Thứ năm, ngày 31 tháng mười hai năm 2009

Ngày cuối năm

Năm nay bọn mình đón năm mới ở Ottawa. Buổi sáng ngày cuối năm mình tự nhiên thấy nao nao trong dạ bèn dậy sớm đi loanh quanh trong nhà lúc hai bố con còn đang ngủ. Hôm nay chắc hai bác lại dậy muộn vì tối qua xem phim khuya. Mình vào bếp sắp nồi cơm rồi lại ra ngó tiếp đằng sau đằng trước, một buổi sáng yên tĩnh. Lấy máy ảnh ra lưu lại khoảnh khắc yên tĩnh này, ngày mai là Năm Mới.


Phía sau nhà, nhìn qua cửa sổ tầng hai.


Phía trước cửa, có cái xe đẩy hàng ai đẩy qua bỏ lại, có con sóc nhỏ màu đen chạy tung tăng trên nền tuyết. Nhìn cái xe đẩy hàng và con sóc mình nghĩ đến dấu vết của con người đang lấn át thiên nhiên, cái xe đang tiến đều mà con sóc thì nhỏ nhoi và ngây thơ, rồi nó sẽ về đâu...


Cuối cùng thì lại vào bếp, cơm đã chín rồi, hai lọ dưa muối hôm trước ăn hết một lọ còn một lọ, hôm nay mình sẽ làm nem rán, ngày cuối năm nào mình cũng làm nem rán. Tối nay bọn mình sẽ đi xem bắn pháo hoa ở trung tâm thành phố.

Chúc các bạn gần xa một Năm Mới yên bình.

Update: Nem rán rất ngon còn thành phố đêm giao thừa không có bắn pháo hoa, chỉ có chăng đèn kết hoa thôi và chìm ngập trong tuyết rơi bông to!


Nem cuốn xong chuẩn bị rán.


Lúc sắp ăn sẽ rán thêm tí nữa.


Còn đây là ảnh chụp ở Parliament Hill đêm 31-12-2009.
Nhìn thành phố sáng đèn muôn màu trong tuyết rất đẹp, vẻ đẹp kỳ ảo khó quên.
Happy New Year!

Thứ ba, ngày 29 tháng mười hai năm 2009

Chủ nhật, ngày 13 tháng mười hai năm 2009

A letter for son

Hi son, for this letter, I prefer writing in Vietnamese (I love that!) but you like to read it in English, so, here you go, feel free to correct any mistake you find out.

As many mothers do in their kid’s birthday, I could write about the day you were born, how difficult it was and how happy our family did feel, but you would tell me then: “mom, don’t repeat a ton of times something I have known”. So, I try to write something different although I understand why parents often repeat that story year by year, they know one day the kid would recall it as the sweetest thing of his life and it not only somehow answered questions who he was, where he did come from, it also may help him pass lonely feeling in his life…

Alright, tomorrow you will be 14 years old; I can’t believe how fast the time flies… I still remember a small boy followed me everywhere in a small town …
Tomorrow… you become the person you imagine yourself eventually. What can I do for you? Just some small things for preparation like what I did for you when you went for school trips. But life is not simple and having fun as a trip just last 2 or 3 days and I am not always there with you. So, you may think that I am difficult when I ask you prepare more for the life but there are some realistic things you should know, life is not easy, your generation has to face with many difficulties, please be stronger for a tougher tomorrow. Try to understand what is going on with this planet by study; try to figure out what is the better way to live the life.

Son, you are a child of crossing cultures, please take advantages of that instead of disadvantages. For a while I consider you as my friend, we can discus many items everyday, I am happy with your improvement, I am proud of your intelligence, even your stubbornness can make me laugh. I let you speak freely what you want to share and because of that I know what your shortage is. Frankly speaking, you often criticize what I admire, when I tried to convince you how special Hồ Xuân Hương’poems were, you did not agree with me, you said reverted-word-trick (trò nói lái) was stupid, that’s it. Even Kiều (Nguyễn Du), the best one of Vietnamese literatures I have been known also doesn’t touch you up to now, you asked me why he had borrowed a story from China... oh, that was my failure if you poorly know about the beauty of Vietnamese literature… Except Vietnamese foods, you don’t like other things come from Vietnam, no music, no opera (chèo, cải lương). When I asked you listen cải lương pieces sang by me, you told me: “Vietnamese people seem always keep sadness inside and cover it until they sing cải lương they will cry it out for long time, I don’t want to listen a long cry”…
However, the day before yesterday when I told you the new in Time about Vietnamese mathematician Ngo Bao Chau, you were surprised and excited. You spend a lot of time to google and read about his work although you don’t understand any at all. You admire him very much, me too, this time we agree totally with each other!

Happy birthday to you, son!

Thứ tư, ngày 09 tháng mười hai năm 2009

Con trai 14

Mình đang nghĩ xem phải mua quà gì cho bạn này, bạn ý mấy hôm nữa là tròn mười bốn tuổi, mình đoán bạn đang thấp thỏm đợi quà hehe

Để tạm ảnh bạn đây cuối tuần mình sẽ viết cho bạn một bài dài nhé ;)

Chủ nhật, ngày 06 tháng mười hai năm 2009

Vài thực tế

1. Tháng cuối năm, tuyết rơi nhiều, lái xe dễ bị trượt. Cảm giác ngồi trong xe ấm dễ chịu trong khi bên ngoài gió lạnh, tuyết bay lất phất. Lái xe đi trong tiếng nhạc nhè nhẹ và tiếng hai bố con nói chuyện rầm rì phía sau. Vừa chú ý đi cẩn thận vừa tận hưởng cảm giác ấm áp hạnh phúc. Cuối tuần đi ra ngoài mua bán một chút bao giờ cũng thấy vui vẻ sau cả tuần lab và thư viện.

2. Một tập bài hữu cơ phải chấm để trả, ngại thật. À, buồn cười có bạn last name Champagne, một bạn khác thì là Burns :P

3. Viết lục bát có lúc mình nhớ đến trò chơi rải gianh, có một số hòn sỏi cứ lật tay qua lật tay lại, sỏi viên còn trên tay viên rơi xuống đất, mình cứ chơi mãi như thế đến khi những viên sỏi nhẵn bóng. Mình hồi bé thuộc dạng mải chơi (con út được bố mẹ và anh chiều) rải gianh, ô ăn quan, chuyền chắt, dây chun, dây thừng mải mê cùng với lũ trẻ con ở dãy nhà tập thể. Nhiều khi chúng nó bị bố mẹ gọi về gần hết chỉ còn một hai đứa chơi với nhau, kể cũng buồn so với khởi đầu đông vui tấp nập. Bây giờ thỉnh thoảng vào chơi ở diễn đàn lại nhớ cảm giác chơi với bạn hồi xưa, trưa đông chiều vắng...

4.
Rồi một ngày tuổi cộng thêm chữ tác
Trông vườn cây xao xác nắng ngả chiều
Ngó gương giật mình giữa xanh tóc phiêu diêu
Một sợi bạc ánh lên màu tinh quái...

Cuối cùng thì mình cũng gói ghém được vài điều vào cái tuổi bốn mươi (nghe sợ nhỉ) của mình. Mình đã quen dần với nó trong sự lờ tảng buổi đầu, âu sầu buổi giữa, lần lữa buổi sau, hơi đau buổi cuối và vui vẻ một hơi nốc cạn vào buổi chót. Thật thà vào tháng cuối năm này là mình cũng quen quen rằng mình đã pho-ti còn cái hồi mà sinh nhật từ tận giữa năm thì kệ bố cu cứ chèo kéo đi cụng ly nhà hàng, mình cứ lờ văn tảng. Hôm nọ có bạn sinh năm 87 hỏi thăm "bạn Yến" mình có tí choáng nhưng trấn tĩnh được ngay, đấy các bạn thấy không, bốn mươi vào nó có khác :)
Tiếng Việt công nhận là hay thật, tuổi mà nhiều thì thành tuổi tác, tương tự tiền già thì tiền bạc, rơm già rơm rác... vv... nói vậy để các bạn chưa đến tác, rác vui vẻ mà hưởng thụ cuộc sống nhé! (j/k)

Tự comment: phần 4 tâm sự hơi dài hihi

Thứ tư, ngày 02 tháng mười hai năm 2009

Chiều đông

Em đừng ăn vạ mùa đông
Mắt hồ băng kín chẳng trông thấy gì
Tuyết rơi bàng bạc như ri
Em cười em khóc nhu mì như nhau

Em đừng thách gió thổi mau
Quất thêm lạnh lẽo cho nhàu đám cây
Miền cao bóng tối đã đầy
Dưới này tuyết trắng cũng dầy bước chân

Cô liêu trời đất xa gần
Đợi em tha thẩn trong sân một người
Một người ấm áp nụ cười
Cho em thách đố, vạ mười, vạ trăm...

2-12-09
HY

Về đi em

Cho Nkd

Về đi em nhạt nắng rồi
Về nơi chốn cũ ta ngồi lặng yên
Nhìn nhau cho bớt muộn phiền
Nói dăm câu chuyện làm duyên bạn bầu

Vui nào rồi cũng héo rầu
Say nào rồi cũng buốt đầu đắng môi
Em về cố quận cho nguôi
Vắng em ai nhớ đôi lời thở than
Nhớ thêm hờn giận ngút ngàn
Nhớ sang mơ mộng muôn vàn trăng sao

Em về lối cũ tiêu dao
Bao thương mến cũ năm nao cũng về...

2-12-09
HY

Thứ ba, ngày 01 tháng mười hai năm 2009

(:



"Now is probaly not a good time to be reading comics on the Internet."