồi chẳng bàn bạc mẹ con&lt;br /&gt;Nó tìm hố nước vừa tròn vừa sâu&lt;br /&gt;Mong rằng mình đẹp như cầu&lt;br /&gt;Cám nhảy ngay xuống ngập đầu chết luôn&lt;br /&gt;Mãi mà chẳng thấy Bụt thương &lt;br /&gt;Cho nó sống lại thành nường Cám xinh&lt;br /&gt;Cám kia ngu muội hại mình&lt;br /&gt;Nghĩ cho đời nó sự tình khốn sao &lt;br /&gt;Nghe điều xấu mẹ buộc vào&lt;br /&gt;Lấy chồng của chị khi nào cũng lo&lt;br /&gt;Không được yêu, chẳng được cho &lt;br /&gt;Lòng u tối đã lên đò quá giang&lt;br /&gt;Mẹ Cám nghe tin bàng hoàng&lt;br /&gt;Kêu la ầm ĩ xóm làng ngoài trong&lt;br /&gt;Rằng Cám bị giết oan ròng&lt;br /&gt;Đang kêu thì có Bụt ông hiện về&lt;br /&gt;Sự thật Bụt nhắc cho nghe&lt;br /&gt;Mụ dì ghẻ sợ im re lẩn chuồn&lt;br /&gt;Chết già ân hận tiếc con&lt;br /&gt;Người đời sau chẳng thấy hồn mụ đâu&lt;br /&gt;Gieo chi cái ác ban đầu&lt;br /&gt;Để cho con gái về sau gánh phần…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vượt qua sinh tử gian truân,&lt;br /&gt;Tấm cùng vua sống quây quần trăm năm&lt;br /&gt;Trăng khuyết rồi trăng lại rằm&lt;br /&gt;Truyện xưa cũng được vài trăm năm rồi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;30-8-2011&lt;br /&gt;Hoàng Yến&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2238465948275814664?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2238465948275814664/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/11/tam-cam-phan-cuoi.html#comment-form' title='33 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2238465948275814664'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2238465948275814664'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/11/tam-cam-phan-cuoi.html' title='Tấm Cám (phần cuối)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>33</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7369455175591215431</id><published>2011-11-04T01:21:00.012-04:00</published><updated>2011-11-06T07:15:31.166-05:00</updated><title type='text'>Trường của em be bé...</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Đọc blog anh Tuấn, các bài viết và comment của &lt;a href="http://tuanhavn.blogspot.com/2011/10/hoi-hoa-ong-tien.html"&gt;các anh chị các khóa trước viết về trường Đồi Độc lập&lt;/a&gt; thú vị quá, xốn xang trong lòng không yên, thế là em cũng ngồi viết về ngôi trường thân yêu...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dưới chân Đồi Độc lập có con đường lát đá khá rộng trải men theo suốt quả đồi, đi gần hết con đường này thì đến trường Đồi độc lập ở ngay bên phải đường. Hồi tôi học vỡ lòng, mẹ dắt tôi đi những buổi đầu tiên, về sau thì đi với các bạn cùng dãy tập thể. Dãy 319 nhà chúng tôi có Hiền, Hòa, Tùng, Tuấn, Sửu đều học cùng khối với tôi. Các lớp nhỏ cấp một học buổi chiều, lớp lớn cấp hai học buổi sáng. Từ nhà đến trường cũng gần, ở nhà lắng tai có thể nghe thấy cả tiếng trống báo ở trường, khi đấy chạy đến trường vẫn kịp nhưng thường thì chúng tôi đi học sớm hơn, sắp đến giờ học buổi chiều là thấy học sinh từng tốp vừa đi vừa trò chuyện ríu ran trên đường đến trường. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dãy nhà tập thể chúng tôi ở phía đồi bên kia so với trường, có thể  đi lối khác theo đường tắt lên đỉnh đồi rồi rẽ xuống bằng các con đường nhỏ giữa các dãy nhà tập thể để đến trường. Hai bên đường cây cối xanh um, trước mỗi dãy nhà tập thể cũng là những hàng cây nhãn hoặc vải cũng xanh um rồi đến những vườn rau tươi tốt. Ký ức của tôi về Đồi độc lập rất đậm màu xanh cây cối, một quả đồi xanh, và dưới chân đồi cách một con đường là ngôi trường hình chữ U ngay ngắn, khang trang. Đằng sau trường một phía là cánh đồng lúa xanh rộng miên man, một phía là những ao to và có đường dẫn đến nhà trẻ Đồi Độc lập là nơi mẹ tôi làm việc. Trước khi học vỡ lòng thì tôi đi mẫu giáo ở nhà trẻ này, khi đi đến trường học thì gặp cả các bạn cùng đi mẫu giáo với nhau. Hồi ấy tôi có cảm giác ở Đồi Độc lập mọi người đều biết nhau, và mọi người hay nói kèm tên bố mẹ và số của dãy nhà: à cái đấy con ông A dãy ba mười chín, thằng đấy con bà B dãy ba mười tám...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở trường các lớp được gọi tên theo chữ cái từ A đến G, lớp A thường là lớp chọn. Lớp vỡ lòng tôi học cô giáo Loan, sau đấy lên lớp 1A, lớp một học cô Dậu, lớp hai và ba cô Quạt, lớp bốn cô Thắm, lớp năm cô Mẫn... &lt;br /&gt;Trong các cô giáo chủ nhiệm lớp tôi thích nhất cô Thắm, chữ cô rất đẹp, tính cô nghiêm khắc và cô giảng bài rất hay. Bây giờ tôi vẫn nhớ giọng nói của cô vang lên trong lớp học như thế nào. Cô hay mặc áo màu tím nhạt, quần lụa đen, trông rất mềm mại. Cô giảng môn nào cũng hay, học trò chăm chú theo dõi quên cả nói chuyện riêng. Chúng tôi rất nghe lời cô, cô rèn chúng tôi từ việc nhỏ như vở phải bọc giấy báo, phải dán nhãn vở ghi đầy đủ tên họ môn học, cho đến việc vào lớp tóc tai quần áo gọn gàng, giữ tay sạch (hồi xưa trước khi vào lớp có lệ khám tay, tay ai bẩn phải đi rửa). Cuối các buổi học cô thường kể những câu chuyện nhỏ cho chúng tôi nghe, mỗi chuyện đều có ý nghĩa cô gửi gắm trong đó mà chúng tôi khi ấy chỉ hơi lờ mờ nhận ra nhưng đều rất thích nghe. Chúng tôi yêu quý cô giáo của mình lắm, tiếc là cô chỉ dạy bọn tôi năm lớp 4.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lớp tôi có bốn đứa nhà ở Đồi độc lập chơi thân với nhau và toàn làm cán bộ lớp, Y Linh (con trai, lớp trưởng), Cẩm Vân và tôi hai lớp phó, Quỳnh Loan là tổ trưởng tổ hai, là tổ thuộc dãy bàn giữa nơi cả bốn bọn tôi ngồi. Sau mỗi giờ kiểm tra, khi cô giáo trả bài, chúng tôi thường hỏi điểm nhau và so xem đứa nào cao hơn, đứa thấp điểm hơn dù chỉ một điểm cũng cảm thấy như bị thua. Điểm phảy của bốn đứa chúng tôi thường xuyên cao nhất lớp, hàng tháng cô giáo xếp thứ, ai điểm phảy cao được xếp thứ 1, cứ thế... cuối tháng ai được xếp thứ 1 thì rất khoái chí nhưng tháng sau điểm phảy bạn khác nhích hơn tí thì lại xếp thứ 2. Cứ thi đua nhau học như vậy, rất là thích. Có một hồi Linh, Vân và tôi rủ nhau học nhóm, ba đứa đến nhà một đứa để học cùng những bài ngày hôm sau nhưng vì ngại các bạn trêu nên phải đi bí mật giấu giếm, những buổi học đấy rất vui. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài nhóm ở Đồi Độc lập, lớp tôi còn có các bạn nhà ở Bách hóa như Thiện, Hải Hà... các bạn ở Đoàn Mười như Phương, Nguyệt, Nga... Vào giờ ra chơi, lớp chúng tôi thường ra sân chơi các trò chơi chung như đồ, âm, bọn con gái có thêm trò nhảy ngựa, nhảy dây chun, bọn con trai thì đá cầu. Đến lớp 6 thì tôi lên học ở trường Nha Trang nên không biết lớp tôi tiếp tục thế nào. Về sau Thiện, Linh học cùng với tôi cấp 3 còn các bạn khác thì chuyển vào miền Nam hoặc học khác lớp khác trường. Lớp A của chúng mình ngày xưa bây giờ ở đâu rồi các bạn ơi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ mãi ngôi trường nhỏ của chúng tôi nằm yên tĩnh ở nơi mà xung quanh có cả đồng ruộng, đồi cao, ao hồ. Từ ngôi trường ấy chúng tôi đi...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7369455175591215431?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7369455175591215431/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/11/truong-cua-em-be-be.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7369455175591215431'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7369455175591215431'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/11/truong-cua-em-be-be.html' title='Trường của em be bé...'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6950777616339544334</id><published>2011-10-01T07:32:00.004-04:00</published><updated>2011-10-01T09:06:22.241-04:00</updated><title type='text'>Hướng dẫn dạy trẻ ở Canada (I)</title><content type='html'>Nhân bên blog chị Lana đang bàn chuyện &lt;a href="http://lanoanhblog.blogspot.com/2011/09/chuyen-lop-chuyen-truong.html"&gt;phương pháp dạy học sinh&lt;/a&gt;, thường ngày ở blog Lana và Titi cũng hay có những đoạn mẹ đối thoại với con rất thú vị và có phương pháp, em chép ra đây những đoạn hướng dẫn dạy trẻ trong gia đình do Cơ quan trợ giúp trẻ em vùng Ottawa biên soạn, cùng là nói chuyện với trẻ nhưng trẻ vị thành niên được chú ý nói riêng thêm một phần:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nói chuyện với con của bạn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nói chuyện và lắng nghe con bạn.&lt;br /&gt;Sự giao tiếp hiệu quả giữa cha mẹ và con cái chính là nền tảng gây dựng sự tự trọng cho con và vun bồi tình thương, biết thông cảm với người khác. Nên giữ mối dây liên lạc này và thật sự lắng nghe con bạn muốn nói gì.&lt;br /&gt;- Khi nói chuyện với con hãy ngồi xuống thấp ngang hàng với nó.&lt;br /&gt;- Dùng lời lẽ dễ hiểu.&lt;br /&gt;- Khi nói tránh đưa ra quá nhiều ý tưởng.&lt;br /&gt;- Lặp lại cho rõ ràng hơn điều con mình vừa nói.&lt;br /&gt;- Hãy nói rõ cho nó biết phải cư xử như thế nào đúng như ý bạn muốn.&lt;br /&gt;- Khi răn dạy thì lời nói và hành động phải đi đôi với nhau.&lt;br /&gt;Hãy khen con khi nó biết đặt những câu hỏi.&lt;br /&gt;- Lời dạy phải đầy đủ và rõ ràng.&lt;br /&gt;- Phải chú tâm khi khuyên dạy con và nhìn thẳng vào mắt nó, như thế dễ nói chuyện hơn.&lt;br /&gt;- Phải nghe rõ hết những gì mà trẻ nói rồi mới trả lời.&lt;br /&gt;- Dạy cho trẻ đừng ngắt lời và tự mình làm gương cho nó biết.&lt;br /&gt;- Khuyến khích nó đặt những câu hỏi như việc đó là gì, làm thế nào, tại làm sao, để hai bên bàn thảo thêm, hơn là chỉ dung những câu hỏi đáp có hay không mà thôi.&lt;br /&gt;- Khi dạy con, hãy cảnh giác về lời nói và cử chỉ của mình tương tự như trong lúc bạn giao tiếp với bạn bè.&lt;br /&gt;Khuyến khích con bạn nên có tinh thần trách nhiệm.&lt;br /&gt;- Hãy để con tự giải quyết càng nhiều càng tốt những vấn đề của chính nó.&lt;br /&gt;- Hãy để con bạn tự trả lời vài câu hỏi do chính chúng đặt ra.&lt;br /&gt;- Đừng làm giùm những việc mà con bạn có thể tự làm.&lt;br /&gt;- Khuyến khích con bạn nên dám làm.&lt;br /&gt;- Hãy khen ngợi khi con bạn làm việc gì thành công.&lt;br /&gt;- Hãy chấp nhận lầm lỗi của con bạn.&lt;br /&gt;- Giúp con trẻ biết cân nhắc chọn lựa phải làm gì và biết có hậu quả ra sao.&lt;br /&gt;- Hãy cho con trẻ biết bạn luôn hỗ trợ giúp đỡ nó.&lt;br /&gt;- Làm cho con bạn ngày càng biết trách nhiệm.&lt;br /&gt;- Không cần dùng lời nói để khen con mà chỉ cần mỉm cười và ôm chặt nó vào lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nói chuyện với đứa con vị thành niên của bạn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những buổi trò chuyện với thanh thiếu niên đem đến nhiều điều thú vị và sâu sắc… mỗi ngày nên làm như thế. Thường thì trong những lúc trò chuyện thường có sự hiện diện của nhiều người vì thế nên tìm cơ hội để nói chuyện riêng với đứa con còn trong tuổi thanh thiếu niên của bạn khi không có anh chị em nào bên cạnh hay bất cứ người nào khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn phải lắng nghe kỹ điều gì những thanh thiếu niên nói ra nhưng cũng phải tiên đoán biết điều gì cô cậu không nói ra nữa. Nói và nghe một cách hữu hiệu như thế sẽ tạo ra những mối quan hệ tốt đẹp giữa cha mẹ và con cái.&lt;br /&gt;Vài mẹo dành cho cha mẹ như sau:&lt;br /&gt;- Thanh thiếu niên cần được tôn trọng.&lt;br /&gt;- Người lớn nên tôn trọng thanh thiếu niên và mong muốn được tôn trọng lại.&lt;br /&gt;- Người lớn cũng phải tỏ ra tôn trọng những người bạn của các thanh thiếu niên.&lt;br /&gt;- Đừng bao giờ mắng nhiếc hay xem thường thành thiếu niên trước mặt các bạn đồng lứa tuổi của chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trong những vấn đề khó khăn nhất xảy ra trong giai đoạn trưởng thành này là tranh giành quyền hạn giữa thanh thiếu niên và phụ huynh. Cha mẹ nên chấp nhận sự kiện này; đó là thời kỳ mà thanh thiếu niên muốn có quyền hơn trong thế giới của người lớn; cha mẹ và con cái nên làm việc chung tìm cách vượt qua khó khăn này.&lt;br /&gt;Thanh thiếu niên là những người đang tập sự trở thành người lớn, họ cần thời gian để học hỏi.&lt;br /&gt;Cha mẹ nên biết cân bằng giữa lúc nào để thả lỏng, cho tự lập và lúc nào phải can thiệp vào đời sống của chúng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6950777616339544334?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6950777616339544334/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/10/huong-dan-day-tre-o-canada-i.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6950777616339544334'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6950777616339544334'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/10/huong-dan-day-tre-o-canada-i.html' title='Hướng dẫn dạy trẻ ở Canada (I)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-1897137706655148240</id><published>2011-09-29T11:29:00.014-04:00</published><updated>2011-09-30T09:56:32.838-04:00</updated><title type='text'>Tình cờ gặp lại trường xưa</title><content type='html'>Trong khi hưởng ứng &lt;a href="http://lanoanhblog.blogspot.com/2011/09/du-9-trieu-bua-com-co-thit-khoi-ong.html"&gt;Bữa cơm có thịt cho các em nhỏ nội trú vùng cao&lt;/a&gt;, nhờ có cầu nối là &lt;a href="http://lanoanhblog.blogspot.com/"&gt;chị Lana&lt;/a&gt;, tôi được xem lại ảnh trường cấp 1, 2 Đồi Độc lập và đọc bài viết về trường cũ của chúng tôi ở blog anh Hồ Tuấn: &lt;a href="http://tuanhavn.blogspot.com/2011/09/truong-oc-lap-gang-thep-thai-nguyen.html"&gt;http://tuanhavn.blogspot.com/2011/09/truong-oc-lap-gang-thep-thai-nguyen.html&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Anh Hồ Tuấn chính là liên đội trưởng hồi xưa ở trường cấp 1, 2 Đồi Độc lập, anh Tuấn học cùng với chị Quỳnh Giao ở cùng dãy nhà với tôi, các anh chị học trên tôi hai khóa. Thú vị quá!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-1897137706655148240?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/1897137706655148240/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/tinh-co-lai-gap-truong-xua.html#comment-form' title='21 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1897137706655148240'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1897137706655148240'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/tinh-co-lai-gap-truong-xua.html' title='Tình cờ gặp lại trường xưa'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>21</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2278160492640134352</id><published>2011-09-22T09:57:00.011-04:00</published><updated>2011-09-22T17:52:46.015-04:00</updated><title type='text'>Linh tinh</title><content type='html'>1. Sáng hôm qua lái xe đưa con trai đi học, lúc về một mình thấy vắng bèn mở radio nho nhỏ, đang đi dọc đường St. Laurent chợt nghe tin trên radio có một người phụ nữ bị tai nạn xe ở đường Hunt Club. Không có tên người phụ nữ, chỉ có nơi xảy ra tai nạn, nghĩ bụng nếu bây giờ mình bị sao thì ở đâu đó cũng sẽ có người trên đường nghe radio nói có người phụ nữ bị tai nạn ở đường St. Laurent, vậy thôi, không ai biết mình đã nghĩ gì, cũng như mình bây giờ không thể biết người phụ nữ kia nghĩ gì trước đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Thu heo heo, ngày nắng đêm lạnh khiến lá chớm đổi màu, cảm giác hoang hoải nao nao. Thu nào đến cũng cứ thấy nao nao. Một mùa hè đã qua mau, từ tháng 9 đã thôi không làm part-time ở cửa hàng. Ottawa không giống Sudbury, nhớ những mùa hè ở Sudbury đi làm thêm hái quả blueberry trên những quả đồi miên man. Trong lúc hái quả cảm thấy suy nghĩ của mình cứ lắng xuống, lắng xuống, đầu óc trở nên trong trẻo giữa những bụi cây xanh xung quanh, trời trên cao cũng trong xanh văn vắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Để tránh rắc rối cho cả hai bên, mình đã remove bạn Mối tình đầu ra khỏi Friendlist ở FB. Quá khứ mãi là quá khứ thôi, ta để mọi thứ trôi về thời của nó...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Khổ thân bác LH vì tôi mà phải vất vả đi lại nhà xuất bản Kim Đồng, bác còn nhiều công việc và bận con nhỏ nữa. Hay là thôi không được cũng được bác LH ạ, tôi cứ viết rồi post nên blog ai thích đọc thì đọc tôi cũng thấy vui rồi, gây phiền toái cho bác LH thế này tôi ngại quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Công việc sửa paper thật là mệt mỏi, hai người đọc mỗi người một ý, thêm ý mình nữa thành ba, loay hoay mãi, nghĩ đến là đã stress, nhưng mình vẫn phải cố thôi. Hy vọng chồng con mình hiểu cho mình nhỡ chẳng may có lúc mình cáu gắt :(&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2278160492640134352?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2278160492640134352/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/linh-tinh.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2278160492640134352'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2278160492640134352'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/linh-tinh.html' title='Linh tinh'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6765948948513098941</id><published>2011-09-19T09:09:00.022-04:00</published><updated>2011-09-22T18:46:48.415-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đọc blog bạn'/><title type='text'>Đọc thơ mùa thu</title><content type='html'>Đọc entry &lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;a href="http://tinyhuong.blogspot.com/2011/09/san-jose-vao-thu.html"&gt;San Jose vào thu&lt;/a&gt;&lt;/span&gt; ở blog Phan Việt trong lúc ngoài kia cũng đang thu: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Những ngọn đồi&lt;br /&gt;Lặng im&lt;br /&gt;Cỏ úa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không từ nào thừa và một bức tranh lặng lẽ hiện ra. Rõ nét mà vẫn có gì mơ hồ. Bố cục bắt đầu trải rộng qua những ngọn đồi và dừng lại ở sắc thái cỏ úa. Bố cục rõ nét ôm lấy sự mơ hồ nằm ở hai chữ Lặng im trung tâm. Những ngọn đồi lặng im hay cỏ úa lặng im? Hay im lặng cả hai? Im lặng cả hai thì có phải Cỏ úa lặng im chứa điều gì buồn bã trong sự úa tàn đi còn Những ngọn đồi lặng im vẫn có sự bình thản rộng lượng trải ra. Cỏ mọc ở trên đồi nên sự bình thản và nỗi buồn có lẽ đang nương tựa hòa quyện nhau. Phải chăng sự sẻ chia giữa Những ngọn đồi và Cỏ đang úa đi cũng chỉ là sự im lặng nên từ Lặng im được đặt ở giữa, và đó cũng là sự im lặng đang diễn ra của mùa thu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc xuôi, đọc ngược rồi xáo trộn trật tự dòng chỉ để cảm nhận đầy đủ bản gốc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Những ngọn đồi&lt;br /&gt;Lặng im&lt;br /&gt;Cỏ úa&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bức tranh yên lặng đẹp, không cần thêm điều gì.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6765948948513098941?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6765948948513098941/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/thu.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6765948948513098941'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6765948948513098941'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/thu.html' title='Đọc thơ mùa thu'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6384510045462975252</id><published>2011-09-18T02:23:00.011-04:00</published><updated>2011-09-18T16:03:29.028-04:00</updated><title type='text'>Nghĩ về xóm blog</title><content type='html'>Dù FB là nơi giữ liên lạc rất thuận tiện với bạn bè đông đúc, tôi vẫn thích vào đây và nhấn link đọc các blog khác quây quần ở xóm blogspot &amp;amp; wordpress này.  Bữa trước thấy blog Thích học toán mở lại tôi thấy vui vui, bữa nay nhấn vào blog Chị Ba Đậu thấy không public nữa thấy buồn muốn hỏi ai đó không biết sao blog Đậu đóng rồi. Thực tình thì việc viết blog rồi ra vào loanh quanh cũng rất tốn thời gian và có thể cũng có những phiền toái nhưng thời gian mọi người đã bỏ ra quả thực cũng đã tạo ra một nơi có đủ những hương vị cuộc đời và tình người ấm áp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác Đông A, chị So, chị Phượng, Cavenui, Tùng H, Rem, Nhị Linh, Titi, anh VMC, Marcus ... từ hồi 360YH đã ở trong Friendlist nên tôi biết từ trước, sang đây rồi biết thêm được Lvu, Goldmund, chị Lana, chị Smart &amp;amp; Sexy, anh Thụy, Gấu xx, Chu Nam Cuong, Cụ Hinh, Thích học toán, Đàm Hà Phú, Chị Ba Đậu, PTN, ... gần đây có thêm blog bạn Phan Việt, bạn Ramblings và một số bạn khác nữa tôi chưa kể được hết. Các bác blogger làm việc ở những lĩnh vực khác nhau và sống ở các nơi khác nhau từ trong nước đến nước ngoài nên đọc bài mọi người thấy rất phong phú và thú vị. Tôi chưa gặp ai ngoài đời nhưng vì hay đọc các bài viết của mọi người (mặc dù ít khi comment hihi) và những trao đổi trên các blog nên dần dần tôi cũng cảm thấy như mình hiểu được phần nào tính cách của các bác. Bác Đông A giỏi chữ nho, cẩn trọng và nghiêm nghị, chị So đọc rất nhiều, kể chuyện hay và dí dỏm vô cùng, blog chị có tiết mục điểm báo VN đọc rất sướng, chị Phượng viết ra lời nào thì lời ấy bay lên như mây, mây thoảng nhẹ trôi về nơi vô định, bạn GM thì đang tiếp bước chị So với cặp giò rất khỏe, bạn Nhị Linh viết blog hay như viết báo, tên entry nào cũng hấp dẫn kinh người, bạn Tùng H uyên bác, miên man và rủ rỉ, bạn Cavenui viết hay nổi tiếng, bạn Hà Phú vợ đẹp con ngoan, rượu thơ du ngoạn hoành tráng, bạn LVu viết blog như làm việc, ngồn ngộn thông tin được xử lý nhanh và hiệu quả, bạn Gấu xx thì viết rất sâu, bác Cụ Hinh có duyên lấp lửng, blog chị Lana gần gụi tình cảm, và có đủ những tâm sự cuộc đời mà tôi rất thích đọc...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hy vọng xóm blog còn mãi, thêm đông vui chứ đừng mai một theo thời gian, cho dù vật đổi sao dời :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6384510045462975252?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6384510045462975252/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/nghi-ve-xom-blog.html#comment-form' title='13 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6384510045462975252'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6384510045462975252'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/nghi-ve-xom-blog.html' title='Nghĩ về xóm blog'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2869318861639803876</id><published>2011-09-16T12:14:00.005-04:00</published><updated>2011-09-16T12:33:04.061-04:00</updated><title type='text'>Trung Thu nhận sách bạn gửi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-p88pOw499Do/TnN2zc2CvnI/AAAAAAAAAgQ/8KmKhSjgMO4/s1600/005.JPG"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-p88pOw499Do/TnN2zc2CvnI/AAAAAAAAAgQ/8KmKhSjgMO4/s400/005.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5652992583568375410" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận được sách bác Lan Hương gửi vào bữa Trung Thu mà tìm không thấy thẻ nhớ máy ảnh, bữa nay tôi mới chụp được hình để khoe hihi :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2869318861639803876?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2869318861639803876/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/trung-thu-nhan-sach-ban-gui.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2869318861639803876'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2869318861639803876'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/trung-thu-nhan-sach-ban-gui.html' title='Trung Thu nhận sách bạn gửi'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-p88pOw499Do/TnN2zc2CvnI/AAAAAAAAAgQ/8KmKhSjgMO4/s72-c/005.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-4126936986571314543</id><published>2011-09-01T15:23:00.017-04:00</published><updated>2011-09-01T20:40:36.037-04:00</updated><title type='text'>Về truyện thơ lục bát Tấm Cám</title><content type='html'>Tôi đã viết xong lục bát Tấm Cám và cảm thấy nhẹ nhõm để làm những việc khác. &lt;br /&gt;Mặc dù rất muốn post hai phần cuối (9 và 10) lên blog cho trọn vẹn nhưng vì một lý do mà tôi xin nói rõ ở đây để các bạn đọc blog hiểu rõ và thông cảm cho việc ngưng lại này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thoạt tiên, tôi chỉ định viết chơi cho vui trên blog những đoạn thơ vần sáu tám, từ trước tôi vẫn có thú vui viết lục bát, đó là trò chơi ngôn ngữ mẹ đẻ rất cuốn hút tôi. Trò chơi này giúp tôi cân bằng lại trước những khó khăn trong công việc chuyên môn nhưng cũng trò chơi này đã có lúc ám ảnh khiến cho tôi bị phân tâm trong công việc và cuộc đời thực, là nơi có ngôn ngữ sử dụng không phải tiếng Việt. Thực ra vấn đề là ở chính tôi, cần thu xếp thế nào để làm và chơi cho hợp lý. Mặc dù tôi cố gắng tránh sự phân tán, những câu lục bát vẫn thường chạy ngang đầu bất chợt và cảm giác bị chia thành hai nửa lúc nào cũng ở đó, &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Ba năm ăn ở thuyền trên/ Bởi anh hàng muối cho nên mặn mà/ Xuống thuyền nhịp bảy nhịp ba/ Trách anh hàng trứng ở ra hai lòng"&lt;/span&gt; (Ca dao). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc chuyển Truyện Tấm Cám chuyển sang thơ thế này cho tôi có cơ hội được viết lục bát dài hơi, truyện lại có những nhân vật dân gian rất thú vị. Thú thực trong thời gian viết lục bát chuyển truyện Tấm Cám thành thơ này tôi hay có cảm giác nhân vật đang cất tiếng nói của họ với mình, giải thích, thanh minh cho những việc họ làm, cho cuộc đời của họ. Những vẻ đẹp của cuộc đời dân gian qua chim muông cây cỏ và con người cũng khiến cho lòng tôi thấy xúc động tựa như mình được chứng kiến cảnh ấy người ấy. Một cô gái mồ côi chăm chỉ làm lụng, một ông vua là người chồng yêu thương chung thủy hết lòng với người vợ xinh đẹp đảm đang, một bà dì ghẻ yêu chiều con gái mình đến độ làm mọi điều độc ác để con mình sung sướng, giàu sang, bất chấp đạo lý, một cô gái được mẹ chiều chuộng vừa lười biếng vừa tham lam, lại bị dẫn dắt đi theo chuỗi những nghiệp ác của người mẹ, khiến cho tâm trạng lúc nào cũng lo sợ bị phát giác, nghe mẹ làm ác mong được yêu mà không được, đến kết cục vẫn u muội làm sao để được xinh hơn chị, để được vua yêu... một bà cụ hàng nước nhân hậu quý nghĩa trọng tình và một ông Bụt lúc nào cũng giúp đỡ người tốt bị chèn ép, bức hại như là biểu hiện ước muốn của người dân muôn đời vẫn mong trời có mắt phù hộ người tốt... Tất cả đã làm nên Tấm Cám, truyện cổ tích dân gian còn mãi với thời gian. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác Lan Hương là người bạn đã rất chân tình đóng góp ý kiến cho blog tôi trong suốt một thời gian dài, đã đề nghị với một nhà XB xin cho phép xuất bản truyện thơ lục bát này. Tôi rất cảm động trước nhiệt tình của bác Lan Hương, và cũng mong muốn lục bát Tấm Cám đến tay được nhiều bạn thiếu nhi, hồi còn bé tôi cũng rất thích đọc truyện thơ. Từ truyện thơ trên blog đến việc xuất bản thành cuốn sách cho thiếu nhi chắc chắn còn phải qua rất nhiều khâu và để thuận lợi cho quá trình này, theo ý kiến đề nghị của bác Lan Hương, tôi xin giữ lại hai phần cuối, hẹn với bạn đọc sẽ post lên blog chừng nào có thể. Hy vọng rằng truyện thơ Tấm Cám được in ra suôn sẻ để tôi có thể tiếp tục hướng đi này phục vụ các bạn thiếu nhi, thực tình đây cũng là lần đầu tôi có mong muốn được in ra những vần thơ lục bát do mình viết. Cảm ơn sự ủng hộ của tất cả các bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàng Yến   &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-4126936986571314543?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/4126936986571314543/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/ve-truyen-tho-luc-bat-tam-cam.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4126936986571314543'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4126936986571314543'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/09/ve-truyen-tho-luc-bat-tam-cam.html' title='Về truyện thơ lục bát Tấm Cám'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-3348978219780704064</id><published>2011-08-26T07:46:00.024-04:00</published><updated>2011-08-26T22:17:27.259-04:00</updated><title type='text'>Trong công viên</title><content type='html'>Luôn luôn tôi nhớ là mình đã quên điều gì đó. Những khoảng thời gian đi dạo thư thả trong công viên thường giúp tôi soạn lại các ý nghĩ trong đầu như soạn sách báo trên giá xem thực ra "điều gì đó" là gì. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chồng tôi có kỷ niệm kinh hoàng về sự lơ đễnh của tôi. Chuyện xảy ra vào năm 1999, tôi phải đi thi tiếng Anh tốt nghiệp, hồi đấy các lớp tiếng Anh bằng hai mọc lên nhiều như nấm và tôi lấy một lớp buổi tối của trường Đại học Ngoại ngữ HN, thực thà mà nói là chất lượng của các lớp này cũng không cao. Sáng sớm anh chở tôi đi, tôi nói anh đưa tôi đến Trung tự là nơi tôi vẫn học buổi tối. Đến nơi trường vắng tanh chẳng có ai cả, tôi phát hoảng bèn bảo anh đưa tôi đến Đại học Ngoại ngữ để xem thế nào, thì hóa ra mọi người đã đang thi phần nghe ở ĐHNN rồi, tôi bị lỡ buổi thi nghe phải đợi thi cùng khóa sau mới xong. Tôi không hiểu sao mình cứ đinh ninh là thi ở Trung tự trong khi tất cả mọi người lại biết nơi thi chính xác ở đâu. Tôi cố nhớ lại xem có ai nói là đến trường thi không, rõ là không ai cả, có lẽ đó là điều mặc định mà ai cũng biết cũng nhớ, còn tôi thì không để ý đến. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian dài tôi chắc mẩm ngôn ngữ tiếng Việt là thứ tôi nhớ rất tốt cho đến một ngày tôi nhận ra là tiếng Việt của tôi cũng đang rơi rụng. Một bữa cách đây lâu lâu, khi còn đang ở Sudbury tôi ngồi ngẩn ra nhớ về cái rặng hàng rào hồi xưa lắc, sau khi nhà tôi chuyển đến dãy 319 Đồi độc lập, lúc ấy tôi chừng 5-7 tuổi, mà không nhớ ra tên của cây trồng làm rào là gì. Tôi tả cho chồng tôi nghe cái hàng rào và chồng tôi nhắc đến cây cúc tần, tôi nói không phải, cúc tần về sau mới trồng, trước đó trồng thứ cây có quả như đỗ khi quả già lắc rất vui tai. Cho đến một bữa, khi đọc blog Tùng H, hồi còn ở Yahoo 360, nhắc đến đúng từ ấy, tôi mới nhớ ra tên cây: Điền Thanh. Một cái tên đọc lên nghe bình yên, hồn nhiên, xanh mát vậy mà tôi lại quên, kỳ thật. Tôi chợt nghĩ là có thể mình đã và đang quên đi nhiều thứ rất thú vị trong cuộc đời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh mà tôi hay gặp ở công viên trong suốt mùa hè là những con chó chạy trên đường đi bộ cạnh thảm cỏ xanh, chủ nhân của chúng thì thường già và đi bộ đều đều thôi. Họ có vẻ tin tưởng rằng những con chó dù có chạy trước thì sẽ đứng lại đợi họ hoặc chạy ngược lại tìm chủ. Họ hoặc là mệt mỏi không muốn mất sức vào việc đuổi theo lũ chó hoặc là thích sự điềm đạm minh tĩnh trong chậm rãi hơn là kiểu hoạt động gây xáo động cơ thể như là chạy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi có vài đứa nhỏ hồn nhiên chạy theo lũ chó, những con chó có chủ nhỏ chạy theo dường như tung tăng khoái trá hơn, chúng vừa chạy vừa đùa vui với bọn trẻ cũng đang cười nói râm ran. Lũ trẻ chẳng ngại mất sức cũng chẳng quan tâm đến việc điềm đạm, chó và người hòa đồng giao cảm trong một khoảng không gian xen lẫn nắng và bóng râm, giữa một bên là cỏ xanh một bên là nước chảy thật là một bức tranh đẹp tuyệt, niềm hạnh phúc của họ dường như lan ra xung quanh trong suốt con đường mà họ chạy qua. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi đột nhiên nhớ ra rằng từ rất lâu rồi tôi đã không &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"chạy theo lũ chó"&lt;/span&gt;, sao tôi lại có thể quên niềm hạnh phúc bình dị vô biên ấy được nhỉ?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-3348978219780704064?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/3348978219780704064/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/trong-cong-vien.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3348978219780704064'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3348978219780704064'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/trong-cong-vien.html' title='Trong công viên'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7184568096540623725</id><published>2011-08-25T00:47:00.012-04:00</published><updated>2011-11-10T08:26:39.719-05:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tấm Cám'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Tấm Cám (8)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-XA-z8ZtsPhQ/TlXUCM7aXqI/AAAAAAAAAf4/5gJMN2nLyao/s1600/tamcam12b.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 255px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-XA-z8ZtsPhQ/TlXUCM7aXqI/AAAAAAAAAf4/5gJMN2nLyao/s400/tamcam12b.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5644650842274029218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân hôm gió bão thét gào&lt;br /&gt;Vua đi vắng, Cám cho đào chặt cây&lt;br /&gt;Lấy gỗ đóng khung cửi dày&lt;br /&gt;Để trong buồng kín ngày ngày dệt the&lt;br /&gt;Trong khi canh cửi đêm hè&lt;br /&gt;Con ác bằng gỗ kẽo kè không tha:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Cót ca cót két&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;Lấy tranh chồng chị&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;Rõ đứa xấu xa”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Nghe lời con ác kêu la&lt;br /&gt;Cám sởn tóc gáy ngỡ ma hiện hình&lt;br /&gt;Nó ném thoi, sợi rối tinh&lt;br /&gt;Không dám dệt nữa về trình mụ kia&lt;br /&gt;Mụ bảo phá khung rời lìa&lt;br /&gt;Rồi đem đốt kỹ, tro thì đổ xa&lt;br /&gt;Cám theo, tro đốt mang ra&lt;br /&gt;Tận nơi đường đất không nhà, xa cung&lt;br /&gt;Chẳng bao lâu, sự bỗng dưng&lt;br /&gt;Từ  tro than cũ không ngừng mọc lên&lt;br /&gt;Một cây thị lớn lá chen&lt;br /&gt;Xum xuê tươi tốt bóng quen bên đường&lt;br /&gt;Cây thị nhiều hoa đưa hương&lt;br /&gt;Chỉ đậu một quả nõn nường rất to&lt;br /&gt;Người qua đường thấy tò mò&lt;br /&gt;Nhưng quả cao tít chỉ cho ngóng nhìn&lt;br /&gt;Gần có bà cụ rất hiền&lt;br /&gt;Mở quán hàng nước gom tiền chinh, xu&lt;br /&gt;Nhìn thấy thị một sớm thu&lt;br /&gt;Ngửng đầu bà tấm tắc ru thị tròn:&lt;br /&gt;“Sao thị đẹp thế hở con?”&lt;br /&gt;Một hôm bà đến, thị nom chín vàng&lt;br /&gt;Bà giơ bị hứng khẽ khàng&lt;br /&gt;Rồi lầm rầm khấn cho nàng thị rơi:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Thị ơi thị hỡi!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;Thị rụng bị bà&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;Thị thơm bà ngửi &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;Chứ bà không ăn”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Bà cụ vừa mới dứt lời&lt;br /&gt;Thị rụng giữa bị như mời bà nâng&lt;br /&gt;Bà mang về đặt đầu giường&lt;br /&gt;Nâng niu để thị tỏa hương khắp nhà&lt;br /&gt;Ngày nào đi chợ đường xa&lt;br /&gt;Bà lại dặn thị: “Coi nhà bà đi&lt;br /&gt;Ra chợ thấy có quà gì&lt;br /&gt;Bà mua cho thị, tối về thị vui”&lt;br /&gt;Thân già một bóng lui cui&lt;br /&gt;Có thêm quả thị cút côi ấm lòng&lt;br /&gt;Cuộc đời trải những long đong&lt;br /&gt;Bóng chiều đôn hậu in dòng từ tâm&lt;br /&gt;Bà cụ đi chẳng bao lăm&lt;br /&gt;Quả thị thơm đã âm thầm to ra&lt;br /&gt;Một nàng đẹp tựa bông hoa&lt;br /&gt;Từ trong quả thị bước qua vỏ viền &lt;br /&gt;Chính là cô Tấm thảo hiền&lt;br /&gt;Dáng hình xinh đẹp như tiên xuống trần&lt;br /&gt;Dọn dẹp quét tước nhà, sân&lt;br /&gt;Làm cơm canh sẵn để phần bà xơi&lt;br /&gt;Lần nào bà về đến nơi&lt;br /&gt;Cũng thấy nhà cửa thảnh thơi gọn gàng&lt;br /&gt;Cơm dẻo canh ngọt sẵn sàng&lt;br /&gt;Như có con gái đảm đang trong nhà…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-hZJ8l1zJXOA/TleBDiYVHSI/AAAAAAAAAgI/GY9QY7y53NM/s1600/tamcam13a.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 344px; height: 368px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-hZJ8l1zJXOA/TleBDiYVHSI/AAAAAAAAAgI/GY9QY7y53NM/s400/tamcam13a.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5645122555700649250" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7184568096540623725?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7184568096540623725/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/tam-cam-8.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7184568096540623725'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7184568096540623725'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/tam-cam-8.html' title='Tấm Cám (8)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-XA-z8ZtsPhQ/TlXUCM7aXqI/AAAAAAAAAf4/5gJMN2nLyao/s72-c/tamcam12b.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-3945868122707367301</id><published>2011-08-23T11:59:00.049-04:00</published><updated>2011-11-02T17:38:17.229-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tấm Cám'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Tấm Cám (7)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-Uy7Xt33J0JE/TlPPVMnHcUI/AAAAAAAAAfw/MfRVr30mYLs/s1600/tamcam10a.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 347px; height: 395px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-Uy7Xt33J0JE/TlPPVMnHcUI/AAAAAAAAAfw/MfRVr30mYLs/s400/tamcam10a.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5644082721094857026" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tấm chết lòng vẹn duyên thề&lt;br /&gt;Hóa chim bay đến vườn kề cung vua&lt;br /&gt;Vàng anh quấn quýt sớm trưa&lt;br /&gt;Vua đi đâu cũng vui đùa bay theo&lt;br /&gt;Nhà vua mất Tấm buồn teo&lt;br /&gt;Dù cho Cám có bám đeo chẳng màng&lt;br /&gt;Cám thua chị đủ mọi đàng&lt;br /&gt;Càng ngày thương nhớ càng sang vợ đầu&lt;br /&gt;Thấy chim ríu rít bên lầu&lt;br /&gt;Vua tưởng nhớ Tấm tình sâu khôn lành&lt;br /&gt;Vua rằng: "Vàng ảnh Vàng anh,&lt;br /&gt;Có phải vợ anh&lt;br /&gt;Chui vào tay áo"&lt;br /&gt;Dứt lời vua thấy vui sao&lt;br /&gt;Vàng anh chui tọt ngay vào áo vua&lt;br /&gt;Một hôm cái Cám chanh chua&lt;br /&gt;Đang ngồi giặt áo cho vua giật mình&lt;br /&gt;Vàng anh hót ở trên cành&lt;br /&gt;Từng lời từng tiếng rõ rành gần xa:&lt;br /&gt;"Giặt áo chồng tao&lt;br /&gt;Thì giặt cho sạch&lt;br /&gt;Giặt mà không sạch&lt;br /&gt;Tao cạch mặt ra"&lt;br /&gt;Đến khi phơi áo sau nhà&lt;br /&gt;Vàng anh bay đến hót ra hót vào:&lt;br /&gt;"Phơi áo chồng tao&lt;br /&gt;Thì phơi bằng sào&lt;br /&gt;Chớ phơi bờ rào&lt;br /&gt;Rách áo chồng tao!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-O1euyF27k9k/TlPPPbcV10I/AAAAAAAAAfo/79_saRHyWIw/s1600/tamcam10b.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 338px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-O1euyF27k9k/TlPPPbcV10I/AAAAAAAAAfo/79_saRHyWIw/s400/tamcam10b.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5644082621996980034" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe chim, Cám thấy bực sao&lt;br /&gt;Vừa lo vừa tức giận nào ai hay&lt;br /&gt;Vua yêu chim rất mê say&lt;br /&gt;Cho lồng son để đêm ngày cạnh vua&lt;br /&gt;Đi đâu cũng xách theo vừa&lt;br /&gt;Nghe chim hót lại vui đùa với chim&lt;br /&gt;Thấy thế Cám dù lặng im&lt;br /&gt;Nhưng mà lửa giận trong tim bừng bừng&lt;br /&gt;Một hôm Cám chẳng thể đừng&lt;br /&gt;Về nhà mách mẹ hết từng ấy cơn&lt;br /&gt;Mẹ nó bảo nó ra đòn:&lt;br /&gt;"Bóp chết chim ấy nướng ròn mèo ăn&lt;br /&gt;Đừng có ngần ngại băn khoăn&lt;br /&gt;Lông chim chôn kỹ ai lần được ra!"&lt;br /&gt;Về cung, ấp ủ mưu ma&lt;br /&gt;Cám rình cái lúc ở nhà vắng tanh&lt;br /&gt;Nó bèn bóp chết vàng anh&lt;br /&gt;Nướng cho mèo nhá tan tành chim vua&lt;br /&gt;Lông chim chôn chặt vườn thưa&lt;br /&gt;Đúng lời mẹ nó chẳng thừa chẳng sai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-Xv0D1R9SZGA/TlPPIj0sfII/AAAAAAAAAfg/gPut6g_rGV8/s1600/tamcam11a.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 346px; height: 353px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-Xv0D1R9SZGA/TlPPIj0sfII/AAAAAAAAAfg/gPut6g_rGV8/s400/tamcam11a.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5644082503987526786" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mất chim vua tiếc khôn ngoai&lt;br /&gt;Chẳng bao lâu chợt ở ngoài vườn xanh&lt;br /&gt;Chỗ Cám chôn lông vàng anh&lt;br /&gt;Mọc lên một bóng thanh thanh xoan đào&lt;br /&gt;Mỗi ngày cây lớn rất mau&lt;br /&gt;Chẳng mấy lúc đã ra màu xum xuê&lt;br /&gt;Vua thấy cây đẹp thích mê&lt;br /&gt;Liền đem võng mắc ngủ nghê chốn này&lt;br /&gt;Mỗi khi nằm dưới bóng cây&lt;br /&gt;Nhà vua như thấy tóc mây vợ hiền&lt;br /&gt;Rõ là Tấm hiển hiện lên&lt;br /&gt;Đu đưa cánh võng như tiên trên trời&lt;br /&gt;Vua yêu vấn vít không rời&lt;br /&gt;Với cây, còn Cám chẳng lời hỏi han&lt;br /&gt;Cám thì ghen ghét chứa chan&lt;br /&gt;Cho dù ngoài mặt chẳng than tiếng nào...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-umt8ZRuUgx0/TlPO-skbDuI/AAAAAAAAAfY/_NTpQ2Z2p2U/s1600/tamcam11b.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 347px; height: 365px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-umt8ZRuUgx0/TlPO-skbDuI/AAAAAAAAAfY/_NTpQ2Z2p2U/s400/tamcam11b.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5644082334536503010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-3945868122707367301?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/3945868122707367301/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/tam-cam-7.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3945868122707367301'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3945868122707367301'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/tam-cam-7.html' title='Tấm Cám (7)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-Uy7Xt33J0JE/TlPPVMnHcUI/AAAAAAAAAfw/MfRVr30mYLs/s72-c/tamcam10a.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-568527884601662708</id><published>2011-08-22T21:39:00.011-04:00</published><updated>2011-08-23T21:49:20.608-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tấm Cám'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Tấm Cám (6)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-p7am18nQX-o/TlMIMTkTP5I/AAAAAAAAAfA/0znSc497kr4/s1600/tamcam9a.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 157px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-p7am18nQX-o/TlMIMTkTP5I/AAAAAAAAAfA/0znSc497kr4/s400/tamcam9a.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5643863765529345938" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tấm về cung vua đủ đầy&lt;br /&gt;Cao lương mỹ vị lầu mây gác hồng&lt;br /&gt;Nhưng nàng vẫn nhớ cánh đồng&lt;br /&gt;Nhớ trâu chăn dắt, nhớ vồng lúa thơm&lt;br /&gt;Nhớ vườn tược những sớm hôm&lt;br /&gt;Tay nàng vun xới hoa đơm, trái mòng&lt;br /&gt;Sương thu nắng hạ gió đông&lt;br /&gt;Quê hương nỗi nhớ trong lòng chẳng thay&lt;br /&gt;Giỗ bố Tấm mong đến ngày&lt;br /&gt;Xin vua cho phép về ngay sớm chiều&lt;br /&gt;Thấy Tấm sung sướng yêu kiều&lt;br /&gt;Bụng mụ dì ghẻ rất nhiều ghét ghen&lt;br /&gt;Nhưng mụ giữ mặt thân quen&lt;br /&gt;Tươi cười niềm nở một phen uốn lời&lt;br /&gt;Dì ghẻ bảo Tấm khơi khơi:&lt;br /&gt;“Con trèo cau hái lấy đôi buồng già&lt;br /&gt;Để dì cúng bố cau nhà&lt;br /&gt;Cũng là thơm thảo món quà của con”&lt;br /&gt;Tấm vâng lời trèo chon von&lt;br /&gt;Lên cây mong hái quả ngon buồng lành&lt;br /&gt;Tấm đang mải với tay nhanh&lt;br /&gt;Dưới gốc dì ghẻ trở vành chặt cây&lt;br /&gt;Cau lắc, Tấm hỏi thơ ngây:&lt;br /&gt;“Dì ơi, sao cả cây này chuyển rung?”&lt;br /&gt;Mụ rằng: “Kiến chạy lung tung&lt;br /&gt;Ta đuổi cho kiến khỏi lùng đốt con”&lt;br /&gt;Cây cau bị chặt gẫy ròn&lt;br /&gt;Tấm ngã lộn xuống ao còn thấy đâu&lt;br /&gt;Khổ thân cô Tấm dãi dầu&lt;br /&gt;Lấy vua chẳng thoát hiểm sâu lòng người&lt;br /&gt;Tấm chết chẳng kịp thốt lời&lt;br /&gt;Mụ dì độc ác đốn đời lột ngay&lt;br /&gt;Quần áo của Tấm liền tay&lt;br /&gt;Cho Cám con mụ thế thay mặc vào&lt;br /&gt;Cung vua hai mẹ con chào&lt;br /&gt;Mụ rằng: chị Tấm hôm nào rủi ro&lt;br /&gt;Bị ngộ cảm chết nằm co&lt;br /&gt;Xin để em Cám thế cho chị mình&lt;br /&gt;Than ôi kế mẫu chữ tình&lt;br /&gt;Nhân ngày giỗ bố mà rình giết con!&lt;br /&gt;Dang tay cố nhét vuông tròn&lt;br /&gt;Phúc duyên cướp lấy vàng son giật về…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-mjIIYwGgjzA/TlMIf55iBHI/AAAAAAAAAfI/XtMwJwcxlSA/s1600/tamcam9b.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 312px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-mjIIYwGgjzA/TlMIf55iBHI/AAAAAAAAAfI/XtMwJwcxlSA/s400/tamcam9b.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5643864102236456050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-568527884601662708?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/568527884601662708/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/tam-cam-6.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/568527884601662708'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/568527884601662708'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/tam-cam-6.html' title='Tấm Cám (6)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-p7am18nQX-o/TlMIMTkTP5I/AAAAAAAAAfA/0znSc497kr4/s72-c/tamcam9a.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-874797901838453267</id><published>2011-08-12T19:12:00.014-04:00</published><updated>2011-08-27T07:26:27.318-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tấm Cám'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Tấm Cám (5)</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-WQKYJl_MfnE/TkX86STQRbI/AAAAAAAAAe4/1al9YBvguIE/s1600/tamcam6.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 359px; height: 283px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-WQKYJl_MfnE/TkX86STQRbI/AAAAAAAAAe4/1al9YBvguIE/s400/tamcam6.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5640192186626622898" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngựa ngang qua chốn cầu mây&lt;br /&gt;Đột nhiên Tấm bị rơi giày một bên&lt;br /&gt;Nàng vội xuống ngựa mò liền&lt;br /&gt;Tìm mãi không thấy Tấm bèn đi luôn&lt;br /&gt;Mất một giày ngỡ chuyện buồn&lt;br /&gt;Ai ngờ trong đó lại luồn điềm vui&lt;br /&gt;Voi của vua chẳng ai xui&lt;br /&gt;Ngang qua chỗ lội giật lùi chẳng đi&lt;br /&gt;Lại còn gầm lên ầm ì&lt;br /&gt;Vua sai lính xuống mò thì được ngay&lt;br /&gt;Văn hài xinh xẻo chiếc giày&lt;br /&gt;Vua cầm ngắm nghía trên tay chẳng rời&lt;br /&gt;Rồi vua truyền lệnh một lời&lt;br /&gt;Hễ trong đám hội có người quần thoa&lt;br /&gt;Nghĩa là con gái, đàn bà&lt;br /&gt;Đi vừa giày quý sẽ là vợ vua&lt;br /&gt;Đàn bà, con gái chen đua&lt;br /&gt;Xếp hàng ướm thử xem vừa chân không&lt;br /&gt;Mẹ con Cám cũng đến lồng&lt;br /&gt;Chân con, chân mẹ vào trong chiếc hài&lt;br /&gt;Không vừa, tiếc rẻ một hai&lt;br /&gt;Đến lượt nàng Tấm khoan thai cuối cùng&lt;br /&gt;Khẽ xin ướm thử ngượng ngùng&lt;br /&gt;Vừa như in lại giống hung chiếc giày&lt;br /&gt;Mà Tấm cầm ở trên tay&lt;br /&gt;Một đôi bị lạc thì nay chung đường&lt;br /&gt;Cám đứng ngoài xem mắt giương&lt;br /&gt;Thấy người con gái dễ thương tươi giòn&lt;br /&gt;Giống chị Tấm hay bị đòn&lt;br /&gt;Cám liền gọi mẹ mắt tròn ngạc kinh:&lt;br /&gt;“Ai như chị Tấm nhà mình ?!!”&lt;br /&gt;Mẹ nó phảy áo khỉnh khinh nguýt dài:&lt;br /&gt;“Chuông khánh còn chẳng ăn ai&lt;br /&gt;Nữa là mảnh chĩnh ném ngoài bờ tre&lt;br /&gt;Chị mày nhặt thóc đầu hè&lt;br /&gt;Đâu quần áo đẹp, ngựa xe mà đòi!”&lt;br /&gt;Nào ngờ duyên nghiệp ý trời&lt;br /&gt;Lại đưa “mảnh chĩnh” về nơi sang giầu&lt;br /&gt;Đến khi vua đến rước dâu&lt;br /&gt;Quân lính khênh kiệu cúi đầu, Tấm lên&lt;br /&gt;Mẹ con Cám sán đến xem&lt;br /&gt;Mới biết đích xác chị em trong nhà&lt;br /&gt;Họ lấy làm lạ mắt hoa&lt;br /&gt;Tấm lấy quần áo đâu mà đẹp xinh&lt;br /&gt;Không biết cá bống có tình&lt;br /&gt;Đáp công nuôi nấng hiển linh thành quà&lt;br /&gt;Bát cơm khi trước nhân ra&lt;br /&gt;Thành ngựa, quần áo lụa là, giày, khăn&lt;br /&gt;Người hiền tích đức tu nhân&lt;br /&gt;Cây trồng quả ngọt đền ân có ngày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-1QcqlPJvaTk/TkWzvoM-uVI/AAAAAAAAAew/olRd9Y57xVg/s1600/tamcam8.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 400px; height: 283px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-1QcqlPJvaTk/TkWzvoM-uVI/AAAAAAAAAew/olRd9Y57xVg/s400/tamcam8.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5640111739178498386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-874797901838453267?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/874797901838453267/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/tam-cam-5.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/874797901838453267'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/874797901838453267'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/tam-cam-5.html' title='Tấm Cám (5)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-WQKYJl_MfnE/TkX86STQRbI/AAAAAAAAAe4/1al9YBvguIE/s72-c/tamcam6.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6966425211250902351</id><published>2011-08-12T09:06:00.019-04:00</published><updated>2011-08-12T10:30:27.003-04:00</updated><title type='text'>Gatineau Park</title><content type='html'>Ở Canada có những công viên rất lớn, những công viên này có thể bao gồm những cánh rừng rộng, những hồ nước và cả những đồng cỏ, tất cả vẫn còn nguyên vẻ đẹp tự nhiên hoang sơ và quyến rũ. Gatineau Park là một trong những công viên như vậy, bạn phải mất nhiều ngày mới có thể đi hết được Gatineau Park, cảnh từ những hình chụp ở đây chỉ là một góc rất nhỏ của công viên này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-7rActygUFLk/TkUtw2yiYBI/AAAAAAAAAeo/l1EsKFYUKvI/s1600/Hoa.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-7rActygUFLk/TkUtw2yiYBI/AAAAAAAAAeo/l1EsKFYUKvI/s400/Hoa.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5639964425715867666" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-xtR7qHKSpPs/TkUtejUn2pI/AAAAAAAAAeg/7zAd0tbhbeo/s1600/Park1.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-xtR7qHKSpPs/TkUtejUn2pI/AAAAAAAAAeg/7zAd0tbhbeo/s400/Park1.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5639964111252478610" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-VDisALoz3Vw/TkUtNxv8OFI/AAAAAAAAAeY/Xi3ubmYZroA/s1600/Park2.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-VDisALoz3Vw/TkUtNxv8OFI/AAAAAAAAAeY/Xi3ubmYZroA/s400/Park2.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5639963823067379794" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-_a6CYDX1hls/TkUs44kREOI/AAAAAAAAAeQ/fXZvqYF2cNI/s1600/Park5.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-_a6CYDX1hls/TkUs44kREOI/AAAAAAAAAeQ/fXZvqYF2cNI/s400/Park5.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5639963464120209634" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/--8yn-ocvnDk/TkUsOsZmmNI/AAAAAAAAAeI/NlUpZdAOi2A/s1600/Park8.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/--8yn-ocvnDk/TkUsOsZmmNI/AAAAAAAAAeI/NlUpZdAOi2A/s400/Park8.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5639962739299752146" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-kCezJKJ_mk8/TkUrmV8EDBI/AAAAAAAAAeA/yz4sSfG_jHY/s1600/Park10.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-kCezJKJ_mk8/TkUrmV8EDBI/AAAAAAAAAeA/yz4sSfG_jHY/s400/Park10.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5639962046075505682" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-FGDybiR_O5U/TkUrSIffGnI/AAAAAAAAAd4/JaDXWyxne5A/s1600/Park11.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-FGDybiR_O5U/TkUrSIffGnI/AAAAAAAAAd4/JaDXWyxne5A/s400/Park11.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5639961698868599410" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-GX0mkEKeD-o/TkUq17ZC9JI/AAAAAAAAAdw/9z4uEJxvXnc/s1600/Park12.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-GX0mkEKeD-o/TkUq17ZC9JI/AAAAAAAAAdw/9z4uEJxvXnc/s400/Park12.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5639961214315590802" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-lKqt-WBZcro/TkUqcnzMWFI/AAAAAAAAAdo/uIvlG3KSdac/s1600/Park13.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-lKqt-WBZcro/TkUqcnzMWFI/AAAAAAAAAdo/uIvlG3KSdac/s400/Park13.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5639960779559819346" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-mSg_VjrkKs4/TkUqJLGFZ8I/AAAAAAAAAdg/yHw0RY1ke0E/s1600/Park14.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-mSg_VjrkKs4/TkUqJLGFZ8I/AAAAAAAAAdg/yHw0RY1ke0E/s400/Park14.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5639960445436913602" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6966425211250902351?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6966425211250902351/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/gatineau-park.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6966425211250902351'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6966425211250902351'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/gatineau-park.html' title='Gatineau Park'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-7rActygUFLk/TkUtw2yiYBI/AAAAAAAAAeo/l1EsKFYUKvI/s72-c/Hoa.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-5040671538925506225</id><published>2011-08-11T17:02:00.000-04:00</published><updated>2011-08-11T17:03:48.586-04:00</updated><title type='text'>Ai đi xa mô đó...</title><content type='html'>&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/4gqIZEvZYh8" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-5040671538925506225?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/5040671538925506225/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/ai-i-xa-mo-o.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5040671538925506225'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5040671538925506225'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/ai-i-xa-mo-o.html' title='Ai đi xa mô đó...'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/4gqIZEvZYh8/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-212871201415092751</id><published>2011-08-04T11:58:00.024-04:00</published><updated>2011-08-12T09:00:53.378-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tấm Cám'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Tấm Cám (4)</title><content type='html'>4.&lt;br /&gt;Khổ thân cô Tấm bé con&lt;br /&gt;Mồ côi mồ cút lon xon một mình&lt;br /&gt;Nuôi con bống có chút tình&lt;br /&gt;Sẻ chia săn sóc nhớ hình bóng thân&lt;br /&gt;Người ta giết chẳng ngại ngần &lt;br /&gt;Tấm buồn lủi thủi vườn sân việc nhà&lt;br /&gt;Chăn trâu, tát nước đồng xa&lt;br /&gt;Mẹ con nhà Cám la cà rong chơi...&lt;br /&gt;Ít lâu sau vua có lời&lt;br /&gt;Mở hội kén vợ mọi người dự đông&lt;br /&gt;Mẹ con Cám áo váy xong&lt;br /&gt;Cùng nhau đi hội thong dong lượt là&lt;br /&gt;Tấm thì rất muốn ghé qua&lt;br /&gt;Nhưng dì ghẻ bắt ở nhà, dì đưa&lt;br /&gt;Hai đấu thóc, gạo trộn bừa:&lt;br /&gt;"Nhặt xong mới được dây dưa hội hè!"&lt;br /&gt;Mẹ con mụ té đi ngay&lt;br /&gt;Để lại mình Tấm đắng cay tủi hờn&lt;br /&gt;Tấm khóc Bụt hiện lên luôn&lt;br /&gt;Hỏi: "Sao nước mắt con tuôn thế này"&lt;br /&gt;Tấm thưa: "Hôm nay là ngày&lt;br /&gt;Nhà vua mở hội mà tay của dì&lt;br /&gt;Lại trộn thóc gạo làm chi&lt;br /&gt;Bắt con phải nhặt đến kỳ nào xong"&lt;br /&gt;Bụt rằng: "Để ta giúp con&lt;br /&gt;Nhờ đàn chim sẻ nhặt ngon ngay mà"&lt;br /&gt;Liền có đàn chim bay sà&lt;br /&gt;Hai phần thóc gạo nhặt ra rõ ràng&lt;br /&gt;Tấm mừng nhưng lại vội vàng&lt;br /&gt;Tủi thân muốn khóc: áo nàng mướp xơ&lt;br /&gt;Váy thì rách vá, bây giờ&lt;br /&gt;Mà đi xem hội thì dơ với người&lt;br /&gt;Bụt bèn bảo Tấm một lời:&lt;br /&gt;"Con đào bốn lọ ở nơi chân giường&lt;br /&gt;Sẽ có quần áo đủ đường"&lt;br /&gt;Hóa ra hồn bống cũng thương Tấm hiền&lt;br /&gt;Lọ thì có yếm hoa hiên&lt;br /&gt;Quần nhiễu điều, thắt lưng duyên hoa đào&lt;br /&gt;Lọ thì áo mớ ba màu&lt;br /&gt;Lục, đào, hoàng yến màu nào cũng tươi&lt;br /&gt;Khăn nhiễu tam giang vừa người&lt;br /&gt;Văn hài xinh xắn ôm mười ngón chân&lt;br /&gt;Tấm lo mặc áo mặc quần&lt;br /&gt;Mở thêm lọ cuối ngựa thần bé teo&lt;br /&gt;Vừa đặt xuống đất ngựa reo&lt;br /&gt;Hí lên một tiếng lớn theo ngựa thường&lt;br /&gt;Lại có đủ cả yên cương&lt;br /&gt;Tấm cưỡi ngựa đẹp lên đường cái quan&lt;br /&gt;Xinh tươi quá thể cô nàng&lt;br /&gt;Ai hay côi cút gian nan có ngày...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-tcFiABEBAHo/TjrY-UYZmMI/AAAAAAAAAdA/SuU-2WuDhdY/s1600/Tam%2Bcam%2B-%2BCopy.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 354px; height: 299px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-tcFiABEBAHo/TjrY-UYZmMI/AAAAAAAAAdA/SuU-2WuDhdY/s400/Tam%2Bcam%2B-%2BCopy.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5637056448742136002" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-212871201415092751?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/212871201415092751/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/tam-cam-4.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/212871201415092751'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/212871201415092751'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/08/tam-cam-4.html' title='Tấm Cám (4)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-tcFiABEBAHo/TjrY-UYZmMI/AAAAAAAAAdA/SuU-2WuDhdY/s72-c/Tam%2Bcam%2B-%2BCopy.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6746474225424539554</id><published>2011-07-21T23:03:00.004-04:00</published><updated>2011-08-05T00:48:58.566-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tấm Cám'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Tấm Cám (3)</title><content type='html'>3.&lt;br /&gt;Dì ghẻ thấy Tấm rất hay&lt;br /&gt;Ăn xong ra giếng nên rày sinh nghi&lt;br /&gt;Bèn sai con đẻ của dì&lt;br /&gt;Đợi Tấm ra đó thì đi rập rình&lt;br /&gt;Cám nấp trong bụi mùng tinh&lt;br /&gt;Ở ngay cạnh giếng nghe rành rọt câu&lt;br /&gt;Tấm đọc gọi Bống ngoi đầu&lt;br /&gt;Cám bèn nhẩm thuộc kể hầu mẹ nghe&lt;br /&gt;Sáng sau dì gọi Tấm đe:&lt;br /&gt;"Hôm nay mẹ dặn con nghe mới là&lt;br /&gt;Chăn trâu thì chăn đồng xa&lt;br /&gt;Chớ chăn đồng nhà làng bắt mất trâu"&lt;br /&gt;Vâng lời dì Tấm cắm đầu&lt;br /&gt;Dắt trâu xa tít đồng mầu mới an&lt;br /&gt;Ở nhà hai mẹ con gian&lt;br /&gt;Đem cơm ra gọi Bống bang mị lừa&lt;br /&gt;Bống nổi lên ăn cơm thừa&lt;br /&gt;Mẹ con bắt lấy kho dưa ăn liền&lt;br /&gt;Đến chiều Tấm dắt trâu viền&lt;br /&gt;Ăn xong Tấm gọi Bống hiền lên ăn&lt;br /&gt;Ai ngờ gọi mãi băn khoăn&lt;br /&gt;Chẳng thấy Bống nổi chẳng tăm nước mờ&lt;br /&gt;Hồi lâu Tấm sốt ruột chờ&lt;br /&gt;Chợt thấy cục máu đỏ lờ nổi lên&lt;br /&gt;Tấm khóc như bị trúng tên&lt;br /&gt;Bụt nghe Bụt lại hiện lên thình lình:&lt;br /&gt;"Sao con đứng khóc một mình"&lt;br /&gt;Tấm bèn kể hết sự tình đầu đuôi&lt;br /&gt;Bụt rằng: "con Bống con nuôi&lt;br /&gt;Người ta ăn thịt mất rồi còn đâu&lt;br /&gt;Con về tìm xương, đuôi, đầu&lt;br /&gt;Bỏ vào bốn lọ chôn sâu chân giường"&lt;br /&gt;Tấm nghe về vội tìm xương&lt;br /&gt;Hồi lâu mà chẳng thấy vương ở nhà&lt;br /&gt;Con gà cục tác cục ta:&lt;br /&gt;"Cho ta nắm thóc ta đà bới cho"&lt;br /&gt;Tấm rải một nắm thóc to&lt;br /&gt;Gà bèn vào bếp bới gio một hồi&lt;br /&gt;Xương Bống phơi cả lên rồi&lt;br /&gt;Tấm bèn gom lấy y lời đem chôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-cRz8okQ_jeQ/Tij5_s1GWiI/AAAAAAAAAc4/W7QPkolCP_A/s1600/Tam%2Bcam.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 282px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-cRz8okQ_jeQ/Tij5_s1GWiI/AAAAAAAAAc4/W7QPkolCP_A/s400/Tam%2Bcam.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5632026206787754530" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6746474225424539554?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6746474225424539554/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/07/tam-cam-tiep.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6746474225424539554'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6746474225424539554'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/07/tam-cam-tiep.html' title='Tấm Cám (3)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-cRz8okQ_jeQ/Tij5_s1GWiI/AAAAAAAAAc4/W7QPkolCP_A/s72-c/Tam%2Bcam.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-675091799161255581</id><published>2011-07-20T10:11:00.013-04:00</published><updated>2011-08-05T00:48:31.398-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tấm Cám'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Tấm Cám (1,2)</title><content type='html'>1.&lt;br /&gt;Tấm và Cám hai chị em&lt;br /&gt;Cùng cha khác mẹ ngồi chen một nhà&lt;br /&gt;Tấm biết đi, mẹ vội xa&lt;br /&gt;Ít lâu thì lại đến cha qua đời&lt;br /&gt;Tấm ở với dì ghẻ, người&lt;br /&gt;Đẻ ra con Cám rong chơi suốt ngày&lt;br /&gt;Tấm thì quần quật chân tay&lt;br /&gt;Việc này việc nọ dì bày hàng kho...&lt;br /&gt;Một hôm mẹ Cám đưa cho&lt;br /&gt;Mỗi con Tấm, Cám một giò đeo hông&lt;br /&gt;Bảo ra hớt tép ngoài đồng&lt;br /&gt;Ai hớt đầy giỏ: yếm hồng mẹ trao&lt;br /&gt;Tấm nghe lội ruộng cái ào&lt;br /&gt;Không quản trời nắng bắt vào tôm cua&lt;br /&gt;Được chiều Cám vốn nhởn nhơ&lt;br /&gt;Hái hoa bắt bướm bụi bờ gần xa&lt;br /&gt;Đến khi trời đã chiều tà&lt;br /&gt;Giỏ Cám vẫn chẳng có ma tép nào&lt;br /&gt;Cám bèn cất giọng cao cao:&lt;br /&gt;"Chị Tấm ơi hụp mau nào cho sâu&lt;br /&gt;Kẻo đầu chị lấm bùn trâu&lt;br /&gt;Về nhà mẹ thấy mẹ rầu cho coi"&lt;br /&gt;Tấm tin cái đứa vạch vòi&lt;br /&gt;Ra ao tắm gội nước nôi kỹ càng&lt;br /&gt;Cám trên bờ vội trút hàng&lt;br /&gt;Bao nhiêu tôm tép đều sang giỏ mình&lt;br /&gt;Tấm lên thấy giỏ sạch tinh&lt;br /&gt;Nàng bưng mặt khóc một mình khơi khơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.&lt;br /&gt;Thốt nhiên Tấm thấy sáng ngời&lt;br /&gt;Bụt hiện lên hỏi: con ơi khóc gì?&lt;br /&gt;Tấm kể, Bụt nói uy nghi:&lt;br /&gt;Con xem trong giỏ có gì còn chăng&lt;br /&gt;Tấm nhìn vào giỏ thưa rằng:&lt;br /&gt;Chỉ còn con bống nhỏ bằng ngón tay&lt;br /&gt;Bụt bảo đem Bống về ngay&lt;br /&gt;Thả nuôi ở giếng mỗi ngày thả cơm&lt;br /&gt;Đáng ăn mỗi bữa ba đơm&lt;br /&gt;Thì ăn hai bát phần hơn để dành&lt;br /&gt;Mang cho con Bống ngoan lành&lt;br /&gt;Thả cơm nhớ gọi rõ rành lớp lang&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Cái Bống là cái Bống Bang&lt;br /&gt;Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta&lt;br /&gt;Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Dứt lời Bụt biến đi thôi&lt;br /&gt;Tấm về theo đúng như lời Bụt răn&lt;br /&gt;Bớt bát cơm mỗi bữa ăn&lt;br /&gt;Giấu đem ra giếng để chăn bống hiền&lt;br /&gt;Tấm gọi là bống hiện lên&lt;br /&gt;Đớp hết cơm lại lặn yên đợi nàng&lt;br /&gt;Nhân đây ghé một lời bàn&lt;br /&gt;Lời ngọc lời vàng Bụt dạy Tấm theo&lt;br /&gt;Chúng sinh cứu độ mầm gieo&lt;br /&gt;Tu nhân tích đức đuổi đeo tháng ngày...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Còn tiếp)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-qyJTicGhQfg/TibiLvVRexI/AAAAAAAAAco/GIFxgfZelvc/s1600/Tam%2BCam.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 266px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-qyJTicGhQfg/TibiLvVRexI/AAAAAAAAAco/GIFxgfZelvc/s400/Tam%2BCam.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5631437075385514770" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-675091799161255581?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/675091799161255581/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/07/tam-cam.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/675091799161255581'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/675091799161255581'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/07/tam-cam.html' title='Tấm Cám (1,2)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-qyJTicGhQfg/TibiLvVRexI/AAAAAAAAAco/GIFxgfZelvc/s72-c/Tam%2BCam.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-364986824421180133</id><published>2011-06-29T15:18:00.017-04:00</published><updated>2011-06-30T09:47:27.575-04:00</updated><title type='text'>Nhạc Hoàng Thi Thơ (II)</title><content type='html'>Nhạc Hoàng Thi Thơ gợi nhắc đến nhiều ký ức trong tôi, có một điều rất ấm áp là khi nghe những bài hát với giai điệu trữ tình và ca từ hồn nhiên trong trẻo như nắng gió đồng quê của ông, tôi luôn cảm thấy mình được gần gụi với quê hương. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/_6QK4Lo585A" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/OeIqBm7Yy_Q" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/dW_etND6fdw" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/uR7ccxhSrTk" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/unmTH2mx0Yo" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/ai18LuoNe7o" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-364986824421180133?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/364986824421180133/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/nhac-hoang-thi-tho-ii.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/364986824421180133'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/364986824421180133'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/nhac-hoang-thi-tho-ii.html' title='Nhạc Hoàng Thi Thơ (II)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/_6QK4Lo585A/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-4525611106070048395</id><published>2011-06-23T16:42:00.001-04:00</published><updated>2011-06-23T16:48:37.002-04:00</updated><title type='text'>Nhạc Hoàng Thi Thơ (I)</title><content type='html'>&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/zpAV4LpHp3M" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="425" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/kvpSf17zFT0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-4525611106070048395?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/4525611106070048395/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/nhac-hoang-thi-tho-i.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4525611106070048395'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4525611106070048395'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/nhac-hoang-thi-tho-i.html' title='Nhạc Hoàng Thi Thơ (I)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/zpAV4LpHp3M/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-5342344863803346146</id><published>2011-06-15T15:21:00.017-04:00</published><updated>2011-06-15T22:29:34.155-04:00</updated><title type='text'>viên- điều, sĩ- sự, nỗi- quân</title><content type='html'>Sang nhà bạn Nhị Linh thấy cái tiêu đề có lối cân bằng viên- điều ngồ ngộ gây cười: &lt;a href="http://nhilinhblog.blogspot.com/2011/06/bien-tap-vien-la-mot-ieu-ac.html"&gt;Biên tập viên là một điều ác :)&lt;/a&gt;, cái mặt tủm tỉm kèm theo có thể hiểu là tác giả cố tình viết hài hước thế (để câu view chẳng hạn ;), tôi bắt chước NL viết ra vài câu kiểu đó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ca sĩ hiện nay là một sự khoe ngực&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hải quân VN là một nỗi thiếu thốn gian nan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viết sai mà đọc có vẻ xuôi tai nhỉ, sai vì người thì phải tương đương với người, nếu coi "là" là một dấu bằng, hai vế cần tương đương, người (viên, sĩ, quân) không thể là điều, sự, nỗi được. Tôi là kẻ yếu, anh là kẻ mạnh...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng trong văn học thì lối viết sai này lại được chấp nhận thậm chí được coi như một sự so sánh sáng tạo. Ví dụ: "Nàng là một nỗi buồn không tuổi", "Thằng ấy là nỗi nhục của dòng họ"... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Nhân thể, chị Đoàn Minh Phượng có nhắc đến niềm mong ước được tự do viết sai của Nguyễn Ngọc Tư &lt;a href="http://doanminhphuong.wordpress.com/2011/05/29/b%C6%A1i-l%E1%BB%99i/"&gt;ở đây&lt;/a&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đương nhiên trong văn học thì "nàng" cũng mênh mông mà "buồn" cũng mênh mông, và "Làng quê thì mênh mông" lắm, bữa trước tôi cũng nhân đọc blog bạn Nhị Linh mà đang đêm khuya đi Gúc truyện ngắn này để đọc, đọc xong sợ đến mất ngủ, thế là đêm cũng thành mênh mông nốt! :)   &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Trong các văn bản không phải văn học, lối viết viên- điều, sĩ- sự, nỗi- quân ở trên gây sự chú ý bởi khoảng chênh lệch giữa danh từ và danh từ không cùng loại. Sự khập khiễng này khiến ta có cảm giác tác giả đã viết lệch. Nhưng với tôi dù sao nó cũng không gây ra cảm giác tức họng giống bị hóc xương như khi đọc một câu khác trong đó người được so với người chẳng sai ngữ pháp tí nào hết, chỉ có điều ở câu này, một người yêu nước bị coi là một thằng ăn cắp. Nghẹn họng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-5342344863803346146?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/5342344863803346146/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/vien-ieu-si-su-noi-quan.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5342344863803346146'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5342344863803346146'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/vien-ieu-si-su-noi-quan.html' title='viên- điều, sĩ- sự, nỗi- quân'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-4982802383698339266</id><published>2011-06-13T12:52:00.010-04:00</published><updated>2011-06-13T17:25:39.203-04:00</updated><title type='text'>Nhật ký cũ - Hà nội</title><content type='html'>Tôi không sinh ra ở Hà nội, nơi tôi sinh ra và lớn lên là Thái nguyên, một tỉnh miền trung du. Trong suốt thời thơ ấu, tôi có một số lần chưa đủ kể trên mười đầu ngón tay được "về Hà nội chơi" hoặc đi ngang qua Hà nội để về quê ngoại, quê nội. Hà nội trong mắt một đứa trẻ như tôi là những hình ảnh khá kỳ vĩ và nhiều ẩn chứa. Là sông Hồng đỏ phù sa trôi cuồn cuộn mùa mưa, là cầu Long biên dài dặc, là những phố nối nhau mãi không ngừng. Hà nội cho tôi biết đến hình ảnh "lơ thơ tơ liễu buông mành", chỗ tôi ở ko có cây liễu. Nhìn cầu Thê Húc nườm nượp tôi nghĩ đến những câu thơ trong Kiều của Nguyễn Du. Hà nội cho tôi biết những ngõ sâu thăm thẳm, những bàn thờ trầm mặc trong căn nhà bạn cha tôi thiếu ánh sáng mặt trời dường như càng ẩn chứa thêm những gì bí ẩn. Hà nội cũng bí ẩn trong những câu chuyện người lớn mà tôi nghe lỏm được về Nhân Văn Giai Phẩm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian tôi đi học ĐH 5 năm ở HN, tôi khám phá thêm được nhiều điều nhưng HN vẫn còn nhiều bí ẩn với tôi... Lớp tôi học có khoảng hơn ba chục người nhưng chỉ có một người là HN gốc, nghĩa là ông bà bạn ấy cũng sinh ra ở HN, bạn ấy là một bạn gái tên là Phương. Sau khi nghe vậy tự nhiên tôi nhận thấy phong thái khác hẳn của bạn ấy so với các bạn cùng lớp. Sau này tôi không rõ mình đã yêu quí bạn P kia quá mà nghĩ vậy hay sao, vì tất cả những gì toát ra từ P tôi đều thấy đẹp. Bản thân P cũng là một người con gái đẹp, trong cách ăn mặc, nói năng, trong từng cử chỉ. P. không bao giờ tỏ ý coi thường những người ngoại tỉnh về học, bao giờ cũng là những lời nói nhẹ nhàng, dịu dàng, vừa lịch sự vừa đôn hậu khi dân "nội trú" chúng tôi muốn hỏi gì. Cảm ơn P. đã cho tôi ấn tượng về một người HN gốc như vậy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi học ở 19 Lê Thánh Tông, đấy là một phố rất đẹp vắt ngang qua vườn hoa Tao đàn kéo thẳng đến nhà hát Lớn. Trên phố này còn có đại học Dược, cạnh ĐH Dược là biệt thự của gia đình BS TTT, một ngôi biệt thự kiểu Pháp có vườn cây trong hàng rào mà mỗi lần đi học về ngang qua để ra bến Bus, chúng tôi thường say sưa ngắm nhìn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi đó HN còn tàu điện, nhưng vì tàu điện đi rất chậm nên chúng tôi đi học bằng Bus hoặc xe đạp. Thỉnh thoảng, những khi mới lĩnh học bổng hoặc mới được gia đình tiếp tế, tôi và một người bạn gái cùng phòng không trở về ký túc sau giờ học mà đi chơi "bát phố". Đầu tiên là qua Tràng tiền, vào hiệu sách và hiệu kem, sau đấy men nhà Bưu điện ra hàng Dầu xem giày dép, rồi đi Hàng Ngang, Hàng Đào, ăn chè ở hàng Thùng, cốc chè đỗ đen rất to và ngon, ăn bánh rán ở hàng nào đó quên rồi, bánh rán bé tẹo, ròn, ngọt lắm... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có những buổi chiều cuối tuần không có tiền nhiều trong túi, chỉ đi với bạn ngắm phố phường Hà nội. Thực ra Hà nội trong ký ức của tôi không chỉ là chính cảnh phố phường tôi thấy mà được khắc sâu bằng những trang viết về Hà nội tôi được đọc suốt thời niên thiếu cho đến khi trưởng thành. Một Kẻ Chợ hoài niệm và xa vắng trong Tự truyện của Tô Hoài, một Hà Thành kệch kỡm nhiều thói hư tật xấu trong Số đỏ của Vũ Trọng Phụng, một Hà nội với nhiều sự tinh tế và cầu kỳ trong văn Nguyễn Tuân, một thủ đô hào hoa trong nhạc Nguyễn Đình Thi...  Nhưng sâu sắc nhất với tôi vẫn là Hà nội của Nguyễn Huy Tưởng, tôi đọc đi đọc lại Sống mãi với thủ đô, ấn tượng với nhiều nhân vật người Hà nội trong đó. Đến khi dạo chơi ở Bờ Hồ, đường Đinh Tiên Hoàng, gặp khóm tượng đài những người thanh niên cầm bom ba càng, tôi lại nhớ đến cuốn truyện đó. Nghĩ đến một Hà nội đã từng chìm trong khói lửa, và cảm thấy mỗi đường phố rộn rã tôi đang nhìn như ẩn chứa một phần hồn hào hùng và thiêng liêng. Có một bức ảnh về cách mạng tháng Tám chụp Hà nội trong sách lịch sử phổ thông mà tôi xem nhiều lần, đó là bức ảnh cảnh người dân cướp chính quyền ở một tòa nhà của Pháp, khi đi con đường gần quảng trường Ba Đình, tôi nhận ra tòa nhà đó, thấy rất thú vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ra trường, tôi về lại Thái nguyên, khi tôi chuyển công tác về Hà nội vào năm 1998, Hà nội đã khác xưa nhiều. Những lần tắc đường ở Ngã tư Sở đã làm tôi nghĩ về một Hà nội ngột ngạt bởi ô nhiễm và quá tải, nhưng đấy là chuyện về sau này. Ở Hà nội "những năm hai nghìn" mà tôi vẫn nhớ về một Hà nội thời sinh viên của tôi hơn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dec 29 2006&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-4982802383698339266?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/4982802383698339266/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/nhat-ky-cu-ha-noi.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4982802383698339266'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4982802383698339266'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/nhat-ky-cu-ha-noi.html' title='Nhật ký cũ - Hà nội'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7864395440718143591</id><published>2011-06-11T09:56:00.004-04:00</published><updated>2011-06-11T10:14:37.048-04:00</updated><title type='text'>Thơ đưa</title><content type='html'>Ngả lưng tôi ngủ vào thơ&lt;br /&gt;Xoay ngang xoay dọc bốn bờ rộng thênh&lt;br /&gt;Mơ mòng phải bước chênh vênh&lt;br /&gt;Thơ đỡ tôi nhé thơ khênh tôi về&lt;br /&gt;Đưa tôi như võng trưa hè&lt;br /&gt;Để tôi đợi gió hàng tre rì rào...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7864395440718143591?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7864395440718143591/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/tho-ua.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7864395440718143591'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7864395440718143591'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/tho-ua.html' title='Thơ đưa'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-5266601057327272202</id><published>2011-06-10T17:54:00.009-04:00</published><updated>2011-06-10T18:21:45.007-04:00</updated><title type='text'>Sau cơn mưa chiều</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-viotSAi6oIw/TfKXqWBeQgI/AAAAAAAAAbY/tHn4pwa0x8A/s1600/DSCN0966.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-viotSAi6oIw/TfKXqWBeQgI/AAAAAAAAAbY/tHn4pwa0x8A/s400/DSCN0966.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5616718439006487042" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-eAnkg94WB9s/TfKXCVQVzLI/AAAAAAAAAbQ/2JNwX7insYg/s1600/DSCN0967.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-eAnkg94WB9s/TfKXCVQVzLI/AAAAAAAAAbQ/2JNwX7insYg/s400/DSCN0967.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5616717751605644466" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-1J876eCdJhY/TfKWiDmJqsI/AAAAAAAAAbI/P2xSdXZrKls/s1600/DSCN0964.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-1J876eCdJhY/TfKWiDmJqsI/AAAAAAAAAbI/P2xSdXZrKls/s400/DSCN0964.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5616717197109471938" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-5266601057327272202?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/5266601057327272202/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/sau-con-mua-chieu.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5266601057327272202'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5266601057327272202'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/sau-con-mua-chieu.html' title='Sau cơn mưa chiều'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-viotSAi6oIw/TfKXqWBeQgI/AAAAAAAAAbY/tHn4pwa0x8A/s72-c/DSCN0966.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-77740919571818658</id><published>2011-06-06T09:41:00.011-04:00</published><updated>2011-06-06T13:25:42.301-04:00</updated><title type='text'>Cổ tích hiện đại</title><content type='html'>- Tàu ơi, sao lưỡi bò to thế?&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;- Lưỡi bò to để bò liếm được nhiều hơn (LVT)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mô típ hỏi đáp trên có nguồn gốc từ câu chuyện về cô bé quàng khăn đỏ và con chó sói. Trong chuyện này, dù che giấu khéo léo đến đâu thì rồi cuối cùng con sói cũng lộ ra bản chất sói, dã tâm gian ác, tham lam của nó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé quàng khăn đỏ bé nhỏ sức yếu khó lòng chống lại được sói già gian ác, bây giờ phải làm gì? Cô bé bèn kêu cứu ầm ĩ lên cho cả thế giới nghe thấy. Tiếng kêu vang xa muôn dặm, sói già cũng phải chùn tay, nó ngại bị bàn dân thiên hạ đồng thanh phản đối, nó cũng ngại biết đâu có bác thợ săn đang sửa soạn súng ống ở đâu đó...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-77740919571818658?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/77740919571818658/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/co-tich-hien-ai.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/77740919571818658'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/77740919571818658'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/co-tich-hien-ai.html' title='Cổ tích hiện đại'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-900642182257583389</id><published>2011-06-04T12:22:00.003-04:00</published><updated>2011-06-04T12:28:33.147-04:00</updated><title type='text'>How To Deal With Negative People</title><content type='html'>Có bài này đọc rất hữu ích, vì muốn copy thì phải liên hệ với tác giả nên tôi chỉ để link thôi: &lt;a href="http://www.life-with-confidence.com/how-to-deal-with-negative-people.html"&gt;How To Deal With Negative People&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-900642182257583389?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/900642182257583389/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/how-to-deal-with-negative-people.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/900642182257583389'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/900642182257583389'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/06/how-to-deal-with-negative-people.html' title='How To Deal With Negative People'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7229800944365252815</id><published>2011-05-22T15:18:00.007-04:00</published><updated>2011-05-22T21:29:55.505-04:00</updated><title type='text'>Comment ở blog chị Lana</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Nhờ có Entry &lt;a href="http://lanoanhblog.blogspot.com/2011/05/iem-tho.html"&gt;Điểm thơ ở blog chị Lana&lt;/a&gt; mà tôi viết comment này, copy về đây vì muốn lưu lại suy nghĩ của mình về một vấn đề gây tranh luận)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Chị Lana, cuối tuần em ra ngoại ô, chiều nay về mới viết trả lời chị được. Dù em có hay làm thơ nhưng em thường viết bằng cảm xúc/giác và thói quen chứ trình độ lý luận về thơ của em là không có, bình thường em cũng không giỏi tranh luận, nói chung em ít khi tranh luận về thơ văn một cách bài bản, em viết thế này theo những gì em cảm nhận thôi chị ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Em nghĩ cuộc sống là dòng chảy theo thời gian cho nên thơ không thể đứng yên, bất biến, những định nghĩa về thơ cũng vậy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Một ví dụ về sự thay đổi dễ thấy nhất là sự thay đổi trong môi trường sống, cách đây hơn nửa thế kỷ, Nguyễn Khuyến viết: “Ao thu lạnh lẽo nước trong veo/ Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo”, hay Lưu Trọng Lư viết: “Con nai vàng ngơ ngác/ đạp trên lá vàng khô”, đó là cảnh mà các thi nhân của chúng ta sống trong đó, những cảnh hiển hiện trước mắt họ và đi vào thơ. Cảnh và thơ đều đẹp, người đọc yêu thích cảnh và thơ ấy. Thi sĩ bây giờ tìm được một cái “ao thu nước trong veo”, hay “một con nai vàng ngơ ngác” giữa đời thực là rất khó, nai thì tuyệt chủng rồi, ao thì ô nhiễm túi nilon lềnh bềnh… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Ký ức về thơ của đa phần chúng ta thường là những gì  trong trẻo đẹp đẽ, bi hùng nên nếu ta đọc thơ thi sĩ viết chệch ra khỏi đường ray đó thì cảm giác của ta là thất vọng, nhất là những lời thơ đó lại cho ta cảm giác bức bối, bẩn thỉu thậm chí như những lời rác rưởi của cuộc sống đời thường. Nhưng nếu ta nhận thấy rằng thi sĩ chỉ đơn giản phản ánh chân thực của cuộc đời mà họ đang sống thì liệu ta có chấp nhận thơ của họ không? Nếu chúng ta cũng có lúc cảm thấy bức bối về rác thì chúng ta có chấp nhận rằng: “Nay ở trong thơ nên có rác” không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Những cảm xúc của người thi sĩ khác với những cảm xúc chúng ta thường thưởng thức trong thơ cũng vậy, đơn cử như bài Hoa sữa, nếu chúng ta quá quen với những mô tả về mùi hương hoa sữa nồng nàn lãng mạn, có người nói cảm giác khác khó chịu về mùi hương ấy thì sẽ khiến ta muốn phản ứng nhưng nếu ta lắng nghe cảm xúc của họ biết đâu ta lại hiểu được ra trên đời này cái gì cũng có hai mặt của nó. Những thi sĩ chọn những lối đi khác nhau để tiếp cận một mùi hương chẳng qua cũng để cho chúng ta có cái nhìn đầy đủ hơn về cuộc đời. Nếu chỉ có những lời khen ngợi mùi hoa sữa được cất lên thì sự thể có lẽ sẽ dẫn đến đúng như thi sĩ nói “một không khí đậm đặc mùi hoa sữa”. Thi sĩ không chấp nhận được cái mùi đấy cũng chỉ vì muốn hướng đến một không khí tự do trong lành hơn. Tự do đơn giản có khi chỉ là không muốn ngửi mãi một mùi cho dù nó có thơm nồng nàn đến đâu, nó có được nhiều người từ trước đến nay ca ngợi đến đâu. Tự do đơn giản có lúc chỉ là ai cũng được nói ý nghĩ thật của mình ra mà không phải chịu sự kiểm duyệt nào dù người ấy là một Giáo sư toán được giải thưởng danh giá hay là một thi sĩ nghèo xác ở hẻm 47 xuất bản thơ theo lối photocopy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Chị Lana, thơ Bùi Chát có bài em thấy hay có bài không nhưng em thấy thi sĩ BC là người dũng cảm, bữa trước em viết bài Cái đấy bỏ đi là muốn nói đến sự dũng cảm này. Ông công khai đưa vào thơ mình nhiều từ ngữ, hình ảnh mà các thi sĩ trước ông không dám. Đậm đặc hơi thở cuộc sống bình dân bụi bặm và nhạo cười tất cả, ông khiến người ta phải nghĩ lại về thơ, vậy cuối cùng thì thơ là gì? Hẳn nhiên là ông chịu sự ném đá của dư luận, chắc ông cũng phải chịu nhiều hệ lụy. Nhưng ông cùng những người bạn của mình ở nhà xuất bản Giấy Vụn cũng đã vạch ra một dòng chảy khác trong thơ Việt nam đương đại, dòng chảy mà sau này lịch sử thơ văn nước nhà chắc chắn phải kể đến.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7229800944365252815?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7229800944365252815/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/05/comment-o-blog-chi-lana.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7229800944365252815'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7229800944365252815'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/05/comment-o-blog-chi-lana.html' title='Comment ở blog chị Lana'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-5868429605324146285</id><published>2011-05-20T06:57:00.013-04:00</published><updated>2011-05-20T14:33:15.876-04:00</updated><title type='text'>Đôi khi</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Đôi khi muốn gặp người xưa&lt;br /&gt;Hỏi xem người ấy bây giờ ra sao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khó nghèo hay đã sang giầu?&lt;br /&gt;Lạc quan phấn khởi (hay) buồn rầu ủ ê?&lt;br /&gt;Khỏe mạnh hay bệnh yếu rề?&lt;br /&gt;Cố công thành đạt (hay) cam bề buông xuôi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chăm chỉ hay hóa biếng lười?&lt;br /&gt;Thủy chung hay đã chơi bời trăng hoa?&lt;br /&gt;Thẳng ngay hay hóa gian tà?&lt;br /&gt;Ra người quân tử hay là tiểu nhân?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hỏi xa cho chí hỏi gần&lt;br /&gt;Hỏi làng xóm cũ đông lân bạn bè&lt;br /&gt;Vấn an cha mẹ cận kề&lt;br /&gt;Hỏi sang em út nghiệp nghề ra sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi thì hỏi vợ thế nào&lt;br /&gt;Xấu xinh? hiền dữ? thấp cao? sang hèn? &lt;br /&gt;Yêu thương có sánh hờn ghen?&lt;br /&gt;Thảnh thơi hay phải bon chen nhọc nhằn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hỏi sang đến của để dành&lt;br /&gt;Gái trai nếp tẻ phúc lành mấy cơi? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao câu hỏi bấy nhiêu lời&lt;br /&gt;Như dòng sông chảy xuyên đời bấy nay&lt;br /&gt;Lắng nghe nước tỏa thưa dày&lt;br /&gt;Tràn muôn giăng mắc những ngày xa xưa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh mình và bạn cùng học hồi lớp 4 :)&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-8QAUcV2evk4/TdZM3eSyC0I/AAAAAAAAAac/heN-_ELTbX4/s1600/HinhThaiNguyen.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 188px; height: 302px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-8QAUcV2evk4/TdZM3eSyC0I/AAAAAAAAAac/heN-_ELTbX4/s400/HinhThaiNguyen.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5608754901844888386" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-5868429605324146285?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/5868429605324146285/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/05/oi-khi.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5868429605324146285'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5868429605324146285'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/05/oi-khi.html' title='Đôi khi'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-8QAUcV2evk4/TdZM3eSyC0I/AAAAAAAAAac/heN-_ELTbX4/s72-c/HinhThaiNguyen.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2377064758638859660</id><published>2011-05-19T11:10:00.010-04:00</published><updated>2011-05-19T15:16:22.038-04:00</updated><title type='text'>Cái đấy bỏ đi</title><content type='html'>Muốn gọi cái đấy bằng tên&lt;br /&gt;Cái tên dung dị đậm duyên cội nguồn&lt;br /&gt;Nhưng mà ngại chúng bạn buồn&lt;br /&gt;Hay là có kẻ giận hờn bỏ đi&lt;br /&gt;Đành bắt cái đấy nhu mì&lt;br /&gt;Giấu vào tơ lụa rồi thì gấm nhung&lt;br /&gt;Nhiễu Tàu thêm dải bó lưng&lt;br /&gt;Xiết ngoài cho chặt núi rừng bể dâu&lt;br /&gt;Nào ngờ dung dị rĩ rầu&lt;br /&gt;Một ngày duyên đậm âu sầu bỏ đi&lt;br /&gt;Có người thương nhớ vân vi&lt;br /&gt;Hóa ra Bùi Chát mê si kiếm tìm&lt;br /&gt;Lênh đênh biết mấy nổi chìm &lt;br /&gt;Một ngày anh cũng đã nhìn được ra&lt;br /&gt;Tên xưa dung dị thật thà&lt;br /&gt;Bồn chồn nguồn cội đậm đà phiêu du&lt;br /&gt;Vào ra chén tạc chén thù&lt;br /&gt;Hỏi rằng có muốn đền bù nhục vinh&lt;br /&gt;Cái đấy thủ thỉ tâm tình:&lt;br /&gt;"Mong đời rộng lượng cho mình chính danh"&lt;br /&gt;Nhưng vì thiên hạ hẹp vành &lt;br /&gt;Cho nên danh chính cũng đành bỏ đi...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2377064758638859660?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2377064758638859660/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/05/cai-ay-bo-i.html#comment-form' title='17 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2377064758638859660'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2377064758638859660'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/05/cai-ay-bo-i.html' title='Cái đấy bỏ đi'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2546439941521455246</id><published>2011-05-10T11:13:00.004-04:00</published><updated>2011-05-10T22:26:28.744-04:00</updated><title type='text'>Your Dream City</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Hôm nay tôi nhận được email này từ em Dương, một người bạn mạng rất đáng yêu có nick Oshin/Daisy, rất nhiệt tình trong việc phổ biến các kiến thức, thông tin hữu ích cho cuộc sống, cho việc bảo vệ môi trường, tôi post thư em Dương lên đây hy vọng nhận được sự giúp đỡ của các bạn cho nghiên cứu của em, cảm ơn các bạn - HY)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dear friends,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Please take some minutes to help me with this survey as it is part of the research for my thesis.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;What kind of city/community do you want to live in? How do you envision it? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;a href="https://sites.google.com/site/sustainabilityvision/urban-survey"&gt;* https://sites.google.com/site/sustainabilityvision/urban-survey&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Please feel free to forward this survey to your network if possible...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Many thanks in advance!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;With my best regards,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thuy Duong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-li7qt_LPsYE/Tcla0ftD2lI/AAAAAAAAAaM/TjY7ccJotag/s1600/CityVisionsheader.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 79px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-li7qt_LPsYE/Tcla0ftD2lI/AAAAAAAAAaM/TjY7ccJotag/s400/CityVisionsheader.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5605111069149485650" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2546439941521455246?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2546439941521455246/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/05/your-dream-city.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2546439941521455246'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2546439941521455246'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/05/your-dream-city.html' title='Your Dream City'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-li7qt_LPsYE/Tcla0ftD2lI/AAAAAAAAAaM/TjY7ccJotag/s72-c/CityVisionsheader.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-4416073986843698185</id><published>2011-05-06T16:51:00.009-04:00</published><updated>2011-05-09T20:06:46.063-04:00</updated><title type='text'>Bảo tàng hàng không Canada</title><content type='html'>Cuối tuần trước mình đưa con trai đi xem Bảo tàng hàng không Canada, nhà trưng bày rất rộng và đẹp, có nhiều loại máy bay từ xưa đến nay khiến con trai thích mê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai mẹ con đang đi xem các mẫu trưng bày máy bay rất khoái chí thì đột nhiên mình nhìn thấy một pháo đài bay chuyên dùng thả bom, có hai cánh mở dưới bụng nơi bom được treo thành hàng, bên cạnh máy bay cũng có trưng bày một đống bom. Mình thấy quặn ruột hết muốn xem tiếp, nhìn theo con trai chạy tung tăng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi ở ghế đợi con nhớ đến những đêm tối mịt xa xưa mẹ đưa mình xuống hầm tránh bom, đến khi lên khỏi hầm thì trời hưng hửng sáng, sương đầy trên cỏ miệng hầm. Cũng nhớ cả &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Kìa chú là chú ếch con có đôi là đôi mắt tròn chú ngồi học bài một mình bên hố bom kề vườn xoan..."&lt;/span&gt; bữa trước vừa nghe lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấy ở Youtube có video này quay cảnh ở Bảo tàng nhưng không thấy cái pháo đài ném bom kia, chắc người quay cũng có ý muốn tránh, vậy cũng đỡ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe width="500" height="400" src="http://www.youtube.com/embed/iecMyMs8i9I" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-4416073986843698185?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/4416073986843698185/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/05/bao-tang-hang-khong-canada.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4416073986843698185'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4416073986843698185'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/05/bao-tang-hang-khong-canada.html' title='Bảo tàng hàng không Canada'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/iecMyMs8i9I/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-798565845028467373</id><published>2011-04-20T09:23:00.008-04:00</published><updated>2011-04-20T21:26:36.814-04:00</updated><title type='text'>Brahms</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/1trE3ms3AGo" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi mới nghe Brahms được vài năm nay nhưng nhạc của ông chảy dịu dàng vào tâm trí tôi và lắng đọng ở đó thân thiết như thể đã nghe ông từ lâu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-798565845028467373?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/798565845028467373/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/brahms.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/798565845028467373'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/798565845028467373'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/brahms.html' title='Brahms'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/1trE3ms3AGo/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-143019568781730357</id><published>2011-04-11T16:43:00.013-04:00</published><updated>2011-04-11T17:53:03.520-04:00</updated><title type='text'>Cupcakes</title><content type='html'>Ảnh lần làm bánh này là từ hồi còn ở Sudbury, bữa nay tự nhiên thèm ăn bánh mới lôi ra up, thi đua khéo tay với bà con hihi ;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tiên là chuẩn bị hỗn hợp trộn rồi (bột, sữa, trứng, bơ...) đổ bánh vào khuôn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-iAitg2F3CsE/TaNrdGW_rTI/AAAAAAAAAaE/VyJm1dZgjYc/s1600/Hai%2Bplay%2Bguitar%2B135.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-iAitg2F3CsE/TaNrdGW_rTI/AAAAAAAAAaE/VyJm1dZgjYc/s400/Hai%2Bplay%2Bguitar%2B135.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5594433309791726898" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi cho vào lò và nướng, bánh phồng lên...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-x29p17nRalo/TaNrOZBhx4I/AAAAAAAAAZ8/3pZEckbiJIg/s1600/Hai%2Bplay%2Bguitar%2B136.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-x29p17nRalo/TaNrOZBhx4I/AAAAAAAAAZ8/3pZEckbiJIg/s400/Hai%2Bplay%2Bguitar%2B136.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5594433057103923074" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chín rồi, lật mông bánh lên, ôi ngon quá! :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-u8nL5BpVpPo/TaNrE7ih4eI/AAAAAAAAAZ0/d7duStwRjQ0/s1600/Hai%2Bplay%2Bguitar%2B137.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-u8nL5BpVpPo/TaNrE7ih4eI/AAAAAAAAAZ0/d7duStwRjQ0/s400/Hai%2Bplay%2Bguitar%2B137.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5594432894570455522" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy mà nhớ lại hồi đó hai bác kia mỗi bác ăn có một cái rồi thôi hẳn, còn đâu mình phải ăn dần mãi mới hết :) Đấy chính là lý do tại sao mình ít làm bánh này, hai bác kia không khoái ăn, mình làm ra cứ phải ăn cả, ngại quá hí hí :P&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-143019568781730357?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/143019568781730357/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/cupcakes.html#comment-form' title='11 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/143019568781730357'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/143019568781730357'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/cupcakes.html' title='Cupcakes'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-iAitg2F3CsE/TaNrdGW_rTI/AAAAAAAAAaE/VyJm1dZgjYc/s72-c/Hai%2Bplay%2Bguitar%2B135.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2909915920299909385</id><published>2011-04-08T17:46:00.009-04:00</published><updated>2011-04-11T08:34:56.024-04:00</updated><title type='text'>Chuyện tình ở Saint-Jean</title><content type='html'>Tôi không rõ vì sao mình khiêu vũ&lt;br /&gt;Giữa hội làng vui nhộn Saint-Jean,&lt;br /&gt;Khi một chàng trai ôm tôi hôn quyến rũ&lt;br /&gt;Tôi rùng mình như lòng đã phải duyên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm sao mà lại không ngẩn ngơ&lt;br /&gt;Khi được xiết trong vòng tay táo bạo&lt;br /&gt;Ai chẳng tin những lời yêu dịu ngọt&lt;br /&gt;Khi chúng được nói bằng ánh mắt nên thơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã yêu chàng biết bao, chàng trai đẹp nhất Saint-Jean&lt;br /&gt;Tôi đã mê mẩn, mất hồn vì những nụ hôn nồng cháy&lt;br /&gt;Chẳng suy nghĩ nữa, tôi tặng tôi cho chàng đấy&lt;br /&gt;Thật dẻo mồm, mỗi khi chàng nói dối, làm duyên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đều biết và yêu chàng tha thiết&lt;br /&gt;Nhưng hỡi ôi, ở Saint-Jean cũng như ở mọi nơi&lt;br /&gt;Lời hẹn ước chỉ là lừa dối thôi&lt;br /&gt;Tôi thật điên rồ khi muốn giữ trái tim chàng và tin vào hạnh phúc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm sao mà lại không ngẩn ngơ&lt;br /&gt;Khi được xiết trong vòng tay táo bạo&lt;br /&gt;Ai chẳng tin những lời yêu dịu ngọt&lt;br /&gt;Khi chúng được nói bằng ánh mắt nên thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã yêu chàng biết bao, tình yêu đẹp đẽ&lt;br /&gt;Người tình làng Saint-Jean của tôi&lt;br /&gt;Nhưng chàng không còn yêu tôi nữa,&lt;br /&gt;Đó là quá khứ rồi, đừng nhắc lại ai ơi! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Phóng tác từ bài dịch bài hát Mon amant de Saint-Jean của bác Lan Hương &lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/cay-nha-la-vuon.html#comments"&gt;ở đây&lt;/a&gt;, vì nhầm tưởng đấy là bài thơ hihi :)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/3O4BxW206OU" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2909915920299909385?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2909915920299909385/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/chuyen-tinh-o-saint-jean.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2909915920299909385'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2909915920299909385'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/chuyen-tinh-o-saint-jean.html' title='Chuyện tình ở Saint-Jean'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/3O4BxW206OU/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2071803685335752275</id><published>2011-04-08T13:32:00.000-04:00</published><updated>2011-04-08T13:33:20.810-04:00</updated><title type='text'>Thủy ngân gây ra sự thoái hóa tế bào thần kinh não như thế nào</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" class="youtube-player" type="text/html" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/IHqVDMr9ivo" frameborder="0" allowFullScreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2071803685335752275?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2071803685335752275/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/thuy-ngan-gay-ra-su-thoai-hoa-te-bao.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2071803685335752275'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2071803685335752275'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/thuy-ngan-gay-ra-su-thoai-hoa-te-bao.html' title='Thủy ngân gây ra sự thoái hóa tế bào thần kinh não như thế nào'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/IHqVDMr9ivo/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-95596939928094054</id><published>2011-04-06T12:37:00.007-04:00</published><updated>2011-04-06T19:09:57.248-04:00</updated><title type='text'>Vì</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Tóm tắt một số tin đọc trên báo mạng trong thời gian vừa qua :)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span xmlns=''&gt;&lt;p&gt;Vì cô Di&lt;span style='font-family:Arial'&gt;ễm cuối mất chồng&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Nên cô ghét chuyện tình ông tình bà&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Thấy cô Hồng Ánh tham gia&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Ứng cử Quốc hội rất là to phe&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Cô nàng Diễm cuối không nghe&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Bới tội Hồng Ánh đi ve chồng người&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Cô Ánh chẳng nói chẳng cười&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Cái đuôi cô đập tơi bời Diễm teo&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Vì xăng lên giá vèo vèo&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Nên ai đã nghèo thì lại nghèo thêm&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Vì tiền rớt giá bên thềm&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Cho nên vàng cứ lên tiên kiêu kỳ&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Vì cụ Rùa rất lầm lì&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Cho nên chẳng biết liền ông, liền bà&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Một cụ hay là hai, ba&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Để Hà Đình Đức ba hoa phập phù&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Vì phiên tòa xử ruồi bu&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style='font-family:Arial'&gt;Cù Huy Hà Vũ thiên thu anh hùng&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-95596939928094054?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/95596939928094054/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/vi.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/95596939928094054'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/95596939928094054'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/vi.html' title='Vì'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-3656173857677923372</id><published>2011-04-01T14:58:00.003-04:00</published><updated>2011-04-01T15:56:38.466-04:00</updated><title type='text'>Cây nhà lá vườn</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" width="450" height="350" src="http://www.youtube.com/embed/B6RoNbeYswU" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-3656173857677923372?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/3656173857677923372/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/cay-nha-la-vuon.html#comment-form' title='17 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3656173857677923372'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3656173857677923372'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/04/cay-nha-la-vuon.html' title='Cây nhà lá vườn'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/B6RoNbeYswU/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-4222677790090420172</id><published>2011-03-29T13:17:00.022-04:00</published><updated>2011-03-29T22:26:53.104-04:00</updated><title type='text'>Không chỉ một giờ</title><content type='html'>Giờ Trái Đất là sự kiện toàn cầu được khởi xướng bởi WWF - World Wide Fund for Nature, quỹ này còn có tên World Wildlife Fund, báo tiếng Việt dịch là quỹ Quốc tế bảo vệ thiên nhiên. Giờ Trái Đất được ấn định vào ngày thứ Bảy cuối cùng của tháng Ba hàng năm, với sự kêu gọi cá nhân và doanh nghiệp tắt đèn và các thiết bị dùng điện không cấp thiết trong một giờ để nâng cao nhận thức về sự cần thiết phải có những hành động đối phó với sự biến đổi khí hậu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ Trái Đất có tác dụng nhắc nhở mọi người hãy giảm việc sử dụng năng lượng, giảm thải CO2. Nếu coi đó là một hoạt động rầm rộ cho vui, tắt điện trong một giờ nhưng lại đốt nến tưng bừng kỷ niệm, hoặc có ý nghĩ coi việc tắt điện một giờ đó là xong nghĩa vụ đối với môi trường trong cả năm thì ý nghĩa của việc khởi xướng Giờ Trái Đất không phát huy tác dụng được bao nhiêu.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ Trái Đất còn có ý nghĩa rộng hơn, nhắc chúng ta yêu Trái Đất, yêu môi trường sống. Sống thân thiện với môi trường là lối sống tiết kiệm năng lượng, tài nguyên, hạn chế tối đa việc gây ô nhiễm, không phá rừng, không giết hại động thực vật hoang dã hay có những hoạt động khiến chúng bị tuyệt chủng, thực hiện trồng cây, gây rừng phủ xanh đất trống đồi trọc... Con người sống trong môi trường của Trái Đất cần phải bảo vệ môi trường của mình không chỉ một giờ mà là ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, thế hệ này qua thế hệ khác không ngừng nghỉ. Cụ Hồ khi chết viết di chúc lại có nhắc đến ước nguyện được hỏa táng, tro chôn ở ba quả đồi ở ba miền Bắc Trung Nam để người đến viếng có thể trồng cây tưởng niệm cho phong trào trồng cây gây rừng được lan rộng. Cụ quả thật đã có con mắt nhìn xa trông rộng khi mường tượng ra càng nhiều người đến với Cụ thì càng có nhiều cây xanh được trồng lên phủ hết đồi này sang đồi khác tốt lành cho đất nước, tiếc rằng di chúc của Cụ đã không được thực hiện như ý nguyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tài nguyên thiên nhiên trên Trái Đất cần được sử dụng hợp lý để giữ được dài lâu cho các thế hệ sau, tiết kiệm trong sử dụng nhiên liệu, năng lượng cũng có tác dụng làm giảm lượng khí thải. Những hành động bảo vệ tài nguyên môi trường được thể hiện ngay trong lối sống của cá nhân mỗi người hàng ngày, ở tầm quốc gia thì thông qua đạo luật, chính sách, hành động của các tổ chức, chính phủ. Lối sống xa hoa lãng phí chắc chắn không phải là lối sống thân thiện với môi trường, tham nhũng hối lộ dẫn đến những việc rút ruột dẫn đến giảm tuổi thọ các công trình cũng là một sự hoang phí có hại cho nhân dân và cho môi trường. Gây chiến tranh phá hủy của cải và cuộc sống yên bình của con người cũng là có hại cho môi trường. Đạo Phật là tôn giáo rất thân thiện với môi trường khi hướng con người đến cuộc sống từ bi hỷ xả, không giết động vật, giữ sự an hòa với môi sinh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên phạm vi toàn cầu, có một thực tế là các nước phát triển có mức tiêu thụ tài nguyên, năng lượng và thải CO2 nhiều hơn rất nhiều so với các nước đang phát triển và các nước nghèo, trong khi đó thì ảnh hưởng của thay đổi khí hậu được dự đoán sẽ diễn ra nặng nề hơn ở một số khu vực khí hậu của các nước đang phát triển và các nước nghèo, trong đó có Việt nam. Bất bình đẳng này cần được đưa ra thảo luận trên các bàn hội nghị Quốc tế tạo sức ép để các nước phát triển thực hiện các chương trình cắt giảm CO2 một cách hiệu quả hơn. Các mạng internet xã hội toàn cầu như Facebook có thể giúp ích cho việc đấu tranh giữa lợi ích của các nước nghèo và mức tiêu thụ quá mức của các nước giàu khi môi trường Trái Đất là tài sản chung. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ Trái Đất không chỉ gói gọn trong một giờ... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Bonus cái Video cực quang để thấy Trái Đất của chúng mình đẹp như thế nào:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="540" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/F7BMdaHmu-k" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-4222677790090420172?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/4222677790090420172/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/khong-chi-mot-gio.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4222677790090420172'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4222677790090420172'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/khong-chi-mot-gio.html' title='Không chỉ một giờ'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/F7BMdaHmu-k/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-1639863661207593691</id><published>2011-03-25T08:01:00.008-04:00</published><updated>2011-03-25T08:51:44.224-04:00</updated><title type='text'>Như Một Lời Chia Tay</title><content type='html'>Sắp đến kỷ niệm 10 năm ngày mất Trịnh Công Sơn, ở nhà chắc có nhiều chương trình tưởng niệm lớn. Mình thích nghe lại bài hát này của ông qua giọng hát ấm áp của Nguyễn Đình Toàn. Giai điệu bài hát thiết tha, tình cảm mà lại nhẹ nhàng không bi lụy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Những hẹn hò từ nay khép lại&lt;br /&gt;Thân nhẹ nhàng như mây&lt;br /&gt;Chút nắng vàng giờ đây cũng vội&lt;br /&gt;Khép lại từng đêm vui&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường quen lối từng sớm chiều mong&lt;br /&gt;Bàn chân xưa qua đây ngại ngần&lt;br /&gt;Làm sao biết từng nỗi đời riêng&lt;br /&gt;Để yêu thêm yêu cho nồng nàn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có nụ hồng ngày xưa rớt lại&lt;br /&gt;Bên cạnh đời tôi đây&lt;br /&gt;Có chút tình thoảng như gió vội&lt;br /&gt;Tôi chợt nhìn ra tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn một lần tạ ơn với đời&lt;br /&gt;Chút mặn nồng cho tôi&lt;br /&gt;Có những lần nằm nghe tiếng cười&lt;br /&gt;Nhưng chỉ là mơ thôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình như nắng vội tắt chiều hôm&lt;br /&gt;Tình không xa nhưng không thật gần&lt;br /&gt;Tình như đá hoài nỗi chờ mong&lt;br /&gt;Tình vu vơ cho ta muộn phiền&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại&lt;br /&gt;Ngỡ chỉ là cơn say&lt;br /&gt;Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời&lt;br /&gt;Như một lời chia tay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/_u-cumKtXas" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-1639863661207593691?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/1639863661207593691/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/nhu-mot-loi-chia-tay.html#comment-form' title='27 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1639863661207593691'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1639863661207593691'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/nhu-mot-loi-chia-tay.html' title='Như Một Lời Chia Tay'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/_u-cumKtXas/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>27</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-9123253258950035721</id><published>2011-03-21T08:07:00.034-04:00</published><updated>2011-03-21T19:37:04.797-04:00</updated><title type='text'>Thính vũ (Nghe mưa) - Nguyễn Trãi</title><content type='html'>Báo Tia sáng có đăng &lt;a href="http://www.tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=115&amp;CategoryID=41&amp;News=3894"&gt;bài của bạn Lê viết về bài thơ Thính vũ của Nguyễn Trãi&lt;/a&gt;, mình copy về đây nhân thể phân tích thêm một chút về bài thơ này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Bố cục mưa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phạm Trần Lê&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-FD8HJpLnI78/TYd0sK8RvxI/AAAAAAAAAZs/XvZ1eGNdBqA/s1600/ImageHandlerLarge.ashx.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 177px; height: 250px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-FD8HJpLnI78/TYd0sK8RvxI/AAAAAAAAAZs/XvZ1eGNdBqA/s400/ImageHandlerLarge.ashx.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586562164976631570" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái hay của nghệ thuật là mở ra cánh cửa để người ta bước vào những không gian mới. Công việc khó khăn của nghệ thuật là giúp con người tìm lại cảm giác hân hoan khám phá trước những gì tưởng như đã chai mòn cũ kỹ, giúp họ tự lột xác và tái sinh sang một cảnh giới khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghệ thuật có chức năng khai tâm. Việc đó không nhất thiết phụ thuộc vào thông điệp cụ thể của một tác phẩm. Để hiểu được điều này, ta phải hiểu bản chất về sự hài hòa của bố cục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tịch mịch u trái lý&lt;br /&gt;Chung tiêu thính vũ thanh&lt;br /&gt;Tiêu hao kinh khách chẩm&lt;br /&gt;Điểm trích sổ tàn canh&lt;br /&gt;Cách trúc khao song mật&lt;br /&gt;Hòa chung nhập mộng thanh&lt;br /&gt;Ngâm dư hồn bất mị&lt;br /&gt;Đoạn tục đáo thiên minh&lt;br /&gt;(Thính vũ, Nguyễn Trãi)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố cục của bài thơ này là như thế nào? Bố cục nghệ thuật là gì? Để trả lời câu hỏi này, ta phải tạm quên đi tác phẩm. Phải sống và từng trải cái đã!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố cục là sự phân bổ các ấn tượng trong lòng người. Lê Quý Đôn nói “Trong bụng không có ba vạn quyển sách, trong mắt không có núi sông kỳ lạ của thiên hạ thì không thể làm văn được”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Càng đi xa thì bố cục về các ấn tượng trong lòng người càng rộng, càng phức tạp. Và người ta càng có sự hiểu tinh tế hơn, sâu sắc hơn, chân thật hơn về lễ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng lễ tức là hành xử làm sao cho ấn tượng trong lòng mình về hành xử ấy đúng thật là cân đối hài hòa trong từng hoàn cảnh đời sống. Cố gắng dụng công sao cho không thừa không thiếu, không mạnh quá không yếu quá, không già quá không non quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cân đối theo chiều rộng với các đầu mối lớn liên kết giữa không gian. Cân đối có trước có sau theo chiều dài thời gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được như thế người ta gọi là biết sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng lọc lõi đến một độ nào đó rồi con người ta phải biết tự lột xác. Bản năng sẽ bảo rằng mình mới như thế thì hãy còn chật hẹp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy thì phải rộng hơn nữa. Rộng đó nghĩa là bố cục trong lòng mình phải thay đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lấy ví dụ như nghệ thuật Trung Quốc. Người Trung Quốc lâu nay thích làm phim và viết tiểu thuyết về những vụ thiên tai, những biến cố lớn lao. Dùng ấn tượng về cái chết và sự đau khổ, nỗi tang thương, sự tù túng hoặc trớ trêu của các số phận, rồi những vấn đề chính trị liên quan, để đánh động vào cảm xúc người ta. Nhưng quanh đi quẩn lại thì vẫn chỉ như thế. Cho nên nghệ thuật Trung Quốc hiện nay không lớn được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghệ thuật lớn là thứ nghệ thuật thực sự làm biến đổi bố cục trong nhân sinh quan người xem. Khiến những kẻ lõi đời nhất cũng phải giật mình. Phá vỡ đi những ảo ảnh định kiến. Cân đối lại mình trên một thế giới quan mới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường tu tâm với đường đi của sáng tạo nghệ thuật chân chính, về bản chất thực ra không có sự khác biệt. Cả hai đều hướng tới sự cân đối hài hòa của tâm trên một bố cục ngày càng biến hóa, ngày càng mở rộng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tới đây không thể không hỏi: thế nào là cân đối hài hòa? Câu hỏi nghe chừng đơn sơ, hoặc quá đỗi đại tự sự nên Nghệ thuật Đương đại phương Tây hoặc là xem thường, hoặc là tránh né bỏ qua. Phương Tây vì ỷ mình đã quá thâm hậu nên đang tự chạy lòng vòng lạc lối. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại nói về bài thơ Thính Vũ của Nguyễn Trãi. Ai đó đã từng tạm dịch thơ thế này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe mưa&lt;br /&gt;Tịch mịch phòng trai tối&lt;br /&gt;Nửa đêm nghe tiếng mưa&lt;br /&gt;Buồn buồn lay gối khách&lt;br /&gt;Giọt giọt điểm canh tà&lt;br /&gt;Luồn trúc gõ song cửa&lt;br /&gt;Theo chuông vào giấc mơ&lt;br /&gt;Ngâm song nằm chẳng ngủ&lt;br /&gt;Đến sáng nhặt rồi thưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước kia người viết bài này chẳng hiểu vì sao mà mỗi lần đọc xong Thính vũ không tránh khỏi khắc khoải, thao thức; vị ngọt dài không dứt. Bây giờ thì tạm hiểu. Mấu chốt của bài thơ này là bố cục của nó cứ mở ra mãi. Đang chơi vơi giữa không gian này thì một không gian mới lại lại mở ra. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không vướng mắc nên bụi trần không bám được. Hài hòa vô tận. &lt;br /&gt;Có sinh, có diệt, lại luân hồi.&lt;br /&gt;Âm điệu mưa&lt;br /&gt;Âm điệu đời&lt;br /&gt;Âm điệu đạo của vũ trụ&lt;br /&gt;Tất cả là một.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài này bạn Lê tuy nhắc đến bài thơ Thính vũ nhưng bạn dành phần lớn của bài để nói đến bố cục, cách sống, nghệ thuật (phim và tiểu thuyết) Trung quốc và nghệ thuật phương Tây, hạn chế của chúng... &lt;br /&gt;Tóm lại, sau khi lan man thiên địa một hồi nhiều vấn đề khá mênh mông, cuối cùng bạn mới có đoạn ngắn tả cảm xúc và nhận định về bố cục bài Thính vũ, đoạn này bạn viết hay, cái hay của việc cảm nhận và khái quát được bố cục bài thơ: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Trước kia người viết bài này chẳng hiểu vì sao mà mỗi lần đọc xong Thính vũ không tránh khỏi khắc khoải, thao thức; vị ngọt dài không dứt. Bây giờ thì tạm hiểu. Mấu chốt của bài thơ này là bố cục của nó cứ mở ra mãi. Đang chơi vơi giữa không gian này thì một không gian mới lại lại mở ra. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không vướng mắc nên bụi trần không bám được. Hài hòa vô tận. &lt;br /&gt;Có sinh, có diệt, lại luân hồi.&lt;br /&gt;Âm điệu mưa&lt;br /&gt;Âm điệu đời&lt;br /&gt;Âm điệu đạo của vũ trụ&lt;br /&gt;Tất cả là một."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy vậy, bài này gọi là một tản văn cảm nhận thì được, nếu gọi là bài phân tích bài thơ Thính vũ của Nguyễn Trãi thì mình e là thiếu hụt nhiều điều đáng nói trên con đường cảm thụ bài thơ cho dù bạn có tóm ra được điều cốt lõi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về biên tập thì có một lỗi chính tả trong bài thơ dịch: "Ngâm xong" chứ không phải "Ngâm song".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân đây, mình xin phân tích thêm một chút về bài thơ Thính vũ của Nguyễn Trãi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không gian mở đầu bài thơ "Tịch mịch phòng trai tối" là một không gian kín, tối, yên tĩnh đến tịch mịch, người trong không gian đó thức và "Nửa đêm nghe tiếng mưa". Tiếng mưa lúc này mới bắt đầu ở bên ngoài vọng vào. &lt;br /&gt;Theo chiều thời gian, tiếng mưa trở nên gần gũi hơn: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Buồn buồn lay gối khách&lt;br /&gt;Giọt giọt điểm canh tà"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng mưa lay động, tiếng mưa ở đó canh tàn canh, thức cùng với người theo chiều thời gian của đêm thâu. Khi này tiếng mưa đã gần gụi như người bạn, không gian không còn là không gian đơn độc của phòng trai tối nữa, tiếng mưa đã như mở cái không gian ấy ra để hòa nhập cùng khách thơ, buồn vui theo những buồn vui của khách thơ, như người bạn cùng chứng kiến thời gian trôi trong đêm, mưa như cùng người thức lâu để cùng thấy đêm dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo chiều thời gian, không gian ngoài kia đã hòa với không gian trong phòng kín bằng mưa, mưa "Cách trúc khao song mật" (Luồn trúc gõ song cửa), hình ảnh mưa xiên xiên qua đám trúc bên song cửa để gõ vào "song mật" tựa như người bạn mưa đang gõ vào cánh cửa bí mật chứa đựng những tâm tư thầm kín của khách thơ, tiếng gõ miệt mài cho từng nỗi lòng sâu kín mở ra, mở ra tiếp...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;"...Buồn buồn lay gối khách&lt;br /&gt;Giọt giọt điểm canh tà&lt;br /&gt;Luồn trúc gõ song cửa&lt;br /&gt;Theo chuông vào giấc mơ"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến đây thì có hai âm thanh là tiếng mưa và tiếng chuông, đầu tiên là tiếng mưa hòa quyện với lòng người, rồi tiếng mưa lại hòa theo tiếng chuông vào giấc mơ của người, để ba đối tượng "mưa", "chuông", "người" có chung điểm gặp trong giấc mơ, tiếng chuông như kẻ làm chứng sự gặp gỡ của thiên nhiên vô định và con người hữu hạn. Không gian mở ra, không còn phòng trai tối u tịch mà là một không gian rộng rãi miên man và bay bổng hào phóng của giấc mơ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong đêm thâu hòa với tiếng mưa có tiếng ngâm thơ của khách thơ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ngâm dư hồn bất mị&lt;br /&gt;Đoạn tục đáo thiên minh"&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;"Ngâm xong nằm chẳng ngủ&lt;br /&gt;Đến sáng nhặt rồi thưa"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng ngâm thơ như đã đi vào tiếng mưa khiến cho lòng người cứ vang vọng mãi bởi nghe mưa mà ngỡ như thơ, độ hòa quyện giữa người và mưa lên cao nhất ở câu cuối. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu cuối "Đoạn tục đáo thiên minh" có bản dịch là "Chập chờn cho đến sáng" câu không có chủ thể nên có thể hiểu là người ngủ thức chập chờn cho đến sáng, cũng có thể hiểu như bản dịch trên là mưa cứ rơi thế "Đến sáng nhặt rồi thưa", mưa theo nhịp mà mau thưa, người theo giấc chập chờn, người và mưa hòa quyện, không gian kín tối tịch mịch cô lẻ của câu đầu bài thơ đã biến mất thay vào đó là không gian tự nhiên mênh mang âm điệu nhịp nhàng thay đổi theo thời gian, đúng như kết luận của bạn Lê:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Âm điệu mưa&lt;br /&gt;Âm điệu đời&lt;br /&gt;Âm điệu đạo của vũ trụ&lt;br /&gt;Tất cả là một."&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Thính vũ là một bài thơ rất hay mà theo suy nghĩ của mình mặc dù bài thơ đã được Ức Trai Nguyễn Trãi làm rất lâu rồi nhưng sự hòa nhập gắn kết hòa quyện giữa con người và thiên nhiên trong bài thơ vẫn là một điều kỳ diệu mà con người hiện đại cần phải để tâm suy nghĩ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-9123253258950035721?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/9123253258950035721/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/thinh-vu-nghe-mua-nguyen-trai.html#comment-form' title='28 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/9123253258950035721'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/9123253258950035721'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/thinh-vu-nghe-mua-nguyen-trai.html' title='Thính vũ (Nghe mưa) - Nguyễn Trãi'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-FD8HJpLnI78/TYd0sK8RvxI/AAAAAAAAAZs/XvZ1eGNdBqA/s72-c/ImageHandlerLarge.ashx.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>28</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-1277812722168041929</id><published>2011-03-16T07:56:00.015-04:00</published><updated>2011-03-16T23:47:14.762-04:00</updated><title type='text'>Bài học giao thông của thầy Gỗ Mun</title><content type='html'>Say xỉn thì đừng lái xe &lt;br /&gt;Lái xe đừng có bét nhè chạy rông&lt;br /&gt;Nhắm mắt mở cửa (sổ) vẫn thông&lt;br /&gt;Lái xe nhắm mắt là không được rồi&lt;br /&gt;Quan sát kỹ, đi chậm thôi,&lt;br /&gt;Nhường đường người khác, chớ đòi phóng nhanh&lt;br /&gt;Còi đừng ầm ĩ thất thanh &lt;br /&gt;Bóp hoài người bốn xung quanh điếc dài&lt;br /&gt;Về nhà nơi chẳng có ai&lt;br /&gt;Bóp gì thì bóp hôm mai mặc dầu  &lt;br /&gt;Ô tô chớ có cắt đầu&lt;br /&gt;Chẳng phải thắng nó lúc nào cũng ăn&lt;br /&gt;Phóng xe từ hẻm phải căn&lt;br /&gt;Ngó xuôi ngó ngược mới lăn ra đường&lt;br /&gt;Đường dành cho xe thông thương&lt;br /&gt;Chả phải cái chỗ cho phường cầu lông&lt;br /&gt;Thả diều chạy nhảy lông bông&lt;br /&gt;Xe qua đâm phải cái mông chẳng còn&lt;br /&gt;Mũ bảo hiểm đội cho ngon&lt;br /&gt;Cài dây thật chặt hẵng bon trên đường&lt;br /&gt;Đèn xanh đi, đèn đỏ dừng&lt;br /&gt;Chứ không chỉ ngừng khi gặp công an&lt;br /&gt;Vượt khi đường thẳng thênh thang&lt;br /&gt;Chớ vượt lúc khúc quanh đang khó lường&lt;br /&gt;Đi đúng đường, ngủ đúng giường&lt;br /&gt;Kẻ nào chen lấn thì nhường nó luôn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(câu cuối cùng &lt;a href="http://lamvuthao.blogspot.com/2011/03/please-forward-this-entry-to-as-many-as.html"&gt;thầy Gỗ Mun không dạy&lt;/a&gt; là tớ tự ý thêm vào cho nó chắc cú an toàn, ai muốn biết đúng sai có thể sang nhờ thầy Mun tra sách luật :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-1277812722168041929?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/1277812722168041929/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/bai-hoc-giao-thong-cua-thay-go-mun.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1277812722168041929'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1277812722168041929'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/bai-hoc-giao-thong-cua-thay-go-mun.html' title='Bài học giao thông của thầy Gỗ Mun'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-900664361638306499</id><published>2011-03-13T15:08:00.003-04:00</published><updated>2011-03-13T15:28:04.334-04:00</updated><title type='text'>Nước Nhật</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Động đất đã làm 3000 người chết và mất tích. Con số này đang tiếp tục tăng lên, có thể tới trên 10 ngàn người. Trả lời họp báo, thủ tướng Nhật Bản Naoto Kan cho rằng động đất, sóng thần, và sự cố ở nhà máy điện hạt nhân đã đẩy Nhật Bản vào tình trạng khủng hoảng tồi tệ nhất trong 65 năm kể từ sau Đệ nhị thế chiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vé máy bay từ Nhật về Việt Nam đã bán hết sạch. Người Việt đang bỏ nước Nhật chạy. Còn người Nhật thì vẫn kiên cường chịu đựng. Họ chạy đâu nữa? Họ rất bình thản. Các cửa hiệu tại Tokyo vẫn bán hàng. Thức ăn, đồ dùng vẫn đầy ắp. Người bán hàng vẫn lễ phép cúi rạp người chào khách. Người tính tiền vẫn quay mặt đi không nhìn lúc khách hàng bấm mật mã sau khi quẹt thẻ tín dụng để trả tiền. Xem trên TV thấy một cụ già được quân lính cõng ra khỏi khu nhà đổ nát, vẫn mỉm cười trả lời phóng viên. Mấy phụ nữ nhận cơm nắm người ta phát trong căn nhà mất điện tối om, vẫn cúi lạy cảm ơn dưới ánh đèn pin. Cũng thấy có người khóc (cụ già và trẻ con). Toàn bộ nội các Nhật Bản làm việc hầu như 24/24 từ thứ Sáu. Tất cả, từ thủ tướng, chánh văn phòng chính phủ, các bộ trưởng đều vận đồng phục bảo hộ lao động màu xanh nước biển khi xuất hiện trên truyền hình. Các nữ phát thanh viên ngày thường vốn đã xinh đẹp, bây giờ trông lại các tao nhã hơn bởi vẻ mặt nghiêm trang, áo ngoài đen màu áo tang, áo lót trắng, đọc tin rõ ràng, giọng không hề xúc động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà người dân thực sự bình thản, lịch sự, giữ phẩm cách, rất trật tự, tử tế với nhau trong thảm hoạ có thể so với ngày tận thế là một đất nước thực sự vĩ đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Đình Đăng&lt;br /&gt;Tokyo 13/3/2011"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Đoạn trích từ blog bác Nguyễn Đình Đăng: &lt;a href="http://nguyendinhdang.wordpress.com/2011/03/13/nh%E1%BA%ADt-b%E1%BA%A3n-m%E1%BB%99t-d%E1%BA%A5t-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-th%E1%BB%B1c-s%E1%BB%B1-vi-d%E1%BA%A1i/"&gt;nguyendinhdang.wordpress.com&lt;/a&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm phục tinh thần nước Nhật!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-5jacCGk0QIU/TX0Zp1rf21I/AAAAAAAAAZk/GoeFg3AM7no/s1600/00.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 272px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-5jacCGk0QIU/TX0Zp1rf21I/AAAAAAAAAZk/GoeFg3AM7no/s400/00.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5583647319584136018" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-900664361638306499?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/900664361638306499/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/nuoc-nhat.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/900664361638306499'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/900664361638306499'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/nuoc-nhat.html' title='Nước Nhật'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-5jacCGk0QIU/TX0Zp1rf21I/AAAAAAAAAZk/GoeFg3AM7no/s72-c/00.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-5436775129637275424</id><published>2011-03-12T09:13:00.001-05:00</published><updated>2011-03-12T09:13:53.292-05:00</updated><title type='text'>Secret Garden - Nocturne</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/pShp8Liffa4" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-5436775129637275424?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/5436775129637275424/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/secret-garden-nocturne.html#comment-form' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5436775129637275424'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5436775129637275424'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/secret-garden-nocturne.html' title='Secret Garden - Nocturne'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/pShp8Liffa4/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6040750337518111939</id><published>2011-03-08T18:46:00.024-05:00</published><updated>2011-03-11T12:12:34.957-05:00</updated><title type='text'>Đọc ra Vị</title><content type='html'>Ở đâu đó người ta đã nói: "Thơ không thích hợp với cuộc sống hiện đại", nàng là người rất thấm thía nhận định ấy sau những nỗ lực dai dẳng muốn chuyển dòng chảy tâm tình của mình thành thơ để rót vào tai hai người còn lại trong gia đình bé nhỏ, một chàng 45, một chàng 15, để rồi nỗ lực nào cũng thất bại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Một ngày có hai khoảng thời gian cả nhà hội tụ đầy đủ, khoảng thứ nhất là bữa điểm tâm sớm, nhưng khi ấy trong đầu 45 có một lô khách hàng đang chờ đợi. Nhìn cốc cafe được dốc vội, nàng không nỡ đọc một câu thơ nào. 15 thì mau chóng kết thúc bữa sáng để ra bus stop, hơn nữa thơ tiếng mẹ đẻ đối với 15 chẳng khác gì một môn học dài dòng âm u càng lúc càng khó nhá, không thích hợp với buổi sáng vội vàng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Nàng chờ đợi cơ hội của khoảng hội tụ thứ hai, trong và sau bữa tối, nhưng suốt bữa tối cho đến sau đó người nghe chủ yếu lại là nàng. 45 có nhiều vấn đề giấy tờ thuế má cần nàng giúp giải quyết. 15 cần tư vấn về các môn chọn học cho năm sau và nằn nì xin đăng ký thêm lớp Judo ngoài lớp bóng chuyền hiện tại ở Boys &amp; Girls Club. Sau đó 45 vào phòng làm việc và 15 về phòng riêng để học bài. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Nàng vừa sắp dọn lau chùi vừa đọc vu vơ những câu thơ gói gọn tâm tình của nàng suốt một ngày nhưng dường như không có ai để ý. Cũng có khi 15 ló đầu ra nhắc nàng đọc nhỏ thôi, hoặc nhướng mắt tò mò hỏi đại ý những câu vừa đọc của nàng, 15 thường hỏi tại sao nàng không thể nói ngắn gọn đơn giản và chính xác suy nghĩ của mình trong một hai câu mà cứ phải đọc thơ câu nọ nối đuôi câu kia như đoàn tầu không dứt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Ít ra nàng cũng có chút hy vọng nào đó khi nghe 15 hỏi, niềm hy vọng của một bà hàng rau ế ẩm chợ chiều có người ghé nhìn là tưởng tượng mình sẽ bớt rau phải gánh về. Nhưng khách nhiều khi chỉ ghé mắt cho vui, rau ế vẫn ế. 15 cũng chỉ hỏi để biết "ý chính" rồi  lại vội quay về với đống bài tập High School của chàng. Phút chia sẻ ngắn ngủi không đủ để nàng giải thích cho 15 biết ở thời học sinh của nàng văn thơ càng dài dòng phong phú ý tứ bóng bảy càng được điểm cao và điểm văn của nàng lúc nào cũng dẫn đầu trong lớp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Tâm tính đàn bà của nàng vẫn trôi ngày này qua ngày khác nhưng tự nó cũng biết trong khuôn khổ dân cư của gia đình này thơ không phải là thứ thích hợp để chuyển tải nó xuôi dòng đi vào lòng người như nàng mong muốn được hiểu, được chia sẻ và tạo ra một sự kết hợp khăng khít giữa mọi người, nàng phải tìm phương tiện khác. Nàng trở nên ít nói hơn, hầu như không còn đọc thơ một mình, chăm chú vào từng việc nhỏ nhặt trong nhà với một vẻ cam chịu và bất lực. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Và một bữa trong lúc cho muối vào canh nàng chợt phát hiện ra nàng có thể để tâm trạng của mình theo cùng sự gia giảm tra đồ trong khi nấu nướng. Phát hiện đó khiến nàng khoái chí không thể tả. Họ thích ăn và thèm ăn đồ ngon, họ sẽ nhận ra nàng trong từng bữa ăn. Họ chỉ cần nếm thức ăn và nghĩ xem nàng đã tra gì, ít hay nhiều và họ sẽ hiểu. 15 có thể chưa nhận ra nhưng 45 thì có thể... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Suốt mấy ngày liền tuyết rơi, tâm trạng mòn chán lặp đi lặp lại, nàng nấu những món nhàn nhạt dễ nuốt nhưng chẳng để lại ấn tượng gì. Xúp khoai nhạt, salad nhạt, món gì cũng nhạt… không ai phàn nàn gì nàng cả nhưng nàng nhận ra cả hai bắt đầu nhìn thức ăn bằng con mắt xem thường khó giấu. Sang một ngày mới, trời hửng nắng, vui vẻ trong lòng, nàng xay tôm nấu canh spinach thêm gừng và mắm muối cho vừa ngon. Món trứng thịt băm nàng rán kỹ với nhiều hành, tiêu thơm phức, còn món thịt kho tàu mềm mại ngấm vị nước hàng rất đậm đà... Cả hai ăn ngon lành khoái chí, thậm chí 45 sau bữa cơm còn nhìn nàng lâu hơn mọi khi. Nàng không nói gì nhưng trong dạ nhen nhúm hy vọng chàng sẽ đọc được tâm hồn nàng qua sự cảm nhận trầm bổng của vị giác sau những bữa ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Từ đấy mỗi bữa cơm là một tâm trạng của nàng mở ra cho người ăn khám phá. Nàng mua thêm nhiều loại gia vị hơn, của Tây, Tầu, Ấn, Thái,.. đem về chất đầy mấy ô tủ tường. Đến những cửa hàng bán rau, nàng luôn ngây ngất ở góc rau thơm, nàng muốn khám phá từng loại mùi để thêm vào món ăn theo đúng ý của nàng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Có thể trước đây tâm tính cũng ảnh hưởng đến cung cách nấu nướng của nàng nhưng một cách vô thức, còn bây giờ là một sự chú tâm đến mức phóng túng. Nàng đọc thêm nhiều sách nấu ăn, tập làm những món mới để sự thể hiện của mình thêm phong phú. Một lần 45  vô tình trót nói với nàng một câu gì đó khiến nàng muốn chảy nước mắt, nhưng cuối cùng nước mắt không chảy mặn chát môi nàng, chỉ có món canh escarole tự nhiên hơi nhiều muối, và đáp lại là cái giật mình hơi khẽ của 45 nhưng nàng đã kịp đọc được, cuộc đối thoại trong lặng thinh đã diễn ra. Đối thoại luôn là điều mà nàng muốn, theo cách của riêng nàng. Lần khác, 45 để lộ trước mắt nàng cái nhìn hơi lâu vào bộ ngực phơi ra hơi nhiều của cô bán hàng dầu gội đầu mà nàng kéo chàng ghé qua, kết cục là món cá kho bữa đó nhiều ớt và tiêu gấp ba lần mọi khi, 45 vừa ăn vừa xuýt xoa và cuối bữa khẽ à ra cười gượng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Nàng nghĩ đến bao nhiêu bài thơ mình viết, tại sao chúng lại không có tác dụng hay ho như những thức nàng nấu này. Từng món ăn dường như đã nói với vị giác của chàng nhanh hơn nhiều hơn rất nhiều so với suối từ mà nàng ngâm nga trau chuốt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   15 mặc nhiên ăn uống, có khi khen có khi chê có khi không nói gì, nhưng một hôm sau khi đi ăn hàng với bố khi mẹ bận đi vắng thì bèn gọi điện cho mẹ và nói đại ý, con nhớ thức ăn mẹ nấu quá, có những thức này thức kia, bữa khác bữa với những vị này vị nọ mà đi ăn hàng không thể nào có được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  45 ngày càng thích trò chơi đối thoại  nấu nướng và ăn uống, nó tạo ra bao nhiêu vui thú, hấp dẫn, kích thích những khám phá và trong lúc ăn cơm chàng bắt đầu dành cho nàng nhiều câu nhắn nhủ đầy ý nghĩa. Với một bữa thật ngon lành dịu dàng, gia vị thênh thang vừa đủ, chàng thường hạ thấp giọng: “Tối nay nhé!”. Nàng quay đi như không nghe nhưng trong bụng cười vui miên man. Cuối cùng thì họ đã "đọc" ra "vị" của nhau, không phải qua thơ mà là qua những bữa cơm đời thường...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8-3-2011&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6040750337518111939?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6040750337518111939/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/oc-ra-vi.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6040750337518111939'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6040750337518111939'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/oc-ra-vi.html' title='Đọc ra Vị'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-8885210416819775276</id><published>2011-03-03T08:03:00.006-05:00</published><updated>2011-03-03T08:42:26.372-05:00</updated><title type='text'>Máy chuyển plastic thành dầu</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" src="http://www.youtube.com/embed/qGGabrorRS8" frameborder="0" height="390" width="540"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người bạn Canada gửi cho tôi cái video này và tỏ ra rất thán phục, một người Nhật nói về cái máy chuyển plastic thành dầu, ông ta nói tiếng Nhật và có phụ đề tiếng Anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái máy được vận hành có vẻ rất đơn giản, tuy vậy, ông này không nói rõ cơ chế hóa học của quá trình chuyển hóa này như thế nào, chỉ có đoạn nói đến: "nhiệt độ tăng, nhựa chảy ra thành dung dịch, sau khi dung dịch sôi, khí thoát ra được ngưng tụ ở bình nước...". Sau đó ông ta nói đến việc tách dầu và phân chia theo loại và việc sử dụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thắc mắc về quá trình chuyển hóa nhựa thành dầu này, nó diễn ra như thế nào? dùng năng lượng gì? những hóa chất gì? chi phí về mặt năng lượng và hóa chất tham gia so với giá trị số dầu nhận được như thế nào? giả sử sau đó dầu được tách ra để được tái sử dụng theo loại thì giá thành của từng loại dầu so với giá thành dầu cùng loại ngoài thị trường như thế nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu không xem xét kỹ thì khó có thể kết luận được về khả năng ứng dụng của cái máy, có khi nó chỉ có giá trị trình diễn thì sao nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liên quan đến rác thải plastic, ở đây có bài viết về một nơi tái chế rác plastic ở Việt nam, chỗ này là làng Triều Khúc ở Hà nội, gần cơ quan cũ của mình: &lt;a href="http://ourworld.unu.edu/en/a-look-at-vietnam%E2%80%99s-plastic-craft-villages"&gt;http://ourworld.unu.edu/en/a-look-at-vietnam%E2%80%99s-plastic-craft-villages&lt;/a&gt;/&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-8885210416819775276?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/8885210416819775276/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/chuyen-plastic-thanh-dau.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8885210416819775276'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8885210416819775276'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/chuyen-plastic-thanh-dau.html' title='Máy chuyển plastic thành dầu'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/qGGabrorRS8/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7466867295068112571</id><published>2011-03-02T06:37:00.002-05:00</published><updated>2011-03-02T07:27:59.970-05:00</updated><title type='text'>“Độc tấu”  của Nguyễn Sơn tại  Âu Cơ gallery</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Xem một số bức tranh của bác Nguyễn Sơn mình thấy nhớ đến phim Wall-E, tiếc là không ở Hà nội tháng ba để xem toàn bộ "Độc tấu" của bác Sơn, dưới đây là bài viết của bạn Âu Cơ gallery về triển lãm này)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-weight: bold;"&gt;Độc tấu&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a d9bec76e49d5="true" b25a9d05e948="true" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-wzFH4agZPN4/TW1ZS57yb4I/AAAAAAAAAZM/cVBHrEJTiiM/s1600/Soloist%2B01%2B%2528Nguyen%2BSon%252C%2B2011%2529.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 396px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-wzFH4agZPN4/TW1ZS57yb4I/AAAAAAAAAZM/cVBHrEJTiiM/s400/Soloist%2B01%2B%2528Nguyen%2BSon%252C%2B2011%2529.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5579213694706020226" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Soloist 01 (Nguyen Son, 2011)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;“Độc tấu”  của Nguyễn Sơn là triển lãm* mở màn của Âu Cơ gallery trong năm 2011. Không chỉ đơn thuần đánh dấu sự trưởng thành của một hành trình sáng tạo, triển lãm lần này của Nguyễn Sơn khẳng định việc hình thành một bản sắc riêng, một chỗ đứng riêng trong nền mỹ thuật đương đại Việt Nam hiện nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian chuẩn bị cho “Độc tấu” của Nguyễn Sơn là gần 2 năm. 2 năm chưa phải là một khoảng thời gian dài, nhưng đủ để tác giả đạt được sự hoàn thiện đáng kinh ngạc cho một mạch sáng tạo. Ẩn đằng sau 23 tác phẩm của người nghệ sỹ là một bước phát triển dài về tư duy nghệ thuật, sự chín muồi trên bề rộng và chiều sâu của xúc cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Sơn của năm 2009 trở về trước là con người của lý tính, với những nỗ lực biểu đạt lộ rõ trên bề mặt tác phẩm. Từ năm 2010, Nguyễn Sơn là con người đi tìm đến tiếng vọng nội tâm ở bên trong, âm vang bên dưới bề mặt của bức tranh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tính biểu cảm của bề mặt là mấu chốt làm nên sự khác biệt của Nguyễn Sơn qua chuỗi tác phẩm năm 2010 và 2011. Trước đây, anh biểu đạt sự phức tạp của mình qua hình, nét, màu sắc. Tinh tế, sâu sắc, phức tạp, nhưng vẫn chưa thật sự là tìm thấy mình. Qua loạt tác phẩm lần này, sức biểu cảm của các bề mặt tạo ra điểm tựa cần thiết để Nguyễn Sơn có thể dừng lại, lắng lọc, và tự tìm ra chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bề mặt mà Nguyễn Sơn tạo ra vô cùng đa dạng. Những mảng tường mốc, ván gỗ, sắt gỉ, cùng những vết trầy xước tạo thành những không gian phong phú của hoài niệm, những biến đổi vô thường của đời sống, nỗi cô đơn của kiếp người qua thời gian. Những bề mặt này chồng chéo lên nhau, gợi tả sự giao thoa và tương tác giữa các vỉa tiềm thức. Tư duy này khởi phát từ tranh Trừu tượng của Mark Rothko, nhưng khi Nguyễn Sơn đưa vào hội họa Siêu thực cho các mảng bề mặt của anh lại mang một sức sống khác, với nhiều khả năng biến hóa mới. Tính hiệu quả rõ rệt của phong cách biểu đạt này tạo lập thành một bản sắc riêng biệt của Nguyễn Sơn.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a d9bec76e49d5="true" b25a9d05e948="true" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-O29awA_Rfsw/TW1ZfMmJRNI/AAAAAAAAAZU/EcGZHCAVIgE/s1600/Time%2Belapsed%2B%2528Nguyen%2BSon%252C%2B2010%2529.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 188px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-O29awA_Rfsw/TW1ZfMmJRNI/AAAAAAAAAZU/EcGZHCAVIgE/s400/Time%2Belapsed%2B%2528Nguyen%2BSon%252C%2B2010%2529.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5579213905873945810" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Time elapsed (Nguyen Son, 2010)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;br /&gt;Tinh thần phê phán, và tự hoài nghi – đặc điểm chung thường thấy của nghệ thuật Đương đại – của Nguyễn Sơn tập trung vào những biểu tượng siêu thực: những tay nắm kim loại bị gãy vỡ, chiếc điện thoại bị bọc kín, cây vĩ cầm không dây đóng ghim vào tường. Tác giả cố gắng miêu tả chúng một cách xác thực để rồi lại vẽ chèn thêm vào những vệt sơn tùy tiện như chứng minh với người xem rằng chúng không hề có thật, chỉ là một trong những lớp tâm tưởng hỗn độn, và giả tạm của con người. Thậm chí có cả những vệt sơn vẽ đè lên với tính chủ động rõ rệt, như thể hiện rằng người vẽ đang trong quá trình xóa đi cái cũ đi để vẽ lại cái mới – thay thế cái ngụy tạo này bằng một cái ngụy tạo khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nỗi cô đơn và những tự vấn dằn vặt xuyên suốt chuỗi tác phẩm trong Độc tấu. Bên cạnh đó là sự trong sáng và dũng cảm ngây thơ của kẻ đi tìm chân tướng giữa mớ giả tạm. Nhưng quan trọng hơn tất thảy là cái tình của kẻ độc hành chảy âm thầm và tự do dưới bề mặt tác phẩm. Tất cả chúng ta đều sống và dưới góc độ nào đó thì đều đang độc tấu.  Nhưng mấy ai tìm thấy bản ngã mình trong cái tình âm vang miên man suốt hành trình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phạm Trần Lê - Âu Cơ Gallery&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*Triển lãm "Độc tấu" sẽ được khai mạc tại Âu Cơ gallery vào lúc 18h ngày 7/3, và sẽ kéo dài đến 30/3/2011&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7466867295068112571?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7466867295068112571/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/oc-tau-cua-nguyen-son-tai-au-co-gallery.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7466867295068112571'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7466867295068112571'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/oc-tau-cua-nguyen-son-tai-au-co-gallery.html' title='“Độc tấu”  của Nguyễn Sơn tại  Âu Cơ gallery'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-wzFH4agZPN4/TW1ZS57yb4I/AAAAAAAAAZM/cVBHrEJTiiM/s72-c/Soloist%2B01%2B%2528Nguyen%2BSon%252C%2B2011%2529.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7096906139719853257</id><published>2011-03-01T12:06:00.002-05:00</published><updated>2011-03-01T17:49:47.580-05:00</updated><title type='text'>Beethoven - Moonlight Sonata</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/yEqT8CHsMWY" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhạc của Beethoven là thứ nhạc cổ điển mà khi nghe mình luôn cảm thấy sự lãng mạn tình tứ chảy tràn ra không dứt vì thế mà đối với mình nhạc Beethoven luôn khác với nhạc của các tác giả nhạc cổ điển khác, bản này là một bản lâu lâu lại đem ra nghe, I like this :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7096906139719853257?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7096906139719853257/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/beethoven-moonlight-sonata.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7096906139719853257'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7096906139719853257'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/beethoven-moonlight-sonata.html' title='Beethoven - Moonlight Sonata'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/yEqT8CHsMWY/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-8784963669819005561</id><published>2011-03-01T11:44:00.002-05:00</published><updated>2011-03-01T12:41:15.847-05:00</updated><title type='text'>Winner vs Loser</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Có bài này trên mạng khá hài hước, mang về đây để bà con cô bác đọc cho vui :)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;by: Author Unknown, Source Unknown&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The Winner is always part of the answer;&lt;br /&gt;The Loser is always part of the problem.&lt;br /&gt;The Winner is always has a program;&lt;br /&gt;The Loser always has an excuse.&lt;br /&gt;The Winner says:"Let me do it for you"&lt;br /&gt;The Loser says: "That is not my job."&lt;br /&gt;The Winner sees an answer for every problem;&lt;br /&gt;The Loser sees a problem for every answer.&lt;br /&gt;The Winner says," It may be difficult but it is possible";&lt;br /&gt;The Loser says,"It may be possible but it is too difficult."&lt;br /&gt;When a Winner makes a mistake, he says," I was wrong";&lt;br /&gt;When a Loser makes a mistake, he says," It wasn't my fault."&lt;br /&gt;A Winner makes commitments;&lt;br /&gt;A Loser makes promises.&lt;br /&gt;Winners have dreams;&lt;br /&gt;Loser have schemes.&lt;br /&gt;Winners say," I must do something";&lt;br /&gt;Losers say,"Something must be done."&lt;br /&gt;Winners are a part of the team;&lt;br /&gt;Losers are apart from the team.&lt;br /&gt;Winners see the gain;&lt;br /&gt;Losers see the pain.&lt;br /&gt;Winners see possibilities;&lt;br /&gt;Losers see problems.&lt;br /&gt;Winners believe in win/win; &lt;br /&gt;Losers believe for them to win someone has to lose.&lt;br /&gt;Winners see the potential;&lt;br /&gt;Losers see the past.&lt;br /&gt;Winners are like a thermostat;&lt;br /&gt;Losers are like thermometers.&lt;br /&gt;Winners choose what they say;&lt;br /&gt;Losers say what they choose.&lt;br /&gt;Winners use hard arguments but soft words;&lt;br /&gt;Losers use soft arguments but hard words.&lt;br /&gt;Winners stand firm on values but compromise on petty things;&lt;br /&gt;Losers stand firm on petty things but compromise on values.&lt;br /&gt;Winners follow the philosophy of empathy: "Don't do to others what you&lt;br /&gt;would, not want them to do to you";&lt;br /&gt;Losers follow the philosophy, "Do it to others before they do it to you."&lt;br /&gt;Winners make it happen;&lt;br /&gt;Losers let it happen.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-8784963669819005561?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/8784963669819005561/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/winner-vs-loser.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8784963669819005561'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8784963669819005561'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/03/winner-vs-loser.html' title='Winner vs Loser'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-1124354750842455156</id><published>2011-02-18T01:38:00.004-05:00</published><updated>2011-11-10T10:07:33.538-05:00</updated><title type='text'>Mẹ</title><content type='html'>&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 10"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 10"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CYen%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal  {mso-style-parent:"";  margin:0in;  margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:12.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1  {size:8.5in 11.0in;  margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;  mso-header-margin:.5in;  mso-footer-margin:.5in;  mso-paper-source:0;} div.Section1  {page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 10"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 10"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CYen%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="time"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="date"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal  {mso-style-parent:"";  margin:0in;  margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:12.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} span.edit  {mso-style-name:edit;} @page Section1  {size:8.5in 11.0in;  margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in;  mso-header-margin:.5in;  mso-footer-margin:.5in;  mso-paper-source:0;} div.Section1  {page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;1. &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;Học vỡ lòng, con đi học một buổi còn một buổi về chỗ mẹ làm, một nhà trẻ mẫu giáo ở gần trường, con quanh quẩn bên những đứa trẻ, nhìn chúng ăn, ngủ và khóc. Chán rồi con ra vườn chơi, có những đứa trẻ khác tầm tuổi con và lớn hơn một chút cùng chơi với con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều mẹ ra gọi "Yến ơi về thôi con", con vội vàng chạy lại với mẹ, con hỏi mẹ "Mẹ ơi hôm nay về lối nào?" Từ nhà trẻ ra có hai lối để về nhà, một lối tắt qua mấy bờ ao và một lối đi ra đường cái ngang qua chợ. Lối đường cái đi qua cổng có hai cây táo hai bên, con gọi là lối cây táo, để phân biệt với lối bờ ao kia. Hôm nào mẹ rảo bước về phía lối cây táo là con mừng lắm, con reo to cho bọn trẻ ở quanh đấy nghe tiếng: "A! Hôm nay mẹ tớ mới tớ đi chợ!"&lt;br /&gt;Hôm nào đi lối bờ ao thì con lặng ngắt lũn cũn bước theo mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái chợ dốc Hanh hồi ấy lèo tèo lắm mẹ nhỉ, thế mà đối với con lúc đó sao mà nó lớn và kỳ diệu thế, cái gì cũng có. Hai mẹ con len lỏi khắp các hàng, nhà mình tự trồng được rau nên ít phải mua rau, mẹ thường mua một mớ tép, khi thì mấy con cá nhỏ, có lúc là cá khô, hay trứng vịt. Mua thức ăn rồi mẹ thường mua cho con và anh một thứ quà gì đó. Hôm thì mấy tấm mía, hôm thì bắp ngô luộc, đa phần là bánh đa hoặc bỏng ngô. Mẹ bảo: "Mang về nhà hai anh em chia nhau", thế là con rất thèm nhưng cũng đành lòng xách quà về nhà. Vui mẹ nhỉ. Về đến ngõ là gọi anh toáng lên, như thể có công mang quà về cho anh vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạnh quá, tuyết phủ khắp nơi rồi, con đi bộ trên con đường hẹp dần vì tuyết, vừa đi vừa nhớ những chiều đông xưa đi bên mẹ ra chợ. Mẹ cầm hai tay con sưởi ghé bếp than hồng hàng bánh đa trong lúc chờ bà chủ quạt bánh chín, hồi ức làm con ấm lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="edit"&gt;&lt;/span&gt;&lt;st1:time minute="42" hour="11"&gt;&lt;span class="edit"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/st1:time&gt;&lt;span class="edit"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="edit"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;2. Một ông già hơn bảy mươi sống ở thành phố mà năm nào cũng về quê, hỏi thăm cô ấy có về hay không, cứ nói với lũ cháu cô ấy là ngày xưa mê lắm, mê lắm....cô ấy là bạn học cùng hồi mười ba, mười bốn...dòng đời cuồn cuộn, mỗi người một phương, cô ấy cũng chỉ nhớ rằng ngày xưa anh đó hay hỏi bài, có thế thôi. Ông già cứ hỏi thăm tìm địa chỉ mãi không được, khổ thân ông ấy...&lt;br /&gt;Cô ấy thì bảo mình, có khi như thế lại giữ mãi được những hình ảnh đẹp đẽ từ xa xưa, cô ấy năm nay tóc trắng choán hết tóc đen rồi, người ta gọi bằng bà, bà cụ chăm sóc các cháu và lo hương khói cho ông cụ, nhớ lại những ngày ông cụ còn... Bà cụ ấy là mẹ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Mỗi khi bà cụ về quê thì các cháu họ (toàn 40-50) lại kể và hỏi xin phép bà cụ cho ông ấy địa chỉ của bà cụ nhưng bà cụ lắc đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông ấy học cùng lớp nhất nhị tam ... sau thì bà cụ cũng ko gặp lại, nghe nói đi làm cho Pháp, khi ấy cũng viết nhiều thư về làng nhưng chị gái bà cụ cất đi ko đưa vì không ưng ông này, chuyện ấy bà cụ cũng không biết, mãi sau này mới nghe cháu gái kể lại... Đời bà cụ có mối tình với ba mình là sâu nặng nhất... &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-1124354750842455156?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/1124354750842455156/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/02/me.html#comment-form' title='18 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1124354750842455156'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1124354750842455156'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/02/me.html' title='Mẹ'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-3417984704227873719</id><published>2011-02-17T15:32:00.006-05:00</published><updated>2011-02-18T01:54:35.772-05:00</updated><title type='text'>Mối Tình Đầu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: left;"&gt;      Bọn tớ lớn lên cùng nhau, khi nhà cậu ấy chuyển đến cạnh nhà tớ, cậu ấy có sáu tuổi, tớ mười tuổi đứng ở hè nhìn ra có thằng trẻ con mới đến đang cưỡi ngựa gỗ sân bên cạnh. Khi quen nhau rồi thì hai chị em chơi rất thân, thân nhất trong đám trẻ con ở khu đó, đi đâu chơi cũng rủ nhau. Thân đến nỗi mỗi khi bị bố mẹ mắng cũng tìm nhau để kể lể nỗi ấm ức trẻ con. Tớ nói chung là chơi rất vui với tất cả bọn trẻ con ở dãy và bọn trẻ con cũng rất thích “chơi với chị Y.”, tuy vậy không hiểu sao tớ vẫn có cảm giác quý quý em ấy hơn, có lẽ vì em ấy thông minh, nhạy cảm hơn những đứa khác, em ấy học cũng giỏi, cũng thích đọc sách và đọc nhiều, chơi đánh cờ vua toàn thắng tớ… đại khái thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Kể những kỷ niệm cùng nhau suốt thời gian dài đủ viết thành cuốn truyện. Hồi đấy ở dãy tập thể có cái hè và sân dài suốt dãy, bọn tớ thường chơi ở hè và sân, đủ mọi trò, ú tim, chơi khăng, đồ, âm, nhảy dây, rải gianh… Nhà cậu ấy có cái dàn thiên lý trước cửa, về sau nghe câu hát &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Giàn thiên lý đã xa mãi rời xa, đứa bé đã lỡ yêu, lỡ yêu cô em rồi…”&lt;/span&gt; tớ cứ nhớ đến giàn thiên lý nhà cậu ấy, và nhớ cả cậu ấy nữa…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Cậu ấy có đứa em trai sinh năm 1978, tớ hay sang chơi với em bé, đôi khi bế nó, chơi với nó cùng với cậu ấy trong khi mẹ cậu ấy bận nấu ăn. Cũng hay sang nhà cậu ấy xem Tivi, hồi đấy hay có phim truyền hình nhiều tập xem say sưa hết tập này đến tập khác. Nhớ những bộ phim Pháp dài có Thu Thế thuyết minh tớ và cậu ấy đều thích xem, xem xong thì cũng hay bàn bạc bình luận nọ kia rất chi là ... :)  Có lần đi tập xe đạp cậu ấy bị ngã toạc đầu gối, khi ấy tớ khoảng 12 cậu ấy 8 tuổi, tớ cõng cậu ấy chân chảy máu chạy một đoạn đường xa mới về đến nhà, nhiều kỷ niệm lắm…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Nhà cậu ấy có cả cái đài Melodia to to có mấy cái đĩa cải lương quay đi quay lại đến nỗi tớ thuộc lòng từng đoạn. Có vở Bên cầu dệt lụa, Hậu Nghệ Hằng Nga, với một vở gì nữa chuyện tình yêu hay lắm mà quên tên vở rồi. Sau này thì có đài quay băng hiện đại hơn và mẹ cậu ấy hay mở nhạc vàng lúc đêm khuya, tớ ngủ bên này cứ nghe suốt, Sơn ca bảy các thứ…Về sau tớ cứ nghĩ tớ “sến” như bây giờ là do hồi ấy nghe nhiều cải lương, nhạc vàng, tiết mục tiếng thơ… từ đài nhà cậu ấy vẳng sang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Thích nghe mẹ cậu ấy kể chuyện hồi xưa của bà, chuyện bà đã yêu như thế nào trước khi lấy chồng. Mẹ cậu ấy rất khéo tay, tớ hồi xưa có môn nữ công về khâu vá có lần tối rồi mà loay hoay không biết làm thế nào mẹ tớ bèn bảo sang hỏi mẹ cậu ấy, tớ sang thì được bà chỉ dẫn rất tận tình. Bố mẹ cậu ấy rất hiểu biết nên tớ cũng rất thích sang nghe họ nói chuyện, gọi là trẻ con hóng chuyện người lớn. Hồi tớ ôn thi đại học có lần sang chơi bố cậu ấy bảo &lt;span style="font-style: italic;"&gt;“Chú mà có con gái thì chú cho học ngành Hóa, Sinh ở  đại học Tổng hợp, con gái học những ngành đấy là hay nhất”.&lt;/span&gt; Tớ nghe vậy về nhà ghi luôn nguyện vọng Tổng hợp dù trước đó vẫn nói dự định thi tiếp Bách Khoa, bạn bè ngạc nhiên, chẳng có ai biết tại sao, bây giờ nghĩ lại cũng buồn cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đáng nhẽ cứ chơi thân mãi với nhau như thế thì tốt, là bạn thân của nhau suốt đời được. Thế nào mà khi tớ tầm hơn 20 một chút thì hai đứa tự nhiên có chuyện xảy ra mà tớ cũng không biết là do đâu. Trước vẫn chơi cùng cầm tay nhau ko sao mà đến lớn vô tình chạm tay vào nhau tự nhiên thấy khác. Có lần đi cùng ô tô xuống trường ngồi cạnh nhau, hồi ấy cậu ấy đã học Bách Khoa, tớ học Tổng Hợp, chẳng hiểu sao sau một hồi xe chạy thì tay lại ở trong tay. Cả hai cùng rất khác lạ, về sau thì có lẽ cả hai đều nghĩ là yêu nhau, nhớ lại có lần cậu ấy bảo tớ Mác cũng kém Gienni 4 tuổi mà buồn cười. Tớ thì cứ nghĩ chữ cái tên đầu của cậu ấy và tớ ghép lại thành hai chữ TY, như là Tình Yêu ấy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thời gian sau khi hai đứa thích nhau thì thằng em cậu ấy phát hiện ra vì tớ nhờ nó đưa thư cho cậu ấy, tớ cứ tưởng thằng em này còn bé chẳng để ý vậy mà nó đưa thư cho mẹ cậu ấy để mách. Thế là cả hai gia đình đều biết, cả hai đứa bị hai bà mẹ khuyên nhủ một cách cương quyết. Tớ lúc ấy rất buồn nhưng đã xin lỗi mẹ tớ và hứa với mẹ tớ là sẽ ko bao giờ gặp lại cậu ấy nữa. May là do đang đi học ĐH rồi sau đó khi tớ về đi làm thì nhà cậu ấy chuyển về Hà nội nên mỗi đứa một nơi. Mà quả thật từ sau khi hứa với mẹ tớ đến tận giờ tớ ko lần nào gặp lại cậu ấy cả. Nghĩ lại thấy mẹ cậu ấy và mẹ mình đều rất nghiêm. Anh trai tớ mối tình đầu cũng yêu một chị hơn anh ấy có một tuổi thôi mà mẹ tớ họp gia đình lại phân tích mọi mặt và quyết định không đồng ý, cuối cùng anh tớ cũng phải thôi dù hai người yêu nhau lắm, tớ đọc sổ tay anh chị viết cho nhau  rất cảm động. Sau này anh lấy chị dâu kém anh ấy 7 tuổi, hai người sống hạnh phúc. Kể ra thì các cụ cũng lo xa cho sự bền vững của một cuộc hôn nhân nên đã bỏ qua những cảm xúc một thời của con trẻ. Tớ nghĩ là sau này mình sẽ thoáng hơn các cụ trong việc riêng tư của con cái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện này nhớ lại cũng buồn buồn, nhưng mà chuyện cũng qua từ lâu, đã tròn hai mươi năm rồi. Sau khi ra trường về Gang thép làm việc thì tớ gặp chồng tớ bây giờ. Tớ lấy chồng đã được 17 năm, con trai tớ cũng đã bước sang tuổi 16 rồi. Chồng tớ hơn tớ  4 tuổi rất vừa ý ba mẹ tớ. Thời gian như nước qua cầu mấy ai còn nhớ tình xưa chốn cũ, chiều nay ghi lại câu chuyện này như một kỷ niệm trong sáng ở Thái nguyên, vùng đất nơi mình sinh ra và lớn lên mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-3417984704227873719?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/3417984704227873719/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/02/moi-tinh-au.html#comment-form' title='27 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3417984704227873719'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3417984704227873719'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/02/moi-tinh-au.html' title='Mối Tình Đầu'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>27</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-148735953882697778</id><published>2011-02-14T12:31:00.017-05:00</published><updated>2011-02-15T06:23:38.595-05:00</updated><title type='text'>Quà Ngày Tình</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Ngày Tình chờ quà gì từ chồng?&lt;br /&gt;Nhìn quà lồng tờ điều tờ hồng&lt;br /&gt;Lòng vừa tò mò vừa phập phồng&lt;br /&gt;Buồn mồm lầm bầm: “nhiều tiền gồng?”&lt;br /&gt;Chồng cười thì thầm: “vài mười đồng&lt;br /&gt;Đừng buồn, đừng rầu, đừng đập cồng&lt;br /&gt;Quà tình mình dùng mình hài lòng.” :)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Sau khi mình mở quà của chàng thì không chỉ giấy bọc ngoài màu điều màu hồng mà cả quà cũng đỏ cũng hồng, là son, phấn ạ. Và sáng này thì thấy cả cái này cũng đỏ rực trong mail box nữa: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.123greetings.com/send/view/02213811407048131276"&gt;http://www.123greetings.com/send/view/02213811407048131276&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại là "Ngày Tình đời mình toàn màu hồng", nghĩ bụng ước gì chàng tặng mình một bài thơ, màu xanh chẳng hạn, vừa đỡ tốn tiền mà mình thì thích! Nhưng mà chàng thì chẳng bao giờ làm thơ cả lại còn cũng chẳng khoái thơ nốt, thậm chí còn phàn nàn nhiều lần chuyện mình mê thơ, nên ước muốn của mình chỉ là ước muốn thôi :) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình ngồi ngẫm nghĩ cuộc đời thấy chàng là người rất tốt và không thích thơ, hóa ra "rất tốt" và "thích thơ" là hai phần độc lập nhau. Ngày xưa mình cứ tưởng "rất tốt" thì sẽ "thích thơ" như thể quan hệ phụ thuộc vậy nhưng mà mình đã nhầm. Bây giờ mình còn biết thêm là mình "không tốt mấy" mà vẫn "rất thích thơ". Cuộc đời quả là phức tạp, tuy vậy hôm nay là ngày Tình và nếu chàng không chui vào cõi Thơ để tìm mình được thì mình phải chui từ cõi ấy ra để đến với chàng thôi. &lt;br /&gt;Cảm ơn chồng yêu quý!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Happy Valentines day!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*Bài viết liên quan: &lt;br /&gt;Hai bài thơ về Tình Yêu:&lt;br /&gt;1- &lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2006/07/tinh-yeu_48.html"&gt;TÌNH YÊU &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;2- &lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2006/08/tinh-yeu_9869.html"&gt;Tình Yêu &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/JlFGKlotIo4" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-148735953882697778?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/148735953882697778/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/02/ngay-tinh-cho-qua-gi-tu-chong.html#comment-form' title='10 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/148735953882697778'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/148735953882697778'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/02/ngay-tinh-cho-qua-gi-tu-chong.html' title='Quà Ngày Tình'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/JlFGKlotIo4/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6681608247173302333</id><published>2011-02-13T22:14:00.015-05:00</published><updated>2011-02-27T07:36:19.160-05:00</updated><title type='text'>Em ơi mùa xuân đến rồi đó</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Em ngủ đi mùa xuân chưa thức dậy&lt;br /&gt;Trời vẫn âm u, tuyết vẫn bay&lt;br /&gt;Thôi ngóng đợi nối hai đầu chênh lệch&lt;br /&gt;Lệch không gian, mùa, tiết, lệch đêm ngày...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Kể từ khi xa quê hương, chưa có năm nào mà cảm giác Tết đến, Xuân về lại mông lung đối với tôi như năm nay. Cũng đi sắm hàng Tết ở cửa hàng người Việt, đi tham gia hội chợ Tết của cộng đồng người Việt ở Ottawa, nghe những ca sĩ rất già hát những bài rất lâm ly thiết tha về tình cố hương... Vậy mà tất cả cứ chuội đi như những nỗ lực níu kéo mệt mỏi của son phấn phông màn trước thực tế phũ phàng khắc nghiệt. &lt;br /&gt;Khi sự lệch đang hiện diện đối chọi tương phản, nó đòi hỏi người ta phải lựa chọn, gắn bó với không gian, thời gian, gắn bó với cuộc sống hiện tại hay mãi mãi sống trong hồi ức với sự vuốt ve của trí tưởng tượng hoang hoải. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi mà ngoài kia tuyết cứ đổ dày thì hình ảnh tưởng tượng về một mùa xuân dường như cứ mãi xa xôi. Mùa xuân đến trong tiết trời rồi đi vào lòng người để tạo sự giao hòa, một cảm giác hân hoan khó tả mà tôi từng có những mùa xuân xưa ở Thái nguyên. Khi tiết trời đây không phải tiết trời quê nhà, mùa ở đây đang là mùa đông thì lòng người sao có thể có được sự giao hòa linh diệu ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đành xem, nghe những hình ảnh, âm thanh từ quê hương, có những tiếng hát vang vọng mãi trong ký ức...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Em ơi mùa xuân đến rồi đó&lt;br /&gt;Thắm đỏ ngàn hoa khát mặt trời&lt;br /&gt;Nghe không gian mênh mang trong lời ca yêu thương đến với muôn người, đến với muôn đời&lt;br /&gt;Xuân ước vọng ngàn năm lại tới&lt;br /&gt;Nghe lòng vui phơi phới&lt;br /&gt;Kìa em nắng đã lên rồi mừng xuân hát lên thôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe em mùa xuân nói gì đó&lt;br /&gt;Xúc động lòng ta trước cuộc đời&lt;br /&gt;Qua bao nhiêu đau thương thêm mùa vui theo chim én đã bay về ríu rít ngang trời&lt;br /&gt;Chim hát chào bàn tay dựng xây trên tầng cao có thấy&lt;br /&gt;Mùa xuân náo nức công trường đồng lúa mới dâng hương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em ơi mùa xuân mới gọi đó&lt;br /&gt;Tiếng gọi tình yêu mới hiền hoà&lt;br /&gt;Ôi xuân tươi bao la đang giục ta đi mau tới những chân trời đất mới đón người&lt;br /&gt;Xây đắp ngàn mùa sau hạnh phúc trên đường ta đi tới&lt;br /&gt;Này em hãy hát lên cùng mùa xuân mới xinh tươi&lt;br /&gt;Em ơi mùa xuân đến rồi đó giang rộng vòng tay đón cuộc đời...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/HvmEyWqhygM" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc tất cả mọi người một Mùa Xuân và một Năm Mới bình an!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6681608247173302333?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6681608247173302333/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/02/em-oi-mua-xuan-en-roi-o.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6681608247173302333'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6681608247173302333'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/02/em-oi-mua-xuan-en-roi-o.html' title='Em ơi mùa xuân đến rồi đó'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/HvmEyWqhygM/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7718800987367135318</id><published>2011-01-21T22:30:00.010-05:00</published><updated>2011-01-21T23:11:12.786-05:00</updated><title type='text'>Ca nhạc cuối tuần</title><content type='html'>Tối thứ sáu tôi ngồi nghe mấy bài hát cũ thấy hay quá, những tiếng hát gợi cho tôi nhớ lại những ngày xa xưa nghe ca nhạc bằng cái đài cũ của ba tôi. Bốn bài này đều do một bạn có nick zanhanoi up lên YouTube, cảm ơn bạn zanhanoi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HƯƠNG ĐỒNG QUÊ (Hoàng Thanh) &lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" class="youtube-player" type="text/html" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/05BqLwzFUVs" frameborder="0" allowFullScreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÌNH EM (NSND Quý Dương) &lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" class="youtube-player" type="text/html" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/s9hm1ZqG1dI" frameborder="0" allowFullScreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;RA NGÕ MÀ TRÔNG (NSUT Kiều Hưng)&lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" class="youtube-player" type="text/html" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/e-BF9Ar3fZc" frameborder="0" allowFullScreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TUỔI XANH MỘC CHÂU (NSND Lê Dung) &lt;br /&gt;&lt;iframe title="YouTube video player" class="youtube-player" type="text/html" width="480" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/NR1PLoL6XPM" frameborder="0" allowFullScreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7718800987367135318?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7718800987367135318/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/ca-nhac-cuoi-tuan.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7718800987367135318'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7718800987367135318'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/ca-nhac-cuoi-tuan.html' title='Ca nhạc cuối tuần'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/05BqLwzFUVs/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-3098012995689899081</id><published>2011-01-20T09:36:00.007-05:00</published><updated>2011-01-20T15:08:22.633-05:00</updated><title type='text'>Nhiễm độc thủy ngân - Thảm họa Minamata</title><content type='html'>&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/ihFkyPv1jtU?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/ihFkyPv1jtU?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" height="385" width="480"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thảm họa Minamata bắt nguồn từ việc một nhà máy hóa chất của tổng công ty Chisso được xây dựng ở Minamata, một thành phố thuộc tỉnh Kumamoto của Nhật bản, vào năm 1908. Nhà máy này lúc đầu chủ yếu sản xuất phân bón sau đó là các sản phẩm  axetylen , acetaldehyde , acid acetic , clorua vinyl, octanol... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các phản ứng hóa học được sử dụng để sản xuất acetaldehyde dùng sulfat thủy ngân là chất xúc tác, một phản ứng phụ của quá trình xúc tác tạo ra một hợp chất hữu cơ chứa thủy ngân có tên là methylmercury (metyl thuỷ ngân). Hợp chất có độc tính cao này đã được thải vào vịnh Minamata từ năm 1932 cho đến năm 1968, khi phương pháp sản xuất này bị dừng lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện này không hề được để ý quan tâm trong nhiều năm, sau khi chất thải Metyl thủy ngân theo nước thải chảy xuống vịnh và tích tụ trong hải sản ở vịnh, vào những năm 50 ở Minamata xuất hiện dịch bệnh mà khi đó người ta không biết nguyên nhân do đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bệnh Minamata là một hội chứng thần kinh nặng gây ra bởi nhiễm độc thủy ngân. Các triệu chứng bao gồm mất điều hòa, tê ở tay và chân, yếu cơ , giảm thị lực, giảm khả năng nghe và nói. Trong trường hợp nặng, bệnh dẫn đến phát điên, tê liệt , hôn mê và tử vong trong vòng vài tuần tiếp theo sự bắt đầu triệu chứng. Thai phụ nhiễm độc metyl thủy ngân cũng có thể ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi mèo, chó, lợn, và những cái chết của con người vẫn tiếp tục diễn ra trong suốt hơn 30 năm, chính phủ và công ty đã làm rất ít để ngăn chặn sự ô nhiễm, lý do một phần là do thiếu hiểu biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến tận năm 1968, chính phủ Nhật Bản mới chính thức thừa nhận bệnh Minamata do công ty Chisso gây ra. Tháng 6/1973, chiểu theo quyết định của tòa án, những người được xác nhận nhiễm bệnh Minamata nhận một khoản tiền bồi thường đồng thời với việc Chisso phải trả thêm tiền trợ cấp hàng năm, chi phí thuốc men, chữa trị, chăm sóc, mai táng... cho các bệnh nhân của bệnh này ở Minamata.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thảm họa Minamata là một ví dụ thực tế kinh hoàng về sự gây ô nhiễm của công nghiệp gây ảnh hưởng nặng nề đến sức khỏe của người dân, ở đây là những người dân sinh sống, ăn tôm cá, rong ở vịnh Minamata. Bệnh Minamata được xếp là một trong 4 bệnh lớn do ô nhiễm gây ra ở nước Nhật.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-3098012995689899081?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/3098012995689899081/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/nhiem-oc-thuy-ngan-tham-hoa-minamata_20.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3098012995689899081'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3098012995689899081'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/nhiem-oc-thuy-ngan-tham-hoa-minamata_20.html' title='Nhiễm độc thủy ngân - Thảm họa Minamata'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-35873579588632060</id><published>2011-01-18T15:30:00.007-05:00</published><updated>2011-01-19T14:33:19.090-05:00</updated><title type='text'>Tương tác trong hệ sinh thái</title><content type='html'>Công việc quan trọng nhất của Sinh thái học (Ecology) là nghiên cứu các mối quan hệ giữa các sinh vật và giữa sinh vật với môi trường. Video sau mô tả các mối quan hệ tương tác trong hệ sinh thái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/XJ6VtduDSyY?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/XJ6VtduDSyY?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" height="385" width="480"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-35873579588632060?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/35873579588632060/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/tuong-tac-trong-he-sinh-thai.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/35873579588632060'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/35873579588632060'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/tuong-tac-trong-he-sinh-thai.html' title='Tương tác trong hệ sinh thái'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-4756013961882525354</id><published>2011-01-16T23:05:00.006-05:00</published><updated>2011-01-17T00:03:56.387-05:00</updated><title type='text'>Nhật ký cũ</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Sudbury 22-12-2004&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Hôm nay có người bảo mình: "Trong lòng không yên ổn thì ở đâu cũng không yên ổn". Câu này chả mới nhưng nghe cũng hay hay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày trước Noel ở đây chỉ có đến nhà thờ là vui, Chủ nhật vừa rồi đi nhà thờ ở trường dự buổi quyên góp gấu bông làm quà Noel có chị người quen ở trường đến đưa đi một nhà thờ khác có biểu diễn các tiết mục rối vui cho trẻ con xem, mà người lớn đến còn đông hơn trẻ con, cũng hớn hở như trẻ con vậy. Nhà thờ nào cũng trang hoàng rất đẹp. Thành phố này nhỏ mà sao nhiều nhà thờ, có lẽ phải vài chục cái, đi một đoạn lại thấy thánh giá, tháp chuông. &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Những cây thông Noel chăng đèn xanh đỏ suốt dọc các phố trung tâm. Trẻ con được nghỉ học từ 17, sinh viên thì từ 23. Mùa Giáng sinh ký túc xá vắng tanh, sinh viên rủ nhau đi chơi các thành phố lớn hoặc về nhà. Có những bữa tiệc được tổ chức ở các khoa, có cả những buổi riêng cho sinh viên quốc tế. Trong những tiệc này, rất nhiều loại đồ ăn bày trên một dãy bàn dài, mọi người xếp hàng chọn. Đồ uống là một thứ nước nho pha rượu đựng trong bình thủy tinh to, thêm những lát chanh và những gì nũa chả biết sau đó được đun nóng lên. Tráng miệng là bánh kem, socola, bánh ngọt cuốn. Thứ nào cũng ngọt sắc cổ. Sau tiệc bao giờ cũng có vài trò vui và nhạt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy là những hoạt động trong nhà, những con đường bên ngoài trường, tuyết được dọn ra hai bên đường thành những gò lớn. Cây cối trơ trụi, những cây thông là loài duy nhất còn lá thì phủ trĩu nặng tuyết. Đường vào rừng và xuống hồ bàng bạc tuyết rơi. Những ngày lạnh làm tiêu tan thú vui đi dạo, ấm hơn -10oC thì có thể. Nhưng so với hồi mùa thu thì kém xa, khi ấy rừng và hồ đều đẹp, quần áo mỏng, thảnh thơi lang thang trong rừng một mình theo con đường dốc xuống bờ hồ. Đi dạo đầu óc luôn nhẹ tênh, nghĩ nhiều thứ mà chẳng nghĩ gì. Hồ bây giờ phủ một lớp băng mỏng rồi. Nghe nói năm nào cũng có người chủ quan sụt băng rơi xuống nước lạnh cóng chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi ở nhà nghe văng vẳng chuông giáo đường, còn mấy ngày nữa là Noel...&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ottawa 25-10-2010&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Khung cảnh&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Khi cuộc tranh cãi của chúng ta&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;không hứa hẹn điều gì tốt đẹp&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Em ngước qua cửa kính&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;tìm bóng dáng một chiếc máy bay màu ánh thép&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;lòng mong mỏi chuyến đi xa&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Mắt em gặp những cánh chim vội vã dưới mây&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Trắng, ngà, xám, nâu …&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;những loài chim di cư đến vùng ấm áp&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Không thể bay theo chim, &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;mắt rơi xuống những tán cây hình tháp&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;màu lá úa vàng níu kéo mùa thu,&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;mắt rơi xuống những ngôi nhà &lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;nâu gạch âm u,&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;chẳng có ai xuất hiện ngoài ô cửa&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-4756013961882525354?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/4756013961882525354/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/nhat-ky-cu.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4756013961882525354'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4756013961882525354'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/nhat-ky-cu.html' title='Nhật ký cũ'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-1045390292641866325</id><published>2011-01-11T12:28:00.001-05:00</published><updated>2011-01-11T12:28:40.584-05:00</updated><title type='text'>That's Amore</title><content type='html'>&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/UpPvl0X1hKA?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/UpPvl0X1hKA?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-1045390292641866325?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/1045390292641866325/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/thats-amore.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1045390292641866325'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1045390292641866325'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/thats-amore.html' title='That&apos;s Amore'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2115935164595767339</id><published>2011-01-05T16:23:00.006-05:00</published><updated>2011-02-17T13:58:19.454-05:00</updated><title type='text'>Những con sóng</title><content type='html'>&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Và cuối cùng ta sẽ nói thương nhau&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Sau những thung lũng núi đồi của hiểu và không hiểu&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Cả vực thẳm khác biệt tưởng chừng không qua nổi&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Đã là ghềnh thác sau lưng ta chảy tiếp như sông&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Những dòng sông xuôi ra biển mênh mông&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Muôn con sóng reo vui tung bọt nước&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Sóng tìm đến cánh buồm xưa ao ước&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Đỏ chênh vênh tít tắp ở chân trời&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Chuyện tình yêu như là giấc mơ thôi&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Trang cổ tích đôi lần làm ta thao thức&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Khúc nhạc du dương từ lâu đã dứt&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Tiếng tơ lòng lan vòng sóng miên man&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Sóng vươn ra những ước vọng chứa chan&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Về một thế giới tốt lành và nhân ái&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Không ai phải đau buồn sợ hãi&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Vì những hàng rào bạo lực phi nhân&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Người với người sống giữa mối tình thân&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Tràn như nước san bằng muôn cao thấp&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Những đốm lửa nơi biển đêm đã thắp&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Sẽ sáng lên muôn dòng chảy chơi vơi&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Sóng tìm về bè bạn giữa trùng khơi&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Tay nắm tay ta hát lời biển lớn&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Tình nguồn cội trong veo không chút gợn&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Mang yêu thương từ sông suối về đây&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Tiếng hát vang trên sóng nước lớn ròng&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Lan xa mãi biển chiều nay lộng gió…&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;5-1-2011&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2115935164595767339?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2115935164595767339/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/nhung-con-song.html#comment-form' title='47 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2115935164595767339'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2115935164595767339'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/nhung-con-song.html' title='Những con sóng'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>47</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-8537230561736411047</id><published>2011-01-01T09:37:00.004-05:00</published><updated>2011-01-01T18:10:39.594-05:00</updated><title type='text'>Chúc mừng năm mới!</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bonne année&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bonne année à toutes les choses :&lt;br /&gt;Au monde! à la mer! aux forêts!&lt;br /&gt;Bonne année à toutes les roses,&lt;br /&gt;Que l'hiver prépare en secret.&lt;br /&gt;Bonne année  à tous ceux qui m'aiment&lt;br /&gt;Et  qui m'entendent ici bas...&lt;br /&gt;Et  bonne  année, aussi, quand même&lt;br /&gt;A tous ceux qui ne m'aiment pas!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rosemonde Gérard (1871-1953)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chúc mừng năm mới&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc năm mới tốt lành cho mọi vật&lt;br /&gt;Cho thế gian, cho biển cả, cho những cánh rừng!&lt;br /&gt;Chúc năm mới tốt lành cho những bông hồng&lt;br /&gt;Đang được mùa đông chuẩn bị bí mật.&lt;br /&gt;Chúc năm mới tốt lành cho mọi người yêu tôi&lt;br /&gt;Đang lắng nghe tôi dưới trần thế này…&lt;br /&gt;Và cũng chúc luôn năm mới tốt lành&lt;br /&gt;Cho cả những ai không yêu mến tôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lan Hương dịch.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-8537230561736411047?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/8537230561736411047/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/chuc-mung-nam-moi.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8537230561736411047'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8537230561736411047'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2011/01/chuc-mung-nam-moi.html' title='Chúc mừng năm mới!'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-5931710504542235550</id><published>2010-12-31T13:42:00.039-05:00</published><updated>2011-08-05T00:46:48.910-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bạch Tuyết'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Bạch Tuyết  (tiếp theo và hết)</title><content type='html'>&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;Phần đầu &lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/bach-tuyet.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Phần giữa &lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/bach-tuyet-tiep-theo.html"&gt;ở đây &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;font-size:12pt;"  &gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Các chú lùn về thấy nàng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bạch Tuyết từ sống chuyển sang chết rầu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Họ nâng cô dậy chải đầu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tìm xem chất độc ở đâu lần này&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng mà chuyện đã rất gay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cô vẫn bất tỉnh chẳng lay được nào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bảy người nước mắt tuôn trào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Quanh giường Bạch Tuyết khóc gào ba đêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Định ngày mồ đẹp mả yên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng nàng vẫn đẹp như tiên thế này&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nỡ nào chôn xuống đất dày&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Họ bèn đặt giữa quan tài thủy tinh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Rồi đặt trên đỉnh núi xanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cắt phiên nhau họ đến canh cho nàng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chết mà như giấc mơ màng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Da trắng như tuyết mịn màng mùa đông&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Môi đỏ như máu thắm hồng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tóc đen như gỗ mun lồng bóng đêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ru nàng trong giấc êm đềm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chim muông cây cỏ cũng thêm ngọt ngào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thế rồi chuyện lãng mạn sao&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có chàng hoàng tử lạc vào núi xanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trông người đẹp ngủ yên lành&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bèn xin các chú cho mình mang theo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hỏi rằng vàng bạc bao nhiêu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng xin đưa đủ vì yêu bóng hình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Các chú ban đầu bực mình:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;"Núi vàng biển bạc sánh tình chúng tôi?"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hoàng tử bèn hứa một lời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Yêu thương người đẹp khôn nguôi tháng ngày&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Các chú lùn nghe cũng hay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Động lòng thương cảm đôi này cho đi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Quan tài được khiêng tức thì&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Qua đường rừng núi rậm rì cỏ mây&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người khiêng vấp phải rễ cây&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nảy mình Bạch Tuyết lên ngay, thế rồi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nàng nôn táo độc kinh người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tức thì sống lại: "đây trời ở đâu?"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hoàng tử mừng kể đuôi đầu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Xong xuôi chàng lại cầu hôn một lời:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;"Ta yêu nàng nhất trên đời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cùng về cung điện tuyệt vời với ta"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lễ cưới có rất nhiều hoa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Quả thơm bánh ngọt cùng là rượu vang&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bà dì ghẻ được mời sang&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mụ bèn ăn mặc đàng hoàng hỏi gương&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;"Gương kia ngự ở trên tường&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nước ta ai đẹp được dường như ta?"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Gương thần lại đáp thật thà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;"Tâu bà, bà đẹp chính ra tuyệt trần,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng con tạo vốn xoay vần&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nên bà hoàng mới muôn phần đẹp hơn"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mụ dì ghẻ lại lên cơn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mới đầu đám cưới mụ toan không vào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Khổ nỗi tò mò dâng cao&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Muốn xem mặt cái cô nào là dâu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thế là tiệc cưới ló đầu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thấy ngay Bạch Tuyết sang giầu đẹp xinh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mụ ta sợ quá thất kinh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vỡ tim mà chết nhục vinh tan tành&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bạch Tuyết xinh đẹp hiền lành&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Kể từ nay sống yên bình vui tươi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hoàng tử hay pha trò cười&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lâu rồi chàng cũng lên ngồi ngai vua...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-5931710504542235550?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/5931710504542235550/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/bach-tuyet-tiep-theo-va-het.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5931710504542235550'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/5931710504542235550'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/bach-tuyet-tiep-theo-va-het.html' title='Bạch Tuyết  (tiếp theo và hết)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-1064610669897526016</id><published>2010-12-31T09:50:00.009-05:00</published><updated>2011-08-05T00:46:48.911-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bạch Tuyết'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Bạch Tuyết  (tiếp theo)</title><content type='html'>&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;Phần đầu &lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/bach-tuyet.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;...&lt;br /&gt;Hoàng hậu phúc chẳng được dầy&lt;br /&gt;Bỏ vua ở lại buồn đầy một năm&lt;br /&gt;Rồi ông cưới vợ cái rầm&lt;br /&gt;Bà này đẹp lắm nhưng ngầm kiêu căng&lt;br /&gt;Độc ác chẳng muốn ai bằng&lt;br /&gt;Có gương thần quý bà hằng hỏi gương:&lt;br /&gt;"Gương kia ngự ở trên tường,&lt;br /&gt;Nước ta ai đẹp được dường như ta?"&lt;br /&gt;Gương thần đáp lại thật thà:&lt;br /&gt;"Hoàng hậu đẹp nhất nước nhà chứ ai!"&lt;br /&gt;Bà sung sướng lấy làm oai&lt;br /&gt;Nhưng niềm vui chẳng được dài tháng năm&lt;br /&gt;Bạch Tuyết đẹp như trăng rằm&lt;br /&gt;Càng lớn càng lộ vẻ đằm thắm ra&lt;br /&gt;Một ngày đẹp tựa tiên sa&lt;br /&gt;Đẹp hơn hoàng hậu khi bà hỏi gương:&lt;br /&gt;"Gương kia ngự ở trên tường,&lt;br /&gt;Nước ta ai đẹp được dường như ta?"&lt;br /&gt;Gương thần bản tính thật thà&lt;br /&gt;Có gì nói thẳng tuột ra trung thần:&lt;br /&gt;"Xưa kia bà đẹp nhất trần,&lt;br /&gt;Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn"&lt;br /&gt;Hoang hậu nghe tức muốn hờn&lt;br /&gt;Ghen tuông đố kỵ dập dờn không yên&lt;br /&gt;Một ngày tức tối  phát điên&lt;br /&gt;Bà bèn cho gọi đến liền thợ săn&lt;br /&gt;Sai đem Bạch Tuyết vào rừng&lt;br /&gt;"Giết cho khuất mắt, về cùng tim gan!"&lt;br /&gt;Người đi săn sợ vãi hàng&lt;br /&gt;Nên đành tuân lệnh đưa nàng đi xa&lt;br /&gt;Khi dao kề cận cổ ngà&lt;br /&gt;Cô bé Bạch Tuyết vội òa khóc vang:&lt;br /&gt;"Bác ơi đừng giết cháu oan&lt;br /&gt;Cháu không về lại cung vàng nữa đâu!"&lt;br /&gt;Thợ  săn nghe thế rầu rầu&lt;br /&gt;"Tội nghiệp, thôi cháu đi mau đi nào"&lt;br /&gt;Rồi bác nghĩ bụng ầm ào&lt;br /&gt;"Có khi thú dữ cũng xào nó thôi"&lt;br /&gt;Tự nhiên gánh nặng nhẹ trôi&lt;br /&gt;Vì bác không phải bặm môi giết người&lt;br /&gt;Sẵn con hoẵng nhỏ ngang đồi&lt;br /&gt;Bác bèn bắt lấy cắt rời tim gan&lt;br /&gt;Mang nộp hoàng hậu nghiêm trang&lt;br /&gt;Bà này tưởng thật vội vàng sai ngay&lt;br /&gt;Đầu bếp xào sáo món này&lt;br /&gt;Rồi ăn sach sẽ, kinh thay cái bà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạch Tuyết thui thủi rừng già&lt;br /&gt;Chạy mãi mỏi cẳng thấy nhà liền vô&lt;br /&gt;Trong nhà chẳng cái gì to&lt;br /&gt;Gường thì bảy cái thơm tho êm đềm&lt;br /&gt;Trên bàn bảy đĩa bánh mềm&lt;br /&gt;Rượu vang bảy cốc, rau thêm bảy phần&lt;br /&gt;Bach Tuyết đói quá tần ngần&lt;br /&gt;Ăn chút mỗi đĩa cũng dần dần no&lt;br /&gt;Rượu cũng uống bớt dần cho&lt;br /&gt;Cốc nào cốc nấy đem so đều còn&lt;br /&gt;No bụng mắt mỏi chờn vờn&lt;br /&gt;Chọn giường to nhất ngủ luôn chẳng nề&lt;br /&gt;Tối mịt chủ nhà mới về&lt;br /&gt;Hóa ra bảy chú bị chê là lùn&lt;br /&gt;Các chú đào mỏ trong rừng&lt;br /&gt;Tối về nhà nghỉ bỗng dưng thấy nhà&lt;br /&gt;Có nhiều khác lạ xảy ra&lt;br /&gt;Các chú bối rối cùng là í ơi:&lt;br /&gt;"Ai ngồi vào ghế của tôi?"&lt;br /&gt;"Ai ăn ở đĩa của tôi thế này?"&lt;br /&gt;"Ai đã uống cốc vang say?"&lt;br /&gt;"Ai dùng dao này rồi để lại đây?"&lt;br /&gt;Một chú buồn ngủ la rầy:&lt;br /&gt;"Ai trèo lên cái giường này của tôi?"&lt;br /&gt;Chú lùn thứ bảy bồi hồi&lt;br /&gt;Nhìn giường mình thấy một người ngủ say&lt;br /&gt;Chú gọi anh em đến ngay&lt;br /&gt;Tất cả ai nấy thẩy đều ngạc nhiên&lt;br /&gt;Một nàng sắc đẹp như tiên&lt;br /&gt;Ở đâu mà lại có duyên nơi này&lt;br /&gt;Bạch Tuyết tỉnh dậy sáng ngày&lt;br /&gt;Kể lại câu chuyên đọa đầy khổ thân&lt;br /&gt;Các chú lùn rất ân cần&lt;br /&gt;Giữ cô ở lại lo phần nấu ăn&lt;br /&gt;Dặn cô cẩn thận một căn&lt;br /&gt;Với bà gì ghẻ đòi ăn gan mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phần hoàng hậu đinh ninh&lt;br /&gt;Bạch Tuyết đã chết bà xinh nhất đời&lt;br /&gt;Trong cơn kiêu ngạo tót vời&lt;br /&gt;Lân la bà lại có lời hỏi gương:&lt;br /&gt;"Gương kia ngự ở trên tường,&lt;br /&gt;Nước ta ai đẹp được dường như ta?"&lt;br /&gt;Thì gương đáp lại thật thà&lt;br /&gt;Bà nghe mặt mũi đỏ ra dần dần:&lt;br /&gt;"Xưa kia bà đẹp nhất trần,&lt;br /&gt;Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.&lt;br /&gt;Nàng ta ở khuất núi non,&lt;br /&gt;Tại nhà của bảy chú lùn xa xa."&lt;br /&gt;Hoàng hậu tức giận mắt hoa&lt;br /&gt;"Tưởng ăn gan nó hóa ra bị lừa"&lt;br /&gt;Mụ nghĩ từ sáng đến trưa&lt;br /&gt;Thì được một kế bèn đưa ra hành&lt;br /&gt;Mụ bôi mặt mũi già đanh&lt;br /&gt;Giả đem áo lót xa tanh chào hàng&lt;br /&gt;Vượt rừng núi đến tìm nàng&lt;br /&gt;Ở nhà bảy chú lùn đang đi làm&lt;br /&gt;Bạch Tuyết nhìn bà nghĩ thầm:&lt;br /&gt;Không phải hoàng hậu, yên tâm cho vào&lt;br /&gt;Rồi mua cái áo đẹp sao&lt;br /&gt;Bà hàng xén lại thì thào buộc cho&lt;br /&gt;Bà buộc thoăn thoắt bó giò&lt;br /&gt;Bạch Tuyết tức thở quay đơ giữa nhà&lt;br /&gt;Mụ già phấn chấn thốt ra:&lt;br /&gt;"Cái con đẹp nhất thế là đi tong!"&lt;br /&gt;Rồi mụ vội chạy về cung&lt;br /&gt;Các chú lùn ở trong rừng biết đâu&lt;br /&gt;Tối về mới rõ tình đầu&lt;br /&gt;Bèn cắt áo lót lắm mầu làm ba&lt;br /&gt;Bạch Tuyết khe khẽ thở ra&lt;br /&gt;Rồi nàng sống lại manh nha sự tình&lt;br /&gt;Các chú dặn cô rất kinh&lt;br /&gt;Ở nhà đóng cửa không rinh ai vào.&lt;br /&gt;Mụ già về gặp gương chào&lt;br /&gt;Miệng môi hớn hở đón rào hỏi gương:&lt;br /&gt;"Gương kia ngự ở trên tường,&lt;br /&gt;Nước ta ai đẹp được dường như ta?"&lt;br /&gt;Thì gương đáp lại thật thà&lt;br /&gt;Bà nghe gan ruột lộn ra mấy lần:&lt;br /&gt;"Xưa kia bà đẹp nhất trần,&lt;br /&gt;Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.&lt;br /&gt;Nàng ta ở khuất núi non,&lt;br /&gt;Tại nhà của bảy chú lùn xa xa."&lt;br /&gt;Mụ lại phù phép hóa già&lt;br /&gt;Nhưng mà hình dạng một bà khác đi&lt;br /&gt;Mang theo lược độc vân vi&lt;br /&gt;Đến nhà gõ cửa nàng thì ở trong:&lt;br /&gt;"Bà có lược đẹp bán rong"&lt;br /&gt;"Nhưng tôi đã hứa là không cho vào"&lt;br /&gt;"Thì ai cấm con xem nào"&lt;br /&gt;Bạch Tuyết thích lược chạy ào ra xem&lt;br /&gt;Mụ dùng lược chải tóc mềm&lt;br /&gt;Ngã lăn ra thềm Bạch Tuyết chết tươi&lt;br /&gt;Mụ già khi ấy cất lời:&lt;br /&gt;"Gái đẹp tuyệt đã đi đời nhà ma!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các chú lùn lại về nhà&lt;br /&gt;Lại gỡ lược độc cứu ra được nàng&lt;br /&gt;Lần này các chú kỹ càng&lt;br /&gt;Dặn nàng chớ có tin hàng của ai&lt;br /&gt;Khổ thân Bạch Tuyết mắt nai&lt;br /&gt;Dại khờ nên mới mắc quai mụ dì&lt;br /&gt;Bà dì tìm gương thầm thì&lt;br /&gt;Lần này chắc mẩm đã xì được gương:&lt;br /&gt;"Gương kia ngự ở trên tường,&lt;br /&gt;Nước ta ai đẹp được dường như ta?"&lt;br /&gt;Thì gương đáp lại thật thà&lt;br /&gt;Rõ rành câu một nghe ra dần dần&lt;br /&gt;"Xưa kia bà đẹp nhất trần,&lt;br /&gt;Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.&lt;br /&gt;Nàng ta ở khuất núi non,&lt;br /&gt;Tại nhà của bảy chú lùn xa xa."&lt;br /&gt;Hoàng hậu điên tiết liền la:&lt;br /&gt;"Mày sẽ phải chết, ơi là con ranh!"&lt;br /&gt;Mụ vào nhà kín trong thành&lt;br /&gt;Tẩm độc quả táo đẹp như tranh màu&lt;br /&gt;Nửa đỏ, nửa lại trắng phau&lt;br /&gt;Ai nhìn cũng muốn cắn mau táo hồng&lt;br /&gt;Rồi mụ đóng giả nhà nông&lt;br /&gt;Đến nhà Bạch Tuyết, nàng không cho vào&lt;br /&gt;"Thôi được, thế cũng ko sao&lt;br /&gt;Nhưng tôi có táo mang chào cô đây"&lt;br /&gt;"Cháu không được phép như vầy&lt;br /&gt;Không ăn không chạm thức này thức kia"&lt;br /&gt;"Cô sợ thuốc đọc chứ gì?&lt;br /&gt;Đây này táo đỏ tôi chia hai phần&lt;br /&gt;Nửa đỏ đẹp cô ăn dần&lt;br /&gt;Nửa trắng xấu xí tôi đần tôi ăn"&lt;br /&gt;Mụ già bỏ thuốc đã căn&lt;br /&gt;Chỉ độc phần đỏ, mụ ngăn rõ ràng&lt;br /&gt;Nửa trắng mụ cắn đàng hoàng&lt;br /&gt;Bạch Tuyết trông thấy lại càng muốn xơi&lt;br /&gt;Cả tin hám lợi nghe lời&lt;br /&gt;Cắn vào một miếng ngã rơi xuống nền&lt;br /&gt;Thương thay người đẹp như tiên&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Thế mà chẳng được sống yên mới buồn&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Mụ kia thấy thế vội chuồn&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Về nhà đóng cửa vào buồng hỏi gương&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal"&gt;"Gương kia ngự ở trên tường,&lt;br /&gt;Nước ta ai đẹp được dường như ta?"&lt;br /&gt;“Bà đẹp nhất nước thưa bà”&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Con mụ khi ấy mới là yên thân&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Kể ra mụ ấy cũng hâm&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Vì ghen sắc đẹp, dã tâm kinh hoàng...&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/bach-tuyet-tiep-theo-va-het.html"&gt;Phần cuối&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;/p&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable  {mso-style-name:"Table Normal";  mso-tstyle-rowband-size:0;  mso-tstyle-colband-size:0;  mso-style-noshow:yes;  mso-style-parent:"";  mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;  mso-para-margin:0in;  mso-para-margin-bottom:.0001pt;  mso-pagination:widow-orphan;  font-size:10.0pt;  font-family:"Times New Roman";  mso-ansi-language:#0400;  mso-fareast-language:#0400;  mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-1064610669897526016?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/1064610669897526016/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/bach-tuyet-tiep-theo.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1064610669897526016'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1064610669897526016'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/bach-tuyet-tiep-theo.html' title='Bạch Tuyết  (tiếp theo)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-3346854371546307000</id><published>2010-12-20T09:13:00.027-05:00</published><updated>2010-12-23T08:54:25.709-05:00</updated><title type='text'>Tuyết rơi đêm</title><content type='html'>Có khi tuyết rơi liền từ chập tối qua đêm, có khi chiều tối chưa có gì nửa đêm tỉnh dậy ngó qua ô cửa kính đã thấy tuyết đang rơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những bông tuyết trắng xốp lả tả rơi làm nhạt đi màu vàng ấm của ánh đèn thành phố,  xoa mờ đi góc cạnh của những tòa nhà đơn điệu, làm duyên dáng cả những mái nhọn, bao phủ và làm cây cối thêm huyền ảo. Trong đêm yên tĩnh tuyết rơi miệt mài như không bao giờ ngừng, hết lớp này đến lớp khác giao nhau đan xen nối tiếp, hướng rơi nghiêng vì gió.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn tuyết rơi hồi lâu, chợt nhớ đến hình ảnh của một câu thơ thân thuộc trong ký ức &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"đêm nằm nghiêng đếm bông tuyết một mình"&lt;/span&gt;. Lặng lẽ bồi hồi xao xuyến, rồi mọi suy nghĩ cũng như trôi theo dòng tuyết, xuôi đi, xuôi đi, cho đến khi chỉ còn lại sự tĩnh lặng trong lòng, lặng yên và trải ra miên man như những con đường ngoài kia đang bình thản đón nhận những bông tuyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Im lặng bất tận cho đến khi tai ta nghe được tiếng rơi rất nhẹ của tuyết, như có như không, mơ hồ tựa âm thanh của trí tưởng tượng. Kiên nhẫn lắng nghe cho đến khi dòng âm thanh ấy nhè nhẹ định hình và ở lại cùng thính giác. Giờ thì không còn gì nữa ngoài ta và tuyết, ta ở trong tuyết, tuyết ở trong ta, nghiêng nghiêng rơi và đậu yên bình xuống những lớp rơi trước trắng tinh tơi xốp. Nghiêng rơi, nghiêng rơi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi mi mắt cũng nghiêng rơi, giấc ngủ tìm về khi nào không hay để sớm ra tỉnh dậy ngó qua cửa đã thấy trời trong vắt và tuyết ở dưới thì đang phản xạ thứ ánh sáng trong veo đó bằng cái nền trắng toát xốp lung linh làm sáng cả đất trời. Trên nền tinh khôi ấy đang bắt đầu một ngày mới yên bình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*Bài viết liên quan:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2008/10/tuyet-roi-roi_5573.html"&gt;Tuyết rơi rồi&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2009/03/hom-truoc-em-marduk-hoi-tuyet-tan-chua.html"&gt;Tuyết tan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;**Bài hát về tuyết mình thích nhất:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/_64nc_NLE_I?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/_64nc_NLE_I?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-3346854371546307000?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/3346854371546307000/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/tuyet-roi-em.html#comment-form' title='29 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3346854371546307000'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3346854371546307000'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/tuyet-roi-em.html' title='Tuyết rơi đêm'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>29</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-8985758647743148741</id><published>2010-12-16T23:32:00.000-05:00</published><updated>2010-12-16T23:34:14.355-05:00</updated><title type='text'>Đâu rồi dấu yêu</title><content type='html'>Chúng mình đã cùng nhau rất lâu&lt;br /&gt;em nắm tay anh và anh che chở em lặng lẽ&lt;br /&gt;đôi khi anh chạm nhẹ mái tóc cho em cảm nhận sự bao bọc âu yếm dịu ngọt&lt;br /&gt;ta đi cùng nhau trên đường phố dài miên man&lt;br /&gt;những bờ sông, cây cầu, công viên và cả những nghĩa trang&lt;br /&gt;tay trong tay đôi mình đến dừng chân nơi những quán cafe hay hiệu sách&lt;br /&gt;trầm ngâm nhìn tuyết rơi hay mong tìm lại một câu chuyện cũ&lt;br /&gt;lúc nào anh cũng ở cạnh bên em&lt;br /&gt;ngay cả những khi em vô tình với anh&lt;br /&gt;những ngày em lạnh nhạt như không cần đến anh&lt;br /&gt;thì anh vẫn ở đó kiên nhẫn đợi em &lt;br /&gt;mong mỏi chở che em từng giây từng phút&lt;br /&gt;vậy mà sự vô tình của em đã đi quá xa &lt;br /&gt;sự lơ đễnh đã hóa thành tàn nhẫn&lt;br /&gt;và em đã mất anh&lt;br /&gt;hôm nay thì em biết là em đã mất anh thật rồi&lt;br /&gt;em đi một mình qua những phố dài miên man&lt;br /&gt;dòng sông cây cầu cafe hiệu sách nghĩa trang &lt;br /&gt;cô đơn lạnh lẽo không có bàn tay anh ấm áp&lt;br /&gt;không còn những đụng chạm trìu mến yêu thương&lt;br /&gt;tuyết rơi bốn phương trời không ngớt&lt;br /&gt;lòng em chỉ còn một câu hỏi day dứt:&lt;br /&gt;sao em lại có thể đánh mất anh?&lt;br /&gt;em muốn tìm anh&lt;br /&gt;muốn tìm anh&lt;br /&gt;tìm anh&lt;br /&gt;ở đâu hỡi anh yêu dấu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;16-12-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(viết cho cái ô bị mất)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-8985758647743148741?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/8985758647743148741/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/au-roi-dau-yeu_16.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8985758647743148741'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8985758647743148741'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/au-roi-dau-yeu_16.html' title='Đâu rồi dấu yêu'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-1816522207138427590</id><published>2010-12-14T14:46:00.003-05:00</published><updated>2010-12-15T22:31:34.014-05:00</updated><title type='text'>Nhạc con thích nghe</title><content type='html'>&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/QjA5faZF1A8?fs=1&amp;amp;hl=en_GB"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/QjA5faZF1A8?fs=1&amp;amp;hl=en_GB" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-1816522207138427590?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/1816522207138427590/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/nhac-con-thich.html#comment-form' title='7 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1816522207138427590'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1816522207138427590'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/nhac-con-thich.html' title='Nhạc con thích nghe'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-8254241398039080291</id><published>2010-12-12T16:27:00.009-05:00</published><updated>2010-12-14T15:15:57.499-05:00</updated><title type='text'>Bài Hát Con Vịt</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=MtN1YnoL46Q"&gt;http://www.youtube.com/watch?v=MtN1YnoL46Q&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bài hát trẻ con mà làm tôi khoái chí, con vịt trong bài hát này cứ loanh quanh ngày này qua ngày khác đến quán nước chanh để hỏi có nho không. Chủ quán nói chỉ có nước chanh và mời Vịt uống nước chanh thì Vịt từ chối bỏ đi. Cứ như vậy đến ngày thứ tư thì chủ quán phát cáu, và đến ngày thứ năm thì chủ quán bèn dẫn Vịt đến cửa hàng có nho để mua nho cho Vịt cho nó khỏi quấy rầy quán hàng. Khi đến cửa hàng mua nho rồi và đưa cho Vịt nó lại từ chối và câu cuối nó hỏi là cửa hàng này có nước chanh ko nhỉ hihi :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi tôi thấy mình cũng hơi giống con vịt này, cứ loay hoay tìm kiếm cái này ở nơi kia, tựa như có nước chanh thì hỏi nho, khi có nho rồi lại nhớ nước chanh haha. Hoặc giống ở một điểm khác là nhiều khi cứ loanh quanh luẩn quẩn trở về điểm cũ không biết để làm gì hihi, chả nhẽ chỉ để cho vui :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-8254241398039080291?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/8254241398039080291/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/bai-hat-con-vit.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8254241398039080291'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8254241398039080291'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/bai-hat-con-vit.html' title='Bài Hát Con Vịt'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-525470640424335646</id><published>2010-12-09T14:32:00.020-05:00</published><updated>2010-12-09T20:52:52.474-05:00</updated><title type='text'>Một ngày đông</title><content type='html'>Hôm nay Ottawa có nhiệt độ khoảng từ -10 đến -14oC, trời nắng trong nhưng rất lạnh. Tôi đang ngồi trong một thư viện ở đường Rideau và buồn ngủ. Có lẽ do buổi sáng dậy sớm sắp cơm cho cả ba người, con trai phải ra bus để đến trường lúc 7h15, chồng đi làm 7h45, tôi dậy 6h chuẩn bị đồ ăn sáng và đồ mang đi. Mọi ngày thì thế nhưng hôm nay tôi còn thức giấc sớm hơn, khoảng 5h kém, nằm trên giường tỉnh như sáo và bắt đầu nói lẩm bẩm về bác Julian Assange khiến cho chồng tôi cũng phải thức dậy tiếp chuyện trong cơn ngái ngủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người bạn của tôi nói rằng bác này khiến cho bạn ấy cảm tưởng thế giới đang có quả bom sắp nổ, điều ấy làm bạn ấy sợ và cảm thấy bất ổn. Tôi thì chưa thấy nỗi sợ hãi ấy, một thế giới giả vờ yên ổn là điều tôi cảm nhận, những sự thật cần được hé lộ, thêm nhiều sự thật nữa đi, tất cả mọi người cần được biết và có quyền được biết về những điều có thể dẫn đến những điều khác liên quan đến cuộc sống của họ. Thế giới này cần nhiều thay đổi. Julian là người hùng của đám đông không quyền lực, bên kia là những bộ máy quyền lực đang dẫn dắt và chế ngự. "Người ta sẽ dập được thôi" chồng tôi kết luận rồi ngủ tiếp. "Người ta" ở đây là những bộ máy quyền lực khổng lồ. Tôi vẫn nghĩ tiếp về cuộc đấu tranh giữa hai bên và hy vọng rằng nó sẽ làm cho thế giới này tốt hơn lên, cả hai bên thực ra đang có ích cho nhau. Rồi tôi dậy nấu cơm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ thì tôi đang ngồi trong thư viện và buồn ngủ, tôi cố không ngủ gật vì cái thư viện này nhỏ tí, xung quanh toàn người là người, tôi đang ngồi ở khu ghế bành kê cạnh những giá sách cao và gõ laptop. Để dứt cơn buồn ngủ, tôi nhìn ngó xung quanh và thấy một bức tranh rất to tường đối diện, trong tranh là một cái đầu rắn lớn màu xanh ló ra một khoảng cửa, bên ngoài là khoảng không, bên trên có dòng chữ:&lt;br /&gt;PROPHETAE TUI VIDERUNT TIBI FALSA ET STULTA&lt;br /&gt;Mắt con rắn mở to, rất trong, con ngươi mắt thu hẹp lại thành một đường chỉ thẳng góc khiến cho cái nhìn của nó tinh anh thấu suốt rợn người. Có vẻ như tôi đã tỉnh táo hơn. Không biết nghĩa của dòng chữ trên là gì, để lúc nào thử tra Google.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi nãy tôi đọc blog Người lữ hành kỳ dị, entry "một người tốt đã ra đi", bạn Phú báo tin chị Kiều Hòa ở Canada mới mất, lòng thấy buồn dù không biết chị. Trong một ngày đông giá lạnh nơi xứ này nghe tin một người Việt ở nơi này đã ra đi qua blog của bạn ở quê hương. Như có cơn gió buốt thổi qua lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài thơ Mùa Đông bác Lan Hương vừa dịch gợi cho tôi nhớ đến cuốn Những người khốn khổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mai là giỗ ba tôi, ba tôi mất đã được 10 năm. Tôi rất ít khi nhắc đến ba tôi ở blog này dù ba luôn ở một nơi trang trọng trong trí nhớ của tôi. Chồng tôi thường nói những khi tôi rầu rĩ: "Vì ba cưng chiều em quá nên giờ anh chiều em bao nhiêu cũng không đủ". Chồng tôi nói cũng đúng nhưng có lẽ thiếu, ba tôi rất cưng tôi và tôi thì yêu kính ba tôi vô cùng, nhưng không chỉ sự cưng chiều mà chủ yếu là những cuộc trò chuyện giữa tôi và ba tôi đã khiến tôi luôn cảm thấy hạnh phúc trong sự chia sẻ. Khi ba tôi mất, tôi suy sụp chơi vơi mất nhiều năm trời để quen với cảm giác không còn ba nữa, những cuộc trò chuyện cha con cũng không còn.  Hôm trước tôi thấy ghen tị với bạn Goldmund quá khi ba bạn ấy vào FB của bạn ấy comment, tôi ước gì có thể được như bạn ấy. Cuối cùng thì tôi đã add được FB của phụ huynh bạn ấy, tôi thấy mình trở nên thích nghe chuyện những người già, có lẽ tôi cũng đã già.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay về nấu cơm ăn xong, tôi sẽ phải lái xe đi xa, may là hôm nay không có tuyết, đường sạch ko sợ trơn trượt. Ngày mai sẽ có tuyết rơi. Ngày kia cũng thế, nhưng trời sẽ ấm hơn vào những ngày tuyết rơi cuối tuần này. Ottawa đã chăng đèn kết hoa rất nhiều, buổi tối nhìn rất đẹp. Tiếc là cả hai máy ảnh nhà đang hỏng nên không có ảnh tự chụp, tôi lấy tạm cái ảnh này trên mạng cho có không khí (ảnh lấy từ &lt;a href="http://canadianwinter.ca/index.php?page=ottawa"&gt;đây&lt;/a&gt;).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TQFAkMIXe-I/AAAAAAAAAXw/9ek_5vMUr5I/s1600/parliementwinterlude.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 262px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TQFAkMIXe-I/AAAAAAAAAXw/9ek_5vMUr5I/s400/parliementwinterlude.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5548787206372948962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-525470640424335646?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/525470640424335646/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/mot-ngay-ong.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/525470640424335646'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/525470640424335646'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/mot-ngay-ong.html' title='Một ngày đông'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TQFAkMIXe-I/AAAAAAAAAXw/9ek_5vMUr5I/s72-c/parliementwinterlude.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-1635876273599077204</id><published>2010-12-07T07:58:00.006-05:00</published><updated>2010-12-09T07:58:06.179-05:00</updated><title type='text'>Mùa đông</title><content type='html'>Hégésippe Moreau (1810 - 1838)&lt;br /&gt;Lan Hương dịch&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi vĩnh biệt những ngày đẹp trời! Cái lạnh tăm tối tháng Mười một&lt;br /&gt;Kết án nhà thơ lưu đày xa căn phòng&lt;br /&gt;Nơi tươi cười nào hoa thắm, nào mặt trời, nào tươi vui,&lt;br /&gt;Thật chẳng còn gì nữa, tất cả đã trốn đi như trong giấc mộng đêm hè&lt;br /&gt;Ở xa kia, bằng giọng hát buồn tẻ và xúc động,&lt;br /&gt;Chú mục đồng một mình lạc giọng hát bài thánh ca cổ&lt;br /&gt;Và gió mang đến tôi một nửa những thanh âm lẩn khuất&lt;br /&gt;Nửa còn lại bay lên trời&lt;br /&gt;Người đàn bà trong Kinh thánh lang thang, lưng còng, nhợt nhạt&lt;br /&gt;Kéo lê dọc theo cánh rừng cành cây khô&lt;br /&gt;Để còn nhóm lửa được vài ngày mà nuôi sống con, rồi chết.&lt;br /&gt;Không còn tình yêu dưới những tàn cây, và khu rừng đồng lõa&lt;br /&gt;Rên rỉ dưới sương giá như dưới chiếc áo tang&lt;br /&gt;Khu rừng xưa đẹp như nàng tiên nữ&lt;br /&gt;Thả mái tóc xanh tươi cho thần gió tây mơn man&lt;br /&gt;Nay gầy hói, không hương thơm, không phục trang, không sức sống&lt;br /&gt;Lắc lư trên không những cành xương khô&lt;br /&gt;Âm thanh huyền bí từng đợt vang lên&lt;br /&gt;Giống như một giọng nói báo rằng : Dương thần Pan đã chết&lt;br /&gt;Thật vậy, cả thiên nhiên đang hấp hối giờ phút này,&lt;br /&gt;Vậy mà không phải vì đưa tang nàng mà tôi khóc&lt;br /&gt;Không phải vậy, vì tôi kinh hãi nhớ và nghĩ tới&lt;br /&gt;Mùa này là mùa của đói và của lạnh&lt;br /&gt;Bao người bất hạnh run rẩy và tự nhủ «Sao mà tôi lại không có được,&lt;br /&gt;Để cất mình lên bay xa những cánh đồng tuyết,&lt;br /&gt;Đôi cánh của loài chim, đi tìm ở nơi xa,&lt;br /&gt;Hạt ngũ cốc trong luống cày và tổ ấm trong bông hoa&lt;br /&gt;Bay tới những bến bờ không có mùa đông thơm nức hương cam&lt;br /&gt;Nơi được núi lửa Vésuve luôn tỏa khói sưởi ấm,&lt;br /&gt;Trước những lâu đài, trên làn đá cẩm thạch âm ấm&lt;br /&gt;Người dân xứ Naples ngủ thiếp dưới ánh mặt trời ban trưa&lt;br /&gt;Ôi ai sẽ mang tôi đi?…» Nhưng bị giam cầm tại chỗ,&lt;br /&gt;Than ôi, người nghèo khổ chết trong nhà tù đá băng;&lt;br /&gt;Hắn chết, vậy mà  người giàu có vô tư&lt;br /&gt;Chạy cỗ xe du hành đến mòn cả trục bánh&lt;br /&gt;Những ngày tươi đẹp đã qua; Có hề chi! Những kẻ sung sướng!&lt;br /&gt;Hãy bỏ mặc tư viên của bạn cho gió quét;&lt;br /&gt;Hãy thả mình từ lâu đài xuống thành phố,&lt;br /&gt;Nơi mà vàng bạc luôn tạo cho ta những ngày vui.&lt;br /&gt;Trong thành Babylone của chúng ta, lữ quán mênh mông&lt;br /&gt;Dành cho những kẻ được số mệnh ưu đãi, đại tiệc bắt đầu.&lt;br /&gt;Hãy ùa vào thành Paris như những nhà chinh phục;&lt;br /&gt;Hãy vội vàng lên đừng kềm hãm những ham muốn thất thường&lt;br /&gt;Tất cả thú vui và những điều kỳ thú là dành cho bạn đấy,&lt;br /&gt;Kẻ nghèo đổ mồ hôi, thi sĩ thức trắng đêm vì bạn&lt;br /&gt;Trái ngọt của nghệ thuật và của mọi miền khí hậu,&lt;br /&gt;Những bài ca của Rosini, những vở kịch của Dumas;&lt;br /&gt;Những đêm tình yêu, những nữ thần hoan lạc ô uế;&lt;br /&gt;Trong sáu tháng Paris là của bạn, thế giới là của bạn!&lt;br /&gt;Đừng sợ gì Nữ thần công lý Thémis,&lt;br /&gt;Trước nhánh cây vàng và chó Cerbère ba đầu,&lt;br /&gt;Nàng dịu đi và thiếp ngủ.&lt;br /&gt;Nhưng để thưởng thức niềm hạnh phúc đơn độc này&lt;br /&gt;Mà bạn đã cố tình kiêng cữ để nồng thêm gia vị,&lt;br /&gt;Thì đừng bao giờ đưa mắt nhìn xung quanh&lt;br /&gt;Hãy đi qua, bảo bọc mình trong áo choàng rộng và giáp sắt&lt;br /&gt;Bởi nếu mắt bạn dừng trên những nỗi đau vô số kể&lt;br /&gt;Bò lê dưới chân bạn và rùng mình trong bóng tối&lt;br /&gt;Như cơn rùng mình vì sốt, trước cửa phòng dạ vũ,&lt;br /&gt;Lòng thương hại sẽ xiết lấy bạn, và lòng thương hại làm ta đau&lt;br /&gt;Khuôn mặt hồng hào của bạn sẽ trở nên cau có&lt;br /&gt;Và đêm đến giường ngủ của bạn sẽ mang một nếp gấp trên cánh hồng&lt;br /&gt;Hãy run sợ, trong khi rượu punch đang sôi sục trong bầu rượu,&lt;br /&gt;Mà nhớ đừng bất cẩn để ánh mắt lạc ra cửa&lt;br /&gt;Tiếng cười của bạn sẽ gợi nên một bóng ma kỳ lạ&lt;br /&gt;Bạn sẽ mặt đối mặt với lão già Lazare&lt;br /&gt;Người đầy vết lở loét hôi thối, thèm thuồng mà không dám&lt;br /&gt;Giành giật với lũ chó của bạn những mẩu thức ăn thừa&lt;br /&gt;Khi cỗ xe của bạn với gia huy vàng làm lóa mắt&lt;br /&gt;Nảy tưng và rền vang trên cầu&lt;br /&gt;Hãy phóng nhanh, kẻo bạn sẽ phải nghe thấy&lt;br /&gt;Tiếng những người rơi xuống dưới vọng lên&lt;br /&gt;Bởi lúc này lũ người ùa tán loạn&lt;br /&gt;Nhà quàn xác sẽ đi vớt xác người trôi theo dòng nước&lt;br /&gt;Sự ích kỷ, như vị quốc vương, hưởng thụ và ngự trị;&lt;br /&gt;Ngài có những tội ác phải giấu diếm, và eo biển Bosphore là đây.&lt;br /&gt;Quả thực, đôi khi một tiếng than nhè nhẹ&lt;br /&gt;Làm tổn thương vẻ uy nghi của người giàu đang tiêu hóa;&lt;br /&gt;Đám người, mà đói khát gặt hái hàng triệu triệu,&lt;br /&gt;Đưa mắt tự đếm mình và nói : Nếu chúng ta muốn!&lt;br /&gt;Tiếng nức nở sẽ hóa thành tiếng kêu, đau đớn thành cơn cuồng nộ,&lt;br /&gt;Nhiều thành phố sẽ dõi theo Croix-Rousse.&lt;br /&gt;Nhưng sao nào! Bạn không có những diễn giả hùng hồn,&lt;br /&gt;Chỉ bằng một lời nói lửng lơ, có thể dẹp êm gió bão,&lt;br /&gt;Hà tiện với thân xác kẻ nghèo một chút của bố thí,&lt;br /&gt;Tặng bánh mì hào phóng bằng lời nói.&lt;br /&gt;Và như đấu sĩ Tây ban nha giương tấm khăn choàng đỏ chói&lt;br /&gt;Khiêu khích con bò mộng hung dữ,&lt;br /&gt;Họ vung lên một tấm giẻ ba màu&lt;br /&gt;Để mê hoặc cặp mắt giận dữ của con cọp nhân dân?&lt;br /&gt;Ôi khi nào ngày tôi ước mơ sẽ tới,&lt;br /&gt;Ngày muộn màng đó sẽ chữa lại bao ngày tồi tệ&lt;br /&gt;Bình đẳng, theo như lời những nhà văn tiên tri,&lt;br /&gt;Nhẹ nhàng và êm ái, sẽ vuốt ve tất cả những mái đầu ?&lt;br /&gt;Không bao giờ, lý trí nói, thế giới già nua sẽ không thay đổi;&lt;br /&gt;Trái tim tôi nhủ thầm : Càng hay!&lt;br /&gt;Tôi vẫn thường nói : khi ngày trả thù đến,&lt;br /&gt;Nếu kẻ bị đàn áp lạc lối, hắn đã được tha thứ từ trước.&lt;br /&gt;Spartacus sẽ nắm lấy thanh gươm vương quyền,&lt;br /&gt;Chàng sẽ thức tỉnh dân chúng dưới lòng đất,&lt;br /&gt;Chúng sẽ hiện ra vào dịp lễ thần Saturne,&lt;br /&gt;Làm nhơ bẩn những cuốn Biên niên sử của chúng ta với hàng ngàn tên gọi xấu xa:&lt;br /&gt;Nào là ăn mày, du côn, du mục, trộm cướp,&lt;br /&gt;Ngã gục rồi tái sinh dưới lưỡi rìu đao phủ&lt;br /&gt;Những kẻ no nê, cuối cùng, để ngăn chúng lại&lt;br /&gt;Sẽ chịu xẻ cho chúng một miếng bánh ngọt mừng lễ,&lt;br /&gt;Nhưng dân chúng, hứng khởi vì trả thù và nổi loạn, đòi&lt;br /&gt;“Của ta tất cả mọi phần, vì ta là chúa sơn lâm”.&lt;br /&gt;Khi đó lời tiên tri của Isnard cho dân chúng sông Seine sẽ trở thành hiện thực,&lt;br /&gt;Bên bờ sông hoang vắng, những kẻ man rợ ngơ ngác&lt;br /&gt;Hỏi xem đâu rồi thành Paris?&lt;br /&gt;Để quét khỏi mặt đất Nữ hoàng thành Sodome&lt;br /&gt;Mái vòm cung điện cũng không che chở nổi&lt;br /&gt;Sét sẽ nổ vang và gió bốn phương&lt;br /&gt;Sẽ làm muối rơi như mưa đá trên mặt đất bốc khói.&lt;br /&gt;Tôi sẽ hoan nghênh cảnh đại hỏa hoạn này,&lt;br /&gt;Tuổi trẻ vô cảm của tôi sẽ nóng máu lên.&lt;br /&gt;Vậy là tôi lạc lối trong những ước mong bất cẩn,&lt;br /&gt;Và tôi khơi cháy những vần thơ nóng bỏng bằng nước mắt&lt;br /&gt;Và tôi căm ghét, vì đau khổ khiến ta tức giận;&lt;br /&gt;Nhưng một chút hạnh phúc đã nhanh chóng cải hóa tôi.&lt;br /&gt;Để vần thơ khoan dung tha thứ cho nhân loại,&lt;br /&gt;Thì thi sĩ cần gì ? Chỉ một nụ hôn và bánh mì.&lt;br /&gt;Chúa trời đã khiến gió bớt lùa vào sự nghèo nàn trần trụi của tôi;&lt;br /&gt;Nhưng thời đại sắt đá này còn tiếp tục với bao kẻ khác&lt;br /&gt;Và nỗi đau của những người anh em khiến tim tôi xúc động&lt;br /&gt;Xin Chúa hãy tốt lành với tất cả mọi người như đối với tôi&lt;br /&gt;Cầu cho lương thực Ngài ban dập tắt lời báng bổ&lt;br /&gt;Ngăn chúng tôi khổ đau, bởi Ngài muốn chúng tôi thương yêu&lt;br /&gt;Để những người con được Ngài chọn và những đứa bị ruồng bỏ,&lt;br /&gt;Không còn ném cho nhau những ánh nhìn tức giận dưới trần thế này&lt;br /&gt;Ngài đã cho lũ chim nhỏ thức ăn, xin hãy nuôi tất cả những kẻ đói&lt;br /&gt;Cầu cho mùa đông của Ngài dịu êm, và khi triều đại của nó kết thúc,&lt;br /&gt;Nhà thơ và chim chóc sẽ hát : Cầu được phước lành.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-1635876273599077204?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/1635876273599077204/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/mua-ong.html#comment-form' title='8 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1635876273599077204'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/1635876273599077204'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/mua-ong.html' title='Mùa đông'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-4596446217695047841</id><published>2010-12-06T13:40:00.015-05:00</published><updated>2010-12-07T13:48:19.625-05:00</updated><title type='text'>Âu Cơ gallery</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Là phòng tranh nhà bạn Phạm Trần Lê, trang web của Âu Cơ gallery rất trang nhã, trong quãng đời lướt mạng của mình, quả thực mình chưa thấy có trang web nào trang nhã như vậy:&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;a href="http://aucogallery.com/"&gt;aucogallery.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các tác phẩm trong 5 cuộc triển lãm diễn ra trong vòng hai năm qua và các bộ tranh theo tác giả của gallery khá đa dạng và thú vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;Chúc cho bộ sưu tập và các hoạt động của Âu Cơ gallery ngày càng phong phú hơn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TP0xFq6oegI/AAAAAAAAAXg/uIMZix0atGA/s1600/NXTiep212495229541289790635.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 330px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TP0xFq6oegI/AAAAAAAAAXg/uIMZix0atGA/s400/NXTiep212495229541289790635.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5547644289479637506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Một bức tranh ở Âu Cơ gallery&lt;br /&gt;(Ngựa - Nguyễn Xuân Tiệp)&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-4596446217695047841?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/4596446217695047841/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/au-co-gallery.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4596446217695047841'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4596446217695047841'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/au-co-gallery.html' title='Âu Cơ gallery'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TP0xFq6oegI/AAAAAAAAAXg/uIMZix0atGA/s72-c/NXTiep212495229541289790635.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-8567290846750157813</id><published>2010-12-02T16:19:00.011-05:00</published><updated>2010-12-07T14:40:03.548-05:00</updated><title type='text'>Julian Assange &amp; Wikileaks</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TPgPZViCuWI/AAAAAAAAAXQ/WMaCXJgI6yE/s1600/assange.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 310px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TPgPZViCuWI/AAAAAAAAAXQ/WMaCXJgI6yE/s400/assange.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5546199869057841506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Bác Julian thực là tinh quái&lt;br /&gt;Đã lập trang Wikileaks khoái ghê&lt;br /&gt;Nhân loại chứng kiến trận hề&lt;br /&gt;Bao nhiêu giấu giếm tứ bề bung ra&lt;br /&gt;Phiền toái nhất bố già Nhà Trắng&lt;br /&gt;Lắm mưu mô bắng nhắng khắp nơi&lt;br /&gt;Tưởng đâu kín đáo mọi lời&lt;br /&gt;Ai ngờ tuyệt mật đã rời thâm sâu&lt;br /&gt;Thế giới biết đâu là sự thật&lt;br /&gt;Mới nổi điên tức giận mấy miền&lt;br /&gt;Trung Quốc cũng sợ toái phiền&lt;br /&gt;Xui ngay nước Mỹ cấm liền website&lt;br /&gt;(Dân Tàu từ trước đến nay&lt;br /&gt;Đã quen bị cấm đêm ngày nhiều trang)&lt;br /&gt;Sóng internet hàng hàng lớp lớp&lt;br /&gt;Vẫn tràn đi như chớp như giông&lt;br /&gt;Cuộn thành sức mạnh đám đông&lt;br /&gt;Khởi nguồn từ chính anh hùng Assange&lt;br /&gt;Bao cạm bẫy giữa đàng dền dứ&lt;br /&gt;Kế mỹ nhân gái gú rập rình&lt;br /&gt;Tránh sao cho khỏi tội tình&lt;br /&gt;Julian bác vẫn một mình xông pha&lt;br /&gt;Ở nước Úc mẹ già lo lắng&lt;br /&gt;Sợ con trai chết đắng ván này&lt;br /&gt;Interpol dõi đêm ngày&lt;br /&gt;Mạng người ta vẫn mỏng tày sao rơi&lt;br /&gt;Julian Assange bác quý ơi&lt;br /&gt;Lo gì, bác đã sống đời lừng danh&lt;br /&gt;Bao sức mạnh thua kềnh sự thật&lt;br /&gt;Lịch sử trang đã lật từ đây&lt;br /&gt;Anh hùng đơn độc một tay&lt;br /&gt;Thế gian nghiêng ngả, mê say nhân tình…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2-12-2010&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-8567290846750157813?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/8567290846750157813/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/julian-assange-wikileaks.html#comment-form' title='5 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8567290846750157813'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8567290846750157813'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/julian-assange-wikileaks.html' title='Julian Assange &amp; Wikileaks'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TPgPZViCuWI/AAAAAAAAAXQ/WMaCXJgI6yE/s72-c/assange.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-8757793136493787606</id><published>2010-12-01T23:29:00.006-05:00</published><updated>2010-12-02T17:49:16.435-05:00</updated><title type='text'>Tôi cất hồn tôi...</title><content type='html'>Tôi cất hồn tôi trong tóc anh&lt;br /&gt;Náu vào sợi bạc lẫn sợi xanh&lt;br /&gt;Anh có bao giờ nghe tóc nói&lt;br /&gt;Là hồn tôi đấy tiếng thanh thanh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cất hồn tôi trong tay anh&lt;br /&gt;Bàn tay ấm áp chẳng đua tranh&lt;br /&gt;Từng ngón bắc cầu đưa hồn đến&lt;br /&gt;Những miền thương mến của đời anh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cất hồn tôi trong mắt anh&lt;br /&gt;Trong mơ anh có thấy quấn quanh&lt;br /&gt;Một tình âu yếm và say đắm&lt;br /&gt;Là hồn tôi đấy thức yêu anh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cất hồn tôi trong tim anh&lt;br /&gt;Hòa vào nhịp đập chậm cùng nhanh&lt;br /&gt;Vang tiếng dạt dào như sóng biển&lt;br /&gt;Nhạc của hồn yêu dội vỗ anh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1-12-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-8757793136493787606?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/8757793136493787606/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/toi-cat-hon-toi.html#comment-form' title='12 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8757793136493787606'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8757793136493787606'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/toi-cat-hon-toi.html' title='Tôi cất hồn tôi...'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-3968108886690550368</id><published>2010-11-28T17:43:00.017-05:00</published><updated>2011-08-05T00:46:12.862-04:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bạch Tuyết'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Truyện thơ'/><title type='text'>Bạch Tuyết</title><content type='html'>Ngày xưa, đang giữa mùa đông&lt;br /&gt;Tuyết rơi xuống trắng như bông phủ rào&lt;br /&gt;Trong nhà lò sưởi ấm sao&lt;br /&gt;Bên ô cửa sổ cao cao thẫm mầu&lt;br /&gt;Một bà hoàng hậu ngồi khâu&lt;br /&gt;Mải nhìn tuyết trắng hồi lâu mơ màng&lt;br /&gt;Chẳng may kim chạm tay vàng&lt;br /&gt;Ba giọt máu nhỏ thẳng hàng tuyết bông&lt;br /&gt;Hỡi ôi tuyết trắng máu hồng&lt;br /&gt;Đẹp sao như thể tiên bồng vãng thăm&lt;br /&gt;Hoàng hậu nghĩ bụng nhủ thầm&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Ước gì ta có một mầm gái xinh&lt;br /&gt;Da trắng như tuyết trắng tinh&lt;br /&gt;Môi đỏ như máu lung linh thế này&lt;br /&gt;Và làn sóng sánh tóc mây&lt;br /&gt;Như khung cửa gỗ mun dầy nhức đen"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Ít lâu sự bỗng hiển nhiên&lt;br /&gt;Bà sinh hạ được tươi duyên một nàng&lt;br /&gt;Y như ước mộng dịu dàng&lt;br /&gt;Da trắng như tuyết mơ màng mùa đông&lt;br /&gt;Môi đỏ như máu thắm hồng&lt;br /&gt;Tóc đen như gỗ mun lồng bóng đêm&lt;br /&gt;Hoàng hậu vui sướng đặt tên&lt;br /&gt;Công chúa Bạch Tuyết, gọi lên rạng ngời&lt;br /&gt;Từ đây ở giữa cuộc đời&lt;br /&gt;Có nàng Bạch Tuyết rong chơi vui vầy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;28-11-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/12/bach-tuyet-tiep-theo.html"&gt;Phần tiếp theo&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-3968108886690550368?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/3968108886690550368/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/bach-tuyet.html#comment-form' title='36 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3968108886690550368'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3968108886690550368'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/bach-tuyet.html' title='Bạch Tuyết'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>36</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2937555201420848031</id><published>2010-11-18T10:55:00.004-05:00</published><updated>2010-11-18T11:02:49.713-05:00</updated><title type='text'>Hai bản nhạc của Mozart</title><content type='html'>&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/df-eLzao63I?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/df-eLzao63I?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/aZD9nt_wsY0?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/aZD9nt_wsY0?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2937555201420848031?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2937555201420848031/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/hai-ban-nhac-cua-mozart.html#comment-form' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2937555201420848031'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2937555201420848031'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/hai-ban-nhac-cua-mozart.html' title='Hai bản nhạc của Mozart'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-4768980996144217249</id><published>2010-11-18T10:15:00.007-05:00</published><updated>2010-11-18T11:27:48.582-05:00</updated><title type='text'>Sương mù và Tâm thức</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Sương mù&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Maurice CARÊME&lt;br /&gt;(Lan Hương dịch)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sương mù bỏ tất cả&lt;br /&gt;Vào trong chiếc túi bông&lt;br /&gt;Sương mù bao phủ hết&lt;br /&gt;Xung quanh ngôi nhà tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong vườn không còn hoa&lt;br /&gt;Lối đi không còn cây&lt;br /&gt;Nhà kính bên láng giềng&lt;br /&gt;Như đang bồng bềnh bay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng không biết nữa&lt;br /&gt;Đang nấp ở chỗ nào&lt;br /&gt;Chú chim sẻ nhỏ&lt;br /&gt;Buồn rầu chiêm chiếp kêu.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;----&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Sớm nay đọc lại bài thơ Sương mù của tác giả Maurice CARÊME do bạn Lan Hương dịch trong phần comment ở một entry trước mà hôm qua tôi đã đọc và nghĩ mãi về tiếng chim kêu chiêm chiếp không biết ở đâu giữa sương mù dâng kín. Tự nhiên tôi lại liên tưởng đến một trạng thái của con người mà tâm thức cất tiếng kêu yếu ớt của con chim nhỏ, ta cảm thấy tiếng kêu đó mà không biết nó ở đâu trong sự chìm đắm của đời sống. Rồi có lúc sương bỗng tan ra ta có thể đến bên con chim nhỏ để nghe tiếng nó hót, thậm chí có thể giúp nó thoát khỏi cái lưới nào đó để nó có thể bay lên trời cao và hót vang. Và tôi nhớ đến bài viết của một người bạn, bèn tìm để đọc lại, mạn phép các tác giả xin chia sẻ với mọi người. &lt;br /&gt;HY&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Tâm thức&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Bài này của bạn Tiểu Vũ ở langven.com ngày 1-12-2004)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Một tâm thức khoẻ khoắn lành mạnh là điều cần thiết. Nó cũng là điều kiện để đôi khi ta có những khỏang tĩnh lặng cần thiết trong đời sống tinh thần. Tĩnh lặng để nhìn nhận mọi điều một cách thông suốt và chính xác hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con người ta suy đóan và hành động dựa vào ba yếu tố: lý trí, tình cảm, và tâm thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đứa trẻ sinh ra, nó tư duy và hành động không theo những lý trí hay tình cảm tinh vi, bởi đó là những thứ đòi hỏi kinh nghiệm từ đời sống. Vậy đứa trẻ tư duy và hành động như thế nào? Xin thưa: bằng bản năng tự nhiên và tâm thức. Cảm giác yên tâm là một bản năng của tâm thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những cuộc trò chuyện chẳng đâu vào đâu nhưng lại tạo ra cảm giác nhẹ nhõm. Điều này thực ra không có gì huyền bí. Bình thường con người suy đóan và hành động theo lý trí và tình cảm nhất thời. Được chỗ này thì bỏ chỗ kia, nên luôn có cảm giác bất an và không hòan thiện. Khi đối thọai sẽ khơi gợi ra những góc cạnh khác nhau của vấn đề. Từ đấy mà ta vô tình tạo điều kiện cho tâm thức của mình có được một cảm nhận trước tòan cục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tâm thức của mình đã được tiếp xúc với tòan cục rồi, khi không còn gì là bất minh và mờ ám nữa, khi ấy bản năng tìm đến sự yên tâm sẽ được phát huy đầy đủ. Nó sẽ làm cho mình nhìn nhận mọi điều một cách thông suốt hơn. Thông suốt cũng có nghĩa là yên tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những khỏang lặng là luôn cần thiết cho một đời sống tinh thần phong phú. Muốn tâm yên tĩnh, thì trước hết ta phải nhận ra mình có một tâm thức tiềm ẩn. Nó luôn tìm cách suy xét và bảo vệ chính ta. Thứ hai, nên tạo điều kiện cho tâm thức ấy được tiếp xúc với tất cả những gì nó cần tiếp xúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì con người là một chỉnh thể các mối quan hệ gia đình và xã hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể các mối quan hệ trong gia đình mình ít nhiều còn lỏng lẻo. Những cảm nhận với nhau của vợ và chồng thực ra cũng nặng về lý trí và tình cảm. Cả với con cái cũng thế. Chúng ta chỉ nói chuyện học hành và sinh họat. Không phải lúc nào ta cũng quan tâm tới con mình thực ra suy nghĩ những gì, ham muốn điều gì. Do tâm thức không nhận đựơc đầy đủ dữ liệu như thế nên cảm nhận về chính người thân và gia đình cũng có thể lầm lạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là ví dụ cho một dạng kẽ hở, một chỗ sơ đễnh mà tâm thức không được tiếp xúc đầy đủ. Tương tự như thế khi yêu thương một người, đáng nhẽ phải nhìn vào nhau trong mối giao hòa tâm thức tòan diện nhất, thì ta lại cuốn theo những tình tiết ong bướm nặng tính cải lương. Đôi khi đó cũng là điều ngăn cản người ta yêu thương nhau thật lòng và hết lòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm nhận một tác phẩm văn học nói riêng hay nghệ thuật nói chung cũng như vậy thôi. Cảm thụ là một quá trình đàm thọai giữa tác phẩm và lý trí cùng tình cảm của chính mình. Nhưng cũng lại không thể quên đi vai trò của tâm thức. Phải là người cảm thụ có kinh nghiệm để khiến cho tâm thức của mình đối diện với tác phẩm một cách tòan diện nhất. Khi ấy nhìn nhận của mình sẽ trở nên thông suốt và chính xác hơn hết. Đương nhiên, như thế cần có cả một vốn sống dồi dào nữa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-4768980996144217249?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/4768980996144217249/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/suong-mu-va-tam-thuc.html#comment-form' title='26 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4768980996144217249'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4768980996144217249'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/suong-mu-va-tam-thuc.html' title='Sương mù và Tâm thức'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>26</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7558765342828233541</id><published>2010-11-16T20:10:00.001-05:00</published><updated>2010-11-16T20:19:56.894-05:00</updated><title type='text'>Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời</title><content type='html'>&lt;object width="480" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/F8_tJeypwp0?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/F8_tJeypwp0?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7558765342828233541?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7558765342828233541/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/van-cau-tinh-cu-xin-gui-cho-oi.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7558765342828233541'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7558765342828233541'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/van-cau-tinh-cu-xin-gui-cho-oi.html' title='Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-119539531595178845</id><published>2010-11-15T09:40:00.029-05:00</published><updated>2010-11-15T20:44:23.930-05:00</updated><title type='text'>Kể chuyện mùa thu</title><content type='html'>Ba chiều không gian&lt;br /&gt;Sớm nay bỏ ngỏ&lt;br /&gt;Cả thu buồn vương&lt;br /&gt;Cả phố cả đường&lt;br /&gt;Cả nhà cả cửa&lt;br /&gt;Không lo sấp ngửa&lt;br /&gt;Công việc, tiền nong&lt;br /&gt;Tôi ngồi thong dong&lt;br /&gt;Trên cái cán chổi&lt;br /&gt;Hít hơi đầy phổi&lt;br /&gt;Ngược chiều thời gian&lt;br /&gt;Đi về tham quan&lt;br /&gt;Những ngày thơ ấu&lt;br /&gt;Tháng năm yêu dấu&lt;br /&gt;Có một mùa thu&lt;br /&gt;Hồn nhiên tươi sáng&lt;br /&gt;Chưa vương u ám&lt;br /&gt;Chưa buồn lê thê&lt;br /&gt;Vàng đá chưa thề&lt;br /&gt;Tương tư chưa tới &lt;br /&gt;Tuổi là tuổi mới&lt;br /&gt;Như giấy trắng tinh&lt;br /&gt;Hai bím tóc xinh &lt;br /&gt;Lúc la lúc lắc&lt;br /&gt;Xe đạp ngồi chắc&lt;br /&gt;Cha chở tôi đi&lt;br /&gt;Con đường vân vi&lt;br /&gt;Võ Nhai xa ngái&lt;br /&gt;Cha vững tay lái &lt;br /&gt;Hát bài con voi&lt;br /&gt;Tôi hát theo người&lt;br /&gt;Gió thu hát nối:&lt;br /&gt;"Con vỏi con voi&lt;br /&gt;Cái vòi đi trước &lt;br /&gt;Hai chân trước đi trước&lt;br /&gt;Hai chân sau đi sau&lt;br /&gt;Còn cái đuôi thì đi sau rốt&lt;br /&gt;Tôi xin kể nốt&lt;br /&gt;Câu chuyện con voi"&lt;br /&gt;Cha nói: hoan hô&lt;br /&gt;Tôi cũng hoan hô&lt;br /&gt;Gió hoan hô nốt&lt;br /&gt;Vui sao là vui&lt;br /&gt;Thích sao là thích&lt;br /&gt;Chim chóc góp cười&lt;br /&gt;Lích ra lích rích&lt;br /&gt;Nắng thu cũng cười&lt;br /&gt;Dưới cây lấp loáng&lt;br /&gt;Trời xanh trong sáng&lt;br /&gt;Tiếng cười vọng vang...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuôi lại thời gian&lt;br /&gt;Lại phố lại đường&lt;br /&gt;Lại căn phòng nhỏ&lt;br /&gt;Qua khung cửa sổ&lt;br /&gt;Thấy mùa thu đi&lt;br /&gt;Như là con voi&lt;br /&gt;Hồn nhiên thế thôi&lt;br /&gt;Không gợi buồn đau&lt;br /&gt;Không vướng u sầu:&lt;br /&gt;Mùa thủ mùa thu&lt;br /&gt;Lá xám rơi trước&lt;br /&gt;Lá nâu cũng rơi trước&lt;br /&gt;Lá đỏ rơi sau&lt;br /&gt;Còn lá vàng thì rơi sau rốt&lt;br /&gt;Tôi xin kể nốt&lt;br /&gt;Câu chuyện mùa thu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;15-11-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-119539531595178845?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/119539531595178845/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/thu-1d.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/119539531595178845'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/119539531595178845'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/thu-1d.html' title='Kể chuyện mùa thu'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7707914260492750421</id><published>2010-11-11T12:22:00.029-05:00</published><updated>2010-11-17T14:41:02.061-05:00</updated><title type='text'>Cho mùa thu</title><content type='html'>Dưới hàng cây phong gầy guộc&lt;br /&gt;Tôi ôm trọn vẹn mùa thu&lt;br /&gt;Mùa thu ôm tôi chung cuộc&lt;br /&gt;Lời tạ từ gió buốt ru&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình nhen từ khi thu chớm&lt;br /&gt;Ngập ngừng đôi chút hoang mang&lt;br /&gt;Rồi mến thương trong lặng lẽ&lt;br /&gt;Một trời nắng gió thênh thang&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người ta không còn trẻ&lt;br /&gt;Tình yêu mùa thu rưng rưng&lt;br /&gt;Tương tư ngấm vào xương thịt&lt;br /&gt;Tóc rụng trong chiều gió ngưng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời xanh điểm trang mây trắng&lt;br /&gt;Sắc lá đốt ai cháy lòng&lt;br /&gt;Đỏ, vàng rực lên vội vã&lt;br /&gt;Như tình hối hả chờ mong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đau gió đau mưa ròng rã&lt;br /&gt;Thu phôi pha giữa vô thường&lt;br /&gt;Nửa đêm mở cửa xao xác&lt;br /&gt;Tiếng lá khô lăn trên đường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay heo may lạnh lẽo&lt;br /&gt;Lời thầm thì đã ướt sương&lt;br /&gt;Mùa thu ôm tôi độ lượng&lt;br /&gt;Tôi ôm mùa thu nhớ thương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 11-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7707914260492750421?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7707914260492750421/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/cho-mua-thu.html#comment-form' title='20 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7707914260492750421'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7707914260492750421'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/cho-mua-thu.html' title='Cho mùa thu'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>20</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-8879056201809942182</id><published>2010-11-03T15:16:00.005-04:00</published><updated>2010-11-03T16:29:06.900-04:00</updated><title type='text'>Cái hố</title><content type='html'>Nàng đã rơi xuống đấy&lt;br /&gt;Cái hố do nàng đào&lt;br /&gt;Tôi đứng trên miệng hố&lt;br /&gt;Yên lặng nhìn nàng gào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng hẳn rất muốn thoát&lt;br /&gt;Khỏi cái hố quái thai&lt;br /&gt;Cũng như trước đây muốn&lt;br /&gt;Đào càng sâu càng oai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiệt tình và say đắm&lt;br /&gt;Hối hả và nồng nàn&lt;br /&gt;Nàng đã đào cái hố&lt;br /&gt;Như người ta tìm vàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng đã mang xuống hố&lt;br /&gt;Bao sức lực hoang đàng&lt;br /&gt;Nàng còn mang xuống đấy &lt;br /&gt;Cả yêu thương dịu dàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã đào hất lên đời&lt;br /&gt;Những vui buồn tơi tả&lt;br /&gt;Nàng lại vét cả lên&lt;br /&gt;Đắng cay và nghiệt ngã&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và bây giờ mệt bã&lt;br /&gt;Hố thành sâu mất rồi&lt;br /&gt;Muốn trèo lên với đời&lt;br /&gt;Càng leo lại càng trượt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ai giúp nàng được&lt;br /&gt;Tôi cũng chỉ đứng cầu&lt;br /&gt;Cái hố hun hút sâu&lt;br /&gt;Còn nàng thì bé mọn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cầu mong nàng thoát trọn&lt;br /&gt;Khỏi miệng hố đắng cay&lt;br /&gt;Cầu mong nàng lên được&lt;br /&gt;Dẫu mệt bã trắng tay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu mà không được thế&lt;br /&gt;Đành nhìn nàng muộn phiền&lt;br /&gt;Cái hố nàng đào đấy &lt;br /&gt;Chôn nàng giấc bình yên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát bụi sẽ lấp lên...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời sau ai qua lại&lt;br /&gt;Trông dấu xưa đã mờ&lt;br /&gt;Chỉ có bờ hoa dại&lt;br /&gt;Hương phảng phất như thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3-11-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-8879056201809942182?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/8879056201809942182/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/cai-ho.html#comment-form' title='57 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8879056201809942182'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8879056201809942182'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/11/cai-ho.html' title='Cái hố'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>57</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7491138005414497932</id><published>2010-10-23T00:31:00.013-04:00</published><updated>2010-10-24T10:48:57.217-04:00</updated><title type='text'>Thơ từ đâu</title><content type='html'>những câu thơ nối đuôi nhau xa lắc không cần ai đuổi theo&lt;br /&gt;những câu thơ va vào nhau vặn xoắn nhau gãy răng rắc như tiếng gió bão quật cây cối&lt;br /&gt;những câu thơ tích tụ rồi rã rời, sinh sôi và tàn tạ như lá xanh thành úa khô như non cao thành cát bụi &lt;br /&gt;vụn xác những câu thơ bị mưa cuốn ra biển tan vào trong sóng vẫn bập bềnh nối nhau và cả lấn lướt nhau&lt;br /&gt;chút vị mặn lại sinh nở những câu thơ mới lướt đi trên sóng hứng ánh mặt trời để lấp lánh ngũ sắc&lt;br /&gt;những câu thơ hóa bọt biển, rong rêu, lênh đênh chờ tôm cá đớp &lt;br /&gt;những câu thơ lớn lên trong mình cá để lại làm con mồi nuôi béo những loài cá to hơn &lt;br /&gt;để một ngày người ta vớt lên những câu thơ to đùng và xẻ thịt chặt khúc đem bán ngoài siêu thị&lt;br /&gt;hôm nay cuối tuần tôi đi mua cá về nấu bát canh chua ăn thấm vào gan ruột là những câu thơ&lt;br /&gt;thế là đêm tôi nằm nghe những câu thơ đuổi nhau nối đuôi nhau đi mãi... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;23-10-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7491138005414497932?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7491138005414497932/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/10/tho-tu-au.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7491138005414497932'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7491138005414497932'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/10/tho-tu-au.html' title='Thơ từ đâu'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6411396675049742258</id><published>2010-10-15T23:01:00.000-04:00</published><updated>2010-10-15T23:03:12.079-04:00</updated><title type='text'>Tác hại của sến</title><content type='html'>Đầu tiên nó vỗ về bạn và đưa bạn về một trạng thái tình cảm quen thuộc nào đó mà bạn đã từng biết. Bạn được nghỉ ngơi trong nó như ngả mình trên cỗ xe nhỏ xuôi con dốc hiền hòa vô cùng dễ chịu. Bạn không cần biết điều gì đang diễn ra ngoài kia cho đến khi la đà trong giấc mơ êm ả, hoặc vui hoặc buồn, ngay cả niềm vui và nỗi buồn cũng không có gì mới mẻ và xa lạ, không có thách thức và sự mạo hiểm, tất cả đều trơn tru không góc cạnh, bạn có thể ngủ lúc nào không hay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Bạn thích nó vì bạn không phải suy nghĩ trong khi nó dẫn bạn đi đến chỗ buồn hay chỗ vui, chỉ có hai hướng. Bạn cũng theo sự dẫn dắt của nó mà phân biệt tốt, xấu, lúc này thì theo nó là tốt, trái nó là không tốt. Cứ như vậy bạn xuôi theo dòng của nó cho đến khi trở nên hoàn toàn lười biếng không thể rũ bỏ nó, cũng không thể lội ngược dòng, xoay chuyển ý nghĩ của mình cho ngược lại với chiều chảy của nó, ấy là khi bạn đã hoàn toàn phụ thuộc vào nó rồi. Bấy giờ nó đẩy bạn đi như một khúc gỗ trôi, bạn thốt ra những lời của nó, vui buồn đúng kiểu của nó. Suy nghĩ hồn nhiên tinh khiết như sớm mai trước đây của bạn đã không còn tự do phát huy sức mạnh được nữa vì còn đâu những phân vân và tranh đấu nội tâm lành mạnh khi đối diện với toàn thể thế giới bên ngoài qua cặp kính của nó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Bạn như người tự nguyện rũ bỏ vũ khí để chui vào sự che chở của sến, nhưng liệu nó có che nổi cho bạn không sau khi đã làm yếu ớt cùn mòn đi những vũ khí của bạn. Bạn đi theo sự dẫn dắt của nó để nói cái này vui, cái kia buồn, cái này tốt, cái kia không tốt trong khi thực tế sinh động hơn sự phân loại mù màu ấy. Và vì thế mà bạn sẽ có thể đi tới chỗ nhận đinh sai tình hình xung quanh bạn. Xét đoán sai sẽ dẫn đến những quyết định sai, việc làm sai, thậm chí còn hành xử sai với bạn bè, người thân. Sến có thể đưa bạn đến chỗ trống rỗng, vô vọng, bất lực với chính mình, yếu hèn và nhướt nhát. Sau đấy là sự tồn tại mà như đã chết, chẳng còn chút sinh khí nào.  Bạn đã biết tác hại của nó sao còn không cố thoát ra?       &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Cuộc sống nảy nở mỗi giây phút, sự sinh động của cuộc đời cần mọi giác quan cảm thụ và trí não phân tích cho ra những kết quả chân thực nhất, tiếp đấy là hành động của một con người tự do, tự tại . Con người đấy có thể có lúc buồn lúc vui nhưng không thể để cho sự sến kéo đi lê thê như ở trên đã nói, không thể là nô lệ cho sến. Những khúc nhạc, vần thơ buồn bã chỉ nên là những bóng mây thoáng qua, ánh mắt sáng trong sẽ tìm thấy bầu trời sáng trong vĩnh viễn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Viết cho mình vào một ngày cuối thu, mưa lạnh rải ngoài đường dưới ánh đèn vàng rất sến, để không bật nốt nhạc sến trong nhà thì ta viết cái này rồi lại làm việc tiếp)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;15-10-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6411396675049742258?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6411396675049742258/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/10/tac-hai-cua-sen.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6411396675049742258'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6411396675049742258'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/10/tac-hai-cua-sen.html' title='Tác hại của sến'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7541286891646370059</id><published>2010-10-02T11:08:00.009-04:00</published><updated>2010-10-02T11:30:14.714-04:00</updated><title type='text'>Nho ở hàng rào</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TKdNTVm1QTI/AAAAAAAAAVQ/MYtGugepANI/s1600/vuon+015.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TKdNTVm1QTI/AAAAAAAAAVQ/MYtGugepANI/s400/vuon+015.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523468462606074162" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TKdM2-kBUnI/AAAAAAAAAVI/o9TY5FA7oas/s1600/vuon+016.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TKdM2-kBUnI/AAAAAAAAAVI/o9TY5FA7oas/s400/vuon+016.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523467975383929458" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TKdMZlW6zNI/AAAAAAAAAVA/4x33TByvHww/s1600/vuon+017.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TKdMZlW6zNI/AAAAAAAAAVA/4x33TByvHww/s400/vuon+017.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5523467470401883346" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7541286891646370059?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7541286891646370059/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/10/nho-o-hang-rao.html#comment-form' title='13 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7541286891646370059'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7541286891646370059'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/10/nho-o-hang-rao.html' title='Nho ở hàng rào'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TKdNTVm1QTI/AAAAAAAAAVQ/MYtGugepANI/s72-c/vuon+015.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2543324530819583605</id><published>2010-09-25T01:24:00.013-04:00</published><updated>2010-09-25T02:59:10.135-04:00</updated><title type='text'>Ảnh Hoàng Thành và bộ phim "giống Tàu"</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJ2LoEOlN9I/AAAAAAAAAUg/Q_dYVEBESvg/s1600/hoangthanh(1).jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 290px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJ2LoEOlN9I/AAAAAAAAAUg/Q_dYVEBESvg/s400/hoangthanh(1).jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5520722238672025554" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhân có tranh luận về bộ phim "Đường tới thành Thăng Long", tôi thử tìm trên mạng ảnh Hoàng Thành thì được ảnh này, thấy Hoàng Thành Thăng Long rất thân thương gần gũi. Xem ảnh này mường tượng ra các vua ngày trước ở Hoàng Thành có lẽ cũng sống giản dị thôi.   &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn dưới đây là ảnh cung điện trong phim nói trên quay tại Trung quốc (VNexpress), cảnh trông hoành tráng nguy nga hơn rất nhiều. &lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJ2V2M4pcYI/AAAAAAAAAUo/WBPibTzksnk/s1600/DSCF0070.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJ2V2M4pcYI/AAAAAAAAAUo/WBPibTzksnk/s400/DSCF0070.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5520733476630393218" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJ2aDywecRI/AAAAAAAAAUw/attrHuPEfhc/s1600/DSCF0458.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJ2aDywecRI/AAAAAAAAAUw/attrHuPEfhc/s400/DSCF0458.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5520738108181475602" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhưng phim dã sử thì mọi thứ có thể cũng hoành tráng hơn cảnh thật. Có lần sau khi xem phim Hoàng Kim Giáp, tôi hỏi mấy người Tàu cùng trường: "bên ấy ngày xưa các Hoàng hậu và cung nữ đã ăn mặc hở ngực mát mẻ thế à?" thì mấy người đó nói: "trang phục ấy đạo diễn bịa ra cho câu khách đấy thôi, nhiều thứ trong phim không giống thực". Nghĩa là chính dân họ cũng chê đạo diễn của họ làm phim không giống thực tế lịch sử.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại phim "Đường tới Thăng long", tổng đạo diễn, đạo diễn phim đều là người Trung Quốc, trường quay ở Trung Quốc, diễn viên quần chúng hoàn toàn là người Trung Quốc. Tóm lại là như đứa con đẻ ở Việt nam nhưng mang sang Tàu nuôi nấng dạy dỗ, nó lớn lên bên ấy thì nó cư xử như thanh niên Tàu cũng là chuyện bình thường. Ngay từ đầu người mình đã không tự tin, tự lực đoàn kết cùng nhau làm phim giữ lấy tiền lấy việc cho dân mình để đến nước phải trông cậy vào họ thì đành phải nhận lấy cái kết quả này. Bây giờ đã mất tiền rồi không cho chiếu thì cũng tiếc tiền, tiền của tư nhân cũng là tiền, chiếu thì với tâm lý ghét Tàu sẵn dân mình cũng sẽ tức anh ách. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà nghĩ cũng lạ, Pháp đô hộ mình cả thế kỷ mà dân mình khi nói đến những tòa nhà kiến trúc kiểu Pháp hay văn hóa Pháp thì lại khoái chí cứ như là tự hào mình được thừa hưởng những cái giống Pháp. Với Mỹ có lẽ cũng vậy, riêng Tàu thì ghét cay ghét đắng. Mà cái kẻ bị ghét ấy nó lại hao hao giống mình nhất. Trót hao hao rồi lại ngay bên cạnh thì mình càng khó khăn để giữ bản sắc riêng, bởi vì họ chắc chắn là luôn muốn bành trướng gây ảnh hưởng cả về kinh tế lẫn văn hóa đối với mình. Tìm về với chính cội nguồn mình, không vay mượn cũng là một cách giữ bản sắc, thôi thì rút kinh nghiệm lần này...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2543324530819583605?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2543324530819583605/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/09/anh-hoang-thanh-va-bo-phim-giong-tau.html#comment-form' title='16 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2543324530819583605'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2543324530819583605'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/09/anh-hoang-thanh-va-bo-phim-giong-tau.html' title='Ảnh Hoàng Thành và bộ phim &quot;giống Tàu&quot;'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJ2LoEOlN9I/AAAAAAAAAUg/Q_dYVEBESvg/s72-c/hoangthanh(1).jpg' height='72' width='72'/><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2613819184334859035</id><published>2010-09-19T11:06:00.022-04:00</published><updated>2010-09-21T21:14:17.025-04:00</updated><title type='text'>Hạn chế của thơ lục bát</title><content type='html'>Đã lâu rồi, vào một lúc ngay khi viết xong một đoạn lục bát, tôi nhận ra hạn chế của thể thơ được dùng nhiều trong ca dao này. Tôi rất yêu lục bát, bây giờ yêu, sau này vẫn yêu nhưng không vì thế mà tôi không nói ra cảm nhận của mình về cái "dở" của thể loại này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Luật vần sáu tám khiến câu thơ bắt buộc phải chui khít cái khuôn ấy thành ra câu thơ nhiều khi phải nới ra hoặc co lại cho vừa, việc này khiến cho dòng thơ có lúc như có những khoảng rỗng chẳng để làm gì mà chỉ phục vụ mục đích vừa khuôn vần luật. Có chỗ thì phải ép chặt lại cũng chỉ vì vần luật. Sự kết hợp hài hòa giữa vần luật và dòng chảy của ngôn ngữ để tạo ra một câu thơ hay như câu : &lt;span style="font-style:italic;"&gt;"Cô kia tát nước bên đàng/ Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi"&lt;/span&gt; là rất khó, phải vừa vặn không thiếu không thừa, hồn nhiên như không hề có sự sắp xếp co kéo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người xưa hay ví von, mượn trăng hoa mây gió để nói cảm xúc thì từ ngữ có thể giãn rộng hay co hẹp mà vẫn không để lộ dấu tích nhưng cảm xúc của con người hiện đại thì trần trụi hơn, chúng cần được chảy ra một cách thoải mái tự nhiên trong thơ, không gò ép, không thêm đắp. Những sự thêm đắp gò ép dễ khiến câu thơ thành sáo rỗng giả tạo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những câu thơ 6, 8 nối nhau đều đặn cũng dễ tạo ra lối mòn nhàm chán, dễ gây cảm giác cũ, sến. Trong lục bát, để tạo ra sự bùng nổ dồn nén của câu thơ chỉ có trông chờ vào vần sáu và vần tám. Còn muốn tạo ra sự đứt gãy tan nát thì dường như không thể vì lúc nào vần luật cũng ngoan ngoãn chỉn chu chui vào độc một cái khuôn ấy. Nhiều bài lục bát đọc lên luôn gợi cảm giác hoài cổ, xưa cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bàn liều như vậy về thể thơ lục bát, còn đây là mấy câu comment ở blog hòa thượng THT dựa vào nội dung entry Ký ức Ấn độ: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;Sách hay đọc lại càng hay&lt;br /&gt;Tri âm gặp lại càng say khúc đàn&lt;br /&gt;Ta đi đường đất muôn ngàn&lt;br /&gt;Vẫn mong về lại cơ hàn cảnh xưa&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2613819184334859035?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2613819184334859035/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/09/han-che-cua-luc-bat.html#comment-form' title='15 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2613819184334859035'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2613819184334859035'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/09/han-che-cua-luc-bat.html' title='Hạn chế của thơ lục bát'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6008724530997821986</id><published>2010-09-18T16:29:00.009-04:00</published><updated>2010-09-21T16:46:22.771-04:00</updated><title type='text'>Ảnh mùa hè</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUkoZsUK6I/AAAAAAAAAUU/XCbtJt1VPPM/s1600/Hai+play+guitar+194.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUkoZsUK6I/AAAAAAAAAUU/XCbtJt1VPPM/s400/Hai+play+guitar+194.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518357194922535842" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUkYbvfn4I/AAAAAAAAAUM/VWaXNnS8oxU/s1600/Hai+play+guitar+192.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUkYbvfn4I/AAAAAAAAAUM/VWaXNnS8oxU/s400/Hai+play+guitar+192.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518356920594833282" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUj2Z1zUBI/AAAAAAAAAUE/GOl0EijdKbs/s1600/Hai+play+guitar+191.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUj2Z1zUBI/AAAAAAAAAUE/GOl0EijdKbs/s400/Hai+play+guitar+191.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518356335968866322" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUjdz1K40I/AAAAAAAAAT8/9dBMa61mTS8/s1600/Hai+play+guitar+189.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUjdz1K40I/AAAAAAAAAT8/9dBMa61mTS8/s400/Hai+play+guitar+189.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518355913448809282" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUi_FGaEFI/AAAAAAAAAT0/dTdw93aLxto/s1600/Hai+play+guitar+188.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUi_FGaEFI/AAAAAAAAAT0/dTdw93aLxto/s400/Hai+play+guitar+188.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5518355385508565074" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh chụp ngày Quốc Khánh Canada 1-7-2010 ở trung tâm Ottawa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6008724530997821986?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6008724530997821986/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/09/ky-uc-mua-he.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6008724530997821986'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6008724530997821986'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/09/ky-uc-mua-he.html' title='Ảnh mùa hè'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TJUkoZsUK6I/AAAAAAAAAUU/XCbtJt1VPPM/s72-c/Hai+play+guitar+194.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6408787702105504105</id><published>2010-09-18T16:20:00.003-04:00</published><updated>2010-09-20T07:31:57.800-04:00</updated><title type='text'>Hết duyên (hay là bài đáp lại ca dao)</title><content type='html'>&lt;span style="font-style:italic;"&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Ca dao&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn duyên kẻ đón người đưa&lt;br /&gt;Hết duyên đi sớm về trưa một mình&lt;br /&gt;Còn duyên kén cá chọn canh&lt;br /&gt;Hết duyên tương ớt dưa hành cũng quơ&lt;br /&gt;Còn duyên bán bưởi bán hồng&lt;br /&gt;Hết duyên bán mít cho chồng gặm xơ&lt;br /&gt;Còn duyên kén chọn trai tơ&lt;br /&gt;Hết duyên ông lão cũng quơ làm chồng&lt;br /&gt;Còn duyên chọn lý chê hồng&lt;br /&gt;Hết duyên ngồi gốc cây hồng nhặt hoa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Đáp lại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn duyên bận rộn đón đưa&lt;br /&gt;Hết duyên thoải mái lại vừa thong dong&lt;br /&gt;Còn duyên lắm mối nằm không&lt;br /&gt;Hết duyên ông lão làm chồng đấm lưng&lt;br /&gt;Còn duyên hồng bán bưởi bưng&lt;br /&gt;Hết duyên ngồi võng kết thừng chồng đưa&lt;br /&gt;Còn duyên lo đối trai tơ&lt;br /&gt;Hết duyên hết chuyện vẩn vơ nhọc lòng&lt;br /&gt;Còn duyên lan, lý mơ mòng&lt;br /&gt;Hết duyên mới biết gốc hồng nhiều hương&lt;br /&gt;Còn duyên xe đậu chật đường&lt;br /&gt;Hết duyên mới rõ ai thương thật tình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12-8-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6408787702105504105?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6408787702105504105/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/09/het-duyen-hay-la-bai-ap-lai-ca-dao.html#comment-form' title='3 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6408787702105504105'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6408787702105504105'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/09/het-duyen-hay-la-bai-ap-lai-ca-dao.html' title='Hết duyên (hay là bài đáp lại ca dao)'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-3248830305688942321</id><published>2010-09-15T10:38:00.020-04:00</published><updated>2010-09-20T07:32:46.095-04:00</updated><title type='text'>Lục bát mùa thu</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Đi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ta mò mẫm con đường&lt;br /&gt;Thời gian dòng nước vô thường vẫn trôi&lt;br /&gt;24-8-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nghe&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đi vào giữa đám đông&lt;br /&gt;Để nghe thinh lặng trong lòng cất lên&lt;br /&gt;Tôi về cô độc một miền&lt;br /&gt;Để nghe náo động cuồng nhiên trập trùng&lt;br /&gt;14-9-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Thương&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngôi nhà ở cuối con đường&lt;br /&gt;Con đường cách một đại dương vợi vời&lt;br /&gt;Mẹ già chống cửa đợi tôi&lt;br /&gt;Một đầu tóc bạc một đôi mắt mờ&lt;br /&gt;5-8-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Nhớ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi rời nơi ấy lâu rồi&lt;br /&gt;Trong mơ vẫn thấy núi đồi dòng sông&lt;br /&gt;Bao giờ về lại thoả trông&lt;br /&gt;Biết đâu tôi lại nhớ mong nơi này&lt;br /&gt;5-8-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Yêu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh là hơi thở mù sương&lt;br /&gt;Em là đám cỏ khiêm nhường đợi mưa&lt;br /&gt;Chứng nhân: cơn gió ban trưa&lt;br /&gt;Cỏ ơi cỏ hỡi mày thưa thốt gì&lt;br /&gt;6-8-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Sầu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thu sang làm lá thay màu&lt;br /&gt;Lòng đang yên cũng chuyển tầu miên man&lt;br /&gt;15-9-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-3248830305688942321?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/3248830305688942321/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/09/vai-cau-luc-bat-ru-oi-thang-nam.html#comment-form' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3248830305688942321'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/3248830305688942321'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/09/vai-cau-luc-bat-ru-oi-thang-nam.html' title='Lục bát mùa thu'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-6897255354702997071</id><published>2010-07-27T17:56:00.018-04:00</published><updated>2010-07-30T22:35:48.127-04:00</updated><title type='text'>Em Phương</title><content type='html'>Chị vẫn nhớ lần đầu tiên chị gặp em, khi ấy chị chuyển công tác từ một phòng thí nghiệm ở Thái nguyên về Trung tâm mình ở Hà nội. Em ngồi trong phòng lab tầng ba, hôm ấy chỉ có mình em ở đó, xung quanh em là những dãy bàn lát gạch men trắng xếp dụng cụ thủy tinh. Chị như đến một nơi quen thuộc, giá treo áo blu trắng, bình cốc và những lọ dung dịch quen mắt khiến cho tâm trạng của chị khá phấn chấn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Chị hỏi han em vài câu và cũng để ý xem đồng nghiệp mới của mình như thế nào, trông em hiền lành chất phác và hơi ưu tư. Em có hỏi chị từ đâu chuyển về, chị nói từ Thái nguyên, em hỏi lại chị ở Thái nguyên à? Chị trả lời đúng chị sinh ra ở Thái nguyên, về HN học sau đó lại về TN làm việc một thời gian, lập gia đình trên đó và do chồng chị chuyển về một công ty của Nhật ở Hà nội nên chị mới xin chuyển về đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Khi chị nói đến hai tiếng "Thái nguyên" không hiểu sao chị thấy em như giật mình sửng sốt và sau đó thì mắt em chợt sẫm buồn. Chị nhận ra như vậy và không biết làm sao chị bèn hỏi: em có quen ai ở Thái nguyên à? Em nói qua quýt là bạn của em có chơi với người Thái nguyên. Vậy thôi, mình nói qua chuyện khác. Rồi em chợt hỏi : chồng chị làm ở đâu? Chị nói anh H. nhà chị làm ở VFT, em sững người một lần nữa và cũng lại hỏi lại chị: VFT à? Chị trả lời: ừ VFT, có gì không em? Em nói không có gì. Nhưng chị biết đằng sau hai lần sững sờ của em là cả một câu chuyện dài, có lẽ là một câu chuyện buồn, chị yên lặng, và em cũng yên lặng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Có một thời gian ngắn sau đó em còn e ngại cả nói chuyện với chị, nhưng rồi cũng qua đi. Bọn mình làm việc và dần dần chia sẻ cùng nhau biết bao nhiêu điều. Rồi một ngày chị cũng hiểu tại sao em lại buồn hôm đầu tiên chúng mình gặp. Một người con gái ở Thái nguyên đã khiến bạn trai em thay lòng đổi dạ, tình cờ bạn trai đó lại làm ở VFT cùng chồng chị... Đấy là chuyện của cách đây hơn mười năm, bây giờ thì em đã có một gia đình đầm ấm với hai chú nhóc vô cùng dễ thương rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Hôm trước nhận được thư em, chị tự nhủ sẽ viết một entry dành riêng cho em, sẽ là những kỷ niệm lan man của những tháng ngày chúng mình cùng làm với nhau, những nỗi lo lắng về công việc, những buổi chuyện trò tâm sự... nhớ cả những lần cùng em đến nhà cô Oanh cùng phòng chơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Hồi ấy có lúc cơ quan mình rỗi việc, vì chơi thân với em mà em đã rủ chị đi dạy luyện thi đại học, cô Oanh vợ thầy Nhân trường Tổng hợp giới thiệu cho chị một học sinh vừa trượt đại học vì điểm môn hóa quá thấp. Hồi đấy cô Oanh quý em quá nên quý lây sang chị vì chị hay đi với em mà. Cuối cùng thì thu nhập dạy thêm cũng giúp bọn mình có thêm đồng ra đồng vào, em có thêm tiền để lo cho các em em nữa. Cái thằng cu mà cô Oanh nói chị dạy may quá sau một năm nó đỗ Đại học với điểm Hóa cao. Đỗ rồi hai chị em nó đưa nhau đến nhà chị cảm ơn mua cả vải may áo quần tặng, ngại quá, nhưng chị nó có nói một câu này mà chị thấy thú vị, cô ấy nói là: "nhờ chị dạy mà em trai em từ chỗ sợ môn Hóa đã cảm thấy thích thú học môn này, đấy là cái quan trọng nhất". Chị đến khoe với em cả hai chị em mình đều thích. Lúc dạy cu đấy học thì chị cũng hay kể những chuyện vui vui trong nghề Hóa phân tích của bọn mình, mô tả những màu sắc, mùi, hiện tượng... như những chuyện buồn cười giản dị cho nó nghe. Nghề bọn mình kể ra cũng có khối chuyện vui em nhỉ, nhưng mà cũng nhiều độc hại, vất vả, chẳng nhàn nhã như nhiều người vẫn tưởng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những chuyện dạy thêm sau đó đã khiến hai chị em mình nghĩ đến việc ôn lại và học tiếp cao hơn về môn Hóa phải không em, hay là cái gì khác nữa nhỉ? Hay do những đòi hỏi trong công việc ở Trung tâm? Hay cuộc sống buồn chán quá và chúng mình muốn thay đổi? Chỉ biết sau đó chúng mình lại cùng nhau học ôn, chuyên môn và tiếng Anh... Anh Hải nhà chị hồi ấy rất hay ghen nhưng cứ nói là đi học với em Phương là yên tâm vô cùng vì em Phương chăm chỉ, chị Yến mải chơi, chị Yến đi với em Phương là sẽ chăm chỉ theo em Phương mà. Anh Hải quý em Phương phần nữa là vì có người cùng cơ quan toàn kể tốt về em Phương hihi. Bây giờ cứ nghe chị nói nhận được thư Phương là lại hỏi: em Phương thế nào rồi?&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Chị nhớ sự cần cù chăm chỉ của em quá đỗi, khi ở bên em, khi làm việc cùng em chị luôn cảm thấy yên tâm, bởi vì em như thể một người luôn làm đúng làm tốt hết sức của mình công việc chung. Và vì vậy nếu có bàn bạc gì thì chúng mình chỉ có làm cho công việc đó tốt hơn thôi. Chị nhớ nhiều lần chúng mình đều thốt ra cùng những băn khoăn trong cùng một vấn đề nào đấy trong công việc, điều đó làm chị cảm thấy thú vị quá em ạ. Em là một người đồng nghiệp thật tuyệt vời.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ chúng mình ở quá xa nhau. Chị đọc thư em và cũng hơi buồn vì những cố gắng của em trong công việc đã không được đền đáp thỏa đáng, nhưng chị cũng không biết phải làm sao... &lt;br /&gt;Em Phương, em gái đồng nghiệp kém chị sáu tuổi mà chị luôn yêu quý, chị mong em tiếp tục vững vàng cam đảm, chị luôn cảm thấy mọi điều vẫn còn đang ở trước mắt em, chị luôn tin tưởng vào em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Yến&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-6897255354702997071?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/6897255354702997071/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/07/em-phuong.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6897255354702997071'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/6897255354702997071'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/07/em-phuong.html' title='Em Phương'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-2142958252634756301</id><published>2010-07-11T10:41:00.006-04:00</published><updated>2010-07-11T11:55:31.754-04:00</updated><title type='text'>Bạch tuộc Paul</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TDnpa2qKdiI/AAAAAAAAATU/6bXsMJG6aD8/s1600/r.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 313px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TDnpa2qKdiI/AAAAAAAAATU/6bXsMJG6aD8/s400/r.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5492677868113262114" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xác suất để con bạch tuộc &lt;br /&gt;Đoán đúng một trận là 1/2 &lt;br /&gt;Hai trận là 1/4 &lt;br /&gt;Ba trận là 1/8 &lt;br /&gt;Bốn trận: 1/16 &lt;br /&gt;Năm trận 1/32 &lt;br /&gt;Sáu trận 1/64 &lt;br /&gt;Bảy trận 1/128 &lt;br /&gt;Tám trận bạn tự tính đi &lt;br /&gt;Bây giờ tin điều diệu kỳ? &lt;br /&gt;Hay tin bài toán xác suất?&lt;br /&gt;Rằng nếu có đàn bạch tuộc &lt;br /&gt;Đếm được trăm hai tám con &lt;br /&gt;Cùng đoán bảy trận bóng tròn &lt;br /&gt;Thì có một anh đoán đúng &lt;br /&gt;Nhưng mà bạn sẽ lúng túng &lt;br /&gt;Sợ mất đi điều diệu kỳ &lt;br /&gt;Thế giới xuất hiện tiên tri &lt;br /&gt;Ấy là thánh Paul bạch tuộc&lt;br /&gt;Vậy là ảnh hưởng nó tuốt&lt;br /&gt;Kể cả những đội bóng tài &lt;br /&gt;Bây giờ Paul đã rất oai &lt;br /&gt;Bởi vì nó có uy thật&lt;br /&gt;Bài toán thắng thua được mất&lt;br /&gt;Cộng thêm tham số tinh thần&lt;br /&gt;Trận tới bạn có phân vân &lt;br /&gt;Paul đúng hay là không đúng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11-7-2010&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;"&gt;(Ba giờ trước trận chung kết)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảnh: Reuters&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-2142958252634756301?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/2142958252634756301/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/07/bach-tuoc-paul.html#comment-form' title='14 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2142958252634756301'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/2142958252634756301'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/07/bach-tuoc-paul.html' title='Bạch tuộc Paul'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TDnpa2qKdiI/AAAAAAAAATU/6bXsMJG6aD8/s72-c/r.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-7529130634870333298</id><published>2010-07-05T18:13:00.004-04:00</published><updated>2010-07-05T19:25:15.239-04:00</updated><title type='text'>Có</title><content type='html'>Có những con đường rất nhỏ&lt;br /&gt;Em đi lòng trải thênh thang&lt;br /&gt;Có khoảng thời gian rất mảnh&lt;br /&gt;Đời nghiêng vai rớt vội vàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu như cơn gió núi &lt;br /&gt;Thổi qua bao vực bao đèo&lt;br /&gt;Chiều nay cập vườn yên tĩnh&lt;br /&gt;Hiền hòa trong lá đua reo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gió ru bàn tay dầu dãi&lt;br /&gt;Ru mái tóc đen thôi mầu&lt;br /&gt;Có giọt ru nào lặng lẽ&lt;br /&gt;Mặn mòi gánh cả xanh sâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5-7-2010&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TDJaB0PEE2I/AAAAAAAAAS0/7SiwQaQmn4o/s1600/DSC02248.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TDJaB0PEE2I/AAAAAAAAAS0/7SiwQaQmn4o/s400/DSC02248.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5490549882966250338" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-7529130634870333298?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/7529130634870333298/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/07/co.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7529130634870333298'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/7529130634870333298'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/07/co.html' title='Có'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TDJaB0PEE2I/AAAAAAAAAS0/7SiwQaQmn4o/s72-c/DSC02248.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-8146780161370188430</id><published>2010-06-29T18:26:00.017-04:00</published><updated>2010-06-30T00:32:07.624-04:00</updated><title type='text'>Gọi điện về nhà</title><content type='html'>Mấy hôm trước mình gọi điện về nhà gặp mẹ, mẹ kể: "ở nhà nóng lắm con, bốn mấy độ, thỉnh thoảng lại mất điện", thương mẹ quá, thương mọi người ở nhà, nóng, bụi, ồn ào, mất điện... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ bảo: "hai năm nay thấy nóng hơn trước", không dám nói với mẹ rằng trong tương lai sẽ còn nóng hơn nữa, khí hậu sẽ còn khắc nghiệt hơn nhiều theo thời gian . Việt nam thuộc những nước có nguy cơ chịu ảnh hưởng cao nhất của sự biến đổi khí hậu, nóng hơn, bão nhiều và cường độ mạnh hơn, nước biển dâng sẽ làm mất đất, khổ nhất sẽ là dân nghèo. Không biết chính phủ Việt nam có kế hoạch chuẩn bị gì cho những ảnh hưởng này không, hay lại nước đến chân thì nhân dân tự nhảy. Đọc tin trên báo mạng gần đây về dự án tàu cao tốc và những chuyện chi phí hoành tráng cho 1000 năm Thăng long, năm cổng chào xây cất vội vàng... mình thấy thực là ngán ngẩm. Người dân cần cải thiện điều kiện sống một cách thực sự chứ đâu cần những thứ viển vông, xa hoa, bề ngoài, tốn tiền, không thiết thực.   &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chuyện với mẹ về ngày xưa, cái thời không nóng như bây giờ, khi ấy nhà mình lại ở Thái nguyên, nhà tập thể cấp 4, nhà mình ở đầu nhà nên đầu hồi và đằng trước là vườn rộng rất mát. Bây giờ mẹ ở cùng anh chị ở Hà nội, nhà hộp nhà nọ gần sát nhà kia, mùa hè phải có điều hòa mới đỡ nóng, mất điện là chịu cực. Nắng nóng ít mưa kéo theo sông cạn nước không đủ chạy tuốc bin thủy điện, vậy là mất điện. Ngày xưa mất điện không phải chuyện ghê gớm, mình nhớ những đêm mất điện sáng trăng người lớn trẻ con ra hết ngoài bắc ghế chải chiếu chuyện vãn hát hò, gió đêm thổi về mát rượi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nói về tương lai, hai mẹ con toàn nói chuyện ngày xưa, bao giờ cho đến ngày xưa, ngày xưa yêu dấu ngày xưa ngọt ngào... &lt;br /&gt;Không muốn nói đến tương lai vì không muốn nhắc đến thời gian mỗi lúc một khắc nghiệt hơn, mẹ mỗi ngày mỗi già yếu, &lt;span style="font-style:italic;"&gt;mẹ già như chuối chín cây&lt;/span&gt;, con thì ở xa và cũng đang tiến đến một tuổi già mà lòng khư khư ôm mãi một tâm trạng lâng châng không sao yên ổn được khi ở chốn xa xôi này.  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Nhưng riêng có một chuyện thì thời tương lai được nhắc đến vui tươi đấy là chuyện về con trai, cháu trai ngoan của bà tháng chín năm học tới sẽ bước chân vào trung học (High school), riêng chuyện ấy thôi, còn thì chuyện nào cũng cũ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;29-6-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-8146780161370188430?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/8146780161370188430/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/06/goi-ien-ve-nha.html#comment-form' title='9 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8146780161370188430'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/8146780161370188430'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/06/goi-ien-ve-nha.html' title='Gọi điện về nhà'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5387509044278340047.post-4436090403678784260</id><published>2010-06-01T14:32:00.029-04:00</published><updated>2010-07-05T12:59:32.388-04:00</updated><title type='text'>Tinh tế và cẩn trọng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TAWIwyg-h0I/AAAAAAAAASs/vhkavnrJCEk/s1600/DSC03135.JPG"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TAWIwyg-h0I/AAAAAAAAASs/vhkavnrJCEk/s400/DSC03135.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5477934893541263170" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; Từ những buổi được Dr. L hướng dẫn sử dụng một số máy móc dùng trong thí nghiệm phân tích proteins (2D-electrophoresis-MS), tôi đã nghĩ đến một ngày nào đó tôi sẽ viết về bà. Tôi có ấn tượng thực sự về sự tinh tế và cẩn trọng trong khi làm việc của bà nhưng tôi không chỉ muốn liệt kê ra các chi tiết trong công việc đó một cách khô khan (khi viết nhật ký về công việc tôi viết đặc biệt khô khan, như thể một người khác vậy, không hề sến tí nào), tôi muốn viết về bà một cách mềm mại hơn, như là một nhân vật trong truyện chẳng hạn, dù chỉ để thỏa mãn ý muốn của tôi là nhìn bà theo một cách khác. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Ý muốn ấy của tôi có thể xuất phát từ việc quá mệt mỏi với những thí nghiệm dằng dặc, quá chán ớn những phòng lab đầy ắp trang thiết bị ít bóng người mà vui thú duy nhất của số người ít ỏi di động trong đó là có được những số liệu khô khan chết tiệt nào đấy, những số liệu này thì cứ ẩn hiện xa xa khiến họ phải miệt mài theo đuổi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Thực sự có lúc tôi cũng rất say sưa nhưng có lúc tôi cũng muốn thoát khỏi đống thiết bị vây quanh để ngó vào chỗ nào có cuộc đời một tí, mạng mẽo chẳng hạn, ở đấy tôi có thể tán phét, trêu chọc ai đó, viết dăm câu thơ linh tinh, hứng chịu cả những vui buồn thị phi trên mạng... chỉ để cảm thấy có tí cuộc sống dù là cuộc sống ảo trong lúc chờ đợi máy chạy. Nền âm thanh của nhiều bài thơ tôi post lên forum là tiếng máy âm i thật khó quên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Dr. L người thanh mảnh tuổi chừng hơn 50, chắc chắn hai ba chục năm trước bà rất xinh đẹp vì bây giờ những nét đẹp vẫn còn đấy dù có bị thời gian làm phôi pha, nghĩa là cũng hơi táo héo một chút. Sự kiêu hãnh của một thời xinh đẹp vẫn còn phảng phất khiến bà có một vẻ vừa hấp dẫn vừa từng trải rất dễ mến. Tiếng nói của bà vô cùng dịu dàng và nhẹ nhàng, không dài dòng quá cũng không ngắn gọn quá, như là tính đương nhiên của sự vừa phải, suối âm thanh thong thả lọt tai và đi vào ký ức rất dễ chịu. Tôi ngờ rằng bà có thể làm rất tốt nhiều nghề khác có liên quan đến nói năng diễn thuyết. &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;  Tuy vậy, tôi cũng tự hiểu là bà rất cẩn thận khó tính, mọi thứ phải cực kỳ sạch sẽ tinh tươm, ngay cả khi tôi đã dùng cồn tẩy trùng những chỗ làm việc bà có lúc còn chưa yên tâm và tẩy trùng lại, thật là quá khó tính đi, nhưng làm thí nghiệm hóa sinh cẩn thận là không thừa nên tôi cũng hiểu được sự khó tính của bà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Bà là người rất chính xác chuyện giờ giấc, nói chung hầu hết những người tôi biết ở trường tôi đều rất đúng giờ trừ một anh bạn Tàu hơi ất ơ hay muộn dăm mười phút đôi khi ở lớp. Mặc dù cũng có tên trong khoa Hóa Sinh trường tôi nhưng vị trí chính của Dr L là ở trường Y bên cạnh, bà quản lý hệ thống phòng thí nghiệm ở đấy, một số thí nghiệm trong nghiên cứu của tôi được thực hiện bên ấy. Bà thường hẹn tôi trao đổi ở văn phòng của bà trước khi làm việc. Phòng làm việc của bà gọn ghẽ và thoáng đẹp, một tủ tường rất lớn đựng toàn sách chuyên môn và các loại hồ sơ tài liệu, bàn làm việc rộng rãi. Trên tường treo một số tranh cảnh vườn cây của Nhật rất đẹp, có lần tôi cũng hỏi bà về những tranh này, bà nói bà rất yêu quý nước Nhật, bà kể nhiều chuyện về nước Nhật, tôi nghe chăm chú vừa phải, giá bà kể về Việt nam thì tôi chăm chú hơn nhiều. Tại sao lại không phải là VN nhỉ, tôi nghĩ luẩn quẩn như vậy lúc nghe bà nói chuyện, thằng con trai tôi cũng thích nước Nhật vô cùng, tôi thì chỉ thích Việt nam thôi, à bây giờ thêm Canada, thích vừa phải gần bằng VN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Trong phòng thí nghiệm, bà giảng giải mọi điều tôi cần biết, bà cũng làm trước các động tác cho tôi xem để làm theo, tôi hiểu ý bà rất nhanh và làm theo chính xác cẩn thận, mọi thứ đều nhịp nhàng ăn ý. Bà rất cẩn trọng khi chạm vào thiết bị, như thể chúng có làn da biết đau vậy. Đầu tiên tôi nghĩ cảm nhận của mình hơi kỳ cục nhưng rồi mọi thứ diễn ra trước mắt khiến tôi không thể phủ nhận điều ấy. Có lúc tôi đã quan sát bàn tay của bà trước khi đeo găng, bàn tay nhỏ nhắn và dường như rất mẫn cảm khi chạm vào cái gì, ngay cả khi đeo găng vào, sự mẫn cảm vẫn còn đấy. Tôi bắt gặp một chút phản ứng rung nhẹ của bàn tay trước những thay đổi của máy, điều đó khiến tôi hơi sửng sốt như thể thấy bà làm việc trong dòng chảy của một tình yêu nào đó với cái máy vô tri này. Những buổi làm việc với bà đã xô đổ tận gốc rễ trong tôi thói quen vô tâm với máy móc, bà lắng nghe âm thanh của nó như thể bác sĩ nghe tiếng tim đập của bệnh nhân, tôi chưa biết một ai cẩn trọng và tinh tế như thế kể từ nhiều năm rồi làm việc trong phòng thí nghiệm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Tôi yên lặng nhìn bà lau chùi từng chi tiết một của máy sau khi làm thí nghiệm với sự quan tâm tinh tế và cẩn trọng, như tình yêu, như thể khi tôi chọn lựa cẩn thận từng từ khi say sưa ngồi viết những câu thơ, bà cũng như tôi khi ấy làm việc đó với sự yêu thích say mê vô tư lự không hề bị ép buộc cũng như không phải vì tiền, một sự hết mình tự nguyện. Rồi tôi nghĩ không biết bao nhiêu năm tuổi xuân của bà đã trôi qua cho đến khi bà có được tình yêu này, sự rung động này, thứ tình yêu mà tôi chưa có được, gần như tôi chỉ muốn làm cho nhanh cho chóng để thoát ra ngoài trời hay chui vào mạng lẩn tránh sự hiện diện ngộp thở của lũ máy móc dụng cụ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dr. L khiến tôi cảm phục và suy nghĩ mãi dù tôi đã không gặp bà mấy tháng rồi, hiện tôi đã xong toàn bộ thực nghiệm và đang ở nhà viết luận văn. Tôi nghĩ về công việc trong phòng thí nghiệm nếu tôi lựa chọn như là một công việc suốt đời. Liệu tôi có yêu được nó mãi không, có thể nào như Dr. L đã yêu công việc của bà vậy. Có được tình yêu như vậy với công việc chắc chẳng bao giờ phải lên mạng thốt lên những câu chán đời rỗng tuyech nhỉ hay là viết mãi những câu thơ ba lăng nhăng. Có khi tôi cũng phải dần dần bớt vào mạng thôi. Hiện giờ thì tôi chỉ nghĩ được đến đấy, để xem thế nào. Cảm ơn bà, Dr. L.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PS: Tự nhiên tình yêu với nước Nhật của Dr. L khiến tôi nhớ đến bộ phim Nhật có tên Người gác tàu, kể về một người gác tàu yêu quý và gắn bó với công việc của mình cho đến khi chết, dù chuyện gì xảy ra cũng không bỏ vị trí, thật là một tình yêu công việc đáng khâm phục.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5387509044278340047-4436090403678784260?l=hoangyen-hy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/feeds/4436090403678784260/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/06/tinh-te-va-can-trong.html#comment-form' title='20 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4436090403678784260'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5387509044278340047/posts/default/4436090403678784260'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hoangyen-hy.blogspot.com/2010/06/tinh-te-va-can-trong.html' title='Tinh tế và cẩn trọng'/><author><name>HY</name><uri>http://www.blogger.com/profile/12310392013855362820</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='31' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/SdKTSfWr1jI/AAAAAAAAAG4/qODB9HeNEqo/S220/b12.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_DlAlxxcv9MY/TAWIwyg-h0I/AAAAAAAAASs/vhkavnrJCEk/s72-c/DSC03135.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>20</thr:total></entry></feed>
