Thứ Tư, ngày 03 tháng 11 năm 2010

Cái hố

Nàng đã rơi xuống đấy
Cái hố do nàng đào
Tôi đứng trên miệng hố
Yên lặng nhìn nàng gào

Nàng hẳn rất muốn thoát
Khỏi cái hố quái thai
Cũng như trước đây muốn
Đào càng sâu càng oai

Nhiệt tình và say đắm
Hối hả và nồng nàn
Nàng đã đào cái hố
Như người ta tìm vàng

Nàng đã mang xuống hố
Bao sức lực hoang đàng
Nàng còn mang xuống đấy
Cả yêu thương dịu dàng

Đã đào hất lên đời
Những vui buồn tơi tả
Nàng lại vét cả lên
Đắng cay và nghiệt ngã

Và bây giờ mệt bã
Hố thành sâu mất rồi
Muốn trèo lên với đời
Càng leo lại càng trượt

Không ai giúp nàng được
Tôi cũng chỉ đứng cầu
Cái hố hun hút sâu
Còn nàng thì bé mọn

Cầu mong nàng thoát trọn
Khỏi miệng hố đắng cay
Cầu mong nàng lên được
Dẫu mệt bã trắng tay

Nếu mà không được thế
Đành nhìn nàng muộn phiền
Cái hố nàng đào đấy
Chôn nàng giấc bình yên

Cát bụi sẽ lấp lên...

Đời sau ai qua lại
Trông dấu xưa đã mờ
Chỉ có bờ hoa dại
Hương phảng phất như thơ

3-11-2010

57 nhận xét:

  1. Liều(thuốc) này hơi nặng đô, :)
    Sóng tiếp nè:

    Như qua một giấc mơ
    Như vốn đời vẫn thế
    Muôn vòng quay thế kỷ
    Loanh quanh về hoang xơ

    :))

    Trả lờiXóa
  2. chàng đứng yên lặng thế
    sao không thả sợi dây
    (như lời thề chung thủy
    đã cột nhau ngày nào)

    thì ra "c'est la vie"
    phận ai người nấy lo
    xuống hố tự lên hố
    lên không nổi... ráng chịu

    chàng lãnh bảo hiểm nhân thọ

    hề hề [nsc]

    Trả lờiXóa
  3. Gìa cả,hủ lậu thì đừng bày đặt khuyên can người khác. Xã hội bây giờ chả ai chịu đựng được tư duy của mấy anh chị già. Cứ nhìn thế hệ 9x xem chúng nó sống thế nào.

    Chỉ đạo đức giả là nhanh. Giả vờ giả vịt làm nô lệ cho bọn đàn ông,để chúng nó bố thí sự thương hại. Chấp nhận nhục nhã sống hết một đời thì im đi cho được việc, lại còn bày đặt khuyên can. Cứ nghĩ ai cũng tư duy nô lệ như mình. Đến buồn nôn!!

    Trả lờiXóa
  4. Cái bạn Nặc danh không ký tên kia có vấn đề về thần kinh không nhỉ?

    Trả lờiXóa
  5. Nàng - là phụ nữ !
    Nhưng như thế này buồn lắm, mà cũng đau lắm HY ạ. Tại sao lại "cũng chỉ đứng cầu" thôi ? (Dù đời cũng có nhiều trường hợp như thế, thậm chí tệ hơn thế là đào hố sâu thêm). Mình thì cứ thích nhìn về một cái gì tươi sáng hơn.

    Trả lờiXóa
  6. ( Vào đây mà xem - http://sachtroi.blogspot.com )

    Trả lờiXóa
  7. Chào các bác, để tránh sự hiểu lầm kinh hoàng rằng tôi đang viết về một "nàng" nào đó tôi xin nói thực lòng: tôi viết bài này tiếp theo bài Tác hại của sến là cho chính tôi để tự giúp mình vượt qua những trạng thái tình cảm yếu đuối, ủy mị.

    "Nàng" chính là tôi đấy, hay nói đúng hơn là "nàng" là phần cảm xúc trong con người tôi, còn "tôi" trong bài trên là phần lý trí. Không có cái hố đất nào trên thực tế nhưng có những hố sâu trong tâm tưởng mà cảm xúc tạo nên còn lý trí thì đứng nhìn lặng lẽ. Không ai nhìn thấy những hố đấy rõ như chính "tôi" nhìn "nàng" hay chỉ chính mình mới cảm nhận được mình nhưng mình có thay đổi được mình hay không lại là chuyện khác...

    Mục đích tôi viết ra là cho mình vì vậy nếu ai đó đọc mà nhìn thấy họ trong đấy thì đấy là một việc mà tôi không thể làm gì được. Ở blog này tôi viết điều gì cho ai thì sẽ ghi chi tiết cụ thể, ngoài ra thì tôi cũng viết nhiều thứ cho riêng mình. Bản thân tôi đang có nhiều khó khăn trong việc hòa nhập với cuộc sống bên này do chính tôi đã quá yêu và ngập sâu trong ngôn ngữ tiếng Việt, để thơ chạy trong đầu, do nghiện nét, do cảm xúc hay bi lụy... nên những gì tôi viết cho chính mình để vượt lên là cần thiết cho bản thân tôi và tôi cho là trong phạm vi blog của mình tôi có quyền viết những điều ấy ra.
    Tôi trình bày hơi dài, có thể nhiều cái là không cần thiết nhưng tôi hy vọng sẽ ko bao giờ phải giải trình như thế này nữa, xin hết ạ.

    Trả lờiXóa
  8. Đúng thế, blog của mình mình có quyền viết thoải mái. Miễn là không nhắc đến tên ai.

    Tôi không nghĩ Yến có ý đồ gì xấu với ai. Nhưng lý luận của Yến không ngửi được, bởi kẻ khác cũng có thể bám vào đấy để thực hiện hành vi xấu.

    Trả lờiXóa
  9. Bạn nặc danh dùng hẳn nick hàng ngày mà nói chuyện với tôi, cần gì phải làm thế dù tôi biết thừa bạn là ai.
    Tôi đã viết những gì cần viết ở trên, ngoài ra blog của tôi thì tôi có thể kiểm soát còn blog của kẻ khác viết gì là việc của người ta, tôi không có quyền can thiệp. Việc bạn nghĩ gì là việc của bạn. Nếu bạn cứ vào blog của tôi một cách nặc danh và nói những chuyện lằng nhằng chẳng liên quan gì đến nội dung entry tôi viết thì tôi buộc lòng phải xóa comment của bạn, kể cả những post nói lăng nhăng ở Shoutbox.

    Trả lờiXóa
  10. Mình đã chủ quan khi cảm nhận thấy nỗi đau nhân thế trong bài chăng?
    Gía như bài này ám chỉ mình thì thật sung sướng: được quan tâm.
    Nếu thế mình sẽ hoặc vẫn mải miết đào hố để cố tìm cái gì đó cho tới Jack London,với niềm tin mãnh liệt;hoặc sẽ thoát khỏi cái hố quái quỷ này bằng 1 cách nào đó,nếu kịch bản đã viết thế.:)
    Hồi nhỏ hay chơi truyền lẻ với tui con gái nên thấy "đôi co" không vui nếu không có người thứ 3! hìhì

    Trả lờiXóa
  11. Chào các bạn,

    Vì sao bạn Nặc danh đột nhiên lại nổi cục và rủa xả nàng thơ của chúng tôi như thế? (ngạc nhiên quá !!!) HYến chả điều khiển hành vi của ai được đâu, bạn đừng quá lo, thường người ta chỉ tự hại mình, rồi lại đổ lỗi cho người khác.

    Người thì có người thơ mộng, kẻ lại có kẻ võ biền. Bạn nào chuyên "bình loạn" nặc danh mà không "ngửi" được thơ Yến thì chưa chắc đã nên buồn, mà nếu bạn ấy thấy thơ Yến thơm thì cũng chưa chắc đã nên vui.

    Trả lờiXóa
  12. Bà ấy đã từng đem sự sùng bái mù quáng của mình chà đạp lên danh dự người khác chứ có phải ngây thơ, vô tội gì đâu. Không tin cứ hỏi ông Đông A mà xem.

    Xem đống thơ thẩn của bả bên tnxm cũng phải chất vấn về bản chất thật của con người này.

    Thế nên cứ phải cảnh cáo trước chứ ai biết tâm địa thật của bà ấy như thế nào.

    Thích thì cứ xóa đi. Nhưng bả không xứng đáng được nói chuyện công khai với tôi.

    Trả lờiXóa
  13. Này Nkd, giả danh nặc danh mãi làm gì thế, bữa trước viết hẳn một entry về văn minh nơi tranh luận lịch sự lắm cơ mà, sao phải giả danh nặc danh vào blog người khác để nói lăng nhăng thế?

    Tôi tranh luận với bác Đông A đàng hoàng để hiểu hơn ý kiến của bác ấy đấy. Tôi vào tnxm làm thơ vui hài hước và cả thơ tục bằng nick Eco đấy, cũng tuân thủ đàng hoàng mọi quy định của diễn đàn, cần thì hỏi admin ở đấy là Gaup.

    Nhưng tôi không bao giờ dùng nick nặc danh để đi chửi rủa người khác ở blog của người ta, cũng ko gửi YM chửi bới người khác như Nkd đâu. Thế nhé, mặc dù tôi đã từng giới thiệu về blog Nkd ở blog này, tôi rất lấy làm tiếc về những hành xử của Nkd đối với tôi. Nhưng có lẽ tôi cũng không cần phải nói nhiều ở đây nữa, thế là đủ.

    Trả lờiXóa
  14. @Chu Nam Cuong:
    "Như qua một giấc mơ
    Như vốn đời vẫn thế
    Muôn vòng quay thế kỷ
    Loanh quanh về hoang xơ"

    Sóng này nghe thư thái dễ chịu quá :P

    Trả lờiXóa
  15. "thì ra "c'est la vie"
    phận ai người nấy lo
    xuống hố tự lên hố
    lên không nổi... ráng chịu

    chàng lãnh bảo hiểm nhân thọ

    hề hề [nsc]"

    Hướng mở này của bác có thể làm cho nhiều người đắn đo hơn khi mua bảo hiểm nhân thọ đây bác ạ :P

    Trả lờiXóa
  16. @PTN: mình đang cố gắng nhìn đời tươi sáng hơn đây bạn ơi :)
    @Thuy Dam Minh: cảm ơn anh.

    Trả lờiXóa
  17. Mình hết sức sửng sốt!
    Một bài thơ rất hay, sao nỡ cư xử phũ phàng với nó thế :((

    Trả lờiXóa
  18. Mình đã sang tnxm xem thơ của HYến rồi, mình lại càng thích, đành phải cảm ơn Nặc danh dù bạn ấy giới thiệu với dụng ý xấu.
    Nếu Nặc danh đúng là Nkd thì mình thất vọng đấy, vì ở nơi khác Nkd bình luận cũng sắc sảo mà cũng có vẻ lịch sự (hừ hừ). Sao bạn ấy lại xông vào đây "tung chưởng" tùm lum khiến HYến bị "văng miểng" thế ?
    Mình đâu có quen bác Đông A, không lẽ lại chạy sang nói "Bác ơi ở đằng kia có thằng Nặc danh nó bảo danh dự của bác đã tả tơi rồi vì bị HYến chà đạp" ? Có khi bác ấy lại chửi cho "Mày tưởng danh dự của tao là giẻ rách hay sao mà dễ chà đạp thế ?"

    Trả lờiXóa
  19. tặng bác "hề hề" đấy. cuối tuần này hình như nắng đẹp, tha hồ đi dạo cho khỏe... cái thân già. :) [nsc]

    Trả lờiXóa
  20. Ai thất vọng thì cứ việc. Tôi không thể xóa được cái cảm giác khinh bỉ, ghê tởm bất kỳ kẻ nào đã dám xúc phạm tôi, cho dù vì sự dốt nát, vì muốn lấy le với chồng, với mấy anh già hay vì sùng bái thần tượng của họ.

    Bà Yến này đã từng viết cho tôi thế này (trong 1 bối cảnh mà bà ta không thể chối cãi);

    Chính trị là con đĩ khôn
    Nó vạch...ra nó ép người ta
    Chính trị là con đĩ già
    Ai dây với nó là đi một đời.

    Tôi nghĩ bà Yến thuộc loại đạo đức giả, ấu trĩ và thích áp đặt kiểu người già cho nên không chấp nhận được bọn trẻ con ego cao trên Phdvn trong khi lại bênh chằm chặp mấy anh già lẩm cẩm, và sẵn sàng nhảy bổ vào xúc phạm kẻ nào dám đi ngược lại quan điểm của mình, như đã từng nhảy vào chửi tôi hay bới móc ông Đông A.

    Giờ lại giở trò bóng gió cạnh khóe giống anh già bạn chí cốt cho nên tôi phaỉ ngăn chặn ngay. Chuyện bà ấy thích bóng gió xưa nay tôi không lạ.

    Phải nói một lần cho biết chứ không thì lại cứ nghĩ là ngây thơ vô tội lắm. Tôi chán người già VN lắm rồi. Lúc nào cũng tỏ vẻ cao đạo, không bao giờ chịu nhận lỗi, nhưng thực ra nhiều khi phá hoại, gây tổn thương cho người khác hơn cả những đứa thanh niên tồi tệ nhất. Tôi chỉ ủng hộ người trẻ thôi. Cái đất nước này tệ hại đều do các anh chị già gây ra.

    Bye

    Trả lờiXóa
  21. JJRousseau cũng nói là trẻ con không bao giờ thích người già đấy.
    Chuyện này làm mình nhớ tới chuyện Con ngan già và con gà trống : Hai con cùng sống chung với nhau, khi gà trống còn bé thì cứ bị ngan bắt nạt, khi gà lớn lên to khỏe cường tráng, ngan thì già, kể ra cứ đánh nhau thì ngan phải thua, thế mà gà trống vẫn quen thói cứ thấy ngan dọa là chạy...
    Lại có chuyện thổ dân ở đảo kia chắc cũng không ưa người già, có phong tục là cứ mỗi năm 1, 2 lần bắt tất cả các ông bà già leo lên cây dừa, tụi trẻ thì ở dưới rung cây để các cụ rơi xuống, cụ nào còn sức bám chặt được vào cành dừa thì sau đó được cho leo xuống sống tiếp cho đến đợt leo dừa kế tiếp !!

    Trả lờiXóa
  22. Bài thơ hay và rất ý nghĩa. Chị Yến rất dí dỏm khi tự phê như vậy nhé. Em nghĩ, ai trong chúng ta chả có những lúc như vậy :-)

    Trả lờiXóa
  23. Chị HY lần sau nên cân nhắc đến việc chọn nơi nào định cư hoặc làm Postdoc. Có lẽ chị nên sang Ý, hoặc về nắng ấm phương Nam ở Châu Úc :)
    Cụ Nguyễn Du nói người buồn cảnh có vui đâu, nhưng có lẽ ngược lại cũng đúng. Mùa thu & đông ở xứ ôn đới thì thôi là buồn...

    Trả lờiXóa
  24. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  25. Chị HY, em hồ đồ comment nhé: Có lẽ chị không hợp với thể loại thơ này chị ạ, chị làm khoa học. Là nhà khoa học chị khó có thể "chai lì" để hành xử đến độ vô liêm sỉ và trơ trẽn như bọn tiểu nhân, ngụy quân tử chị ạ. Những kẻ tiểu nhân, ngụy quân tử, em thấy mọi người điểm mặt hết rồi chị ạ. Chỉ tiếc cho những người mù quáng, không biết tôn trọng giá trị bản thân, để cho bọn thú đội lốt người đó trà đạp lên nhân phẩm của mình mà vẫn không nhận thức được. Thật đáng tiếc, không biết giữ giá trị bản thân, giữ lòng tự trọng thì mong gì người khác tôn trọng.
    Viết entry khác đi chị nhé, entry nào vui vui ấy.

    Trả lờiXóa
  26. HYến đừng nghe lời HwoangNguyen, chú ấy không phải dân khoa học cũng không phải dân văn chương xã hội nên chú ấy không hiểu đâu. Bài thơ này của Yến mình thấy rất hay, chẳng có gì mà không hợp với Yến cả. Văn thơ đâu phải chỉ để mua vui, nó cũng còn để giải tỏa tâm hồn, cũng như nhiều giá trị khác nữa.
    Con về nhân phẩm và lòng tự trọng, thì mình cho rằng nó cũng liên quan tới việc mình phải tôn trọng người khác nữa, tôn trọng nhân phẩm cúa mọi người khác, và không nghĩ rằng chỉ có mình là có nhân phẩm.

    Trả lờiXóa
  27. Xin phép HY gửi HwoangNguyen :

    Bọn tiểu nhân, ngụy quân tử nhiều khi cũng đáng thương chú ạ (Khổng Tử xếp phụ nũ vào hạng tiểu nhân đấy). Mình là quân tử, tức là người có dũng, cũng nên nói rõ ràng thẳng thắn, chứ đừng nên nói bóng gió, như vậy nhiều khi giúp được cho chúng nó bớt tiểu nhân đi, chứ nhiều khi chúng nó ngu si lại hiểu sai đi thì cũng tội nghiệp chúng nó mà nhiều khi lại phí lời quân tử.

    Ví dụ như lời chú nói trên đây mình hiểu như vầy thì có đúng không :

    "Những bọn tiểu nhân, ngụy quân tử thì hành xử trơ trẽn và vô liêm sỉ (đây có thể là Nặc danh hoặc Lan Huong). Những người mù quáng, không biết tôn trọng giá trị bản thân (HY và Lan Huong có thuộc loại này không ?)để cho bọn thú đội lốt người đó (tức là bọn tiểu nhân, ngụy quân tử đó, cụ thể là Nặc danh và/hoặc Lan Huong nhưng nếu LanHuong thuộc loại này thì lại không thuộc loại mù quáng đươc nữa et vice versa), "trà" đạp lên nhân phẩm của mình mà không nhận thức được (như vậy mù quáng đây chắc không phải HY -vậy ai là kẻ mù quáng đáng tiếc ở đây , chỉ còn có thể là LH, nhưng như vậy LH không thuộc loại thú đội lốt người đươc nữa, suy ra Nặc danh là người duy nhất thuộc loại này, không biết là vì sao, có thể hiểu là bọn nặc danh, ngụy quân tử cũng là bọn thú đội lốt người).
    Em đây (là HwoangNguyen) là người quân tử, có lòng tự trọng, có nhân phẩm, tuy có hơi/hoặc rất hồ đồ, yêu cầu chị HY chỉ được làm thơ vui mà thôi".

    Khó hiểu quá nhỉ !! Hay HwoangNguyen viết lại cho dễ hiểu hơn có được không ?

    Bình luận : Người quân tử chắc không phải sinh ra bẩm sinh đã là người quân tử, mà là do học chữ thánh hiền, thế thì mình cũng nên tạo điều kiện cho bọn tiểu nhân, ngụy quân tử học chữ thánh hiền với, biết đâu sau này chúng cũng thành quân tử thì đỡ khổ cho mọi người ? Hay là bọn này bẩm sinh đã là thú đội lốt người rồi không sửa chữa đươc nữa ? Như thế thì chúng cũng đáng thương chứ ?

    Trả lờiXóa
  28. @Lan Huong: Khổng Tử, Tuân Tử, Socrates, Plato,... là ai không quan trọng. Ta kính trọng tư tưởng của họ, nếu nhân cách của họ cao đẹp ta cũng kính trọng nhân cách của họ luôn. Nhưng không phải cái gì họ nói ra, không phải tư tưởng nào của họ cũng đúng, cũng phù hợp với ta hoặc ai đó. Quan trọng nhất với một con người, đó là phải hiểu rõ ràng: "Học ai? Học cái gì? Cái ta học có phù hợp với ta không? Thế nào là thầy? Có đáng để ta gọi là thầy không?"
    Không chọn được nơi sinh ra thì cũng ráng chọn lấy những người bạn, người thầy có nhân cách tốt, có đạo đức tốt để mà học hỏi. Nếu có lỡ gặp gỡ, giao du với bọn ngợm thì tốt nhất nên tuyệt giao. Có như thế mới là người, còn không cũng chỉ là ngợm.

    Quân tử, tiểu nhân, Ngụy quân tử, Vô liêm sỉ, Trơ trẽn, là hành vi, bản chất của bọn ngợm. Cho nên tất thảy chúng không thuộc về giới tính. Mắc mớ gì ông Khổng Tử liệt phụ nữ vào hạng tiểu nhân.

    Tôi viết chung chung vậy thôi, ai là người, kẻ nào là thú đội lốt người thì tự biết, hà cớ chi bạn tự nhận, để rồi suy nghĩ cho mệt. Xin lỗi không thể trao đổi nhiều hơn khi không biết bạn là ai!

    Trả lờiXóa
  29. Bạn ơi, thơ hay đó nhưng chỉ có câu này "Không ai giúp nàng được" thấy hơi vô tâm. Tôi không giúp được nhưng không có nghĩa là không có ai trên đời này giúp nàng được, nếu là "tôi không thể giúp nàng" vì tôi bất lực chẳng hạn :) thì xã hội này mới đáng yêu chớ. Có thể xúc đất mà nàng đã đào lên đổ xuống hố, không phải chôn nàng đâu mà làm cho hố đỡ sâu hơn để nàng tự bước lên được mà, lấy cái của nàng giúp nàng thôi.

    Trả lờiXóa
  30. @ Bạn ơi, thơ hay đó nhưng chỉ có câu này "Không ai giúp nàng được" thấy hơi vô tâm. Tôi không giúp được nhưng không có nghĩa là không có ai trên đời này giúp nàng được, nếu là "tôi không thể giúp nàng" vì tôi bất lực chẳng hạn :) thì xã hội này mới đáng yêu chớ. Có thể xúc đất mà nàng đã đào lên đổ xuống hố, không phải chôn nàng đâu mà làm cho hố đỡ sâu hơn để nàng tự bước lên được mà, lấy cái của nàng giúp nàng thôi.

    Ôi mình thích cái comment này của bạn nặc danh này quá (không biết có phải vẫn nặc danh đó không). Mình cũng định bình luận bài thơ này của HY nhưng mải cãi nhau quá nên chưa kịp làm.

    Ý mình là thế này : Nếu nàng thích đào đất như vậy thì chỉ việc tặng cho nàng một đống xẻng tha hồ mà đào, đào được hố nào thì đem trồng cây vào đó, hố to trồng cây to, hố nhỏ trồng cây nhỏ, như thế có phải écolo không ?

    Gửi HwoangNguyen : mình thì cho là việc phân loại con người có rất nhiều bất công và tàn nhẫn. Nếu một lý lẽ mà rõ ràng, trong sáng, thì bất kể là người quân tử hay tiểu nhân, ngợm hay thú vật, mình đều trân trọng và sẵn sàng trao đổi mà không cần biết danh tính của họ. Còn riêng mình, mình không muốn làm người quân tử theo định nghĩa của bạn, bọn tiểu nhân cũng có nhiều người hay lắm.

    Trả lờiXóa
  31. @Lan Huong: Ố ồ, HN đâu có định nghĩa cái chi mô. Răng mà bạn nói định nghĩa của HN, lạ rứa hè. :D
    Tùy bạn thôi, có điều chơi với tiểu nhân thì phải đề phòng, đơn giản chỉ thế thôi. Hè hè hè

    Trả lờiXóa
  32. @Chị So: em cảm ơn chị So.
    @Bác [nsc]: cảm ơn bác, cuối tuần được một hôm nắng đẹp còn một hôm âm u bác ạ :)
    @Titi: cảm ơn em Titi :)
    @Bạn ẩn danh thứ hai nói về khí hậu nắng ấm và Nguyễn Du: đúng là mình rất sợ mùa lạnh kéo dài ở đây, không hiểu sau càng về sau lại càng thấy lạnh hơn những năm đầu mới sang.
    @Bạn ẩn danh thứ ba: cảm ơn bác :) cách mà bác nói có lẽ là lấy chính cảm xúc để đối lại cảm xúc, tôi đoán vậy :)
    @Bác Lan Hương: bác kể chuyện rất có duyên và viết cũng dí dỏm thú vị gây cảm giác nhẹ nhàng dễ chịu, cảm ơn bác, mời bác cứ tiếp tục nói chuyện tự nhiên thoải mái đi ạ.
    @HwoangNguyen: nhiều lúc vì cảm xúc suy nghĩ nó ứ đọng trong đầu nên muốn viết ra cho nó nhẹ nhõm thôi chứ cũng ko có định hướng gì cả HN ạ.

    Trả lờiXóa
  33. Lai 1 con ham trong hoi "no tung troi" day ma hehe, ke xac lu moi ro do di chi Yen, roi den 1 ngay cai lu mu` chung no moi giat minh mo mat ra va biet xa hoi nhin tui no bang cap mat ntn, luc do thi muon roi, leo len cai mieng gieng khong con kip nua...
    Chet kho^!

    (Sorry may em dang bi loi font chu ko post co dau duoc)

    Trả lờiXóa
  34. Chỉ nhắc bà Yến: vụ cãi cọ giữa các thành viên mạng Phdvn và mạng Vietphd dẫn đến oán thù hàng năm trời và không hề có dấu hiệu chấm dứt cũng vì lý do admin Vietphd đã xúc phạm danh dự cá nhân các thành viên Phdvn, cho dù vì lý tưởng "vì cộng đồng" (nghe có vẻ cao quý).

    Mọi sai lầm, cho dù là sai lầm do ấu trĩ, đều phải trả giá!!!

    Không phải cứ chửi người ta cho sướng mồm rồi phủi tay quên đi là xong. Người Việt còn vô duyên đến mức, không biết đường xin lỗi.

    Bà Yến và mọi người phải rút kinh nghiệm: Đối với mỗi người, bản thân họ là điều cao quý nhất. Không gì có thể so sánh được, không ai khác trên đời có thể so sánh được!!!

    Trả lờiXóa
  35. Mình thừa biết HwoangNguyen nói mình là "thú đội lốt người" vì cái chuyện bắt các cụ già leo dừa, còn Nặc danh mới thì chửi mình là "con hâm" vì chỉ có mình là mới xuất hiênj ở đây. Nhưng các bạn ấy không dám chịu trách nhiệm mà chỉ thích nói bóng gió thì thôi cũng được (nhưng sao còn trẻ trung mà lại nhát thế nhi ?).

    Thế cái xã hội mà coi thường lao động ấy (nàng đào giếng ấy không phải là đã lao động cật lực đó sao ?), lại thấy người ta mắc nạn dưới giếng mà không cứu lại còn hả hê mong người đó chết khô ấy, bạn không thấy là cái xã hội ấy nó mọi rợ à ?

    Thực ra bài thơ này của HY theo mình nó đặc biệt hay ở cái khía cạnh bi kịch này. Mình hình dung nó như công việc của một người nghiên cứu, rât chăm chỉ, cần mẫn,tung hết sức lực ra, nhưng đôi lúc, không tránh khỏi, dù rất hiếm thôi, ta sẽ có cảm tưởng là cả thế giới này bỏ rơi ta.

    Nhưng mình cũng tin là lúc ấy nếu có một thằng tiểu nhân, một con hâm, một bầy thú đội lốt người như Nặc danh và mình đây có mặt ở đấy thì bọn ngu chúng mình cũng sẽ cố hết sức để cứu nàng lên.

    Trả lờiXóa
  36. Bác Lan Huong ơi tôi nghĩ là bạn ẩn danh thứ tư (bạn ko gõ được dấu vì hỏng phông chữ) không nói bác đâu bác ạ.
    Vâng cái ý bác nói bài trên về cảm tưởng bị bỏ rơi là có xảy ra, còn một ý nữa mạnh hơn làm cho tôi viết như thế là vì tôi cho là chỉ có chính nàng mới tự cứu được nàng.

    Trả lờiXóa
  37. @Lan Huong: Chuyện tôi đề cập không liên quan gì đến bạn.
    Nếu ở đời thực có nàng nào đó chẳng may rơi vào tình huống trớ trêu như trong bài thơ, tôi sẽ làm như bạn, tôi sẽ cứu nàng.

    Trả lờiXóa
  38. Cảm ơn bác HY về lời khen. Còn về ý kiến của bác về bài thơ của bác thì tôi không dám bình luận, hihi. Điểm yếu của tôi là không dám nói trái ý các nhà thơ nhà văn vì nể họ quá, lại sợ họ là người nhạy cảm quá mình lại cứ quen thói tương toàn những lời lẽ chối tai thì phiền.

    @HwoangNguyen : thế nếu nàng là tiểu nhân thì cũng cứu luôn à ?

    @Nặc danh đồng minh : Mình nghe người ta nói khoa học phát triển là nhờ dựa trên những sai lầm đấy. Các cô giáo người Pháp thì nói : các bạn hãy phạm sai lầm đi, càng nhiều sai lầm càng tốt !! Mình không biết vụ cãi cọ giữa Phdvn và Vietphd ra sao, nhưng mình nghĩ là dân nghiên cứu thì phải không ngại tranh luận chứ nhỉ ? Người ta còn đặt tượng Rousseau và Voltaire cạnh nhau ở trong điện Panthéon, để 2 ông này vốn đã cãi nhau suốt cả đời rồi lại có thể tiếp tục cãi nhau ở thế giới bên kia, vì lý lẽ của mỗi bên đều thật là tuyệt diệu.

    Trả lờiXóa
  39. Bác Lan Hương cứ bình luận thoải mái đi ạ.

    Trả lờiXóa
  40. Tôi thích đọc những thảo luận thoải mái vô tư, nghe các bác bình luận thơ tôi viết thì tôi rất thú vì có thêm những góc nhìn khác cho điều mình viết ra để mình ngẫm nghĩ lại, mặc dù tôi thì thợ vườn chưa phải nhà thơ nhưng cũng cứ thích nghe bình luận của các bác đấy.

    Tôi đoán chắc bác cũng làm gì đó liên quan đến văn chương. Tôi thích từ ngữ tiếng Việt, tôi hay lục tìm đọc văn học tiếng Việt trên mạng. Tôi thích dùng từ ngữ đúng chỗ đúng hoàn cảnh khi tôi viết vì vậy tôi luôn đọc cho nó sống động nếu ko thì nó sẽ đông cứng lại trong trí nhớ. Cái tình yêu ngôn ngữ mẹ đẻ này không những không đem lại lợi ích gì cho cuộc sống hiện tại của tôi mà còn gây cản trở nhưng tôi vẫn cứ nuôi dưỡng nó một cách khốn khổ và yêu dấu.

    Trong công cuộc đào bới từ ngữ thì tôi cũng nâng niu cả những từ mà người ta cho là tục tĩu, thơ bình thường thì tôi có thể post ở đâu cũng được còn thơ tục thì ko vì tôi cũng ngại mọi người chê trách. Vì ở tnxm các thành viên có thể dùng từ dung tục nên tôi lâu lâu vào đấy viết thơ tục trong khi ở nơi khác tôi viết thơ lịch sự ko tục. Mặc dù viết thơ tục nhưng tôi viết chủ yếu để mọi người đọc cười cho vui và không có ý định chửi bới gì ai cả. Theo tôn chỉ ở đấy là viết cho nó buồn cười thì tôi cũng tạo những câu điểm xuyết vào cho nó hài hước thôi, nếu ai đó cố tình nghĩ rằng viết bậy thế là chửi ai thì nhầm rồi. Tôi viết như thế từ lâu rồi và phải được dùng tất cả các từ thì tôi mới thấy thoải mái, vì vậy mà tôi cùng lúc vào mấy diễn đàn trong đó gần gụi nhất là làng ven rồi đến tnxm. Tôi kể chuyện dông dài cho bác hiểu cái sự tình viết tiếng Việt của tôi.

    Tôi hy vọng lâu dần sẽ bỏ được cái thói viết linh tinh để chuyên chú vào công việc chuyên môn và chăm lo cho gia đình, chỉ có điều nếu vậy chắc là có lúc cũng buồn, đấy là nỗi buồn câm nín của một ngôn ngữ bị dìm xuống dĩ vãng nhường chỗ cho ngôn ngữ khác trong khi mình lại yêu cái thằng bị dìm kia hơn.

    Trả lờiXóa
  41. @Lan Hương: "thế nếu nàng là tiểu nhân thì cũng cứu luôn à ?"
    Tôi cứu nàng vì nàng là một con người, là một sinh linh, nàng là đại nhân hay tiểu nhân không liên quan đến tôi. Khi lên khỏi cái hố đó, nàng muốn làm người thì làm, muốn làm ngợm thì làm. Bởi tôi không phải là người chịu trách nhiệm về cuộc đời của nàng, chỉ có nàng mới có đủ năng lực chịu trách nhiệm cho cuộc đời của nàng, ngoài ra không ai có thể chịu trách nhiệm cho cuộc đời của nàng.
    Xin lỗi bạn, vì bạn ẩn danh - nặc danh nên tôi muốn kết thúc trao đổi cùng bạn ở đây, bởi tôi không biết bạn là ai! Nếu bạn hiện danh, chúng ta có thể tiếp tục trao đổi. Cám ơn bạn đã có ý kiến.

    Trả lờiXóa
  42. ôi mình vừa viết một comment dài vừa nhấn nút gửi thì nó biến mất, vì nó dài quá chăng ?

    Trả lờiXóa
  43. Thôi đành gõ lại đoạn cuối thôi vậy.

    Mình định nói là mình thường tin vào nhà thơ nhà văn, và trẻ con nữa (nói chung là tin vào cảm xúc), vì những người nhạy cảm thì cảm xúc của họ thường chính xác. Khi nào trải qua cùng cảnh ngộ thì mình sẽ hiểu thôi.

    Còn về nhận xét của bác HY thì cảm tưởng của mình là nàng không tin vào con người lắm. Ý mình thì cũng đồng ý là khi gặp khó khăn thì phải cố sức tự mình vượt qua, nhưng nếu thực sự gặp tai họa thì cũng nên tìm sự giúp đỡ từ người khác đấy. Xui lắm thì mới không có ai cứu, hihi, lúc ấy đành ngồi cầu khấn vậy.

    Ôi mình tiếc cái bài discours dài ban nãy của mình quá. Thôi ngày mai mình sẽ gõ lại.

    @HwoangNguyen : kết thúc thì thôi, mình đâu có cần !!

    Trả lờiXóa
  44. Mình viết lại nhé.

    Cái comment của HY về tình yêu tiếng Việt của bác ấy làm mình suy nghĩ cả ngày, đầu óc cứ xáo trộn cả lên (ai đó sẽ nói là chị HY có nói bạn đâu, suy nghĩ làm gì cho mệt, hihi, mình cũng biết nói bóng gió đấy). Mình rất thông cảm với HY, khi mình tha thiết quá một điều gì đấy thì thường hay cảm thấy lòng rối như tơ vò nếu mà không được gắn bó với nó.

    Mình cũng nghĩ đến những khó khăn khi phải dùng đồng thời 2 (nhiều) ngôn ngữ, khi đó cả 2 đều trở nên hơi vụng về.

    Mình cũng nghĩ đến những khó khăn trong việc tổ chức cuộc sống sao cho hợp lý để có thể vừa chăm sóc gia đình vừa nghiên cứu chuyên môn. Làm tốt được việc này thì lại làm dở việc kia, nên nhiều khi cắt luôn khoản vui thú cho đỡ tốn thời gian. Nhưng gần đây mình hơi thay đổi tư duy và bắt đầu nghĩ là việc giải trí thư giãn không phải là vô dụng như mình vẫn tưởng. Có vẻ như nếu ngược đãi đầu óc quá thì nó sẽ "đình công", rất khó tập trung, lúc đó sẽ phải "thưởng" cho nó món mà nó yêu thích. Mình đã từng rất ngạc nhiên khi thấy vài người quen làm nghiên cứu rất căng nhưng lại cũng dành nhiều thời gian cho thú vui riêng của họ, ví dụ như xem phim hoạt hình hoặc xem tin bóng đá chẳng hạn. Nên có lẽ bác HY cũng không cần bỏ hẳn cái thú vui tao nhã của bác mà chỉ cần giảm bớt nó thôi chăng ? Tác giả truyện "Alice ở xứ thần tiên" cũng là giáo sư toán, nếu mình không nhầm. À mình có đọc một bài thơ rất hay của ông ấy trong phần mở đầu của câu chuyện ấy, hay là mình sẽ dich cho các bạn xem nhé (nếu các bạn thích hoặc là chưa đọc, vì mình chỉ có bản tiếng Pháp) ? Mình cũng thích thơ lắm nhưng không sáng tác được, dịch thơ mà dịch ý thôi thì chắc là được.

    Trả lờiXóa
  45. Cảm ơn bác Lan Hương đã viết lại, có khi gõ dài quá cũng bị mất ạ. Tôi đúng là mắc mớ trong việc thu xếp thời gian và hay bị cảnh vào mạng tiếng Việt đọc cái này chuyển sang cái kia quên mất rằng thời gian đang trôi vùn vụt. Trước ngoài forum thì có blog giờ có thêm cả FB nữa, sợ quá ạ, nhưng mà cứ thích đọc tha thẩn vậy có chết ko :(

    Bác dịch bài thơ ấy đi ạ, nghe nói bài thơ rất hay là tôi đã thấy thích thú tò mò rồi ạ :)

    Trả lờiXóa
  46. Tạm dịch 3 khổ thơ đầu đã nhé :


    Dans cette après-midi dorée,
    Sur l’eau nous glissons à loisir ;
    De petits bras tiennent les rames
    Qu’ils ont bien du mal à saisir,
    De faibles mains en vain prétendent
    Nous guider selon leur désir.

    (Hôm đó vào một buổi trưa vàng óng
    Trên mặt nước, chúng tôi lướt đi thỏa thích ;
    Những cánh tay nhỏ ôm mái chèo,
    Mà phải chật vật mới giữ nổi,
    Những bàn tay yếu ớt hăm hở
    Hướng chúng tôi đi theo ý thích của chúng).

    Las ! Les Trois Sœurs impitoyables,
    Sans souci du brûlant soleil,
    De moi exigent une histoire,
    Alors que j’incline au sommeil !
    Se pourrait-il que je résiste
    A ces trois visages vermeils ?

    Mệt nhoài ! Ba Chị Em không biết thương xót,
    Chẳng lo đến mặt trời nóng bỏng,
    Đòi tôi kể một câu chuyện,
    Trong khi tôi đang gật gù vì buồn ngủ !
    Liệu tôi có thể cưỡng lại được
    Ba gương mặt đỏ hồng này chăng ?

    Prima, impérieuse, me somme
    De « commencer sans plus tarder ».
    Secunda, plus gentille, espère
    « Beaucoup, beaucoup d’absurdités ».
    Et Tertia interrompt le conte
    A chaque instant, pour questionner.

    Nàng thứ Nhất, oai nghiêm, ra lệnh cho tôi
    Phải « bắt đầu ngay không chần chừ nữa ».
    Nàng thứ hai (Alice), dễ thương hơn, hi vọng
    « Rất nhiều, rất nhiều điều phi lý »
    Còn nàng thứ Ba thì mỗi lúc mỗi dừng câu chuyện
    Để hỏi điều nọ điều kia.

    Bientôt, réduites au silence,
    Toutes trois suivent, en rêvant,
    L’enfant au Pays des Merveilles
    Où tout est si extravagant,
    Où l’on bavarde avec les bêtes…
    Elles y croient, assurément…

    Et chaque fois que cette histoire
    Laissait le narrateur sans voix,
    Et qu’il essayait de leur dire :
    « La suite à la prochaine fois, »
    « La prochaine fois, nous y sommes ! »
    S’écriaient-elles toutes trois.

    Ainsi l’histoire merveilleuse
    Fut créée petit à petit…
    Tous ses événements bizarres
    Ont pris formes et sont bien finis ;
    Tandis que le soleil se couche,
    Nous voguons vers notre logis.

    Prends cette histoire, chère Alice !
    Place-la, de ta douce main,
    Là où les rêves de l’Enfance
    Reposent, lorsqu’ils ont pris fin,
    Comme les guirlandes fanées
    Cueillies en un pays lointain.
    Poème de Lewis Carroll (Charles Lutwidge Dodgson), professeur de mathématiques au Collège de Christ Church (Université d’Oxford).

    Trả lờiXóa
  47. A mình sửa lại một chút vì bỏ sót 1 ý hay

    Những cánh tay nhỏ ôm mái chèo,
    Mà phải chật vật mới giữ nổi,
    Những bàn tay yếu ớt hăm hở vô vọng
    Đòi hướng chúng tôi đi theo ý thích của chúng

    Trả lờiXóa
  48. Cả bài thơ đây :

    Hôm đó vào một buổi trưa vàng óng
    Trên mặt nước, chúng tôi lướt đi thỏa thích ;
    Những cánh tay nhỏ ôm mái chèo,
    Mà phải chật vật mới giữ nổi,
    Những bàn tay yếu ớt hăm hở vô vọng
    Đòi hướng chúng tôi đi theo ý thích của chúng.

    Mệt nhoài ! Ba Chị Em không biết thương xót,
    Chẳng lo đến mặt trời nóng bỏng,
    Đòi tôi kể một câu chuyện,
    Trong khi tôi đang gật gù vì buồn ngủ !
    Liệu tôi có thể cưỡng lại được
    Ba gương mặt đỏ hồng này chăng ?

    Nàng thứ Nhất, oai nghiêm, ra lệnh cho tôi
    Phải « bắt đầu ngay không chần chừ nữa ».
    Nàng thứ hai (Alice), dễ thương hơn, hi vọng
    « Rất nhiều, rất nhiều điều phi lý »
    Còn nàng thứ Ba thì mỗi lúc mỗi dừng câu chuyện
    Để hỏi điều nọ điều kia.

    Nhanh chóng chìm vào yên lặng
    Cả ba mơ màng dõi theo
    cô bé trong Xứ sở của những điều kỳ diệu
    Nơi mà mọi thứ đều thật là kỳ cục
    Ở đó người ta chuyện trò với thú vật…
    Tất nhiên là các nàng đều tin…

    Và mỗi lần khi câu chuyện này
    Khiến người kể chuyện ngưng giọng kể
    Và thử bảo các nàng :
    « Đoạn tiếp để lần sau nhé, »
    « Chúng ta tới lần sau đây rồi ! »
    Cả ba cùng kêu lên.

    Cứ thế câu chuyện kỳ diệu
    Được tạo ra dần dần…
    Tất cả những sự kiện lạ kỳ
    Hình thành và kết thúc ;
    Trong khi mặt trời dần xế bóng
    Chúng tôi bơi thuyền về nhà.

    Hãy cầm lấy câu chuyện này, Alice thân yêu !
    Với bàn tay êm dịu của em
    Đặt nó vào nơi mà những giấc mơ tuổi thơ yên nghỉ
    Khi chúng đã kết thúc,
    Như những chuỗi vòng hoa héo tàn
    Đã được hái từ một xứ sở xa xôi.

    Trả lờiXóa
  49. Cảm ơn bác Lan Hương, hay quá bác ạ! Trong sáng dễ thương vô cùng :)

    Tôi đọc và nhớ đến tuổi thơ của mình, tôi là con gái út nên được ba tôi chiều và ông cũng hay kể chuyện cho tôi nghe lắm. Hồi xưa tôi có viết một bài về tuổi thơ của mình, để tôi post lại bác đọc:

    Cô bé mất búp bê

    Em đưa anh vào thế giới của em
    Kể anh nghe câu chuyện ngày còn bé
    Tròn năm tuổi nhận món quà từ mẹ
    Mừng rỡ reo hò, quà là một búp bê.

    Luôn bế trên tay và yêu thích, mải mê
    Tìm đồ điểm trang cho nàng tiên của bé.
    Bé cùng nàng đi vào truyện cha kể
    Vào những giấc mơ thấp thoáng nắng lung linh,

    Con đường nhỏ dẫn đến lâu đài xinh
    Cỗ song mã leng keng dàn chuông bạc
    Trong lâu đài không có ai độc ác,
    Vườn đầy hoa chim mải hót say sưa.

    Hạnh phúc ngọt ngào cho đến một buổi trưa
    Trời nắng gắt bé ngồi bên bậu cửa
    Đang quạt cho nàng tiên, đột nhiên ngã ngửa
    Một thằng bé chạy ngang đẩy bé, cướp búp bê!

    Thật đau buồn, bé khóc mãi chán chê
    Vẫn không hết nhớ thương nàng tiên bé
    Ngày qua ngày bé mong tìm đứa trẻ
    Sẽ đưa hết đồ chơi của bé đổi búp bê...

    Anh chợt cười, cô bé ấy ngốc ghê!
    Không chơi thứ này thì chơi thứ khác,
    Lớn lên hiểu đời không là khúc nhạc
    Sao còn lưu luyến những du dương?

    Em trả lời bằng ánh mắt yêu thương
    Ước muốn của em chẳng khi nào có được
    Cho dẫu lớn lên rồi bao khó khăn gắng vượt
    Em vẫn là em, cô bé mất búp bê.

    15/04/2002

    Trả lờiXóa
  50. Thật thú vị khi nằm co dưới hố lại có dịp nhớ về tuổi thơ để tái tạo sức mơ mộng giúp ích cho việc lên khỏi hố hihi
    Cảm ơn bác Lan Hương, thú thực là đợt này tôi có một cái deadline rất to lơ lửng trên đầu nên stress lắm ạ.

    Trả lờiXóa
  51. Hoàng Nguyễn nên bỏ cái thói chửi hôi lấy được đi. Ông có biết là ông đang xúc phạm người khác không? Tôi đã giải thích là bà Yến không xứng đáng để tôi nói chuyện công khai, chứ ai cũng biết thừa là tôi viết. Có nhiều cách để bênh bà ta nhưng không cần thiết phải xúc phạm người không liên quan gì đến ông như vậy!!!

    Về đoạn quân tử thì có lẽ ông còn phải học tôi đấy.

    Bằng chứng và bối cảnh của vụ account Eco, của bà Yến, chửi tôi trên tnxm vẫn còn nguyên. Tôi nghĩ rằng lúc đó account này hoặc ấu trĩ, coi rẻ người khác, nên mới nhảy vào chửi tôi như vậy.

    Bà Yến chối rằng không phải ám chỉ tôi. Tôi đã yêu cầu bà ấy xóa đi để tránh hiểu lầm, bởi vì bối cảnh quá nhạy cảm. Nếu là một người lịch sự thì chẳng tiếc gì mấy dòng thơ vớ vẩn làm phiền lòng người khác, và xóa đi ngay. Nhưng khi đó bà Yến cương quyết không chịu xóa, có nghĩa là cố tình gây sự với tôi.

    Tôi không loại trừ khả năng có kẻ khác vào account Eco của bà ta để chửi tôi. Tuy nhiên, vì là account của bà ấy, bà ấy không chịu khai ra kẻ kia, cho nên bà ấy phải chịu trách nhiệm. Bà ấy không chịu xóa đi, rõ ràng đồng ý với lời thơ của kẻ kia, và muốn tôi buồn bực.

    Tôi nhắc lại là tôi khinh bỉ tư duy ấu trĩ, xúc phạm người khác một cách sống sượng của bà Yến và tập đoàn của bà ấy. Tôi đã cho bà ấy cơ hội hòa giải, để chứng tỏ rằng bà ấy không cố tình, tại sao bà không làm??? Bây giờ đối thoại trực tiếp trên blog của bà ta thì lại chối lấy chối để giữ thể diện.

    Ai là người quân tử ở đây???

    Trả lờiXóa
  52. @HY : Bài thơ "Cô bé mất búp bê" giàu cảm xúc quá nhỉ ? Mình thích câu : "đời không là khúc nhạc, Sao còn lưu luyến những du dương?", tuy mình lại nghĩ rằng đời là một khúc nhạc với tất cả mọi cung bậc, hihi, chắc vì cứ suy nghĩ kiểu như thế nên không làm thơ được.

    Mình nghĩ chắc là tất cả những ai làm nghiên cứu đều phải đối mặt với những đợt stress này và mỗi người có một cách riêng của họ để chung sống với "lũ". Ông xã mình mỗi lần có deadline là mình chỉ muốn li dị ổng luôn. Còn mình mà có deadline thì bố mẹ mình sẽ bảo "thôi mày đừng nghiên cứu nữa, tao thấy mày khổ quá !"

    Nếu chúng mình chia sẻ kinh nghiệm với nhau được thì hay quá ! Mình đề nghị bác HY dùng thử nhân sâm xem sao ? Hiệu quả lắm đấy, nhớ đừng có "phúc thống phục nhân sâm thôi", hihi.

    @Nkd : mình thấy bạn theo quan điểm của Max Stirner về cá nhân đúng không, mình thích tác phẩm của ông này lắm. Rousseau cũng cùng quan điểm cho rằng cá nhân là duy nhất đấy. Ông ấy cho rằng Thượng đế sau khi tạo ra ổng trong một cái khuôn đã đập vỡ cái khuôn ấy đi.

    Trả lờiXóa
  53. Bác Lan Hương, cảm ơn bác về kinh nghiệm nhân sâm, tâm sự với bác luôn là tôi chỉ có kinh nghiệm khi stress quá thì lên mạng viết thơ. Nhưng như bác thấy đấy, là tôi đang gặp rắc rối vì thơ của mình đấy. Tôi viết về "chính trị" thì có người bảo tôi nói họ chả nhẽ họ nhận họ là "chính trị" à, làm sao có thể nhận được chứ, tuy vậy họ muốn xóa thì tôi cũng đồng ý nhưng ở tnxm thì viết rồi hôm sau không xóa đi được chỉ có admin mới xóa được thôi. Tôi viết về "cái hố" của tôi thì có người lại bảo tôi nói hố của họ… Thật là chán quá đi, nhà nước đã kiểm duyệt theo lề trái lề phải đã lo ngay ngáy rồi lại còn có người đòi kiểm duyệt nốt cả những chuyên nhân gian thông thường ai cũng có thể có là sao hả bác. Thế thì tôi viết thơ gì đây, mây gió trăng hoa tuyết núi sông mãi chăng?

    Xin lỗi bác Lan Hương, tôi chán đời quá viết mấy câu này bậy bạ, cám cảnh cái sự toàn bị hiểu nhầm, đáng nhẽ post ở tnxm nhưng đang ở chốn này vội quá tôi post luôn, xin lỗi trước tất cả mọi người (nếu có ai phản đối thì tối về tôi sẽ xóa đi ạ):

    Ngồi buồn viết một chữ l.
    Nhà bên có ả sồn sồn chạy sang
    Kêu gào ầm ĩ xóm làng:
    "Sao bà động cái ngàn vàng của tôi?"
    Bực mình bèn viết chữ b.
    Bố cu nhỏm dậy: "tưởng thôi, nữa à?"

    Trả lờiXóa
  54. Hihi haha hoho, thơ gì mà hay thế, làm mình cứ cười khì khì khích khích cả đêm.

    Nkd đúng là võ biền, ham đào bới, ưa cãi cọ, tiểu nhân, mèo đội lốt người, lại cứ tưởng mình là cái rốn của vũ trụ thật, nhưng mà chắc bạn ấy hay bị nói bóng gió quá nên ai nói gì cũng tưởng là nói mình (thông cảm ghê).

    Nhân tiện kể cho các bạn chuyện "Nói bóng gió" : hai vợ chồng nhà kia quyết định sẽ không cãi nhau trươc mặt con mà chỉ nói bóng gió. Ví dụ chồng nói : "hôm nay có một con ngỗng cái nấu cơm nhão nhoét!" thì vợ trả lời "có con ngựa măc quần vào cứ tưởng mình là hổ, nói cho biết là chẳng ai sợ nó đâu". Nếu bọn trẻ ngơ ngác hỏi ngỗng nào, ngựa nào, thì trả lời đại khái là "một con ngỗng cái không quen biết, vv."

    Một hôm chồng nằm ngủ trưa nghe hai đứa con nói chuyện với nhau. Cô chị nói : "mụ phù thủy đã đi chợ, chúng mình có thể ăn mứt rồi hả?" Cậu em trả lời :"nhưng con lừa thì ở nhà, nó vớ được thì phiền toái". Ông bố tức quá chồm dậy hỏi : "chúng mày nói phù thủy nào ? Lừa nào ?". Cô chị ngây thơ : "con không biết, một mụ phù thủy không quen biết", còn con trai thì bảo "khó lòng biết hết mọi con lừa".

    Trả lờiXóa